Chương 72 - May mắn

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Vào lúc giờ cao điểm tan tầm, các nhân viên trong bệnh viện đều đang chuẩn bị về nhà, có người đi một mình thì thường thường cúi đầu nhìn điện thoại, có nhóm ba đến năm người thì cùng nhau cười đùa nói chuyện phiếm.

Khi Mẫn Nguyệt và bác sĩ Tống cùng xuất hiện thì tất cả mọi người đều yên tĩnh lại.

Bạn gái hiện tại và người theo đuổi lúc trước lại có thể đi cùng nhau sao? Yên tĩnh trước cơn bão, đại chiến thế kỹ sắp sửa vén màn rồi!

Tất cả mọi người đều có vẻ mặt bát quái chờ xem kịch vui, hai người thân ở đầu ngọn gió lại không hề bị ảnh hưởng, bác sĩ Tống khách khí hỏi: "Bác sĩ Mẫn muốn gì ăn cái gì? Lạt muốn chút hay là cay một chút?"

"Tôi sao cũng được, cô chọn đi" Mẫn Nguyệt lễ phép đáp lại.

"Vậy chúng ta thử ăn cơm ở nhà hàng Tây mới mở đi, có người nói beefsteak hoa tuyết cũng không tệ lắm, nhà hàng ở gần đây thôi"

"Được"

Mặc dù là gần nhưng vẫn cách ba giao lộ đèn xanh đèn đỏ, bác sĩ Tống lái xe từ trong bãi ra, sau đó chở Mẫn Nguyệt đi. Một đường hai người đều không nói chuyện, mãi đến khi món bít tết nóng hổi được bưng lên bàn, Mẫn Nguyệt giơ dao nĩa lên chuẩn bị cắt thịt thì cuối cùng cũng nghe được người đối diện lên tiếng: "Cảm giác của bác sĩ Mẫn khi lần đầu tiên làm phẫu thuật cùng với Chủ nhiệm Hứa là gì?"

Mũi dao tiếp xúc đến miếng thịt, ngón tay hơi dùng sức, nhẹ nhàng kéo ra một lỗ hổng, nước thịt bên trong tràn ra, một dòng nước màu hồng nhạt loan ra dĩa sứ màu trắng. Nhìn một cảnh này, Mẫn Nguyệt không khỏi nhớ tới lần đầu tiên thấy Hứa Mạch cưa xương mở ngực, khi đó nàng vẫn là tay mới, cái gì cũng không thể làm, chỉ có thể ngây ngốc đứng một bên mà nhìn.

"Rất căng thẳng" Mẫn Nguyệt nói, "Sợ bản thân làm không tốt, lúc khâu da tay cũng run lên"

Vì quá căng thẳng nên trình tự rửa tay cũng quên mất, thậm chí còn không biết cách lau tay bằng khăn mặt, thật sự quá ngốc, khó trách bị y tá lưu động cười nhạo. Nhắc tới lịch sử đen tối, Mẫn Nguyệt nhịn không được cười lên, ngẩng đầu nhìn cười đối diện: "Chắc là cô tốt hơn tôi rất nhiều nhỉ?"

Bác sĩ Tống vuốt tóc dài ra sau lưng rồi cột lên, nghe tiếng thì lắc đầu: "Khoa đầu tiên tôi đến đào tạo là Khoa Ngoại Lồng Ngực, ca phẫu thuật đầu tiên tôi từng tham gia là ca hẹp động mạch phổi ở trẻ sơ sinh do Chủ nhiệm Hứa mổ chính. Đứa trẻ chỉ mới ba tháng, trái tim nhỏ như vậy, thật ra lúc đó tôi còn không thấy rõ động mạch phổi ở chỗ nào"

"Phễu của đứa bé đó bị hẹp lại, không thể thở được, chỉ thể mở ngực. Thân thể nhỏ bé nằm trên bàn phẫu thuật lại chẳng lớn hơn một con mèo bao nhiêu. Lúc đó các bạn học khác đều rất lo lắng, nên làm như thế nào, có làm được không" Bác sĩ Tống chìm vào hồi ức, thần sắc trên mặt theo đó mà biến hóa, ban đầu là tràn ngập lo lắng, rồi sau đó dần dần sáng rở, cuối cùng là tràn đầy kính phục, "Nhưng Chủ nhiệm Hứa đã làm được"

Bác sĩ Tống nhìn Mẫn Nguyệt nói: "Lúc đó cô ấy vẫn còn là bác sĩ chủ trị mà đã có thể làm mổ chính cho phẫu thuật tim bẩm sinh ở trẻ nhỏ, đây là lĩnh vực chuyên ngành của cô, cô cũng hiểu rõ nó khó như thế nào"

"Tôi hiểu" Mẫn Nguyệt gật đầu.

"Bắt đầu từ lúc đó, tôi đã không có cách nào khống chế được bản thân không được chú ý đến Chủ nhiệm Hứa. Cô ấy không giống những người khác, tôi thấy được ánh sáng trên người cô ấy" Trong ánh mắt bác sĩ Tống đầy ắp ao ước, "Cô có nghe nói qua lai lịch về biệt hiệu của Chủ nhiệm Hứa không?"

"Chuyện sư phụ đánh một trận thành danh sao? Tôi biết"

Tuy là đối phương đều biết nhưng bác sĩ Tống vẫn nói lại một lần, nàng giống như một tiểu mê muội, gặp người liền khen có bao nhiêu anh hùng, có bao nhiêu lợi hại. "Ngày đó ở Khoa Ngoại Tổng Hợp có ca phẫu thuật, tôi cũng ở hiện trường, người đó thật sự như phát điên lên, không ai dám ngăn ông ấy lại. Người bị đánh là sư đệ cùng khoa của tôi, nhưng tôi quá hèn nhát, không thể đứng ra giúp cậu ấy"

"Chủ nhiệm từ trong phòng phẫu thuật lao ra cứu cậu ấy, nói là sẽ bảo vệ cậu ấy" Âm thanh bác sĩ Tống run lên, giống như người nhận được sự giúp đỡ là chính nàng. Nàng nhấp một ngụm nước bình tĩnh lại, cười cười: "Khó trách được trong phim thần tượng sẽ có cảnh anh hùng cứu mỹ nhân, thật sự khiến người ta động tâm"

Mẫn Nguyệt rất hiểu tâm tình lúc đó của bác sĩ Tống, bởi vì sau khi nghe Trần Tư Điềm kể lại nàng cũng hận không thể như một fan cuồng nhiệt, giơ bảng tên Hứa Mạch lên mà gào thét, nói cho toàn thế giới đều biết sư phụ của nàng lợi hại như thế nào.

"Mấy năm nay tôi vẫn luôn thầm thích cô ấy, tuy có thể là mọi người đều phát hiện nhưng tôi chưa từng tỏ tình lần nào, cũng không có làm phiền cô ấy quá nhiều. Vì cô ấy vẫn luôn xem tôi là đồng nghiệp, trong lòng cô ấy không có tôi, tôi biết" Nét mặt Tống Y Sinh ảm đạm xuống, âm thanh cũng thấp dần, bị âm nhạc bối cảnh của nhà hàng bao phủ.

"Sau đó nghe nói cô ấy dự định đi xem mắt, tôi cho là mình cuối cùng cũng chờ được cơ hội, có thể quang minh chính đại mà theo đuổi, cạnh tranh với cô một lần..." Bàn tay cầm ly nước của nàng hơi dùng sức, viền ngoài móng tay nổi lên một vòng trắng, giống như thâm tâm yếu ớt của nàng.

"Đã đánh cược thì phải chịu thua, tôi sẽ không làm gì ảnh hưởng đến hai người, tôi chỉ muốn nói là..." Bác sĩ Tống trầm mặc một lúc lâu mới lại lên tiếng, khóe mắt nàng ửng đỏ, hiện lên nước mắt. "Có thể gặp được Chủ nhiệm Hứa, có thể được thích cô ấy, đã đủ may mắn rồi"

Từ lúc bắt đầu tình cảm của nàng luôn trầm lặng, và trong ngày hôm nay nó sẽ nhẹ nhàng mà kết thúc.

Bác sĩ Tống sẽ vĩnh viễn không hối hận năm tháng tình nguyện này. Khoảng thời gian yêu thích Hứa Mạch sẽ là những ký ức tốt đẹp nhất, dịu dàng nhất trong cuộc đời của nàng.

"Thật xin lỗi, tôi có chút không kiềm chế được" Bác sĩ Tống che mặt, từng giọt nước mắt rơi xuống, nàng chưa từng thất thố ở bên ngoài như vậy. Cố gắng khống chế lại sự nghẹn ngào của mình, nàng nhỏ giọng hỏi: "Tôi có thể đi trước không?"

Nàng khóc đến thương tâm như vậy, Mẫn Nguyệt cũng không hề thoải mái chút nào, chỉ có thể giúp đối phương phủ áo khoác, đưa túi xách rồi tiễn nàng ra đến cửa phòng ăn.

Bác sĩ Tống trốn phía sau khăn quàng cổ màu xám nhạt, yếu ớt nức nở: "Ngại quá, nói là mời cô ăn cơm, kết quả tôi lại đi trước. Tiền đã tính rồi, bác sĩ Mẫn mau về bàn đi, không thì đồ ăn sẽ nguội hết"

"Không sao" Mẫn Nguyệt đưa nàng lên xe, lo lắng trạng thái của nàng không hợp để lái xe lắm liền đứng bên cạnh dặn dò: "Lái chậm một chút, trên đường cẩn thận"

Bác sĩ Tống miễn cưỡng cong khóe miệng lên, vẫy tay tạm biệt. Mẫn Nguyệt đứng tại chỗ nhìn nàng lái đi, đến khi xe hòa vào đường xe chạy, biến mất trong dòng người.

Mẫn Nguyệt đứng đó không hề nhúc nhích, giống như bị đông lại, nàng vẫn luôn nhìn về hướng bác sĩ Tống rời đi, thật lâu sau mới thở dài, thu hồi đường nhìn.

Cho tới hiện tại nàng vẫn cho rằng người thích Hứa Mạch nhất là bản thân mình, còn người khác chỉ là hâm mộ gương mặt đẹp của Hứa Mạch, hoặc là kính nể y thuật của Hứa Mạch, chỉ có nàng mới là thật lòng thật dạ yêu tất cả dáng vẻ của Hứa Mạch.

Nhưng đêm nay nàng đột nhiên nhận ra, có thể những người khác thích Hứa Mạch không ít hơn nàng, chỉ là nàng may mắn hơn bọn họ một chút thôi.

Lúc này tiếng nhạc piano du dương từ trong túi xách truyền ra, Mẫn Nguyệt lấy điện thoại ra ấn nghe: "Sư phụ"

"Em đang ở đâu vậy?"

Vừa mở miệng Mẫn Nguyệt mới phát hiện âm thanh của mình có chút nghẹn ngào, mũi cũng chua xót. Mẫn Nguyệt ho khan một tiếng điều chỉnh tâm tình, nói ra địa chỉ.

"Chờ chị một chút, chị tới đón em"

Mẫn Nguyệt sợ mình nhớ tới vẻ mặt bi thương vừa rồi của bác sĩ Tống nên sau khi tắt điện thoại cũng không có về nhà hàng mà là đi đến cửa tiệm bán nước bên cạnh, gọi một ly trà sữa, đường đá tiêu chuẩn. Nàng hút rột rột một ngụm lớn, trà sữa ngọt nào chảy vào trong dạ dày, lúc này nàng mới có cảm giác mình đã sống lại.

Mẫn Nguyệt đứng dưới tán cây đường, uống trà sữa chờ Hứa Mạch, đến khi ly trà sữa uống đã thấy đáy thì xe của Hứa Mạch cũng xuất hiện trong tầm nhìn của nàng.

Ném ly không vào trong thùng rác xong, Mẫn Nguyệt ngồi lên ghế phó lái, thắt dây an toàn lại, vừa ngẩng đầu lên thì thấy Hứa Mạch nhìn nàng với bộ dáng muốn nói lại thôi: "Sư phụ sao vậy?"

"Nhóm người Đặng Tang nói bác sĩ Tống tới tìm em" Hứa Mạch nhẹ giọng nói, trong ánh mắt lộ ra dò hỏi.

"Ừm, cô ấy ăn xong đi trước rồi" Mẫn Nguyệt lời ít mà ý nhiều, cũng không dự định nói chi tiết hai người đã trò chuyện những gì.

Nàng không nói Hứa Mạch cũng đoán được đại khái. Nhớ đến âm thanh sa sút vừa rồi trong điện thoại, Hứa Mạch đưa tay sờ lên đầu của nàng: "Sau này có xảy ra chuyện như vậy, em cứ để cho chị xử lý"

"Không sao đâu, em không sợ, bọn họ cũng không cướp được sư phụ mà" Mẫn Nguyệt nhu thuận để mặc cô vuốt ve, còn chủ động vùi vào lòng bàn tay của cô, ánh mắt sáng rỡ, vô cùng chăm chú: "Có điều, em phải thích sư phụ nhiều hơn mới được"

"Sao đột nhiên lại nói vậy?" Hứa Mạch nghiêng người qua, yên tĩnh nhìn nàng.

Mẫn Nguyệt kéo lấy tay cô, xấu hổ gục đầu xuống, thưởng thức những ngón tay của cô: "Chỉ là muốn... cho sư phụ thêm nhiều tình yêu thôi"

Trước đây sư phụ được nhiều người để tâm yêu thích như vậy, sau này chỉ có một mình nàng, vậy thì nàng nhất định phải thích sư phụ gấp bội lần, bổ sung lấp đầy khoảng trống của những người này.

Hứa Mạch nắm tay nàng, chơi đùa những đầu ngón tay của nàng nói: "Chị có tình yêu của em là đủ rồi, chỉ cần em thôi"

Mẫn Nguyệt hơi giật mình, nàng chưa nói nhưng Hứa Mạch đều hiểu hết. Hứa Mạch sợ nàng suy nghĩ miên man nên cố ý nói rõ, chị không để ý sự yêu thích của người khác, chị chỉ để ý đến tâm ý độc nhất vô nhị của em.

Trong lòng Mẫn Nguyệt mềm mại đến rối tinh rối mù, nàng cũng không thèm chú ý đến ngựa xe như nước bên ngoài cửa sổ mà chủ động tiến đến gần, hôn một cái thật nhanh lên mặt Hứa Mạch.

Nụ hôn của nàng hơi dùng sức nên vang lên một tiếng moa. Mẫn Nguyệt đỏ thẫm mặt mày, ngồi trở về yên ổn trên ghế, chỉ vào đèn giao thông ở phía xa xa chuyển đề tài đi: "Đèn xanh rồi! Đi thôi đi thôi!"

Xe dừng lại bên đường, không hề bị tín hiệu đèn giao thông ảnh hưởng, biết là nàng đang xấu hổ nên Hứa Mạch cũng không có vạch trần, nghe theo nàng chạy xe vào đường chính.

Sau khi chạy đến tiểu khu nhà Mẫn Nguyệt, bỗng nhiên Hứa Mạch nói: "Chị có chuẩn bị cho em một món quà"

Mẫn Nguyệt thò tay ra chờ nhận, nhưng chờ nửa ngày cũng không thấy Hứa Mạch lấy ra, nàng thăm dò nhìn ra phía sau xe: "Chị giấu ở đâu vậy? Ở cốp xe sao?"

"Ngày mai em sẽ biết"

"Sư phụ thần thần bí bí, cố ý dụ dỗ em" Mẫn Nguyệt bất mãn mím môi, Hứa Mạch thò người qua hôn nàng một chút, người nọ lập tức mềm xuống thành vũng nước, lúng túng rụt cổ lại giả vờ ...

Lại có thể dùng cách này bắt nàng im miệng... Aaa, sư phụ học xấu rồi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro