𝙲𝚑𝚊𝚙 𝟽

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

"Ha ha ha ha, nghĩ đến Kang Ji Hoo phải nghẹn khuất gọi cậu là thím, mình đều cảm thấy hả giận, cái tên rác rưởi Kang Ji Hoo, biết rõ tâm ý của cậu, không đồng ý cũng không từ chối, mình thật sự cho rằng tình yêu của anh ta bao la rộng lớn lắm đấy, gặp cô gái nào cũng muốn cho một mái nhà, hứ[1]."

[1] câu này của Sooyoung có thể hiểu là anh Kang Ji Hoo này fuckboy ghê, biết người ta thích mình không đồng ý thì thôi cũng không từ chối, cứ để người ta làm cái lốp dự phòng vậy á, đa tình, gặp cô gái nào cũng muốn dây dưa vậy hết.

"Phụt."

Joohyun cố gắng nín cười, nhưng mà thật sự nhịn không được, cô nghĩ đến một tên con trai mà vận động với nhiều người như vậy, hẳn là tinh lực phải rất dồi dào.

"Không nhìn ra đấy, cậu lại độc miệng như vậy." Joohyun cười híp mắt, Sooyoung cẩn thận ghé sát người đến: "Joohyun, cậu với Kang Ji Hoo..."

"Anh ta không thích mình, mình cũng quyết định là sẽ buông bỏ."

"Cậu nghĩ thông suốt là tốt rồi." Sooyoung ngồi thẳng dậy, vỗ vai Joohyun: "Nếu cậu đã nói buông bỏ, mình cũng không gạt cậu, hôm qua mình tận mắt nhìn thấy Kang Ji Hoo đưa một nữ sinh vào khách sạn, mình ở bên ngoài canh mấy tiếng đồng hồ, cũng chưa thấy anh ta ra, xem ra, anh ta có bạn gái."

"Ừ." Joohyun cười nhạt, Sooyoung sờ sờ đầu cô: "Joohyun, sau này cậu đừng nghe lời Kim YoongSun trang điểm đậm nữa nhé, cậu xinh đẹp như vậy, cho dù mặc bao bố cũng xinh.


"Biết khen người quá nha."


"Đâu có đâu." Độ cong bên môi Sooyoung chợt giảm xuống, nhẹ nhàng kéo kéo ống tay áo Joohyun: "Hyunie, vậy hai chúng xem như làm hòa sao?"

"Ừ." Joohyun gật đầu, hai cô gái nhìn nhau cười.

Sooyoung ngồi không bao lâu, Joohyun đưa cô ấy xuống lầu, lúc này ba Bae mẹ Bae, còn có Bae Jinyoung đều đã trở lại.

Joohyun vừa thấy Bae Jinyoung liền bước đến nhận sai, Joohyun nhìn ba mẹ Bae, còn có Bae Jinyoung trông đều ổn, không có tổn thương gì, chóp mũi chua xót, rơi nước mắt, trái tim thắt lại, cô đau không thở nổi, cô muốn nhịn xuống, nhưng nước mắt lại không khống chế được mà tuôn rơi.

"Hyunie, đừng khóc, đừng khóc, có phải thằng nhóc Kang Ji Hoo kia lại bắt nạt em không, anh hai giúp em lấy lại danh dự, dám bắt nạt Hyunie nhà chúng ta, anh hai đảm bảo sẽ đánh cậu ta đến ba mẹ không nhận ra thì thôi." Bae Jinyoung nói xong liền chạy ra bên ngoài, bị Joohyun kéo lại.

"Anh, Kang Ji Hoo không bắt nạt em."

"Em còn nói dối, em xem em đã khóc thành dạng gì rồi, lần nào em khóc mà không phải vì Kang Ji Hoo chứ." Bae Jinyoung như con ngực hoang mất cương, Joohyun đành phải ôm lấy đùi Bae Jinyoung: "Lần này thật sự không phải vì Kang Ji Hoo."

Joohyun nghĩ, cảm xúc của cô mất khống chế, có thể là vì tiềm thức của nguyên chủ tác động, rốt cuộc thì, trong nguyên tác, kết cục của ba mẹ Bae cùng Bae Jinyoung đều rất thảm, nguyên chủ là bị luân gian đến chết, ba Bae là nợ nần chồng chất không trả nổi nên nhảy lầu tự sát, mẹ Bae chết theo, Bae Jinyoung là thảm nhất, vì muốn báo thù cho em gái mà bắt cóc Yoon Yuna, bị đánh đến chết.


Nghĩ đến hình ảnh kia, tâm tình của Joohyun cũng mờ mịt, ở trong sách, tất cả đều là người trong sách, nhưng bây giờ cô đã xuyên vào, ba Bae mẹ Bae cùng Bae Jinyoung đều là những con người sống sờ sờ.

"Em chỉ là cảm thấy vì Kang Ji Hoo mà đối nghịch với anh là không đúng." Joohyun xoa mắt: 


"Sau này, em không thích Kang Ji Hoo nữa."


"Bae Jinyoung, con sờ đầu em gái con xem, có phải nóng rồi không, sao lại bắt đầu nói mê sảng." Mẹ Bae nói với Bae Jinyoung, Bae Jinyoung lập tức làm theo, sờ trán Joohyun, sau đó lại sờ trán mình, lặp đi lặp lại thật nhiều lần, ngơ ngác nhìn về phía mẹ Bae: "Mẹ, Hyunie không có sốt."

"Em đâu có bị bệnh, chắc chắn là không phát sốt." Bae Jinyoung đứng thẳng người dậy: "Con biết con nói những lời này mọi người sẽ không tin, sau này mọi người sẽ tin thôi."
Joohyun vòng đến tủ lạnh, cầm lấy một bát cherry từ từ lên lầu, để lại ba Bae mẹ Bae cùng Bae Jinyoung đang trợn mắt há hốc mồm nhìn nhau.

"Mẹ, em gái hình như bị lú rồi."

"Con mới lú đấy." Mẹ Bae tát một cái lên đầu Bae Jinyoung, Bae Jinyoung vội vàng ôm đầu chạy trốn.

Joohyun rửa mặt, mắt vẫn còn hơi đỏ vì mới khóc, may mà áo ngủ của cô kín, không bị phát hiện dấu hôn trên người cùng trên cổ, nghĩ đến dấu hôn, mặt Joohyun hơi nóng lên, cho dù đã qua lâu rồi, nhưng hơi thở nóng rực và nụ hôn mập mờ ướt át vẫn lưu lại dấu ấn trên người cô, mỗi lần nhớ đến đều mặt đỏ tim đập.

Cô không phải tài xế già[1], chắc chắn ko phải.

Tài xế già: Ý nói người lão luyện


[b̴y̴u̴n̴g̴t̴a̴e̴]

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro