Chương 44: Bách Quỷ Địa Ngục ( 1 )

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

"Nghe nói ngươi được tỏ tình."

"Ngươi nghe được ở đâu?"

Bách Hân Dư xém bị rượu làm sặc chết. Chuyện một đại thần bị công chúa Ma Giới điên cuồng theo đuổi, mới một ngày toàn Thiên Giới biết hết rồi à? Bách Hân Dư trừng mắt nhìn Nguyệt, ý nói "khai mau".

"Nói thế nào ta cũng là người cai quản nhân duyên, chuyện tình cảm sao lại không biết. Bách Hân Dư ngươi sắp có số đào hoa rồi." - Nguyệt cười híp mắt nhìn Bách Hân Dư, làm cô ấy nổi da gà.

"Hoa héo thì có! Tình yêu là thứ phiền phức!"

"Mấy ngàn năm rồi, đừng để bụng chuyện cũ nữa. Tình yêu là thứ không thể biết trước, nói đến là đến. Cho dù ngươi đã ăn cắp dây tơ hồng ở chỗ Nguyệt Lão, thì cũng không ngăn được."

"Ngươi là gian tế của Ma Giới à? Bị bắt đến làm bạn với ta?"

"Là bạn ta mới nói thôi, đừng cố chống lại trái tim mình. Tề Thiên Đại Thánh cũng kết hôn rồi kìa, còn có chuyện gì mà không thể?" - Nguyệt nói, nhìn sau lưng Bách Hân Dư vẫy tay.

Nghe thế Bách Hân Dư cũng biết ai tới, dù sao nàng đến đây cũng vì đã hẹn trước với người ta mà. Lần trước gặp mặt, Bách Hân Dư bị thương nặng, còn có Tử Hà tiên tử đuổi giết, nên hai người không có thời gian nói chuyện với nhau. Hiện tại, có chuyện cần giúp đỡ, nên hẹn ra cùng uống vài ly. Chỉ là bực mình với sự chậm chạp của Tôn Ngộ Không.

"Lão Tôn à, ngươi còn chậm hơn được nữa không? Khách ở đây đổi vài nhóm rồi. Già đầu còn bị người ta quản." - Bách Hân Dư chê cười Tôn Ngộ Không sợ vợ, bác bỏ lý luận nhân duyên của Nguyệt.

"Ai bảo Cân Đẩu Vân cũng bãi công chứ! Nguơi gọi ta ra, không phải để chọc tức ta chứ? Mà chuyện đó không nói, sao lại hẹn ta đến mấy chỗ này?" - Tôn Ngộ Không là bạn tốt của Bách Hân Dư, vừa đến thì ôm vai bá cổ Bách Hân Dư, rồi chỉ mấy cặp nam nam đang âu yếm xung quanh.

"Đây là địa bàn của con thỏ này, thấy sao? Cân Đẩu Vân vẫn kiêu ngạo như thế à."

"Miệng nói không thích, sao lúc nào cũng chạy đến đây?" - Nguyệt không hai lòng với hai người này, đáng ghét.

"Được rồi, nói chuyện đàng hoàng, nhưng chờ tí."

Trước khi Bách Hân Dư bắt đầu nói chính sự, thừa dịp Kim Oánh Nguyệt vừa không tập trung, đập một cái làm cô ấy ngất xỉu. Dám đánh giám thị, mạo phạm cấp trên, thế nào cũng bị trừ điểm phát khóc cho xem. Bởi vì chuyện này Kim Oánh Nguyệt không thể nghe, nếu cô ấy biết thế nào cũng nói là phạm quy. Tôn Ngộ Không và Nguyệt liếc nhìn nhau, nghĩ nên chạy hay ở lại, lúc nào cũng cảm thấy tiếp tay với giặc.

Bách Hân Dư không cho hai người cơ hội bỏ trốn, nắm chặt vai hai người.

"Bổn đại thần chuẩn bị làm chuyện lớn, tất nhiên cần sự giúp đỡ của bạn bè." - Bách Hân Dư vừa nói, thì Tôn Ngộ Không và Nguyệt trong lòng run rẩy. Bách Hân Dư nói muốn làm chuyện lớn, thì chẳng phải chuyện tốt gì. Là bạn bè nhiều năm, nên trong lòng tất nhiên cảnh giác.

"Không phải ngươi muốn ta đại náo Thiên Cung lần nữa chứ? Lúc trước Đại Thánh ta tuổi trẻ ngông cuồng, nhưng bây giờ đã thành Phật làm gì cũng phải thận trọng. Nếu muốn làm thì giao cho lớp trẻ làm đi, yên tâm ta không tố cáo đâu." - Tôn Ngộ Không cảm thấy thời hoàng kim đã qua, chuyện trước đây chỉ là quá khứ đen tối. Mẹ nó, nhớ tới quậy xong rồi bị đè 500 năm dưới núi. Đúng là khốn nạn.

"Ngươi cũng đã kết hôn, Phật cái rắm! Hiện tại ta không thể về Thiên Giới, muốn quậy cũng đâu có quậy được. Chỗ ta muốn đi là Bách Quỷ Địa Ngục." - Bách Hân Dư chán ghét nhìn Tôn Ngộ Không.

Nghe nhắc đến Bách Quỷ Địa Ngục, Nguyệt càng lo lắng hơn. Dù sao Thiên Giới đều biết tính Bách Hân Dư, bị cô ấy trêu chọc riết cũng quen, nếu gặp một là trốn hai là nhịn. Nhưng Bách Quỷ Địa Ngục, là nơi cực kỳ nguy hiểm.

"Không phải muốn đả kích ngươi, chứ với chút xíu pháp lực đó mà đi xuống Bách Quỷ Địa Ngục, thì tự tìm chết! Thần tiên cũng phải đi về cõi 'tiên'." - Nguyệt tốt bụng nhắc nhở, hắn không muốn nhìn bạn bè tự tìm chết.

"Cho nên, ta cần hai người giúp ta đem Viêm Linh tới đây."

"Tuyệt đối không được!!" - Hai người đồng lòng.

"Vậy thì mấy ông cứ để bà đây chết rục xương dưới Bách Quỷ Địa Ngục đi!" - Bách Hân Dư liền đứng dậy, bỏ đi, khí thế hùng hồn chịu chết. [Nếu bà chết, thì do các người hại.]

Bách Hân Dư hạ phàm thi, nên không được phép đem theo thần khí, vì nếu sử dụng chắc người chết rất nhiều. Chỉ là, không ngờ Bách Hân Dư muốn đích thân đi giết Bách Quỷ Địa Ngục. Từ khi đụng mặt, thì hai bên đã gây thù chuốc oán, vì muốn chấm dứt chuyện này phải chặt bỏ cái đầu là tốt nhất. Với lại, điểm của nàng cũng gọi là tàm tạm, phải có thần khí mới mong chống đỡ nổi.

"Đến lúc chứng minh tình bạn cao đẹp rồi. Thố, ngươi đi đi!" - Tôn Ngộ Không đúng là vô sỉ, đẩy Thố Nhi Thần ra làm bia đỡ đạn. Không phải vì hắn sợ giúp Bách Hân Dư sẽ bị đám thần tiên trách móc, với lại mấy người đó cũng sợ hắn muốn chết ai dám chửi hắn. Tại vì việc lấy thần khí cho Bách Hân Dư quả thực rất khó khăn, còn phiền hơn cái Cân Đẩu Vân kiêu ngạo nhà hắn nữa.

"Đại Thánh bản lĩnh cao cường, ta làm sao sánh kịp. Ta chỉ là một tiểu tiên nhỏ bé, chuyện đánh đánh giết giết thật không quen." - Nguyệt cười tươi nói, đề cao địa vị Tôn Ngộ Không. Nếu hắn mà đi lấy thần khí cho Bách Hân Dư, thì sẽ thảm không thể tả.

"Ngươi đúng là rác rưởi, không phải nên vì bạn bè chết không từ nan sao? Tại sao có thể vì năng lực yếu kém mà rút lui?" - Tôn Đại Thánh vẫn tiếp tục vô sỉ.

Bách Hân Dư thấy trong lòng thật lạnh, tại sao lại quen hai người vô tình này? Có bạn bè thì sao chứ? Thôi, cứ để nàng đi chịu chết.

"Chuyện có bao lớn mà đòi sống đòi chết. Nghĩ trong lòng, sao còn nói ra?" - Tôn Ngộ Không tâm trạng nặng nề, nhìn Bách Hân Dư.

"Ồ, ta lỡ miệng nói ra à. Cảm ơn đã nhắc nhỡ!" - Bách Hân Dư vỗ vai hai người bạn tốt. Nàng biết, cái chiêu giả vờ đáng thương này rất hữu hiệu. Nếu nàng cứ kiên quyết cắm đầu xông vào Bách Quỷ Địa Ngục, thì hai người này cũng không thể nào mặc kệ. Cho nên, trước nên phải uy hiếp.

Bách Hân Dư chuẩn bị về, ngồi chờ tin tốt. Để lại hai người đau khổ, nhìn nhau.

Ra khỏi quán bar, Bách Hân Dư không ngạc nhiên khi nhìn thấy cái người đang đứng ngoài cửa. Người đó, vừa nhìn thấy Bách Hân Dư, lập tức bỏ chạy, bị Bách Hân Dư gọi lại.

"Đã thấy, còn chạy cái gì!"

Từ sau khi Chu Di Hân tỏ tình với Bách Hân Dư, thì Chu Di Hân bám đuôi Bách Hân Dư mọi lúc mọi nơi. Thế nhưng, mỗi lần bị Bách Hân Dư nhìn thấy, thì cô ấy liền bỏ chạy, không dám nói một lời. Làm riết, đến Bách Hân Dư cũng chịu không nổi. Không phải trước đây rất mạnh mẽ cưỡng hôn nàng sao? Tại sao bây giờ lại thành con rùa rụt đầu? Nhưng Bách Hân Dư vẫn chưa tha thứ cho Chu Di Hân.

"Dư Dư, chị chịu nói chuyện với em rồi." - Rõ ràng giọng nói Bách Hân Dư rất tức giận, nhưng Chu Di Hân vẫn thấy cực kỳ hạnh phúc, cười rất đáng yêu.

Bách Hân Dư thấy Chu Di Hân đúng là đối thủ đáng gờm, cho dù ngươi đánh chửi thế nào, thì cô ấy cũng xem ngươi là người tốt, đúng là đáng sợ. Thật không hiểu trong đầu cô ấy nghĩ gì, bộ yêu phải khoa trương thế sao? Á bậy, không phải yêu!

"Cô cũng theo tôi cả ngày rồi phải không? Bây giờ muốn đánh lén tôi? Tốt, chúng ta đường đường chính chính đánh một trận." - Bách Hân Dư cũng không phải muốn đánh, chỉ là quan hệ của hai người lúc này đúng là khó xử. Nàng thấy bực mình, tự nhiên có thứ gì đó làm lòng nàng khó chịu.

"Em không đánh với Dư Dư, bởi vì em yêu chị!"

"Nói cái gì đó! Đừng có yêu đương bậy bạ." - Lúc nào cũng nói yêu, nhất định là đóng kịch. Bách Hân Dư ta tuyệt đối không bị lừa!

"Em không nói bậy, em thật lòng. Em muốn ở cùng chị, muốn hôn chị, muốn cùng chị làm..."

"Dừng...có vài thứ không cần nói, nghĩ trong đầu là được rồi. Không đúng! Nghĩ cũng không được nghĩ! Mặc kệ cô, đừng có theo tôi nữa." - Bách Hân Dư thực sự thất bại trước người này, nào có ai nói mấy thứ "xấu hổ" mà nét mặt hồn nhiên như cô tiên.

Bách Hân Dư không biết nói gì nữa, đành dùng thái độ bực mình, rồi bỏ đi trước là tốt nhất. Mặc dù nói không muốn cô ấy đi theo, nhưng Chu Di Hân vẫn đi theo. Thì nhà hai người cùng một đường mà, nàng đâu thể bắt cô ấy đi đường khác. Kết quả, một trước một sau ung dung bước đi.

Mà nói, cái bầu không khí thế này cũng quá kỳ lạ! Muốn nhanh kết thúc, chỉ cần giải quyết xong chuyện Bách Quỷ Địa Ngục là được. Lúc đó, Bách Hân Dư sẽ đạt được điểm tối đa, rồi trở về Thiên Giới. Như vậy, sẽ không gặp lại ai đó nữa.

Dù Tôn Ngộ Không và Nguyệt sợ thần khí của Bách Hân Dư, nhưng vì nàng dùng cái chết để ép buộc, nên vẫn nhắm mắt đi phủ Hỏa Thần lén lấy Viêm Linh đem đến. Nhưng thần khí này đúng là như chủ của nó, lấy cứng đối cứng, nhất định sẽ tạo ra động tĩnh rất lớn. Hơn nữa, Tôn Ngộ Không không thể phá hủy nó, nên đành dùng kế dụ địch. Đặt Kim Cô Bổng ở trước phòng binh khí, dụ Viêm Linh bay ra. Sau đó, cả hai liều mạng bay thẳng đến chỗ Bách Hân Dư.

Và buổi tối ngày hôm sau, Lưu Thù Hiền với Hồ Hiểu Tuệ vừa tắm xong, định "vận động" trước khi ngủ, thì nóc nhà lại lần nữa bị lủng một lỗ.

"Lần này lại là ai!!!!" - Đêm khuya, Lưu Thù Hiền tức giận hét ầm trời.

"Đã nói, mấy người làm ít đi vài lần bộ chết à! Cần gì chơi dữ vậy!" - Bách Hân Dư ở phòng khác hét ầm lên.

"Bách Hân Dư có phải bà chị làm hay không? Lết ra đây cho tôi!!!" - Lưu Thù Hiền đang mặc đồ ngủ, khói bốc đầy đầu chạy ra khỏi phòng. Vừa nhìn thấy một vệt lửa, thì nhanh nhẹn tránh. Hình như nó là một thần khí thuộc tính lửa.

Bách Hân Dư nghe động tĩnh, cũng biết được chuyện gì xảy ra. Hơn nữa, đồ của mình kế bên, làm sao nàng không nhận ra.

"Bách Hân Dư, đồ đã đưa. Bổn Đại Thánh phải đi đây, tự ngươi quyết định. Kim Cô Bổng, về thôi!"

"Cảm ơn, Lão Tôn!"

Tôn Ngộ Không đem thần khí tới, rồi bỏ đi. Viêm Linh nhìn thấy chủ nhân, thì lập tức ngoan ngoãn. Thần khí này rất có linh tính, mà tính khí cũng thất thường, ai đụng vào cũng nổi giận, chỉ ngoan ngoãn nghe lời Bách Hân Dư. Vì thế, cũng chỉ có một mình Bách Hân Dư điều khiển được nó.

"Ha ha...Viêm Linh, đã lâu không gặp!"

"Bách Hân Dư! Quả nhiên là bà chị giở trò, đêm nay ra đường ngủ!"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro