Part 143

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Đôi mắt vốn sáng ngời của luật sư Bae đột nhiên ảm đạm đi nhiều. Đương nhiên cô biết mình là người quan trọng nhất đối với Seulgi, cũng đã cho chị tất cả những gì có thể. Nhưng cô vẫn hy vọng Seulgi có thể có thêm nguồn hạnh phúc khác ngoài mình. Tựa như cô trước kia có bà ngoại, giờ có cậu vậy.

Joohyun xuất thần suy nghĩ thật lâu, cuối cùng vẫn không tài nào nghĩ ra trong cuộc đời Seulgi có thứ gì như vậy. Cha, mẹ và cả ông nội chị đều đã ra đi. Nhà họ Kang là một gia tộc lớn, người thân có huyết thống với Seulgi cũng không ít. Nhưng dù chị không nói rõ thì Joohyun cũng có thể đoán ra lần tương ngộ ngoài ý muốn của cô với Seulgi lúc nhỏ chỉ sợ cũng là công lao của đám người thân đó.

Nghĩ càng nhiều, Joohyun lại càng đau lòng, cũng ôm Seulgi càng chặt hơn. 

Chỉ có mình cô thôi thì cũng được. Cô sẽ đối xử tốt với chị, bù đắp cho chị những gì đã từng mất đi.

Seulgi cảm thấy rất thú vị. Cô có hơi tò mò hoạt động tư duy của Joohyun. Rốt cuộc em đã nghĩ những gì mà đầu tiên là sửng sốt thật lâu, sau đó lại ôm chặt mình như vậy? Có điều Seulgi vẫn rất hưởng thụ loại cảm giác này. Cô vuốt ve làn da trắng nõn mịn màng của Joohyun, một ý niệm đã sớm tồn tại lại lần nữa lóe lên trong đầu.

- Hyunie, nếu không thì tụi mình kiếm một đứa đi. - Seulgi đột nhiên cất lời. 

Kiếm một đứa...

Joohyun ngẩn ngơ. Trải qua lần thất bại với Kang Minjeong lúc trước, nhất thời cô không biết nên đáp lại lời đề nghị này của Seulgi thế nào.

Seulgi thấy Joohyun chưa hiểu hết ý mình, vội giải thích: "Không phải nhận nuôi. Lần này chị sinh cho em. Thế nào?"

Seulgi... sinh cho cô, một đứa?

Điều này Joohyun chưa từng nghĩ đến. Bây giờ đột nhiên nghe được, cô sửng sốt cả người.

Có một đứa con với bạn đời đồng tính không phải chuyện đơn giản. Đầu tiên là vấn đề kỹ thuật. Quá trình thụ thai phi tự nhiên không hề dễ dàng. Nếu lần đầu không thành công thì việc chấm dứt thai kỳ sẽ ảnh hưởng rất lớn đến cơ thể. Cho dù giai đoạn đầu trót lọt thì quá trình mang thai cũng tiềm ẩn đủ loại nguy hiểm, ngoài phương diện sinh lý còn có phương diện tâm lý. Các cô chỉ có thể cho trứng, đương nhiên còn phải cần đến tinh trùng từ người cho hoặc hiến tặng. Một đứa bé chảy huyết mạch của một trong hai cô và một người đàn ông khác. Kiểu kết hợp ấy sẽ khiến người ta...

- Thì con nhỏ Park Sooyoung kia ấy. Gần đây nó đang tìm hiểu về chuyện này, nói là kỹ thuật bây giờ tiên tiến lắm rồi, xác suất thành công rất cao, cũng không ảnh hưởng quá lớn đến cơ thể mẹ. - Seulgi dông dài một phen là ý muốn để cho Joohyun khỏi băn khoăn, lo lắng. Nhưng mấy lời tiếp theo của cô lại khiến Joohyun khiếp sợ không thôi. - Chị muốn dùng trứng của em, để chị mang. Như vậy thật sự chính là chị sinh cho tụi mình một đứa rồi.

Vừa rồi Joohyun còn đang trầm tư vì khả năng sẽ có một đứa con mang dòng máu của Seulgi và một người khác. Bây giờ tình thế đột nhiên đảo ngược, biến thành đứa bé mang huyết mạch của mình với người khác.

Joohyun lắc đầu: "Không được."

Seulgi không ngờ Joohyun lại phản đối: "Tại sao?"

- Em cứ cảm thấy như có người thứ ba chen vào giữa tụi mình. - Joohyun vùi đầu vào lòng Seulgi.

- Có một bé Joohyun chung sống cùng tụi mình không tốt sao? Con bé sẽ rất giống em. Mặt mũi giống, tính cách cũng giống. - Seulgi dịu giọng nói.

Mới nghĩ đến đó thôi mà Seulgi đã cảm thấy trong lòng như muốn tan chảy.

Joohyun lại rầu rĩ đáp lời: "Em không phải nói đứa bé."

Không phải đứa bé, vậy người thứ ba là ám chỉ ai lại càng rõ ràng. Seulgi phì cười: "Đồ ngốc. Thì ra em nghĩ cái này."

Joohyun ngẩng đầu từ trong lòng Seulgi, nhìn thẳng vào mắt chị, nghiêm túc nói: "Đứa nhỏ này mang dòng máu của một người trong chúng ta. Nó có cha trên huyết thống. Bất luận là dùng trứng của ai thì cuối cùng đều sẽ khiến người còn lại trông như người ngoài."

Joohyun không muốn để tình trạng đó xảy ra, càng không cho phép Seulgi trở thành người bị bỏ rơi như vậy. Lúc trước sở dĩ đồng ý đề nghị nhận nuôi một đứa con của Seulgi chính là vì cô nghĩ đứa nhỏ này không cách nào đồng thời có được gen của cả hai người các cô, thôi thì dứt khoát không mang của ai hết, vậy mới công bằng.

Seulgi không ngờ Joohyun lại nghĩ nhiều như vậy. Cô chỉ cảm thấy mình và Joohyun không còn người thân nào, nếu trên đời này có một đứa trẻ ràng buộc với hai người thì đó hẳn sẽ là chuyện rất đáng mừng. Seulgi nghĩ sinh một đứa con tương đối vất vả, chuyện vất vả đương nhiên phải để cô đảm nhiệm. Nhưng xem phản ứng hiện tại của Joohyun, Seulgi ngẫm nghĩ một lúc rồi đề nghị: "Nếu không thì... tụi mình mỗi người sinh một đứa?"

Cả hai làm chuyện giống nhau, cuối cùng chia đều sở hữu trách nhiệm và gánh nặng có vẻ công bằng một chút, nói không chừng cũng sẽ khiến trong lòng Joohyun dễ chịu hơn.

Sau đó Seulgi lập tức bổ sung: "Cơ mà vẫn là chị trước. Như vậy chị thử xong sẽ có kinh nghiệm, biết phải làm sao mới có thể giảm thiểu ảnh hưởng. Đến lúc đó chị cũng sẽ biết nên chăm sóc em thế nào."

Cách này đã tương đối nhượng bộ, nhưng Joohyun vẫn không gật đầu. Seulgi hiểu, đối với cô vợ nhà mình mà nói thì không gật đầu tuyệt đối không phải đang lưỡng lự, đắn đo mà căn bản chính là không đồng ý. Chẳng qua Joohyun không muốn tạt nước lạnh nên mới không từ chối thẳng thừng ngay trong lúc hai người đang âu yếm thân mật thế này thôi.

Đề tài này đã đi vào ngõ cụt nhưng hai người vẫn chưa buồn ngủ. Vì thế Joohyun chuyển trọng tâm bằng cách nói sang chuyện khác. 

- Chị vừa nói Park Sooyoung định kiếm một đứa sao? Không thấy Yerim nhắc qua với em nha.

Seulgi mất tự nhiên mà sờ sờ mũi. Cô biết Yerim và Joohyun trước sau vẫn luôn giữ liên hệ chặt chẽ. Đợt mâu thuẫn lúc trước khiến Yerim ra ngoài dạo một vòng, thấy nhiều, học được nhiều, người cũng trưởng thành không ít. Không chỉ tầm mắt được mở mang mà còn có kế hoạch và dự định khác cho tương lai. Mới không lâu trước đây Yerim lại đi nữa rồi. Lần này là ra nước ngoài đào tạo sâu, thời gian hai năm. Tuy nói cách học tương đối tự do, có thể thoải mái sắp xếp nội dung học tập nhưng tổng thời gian là cố định. Kinh qua trải nghiệm khủng bố tìm không thấy người lúc trước, Park Sooyoung cũng đã thay đổi rất nhiều. Tuy trong lòng luyến tiếc vô cùng nhưng vẫn vui vui vẻ vẻ chuẩn bị hành lí cho người ta, đưa Yerim lên máy bay, sau đó...

Sau đó liền quay về tìm chí cốt là đồng chí Kang Seulgi đổ lệ.

Còn vì sao mà Yerim không đề cập với Joohyun chuyện Park Sooyoung muốn một đứa con thì nội tình cũng không khác những gì hai cô vừa thảo luận lắm. Chỉ có Park Sooyoung nhiệt tình, Yerim không quá tán thành đề nghị ấy.

Thật ra muốn một đứa con thì Yerim hẳn cũng không phản đối. Nhưng hai người họ lấn cấn là bởi vì...

Seulgi thở dài, bắt đầu giải thích cho Joohyun nghe về dự định của Park Sooyoung: "Sooyoung nó tính mang thai, định sinh cho Yerim một đứa."

Joohyun ngẫm nghĩ một lúc mới hiểu được ý của Seulgi: "Chị là nói... Park Sooyoung định sinh một đứa trẻ mang dòng máu của Yerim sao?" 

Seulgi gật gật đầu.

Joohyun kinh ngạc: "Nhà họ Park biết không?"

 - Sao có thể để họ biết được. - Seulgi thở dài.

Joohyun không nói nên lời.

Nếu nhà họ Park không biết nội tình, vậy nhất định sẽ cho rằng đứa con Park Sooyoung sinh mang huyết mạch của cô ấy. Căn cứ vào địa vị của Park Sooyoung ở SM và hiện trạng nhà họ, mẹ kế và em trai không trông mong được thì đứa nhỏ này khả năng rất cao sẽ trở thành người thừa kế tương lai của tập đoàn SM. Nhưng trên thực tế, đứa bé mà Park Sooyoung mang nặng đẻ đau lại không có quan hệ huyết thống với cô. Lỡ như giao SM và toàn bộ nhà họ Park cho nó mà Park Sooyoung và Kim Yerim lại hoàn toàn chấm dứt, pháp luật cũng sẽ không quan tâm đứa nhỏ này chui ra từ bụng ai, bọn họ chỉ biết xem đứa nhỏ này có quan hệ huyết thống với người nào. Đến khi đó, Park Sooyoung rất có thể phải trắng tay, không còn gì cả.

Có đôi khi Joohyun thật sự không hiểu rốt cuộc Park Sooyoung nghĩ gì. Người này không chỉ thích gây phiền toái cho người khác mà còn thích tự tạo phiền toái cho bản thân.

- Thảo nào... thảo nào Yerim lại không đồng ý. - Joohyun lẩm bẩm.

Seulgi hiểu bạn tốt của mình, cũng hiểu vì sao lúc này Joohyun lại nói vậy. Park Sooyoung làm liều được ăn cả, ngã về không, giao toàn bộ giá trị bản thân và tương lai của mình cho Yerim. Đó là quyết tâm của cô ta. Cô đang cho thấy đời này của mình nhất định phải đi cùng Kim Yerim.

Nhưng người như Yerim, bản chất tương tự Joohyun. Hai người có tư tưởng rất hợp nhau nên mới có thể trở thành bạn thân không giấu nhau điều gì. Nhận lấy phần nhiệt tình này của Park Sooyoung nghĩa là cũng phải giao phó cả đời mình. Lời hứa hẹn chịu tải cuộc đời của hai, thậm chí ba người như vậy thật sự quá nặng nề.

Dù là Kim Yerim hay Park Sooyoung thì đều phải hoàn toàn tin tưởng vào đoạn tình cảm này mới có thể đưa ra quyết định ấy.

Nhưng điều đó... thật sự rất khó.

Nghĩ đến đây, Seulgi đột nhiên cảm thấy lời đề nghị của mình vừa rồi cũng hơi quá qua loa. Cô nên cho Joohyun thời gian để suy ngẫm và chuẩn bị.

- Chuyện của hai người họ thì để họ nhọc lòng đi thôi. - Seulgi đột nhiên cười xấu xa mở miệng. - Thật ra có con hay không cũng không quá quan trọng. Bảo chị sống trong thế giới hai người với em cả đời, sợ là nằm mơ chị cũng cười tỉnh.

- Ai muốn sống thế giới hai người với chị chứ. - Joohyun đẩy nhẹ Seulgi một cái.

Đồng chí Kang Seulgi mới rồi còn nghĩ không nên hành Joohyun đột nhiên mạnh mẽ ôm chặt người kia vào lòng, sau đó môi không thành thật mà hôn khắp nơi, tay cũng bắt đầu không an phận mà mò mẫm.

- Chị... định làm gì? - Joohyun chộp lấy tay Seulgi, hỏi với vẻ cảnh giác.

- Nói đến vậy rồi mà còn chưa quyết định được. Chị sợ em suy nghĩ quá nhiều dẫn đến trằn trọc, vận động một chút tốt cho giấc ngủ. - Seulgi cười tiến sát đến hôn hít.

Joohyun từ chối thẳng thừng: "Không, đồng chí Kang Seulgi, chị nghĩ nhiều rồi. Thật ra em rất buồn ngủ, cho em hai phút là em ngủ mất rồi, không tin chị cứ thử xem."

Không, đồng chí Kang Seulgi không muốn thử. Chuyện khác cô đều sẽ hỏi ý Joohyun, chỉ có ở phương diện này, cô muốn làm theo ý mình.

Xoay người một cái, Joohyun đã bị Seulgi đè bên dưới.

Seulgi hôn trán Joohyunu rồi hôn lên đôi mắt xinh đẹp hình như hoa đào, cuối cùng nhẹ giọng nói: "Vừa rồi chị nói thật. Tận hưởng thế giới hai người cùng em cả đời, chị thật sự nằm mơ cũng sẽ cười tỉnh."

Nói xong, Seulgi cúi người hôn mạnh lên môi Joohyun. 

Nửa đêm trước đã kết thúc trong lãng mạn. Mà nửa đêm sau càng tình cảm cũng sắp bắt đầu.

- Em chuẩn bị xong chưa? - Seulgi hỏi.

Loại chuyện này mà còn phải chuẩn bị nữa sao? Joohyun thẹn thùng quay đầu. Hẳn chỉ có những lúc thế này thì sự im lặng của luật sư Bae mới tương đương với lời mời gọi.

Nên là hiện giờ, Seulgi cảm thấy mình không cần quá khách khí. Đêm cuối cùng ở Slonevia, không điên cuồng một chút thì sao xứng với hoàn cảnh tuyệt hảo này cơ chứ?!

 _____________


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro