29

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Kết quả kỳ thi đã phát xuống, Seo Yeon học tiếng Đức tiêu hao không ít thời gian và tinh thần, thành tích từ hạng ba lập tức trượt xuống hạng năm.

Cô có chuẩn bị tâm lý rồi nên cảm thấy không có gì.

Thế nhưng YeongDam lại nhíu mày, nhỏ giọng nói: “Nếu như vậy, đợi lát nữa lớp sẽ sắp xếp chỗ ngồi, chúng ta làm sao bây giờ? Tớ không muốn đổi chỗ ngồi đâu.”

Seo Yeon bỗng nhiên sửng sốt, cô quên mất chuyện này, Kim Taehyung xếp thứ hai, cậu ta bình thường không đổi chỗ ngồi, thứ ba là Sin Heejin, người thứ tư là ủy viên học tập, thứ năm mới đến lượt cô chọn chỗ ngồi, ngộ nhỡ có người chọn vị trí này thì sao?

Cửa sổ bị cô mở ra, sau cơn mưa không khí u ám ẩm ướt và lạnh lẽo tràn vào.

Trong tâm trí cô vẫn còn vang vọng âm thanh “Ich liebe dich” trầm thấp sâu lắng của Jeon Jungkook, lúc ấy cô 16,17 tuổi, tất cả những gì cô nghĩ trong đầu – YeongDam nói rằng âm thanh của Giang Đồ rất dễ nghe, còn êm tai hơn rất nhiều so với bản thu trong tai nghe.

Về sau, khi cô trưởng thành rồi, mới muộn màng nhận ra.

Cô luôn bất giác nhớ đến khung cảnh lúc đó, trái tim lúc nào cũng đập rộn ràng, rồi lại ướŧ áŧ, y như thời tiết ngay khi ấy.

Tại buổi sinh hoạt lớp, Oh Deop nói với vẻ mặt buồn bã: “Kỳ thi giữa học kỳ, tuy rằng Jeon Jungkook lớp chúng ta xếp vị trí thứ nhất, nhưng điểm trung bình của lớp chúng ta vẫn xếp thứ hai từ dưới lên trong năm lớp, các em thực sự làm cho thầy không có thể diện mà…”

Mọi người đều im lặng, cúi đầu nghe giáo huấn.

Oh Deop nhớ tới cuộc họp giáo viên chủ nhiệm khi đó, bộ dáng Dong Ok xuân phong đắc ý, lại nhìn các học sinh trong lớp, thở dài: “Năm nay thầy 28 tuổi, mới thi đại học được mười năm. Các em không nên cho rằng đây chỉ là kỳ thi không quan trọng, đến lớp 12 mới cuống cuồng lo lắng, mỗi một lần thi đều là tích lũy, thầy vẫn cảm thấy đạo lý nói nhiều nên rất dông dài, cũng không thoải mái, thầy không muốn bản thân trở thành…” Anh ho nhẹ, “Giống như chủ nhiệm Lưu suốt cả ngày thao thao bất tuyệt, coi như đến tuổi trung niên thầy cũng không muốn trở nên dông dài lải nhải, có mấy đạo lý này ngày qua ngày lặp lại cũng vô vị, đa số các em đều 17 tuổi rồi, vẫn còn đang đi học, sắp 18 tuổi, tự bản thân mình muốn cái gì, muốn trở thành kiểu người như nào, trong lòng các em chắc hẳn đã nghĩ tới, điều đó phụ thuộc vào việc các em có tinh thần đó hay không … “

Hiếm thấy lão Oh lải nhải một lần.

Càm ràm xong, Oh Deop nghiêm túc nói: “Câu nói vừa rồi không được phép lan truyền ra ngoài.”

Kim Taehyung hỏi: “Câu nào ạ?”

Oh Deop biết đám nhóc này tinh ranh, anh cười cười: “Câu nói về chủ nhiệm Lim đó, không được phép loan truyền bừa bãi.”

Mọi người cười ha ha.

Oh Deop ra oai: “Yên lặng, còn có một việc nữa. Tiệc chào mừng năm nay…. Sin Heejin và Seo Yeon các em có ý kiến gì không?”

Buổi lễ chào đón năm mới và Đại hội Thể thao lớp 12 cũng không tham gia, lớp 10 lớp 11 đề xuất tiết mục, trọng điểm vẫn là lớp 10, có điều năm ngoái hai người, một người múa mở màn, một người kéo đàn cello hạ màn, đều rất chói mắt, nhà trường vẫn muốn để cho hai người lên sân khấu.

Sin Heejin không lên tiếng, như là đang chờ Seo Yeon nói trước.

Seo Yeon ngẩng đầu nói: “Dạ em cần phải chuẩn bị cho kỳ thi, khả năng không có thời gian chuẩn bị và tập luyện rồi ạ.”

Bàn sau, tay Jeon Jungkook đang viết từ đơn tiếng Đức dừng lại, cô không tham gia sao?

Min Yoongi cũng cảm thấy rất đáng tiếc, nhỏ giọng thở dài: “Ôi, nữ thần không tham gia rồi, đêm đó còn có ý nghĩa gì nữa?”

Cậu ta quay đầu nhìn Jeon Jungkook, có chút đau lòng: “Jeon ca, năm ngoái cậu cũng không được xem, thật là tiếc nuối mà.”

Jeon Jungkook cụp mắt xuống, một lúc sau, thấp giọng nói: “Không có gì.”

Có vài thứ, có lẽ bỏ lỡ chính là bỏ lỡ.

Oh Deop: “Sin Heejin thì sao?”

Sin Heejin rụt rè nói: “Dạ lúc trước cô Do đã có nói với em rồi, còn bảo em chuẩn bị múa mở màn năm nay ạ.” Cô Do là người phụ trách tiệc tối.

—-

Cuối cùng, là chuyện đổi chỗ ngồi.

Seo Yeon hỏi YeongDam: “Sẽ không có người chọn chỗ này chứ?”

YeongDam nói: “Kim Taehyung và ủy viên học tập giống nhau đều chẳng muốn đổi chỗ ngồi, Sin Heejin chắc chắn sẽ không chọn chỗ này, cậu ấy lần trước bị Jeon ca ngược đãi, tới nơi này không phải tự đi tìm ngược sao?”

Seo Yeon cảm thấy cũng đúng, liền an tâm.

Thế nhưng lại nằm ngoài dự đoán.

Đến khi Sin Heejin chọn chỗ ngồi, cô ấy đứng lên nhìn một lượt, dừng lại chỗ các cô: “Em muốn ngồi vào chỗ Seo Yeon ạ.”

Trong lớp yên lặng, đồng loạt nhìn về phía cô.

Jeon Jungkook cau mày, Min Yoongi cũng ngẩn ra: “Không phải chứ?”

Seo Yeon hơi ngạc nhiên, YeongDam trợn mắt lên, quay đầu nhìn Sin Heejin, người này muốn làm gì chứ? Trong lòng cô vô cùng khó chịu, nhanh chóng giơ tay: “Thầy chủ nhiệm, Kim Taehyung vừa nói cậu ấy không muốn ngồi chỗ đó, cậu ấy muốn ngồi chỗ của chúng em.”

Seo Yeon: ”….”

Kim Taehyung: “….”

Cậu nói lúc nào nhỉ? YeongDam quay đầu trừng mắt với cậu, trong mắt mang theo sự uy hϊếp, một giây sau, cô dường như nhận ra mình đang nhờ vả người khác, liền nhanh chóng thay đổi thành gương mặt tươi cười, lộ ra hai chiếc răng nanh đáng yêu nho nhỏ, trở mặt so với kinh kịch còn nhanh hơn.

Kim Taehyung đau đầu gãi cằm, có chút trầm mặc, cam chịu đứng lên: “Dạ…..Em có suy nghĩ rồi, vẫn là ngồi bên kia đi. Cùng Jeon Jungkook trao đổi một ít đề thi Vật lý luôn ạ, cậu ấy học giỏi môn Vật lý.”

Sin Heejin: “…”

Oh Deop nhìn cậu, lại nhìn Sin Heejin: “Các em sau khi tan học tự mình điều chỉnh nhé?”

Sin Heejin tức gần chết, Kim Taehyung và YeongDam chắc chắn đã thông đồng với nhau rồi, có thể phối hợp mới là lạ! Cô đành phải nói: “Nếu như vậy, em không chỗ ngồi nữa ạ.”

Vừa tan học, Seo Yeon quay đầu lại vui vẻ nhìn Jeon Jungkook: “Jeon ca, tớ có thể tiếp tục dạy cậu tiếng Đức rồi.”

Jeon Jungkook cũng rất vui mừng, nhưng cảm xúc của cậu lúc nào cũng không biểu hiện rõ ràng, cho dù vui vẻ cũng chỉ cong khóe miệng, cậu đứng dậy nhìn cô: “Kỳ thi lần sau thi tốt lên, đoạt lại quyền chủ động cảm giác sẽ tốt hơn.”

Jeon ca giáo huấn người ta!

Seo Yeon cười gượng: “Tớ sẽ cố gắng…”

Chân trước Jeon Jungkook vừa mới bước đi, Sin Heejin chân sau liền đi tới trước bàn các cô, lạnh giọng hỏi: “YeongDam cậu có ý gì?”

YeongDam quay đầu nhìn cô ấy, lý lẽ hùng hồn: “Vậy cậu có ý gì? Cậu đang yên lành tại sao phải đổi chỗ ngồi sang bên này, còn chỉ mặt gọi tên muốn ngồi chỗ của Seo Yeon nữa.” Cô ấy cho rằng ngồi ở đây chính là bông hoa của lớp sao?

Khi mọi người nhìn sang, Sin Heejin nghiêm mặt lạnh lùng nói: “Mắc mớ gì đến cậu, tôi làm bài kiểm tra cao hơn so với Seo Yeon, tôi thích chọn chỗ nào thì chọn thôi.”

Seo Yeon cau mày, cô xác thực thi chưa được tốt, cũng không oán trách người khác vì điều này, nhưng cô thực sự rất phiền khi Sin Heejin luôn ở mọi nơi muốn phân cao thấp với cô, cô bình tĩnh nhìn Sin Heejin: “Bây giờ chỗ ngồi đã quyết định rồi, cậu nói thế nào tôi cũng sẽ không thay đổi, kỳ thi lần sau tôi nhất định hơn cậu.”

Sin Heejin thở hổn hển rời đi, YeongDam quay đầu nói: “Cậu nói xem tại sao Sin Heejin muốn ngồi chỗ của chúng ta vậy?”

Seo Yeon mang sách trên lưng: “Ai mà biết cậu ta muốn làm cái gì.”

Hai người đi ra khỏi lớp học, YeongDam bỗng nhiên nói: “Mẹ kiếp! Không phải Sin Heejin để ý Jeon ca chứ?”

Hả?

Seo Yeon trợn mắt há miệng: “Không thể nào?”

“Làm sao không được? Jeon Jungkook ngoại trừ điều kiện gia đình quá kém, những cái khác đều là nam thần cứng rắn nha. Trông cậu ấy không kém nam thần Park một chút nào đúng không? Hơn nữa thành tích học tập luôn đứng nhất trong lớp, sơ với Park Jimin còn lợi hại hơn, nhưng mà tính cách lạnh nhạt cô độc, điều đó làm giảm ý thức tồn tại của cậu ấy và khiến mọi người nghĩ rằng cậu ấy là một tên mọt sách nghèo nàn.” YeongDam nêu rõ từng cái từng cái một, còn bổ sung thêm ví dụ: “Cậu xem trong tiểu thuyết ngôn tình đi, rất nhiều tiểu thư nhà giàu đều không phải yêu thích kiểu học sinh nghèo lạnh lùng kiêu ngạo như Jeon Jungkook sao, có h4m muốn chinh phục đấy.”

Seo Yeon nói: “Sin Heejin muốn chinh phục cũng không được, Jungkook không thích cậu ta.”

YeongDam chớp mắt: “Vậy ai có thể chinh phục được, cậu sao?”

Trong lòng Seo Yeon hoảng sợ, vội vàng nói: “Cậu đừng có nói bậy, cậu ấy không thích tớ.”

Hơn nữa, cô không có ý muốn chinh phục bệnh ho4n đó đối với Jeon Jungkook…..

—–

Sau khi kết thúc môn thể dục vào chiều thứ tư, một nhóm nam sinh vừa chơi bóng xong đi vào lớp học, Kim Taehyung cầm hai bình sữa đậu đặt trên bàn của Seo Yeon và YeongDam: “Park Jimin mua đấy.”

Có người nhìn sang, ánh mắt thâm sâu.

Seo Yeon nhỏ giọng nói: “Cảm ơn.”

YeongDam một lời khó nói mà nhìn bình sữa đậu, Kim Taehyung còn nói: “Chai này của cậu, tớ mua.”

YeongDam lập tức xù lông, nhét bình sữa vào trong ngực của cậu: “Tớ không uống!”

Kim Taehyung cố ý lấy lòng cô, buồn bực nói: “Tại sao?”

YeongDam đỏ mặt: “Dù sao tớ cũng không uống.”

Uống sữa đậu phát triển không tốt.

Min Yoongi đi tới nghe được, nghe vậy suýt nữa cười gần chết, cậu ta cà lơ phất phơ ôm vai Kim Taehyung: “Lớp trưởng, cậu có thể không biết nữ sinh lớp 7 của chúng tôi vốn dĩ không uống sữa đậu, đặc biệt là YeongDam.”

YeongDam sợ cậu ta nói năng lung tung, dưới tình thế cấp bách, tiện tạy vớ lấy quyển sách đập tới: “Cậu câm miệng!”

Min Yoongi theo bản năng trốn phía sau lưng Kim Taehyung, còn nhảy lên, đè lên vai của cậu.

Eo Kim Taehyung hơi cong, một giây sau.

Ầm–

Quyển sách từ điển tiếng Anh dày cộp đập lên trên mặt Kim Taehyung một cách bất ngờ, lại ầm– rơi trên đất, Kim Taehyung lập tức rên một tiếng, lấy tay che mũi, đau đến nỗi đôi mắt xót lên, rất nhanh lòng bàn tay một dòng ẩm ướt, cậu ngước mắt nhìn về phía YeongDam, chửi thề: “Đệch!”

YeongDam nhìn thấy máu chảy giữa kẻ hở hai ngón tay, cả người ngẩn ngơ, sắc mặt trắng bệch, yếu ớt hỏi: “Cậu không sao chứ?”

Kim Taehyung trừng mắt nhìn cô: Cậu nói xem?

Máu chảy qua khe hở ngón tay nhỏ giọt xuống sàn nhà, YeongDam hoàn hồn lại, nhanh chóng rút mất tờ giấy, nhào tới bịt mũi của cậu lại.

Kim Taehyung: “…”

Cậu sắp bị cô bịt mũi khiến cho ngạt thở, giãy giụa quay mặt đi, trầm giọng nói: “Tớ chỉ nói với cậu hai câu thôi mà, cũng đã gần một năm rồi, cậu vẫn còn ôm hận đến mức muốn ám sát tớ sao?”

YeongDam lại ấn vào, còn nâng cầm của cậu lên, nhỏ giọng nói: “Tớ nào có, do tớ không cẩn thận…”

Jeon Jungkook nhìn bọn họ một lúc, âm thanh nhạt nhẽo nhắc nhở: “Cậu ấy như thế này sẽ không cầm máu được, để cậu ấy ngửa đầu lên, ấn vào cánh mũi, đừng dùng quá sức.”

YeongDam vội vàng buông tay, ôm Kim Taehyung đặt lên trên ghế, chủ động nâng cằm cậu lên: “Ngửa đầu.”

Kim Taehyung cũng chẳng muốn so đo với YeongDam nữa, cậu ngồi ở trên ghế, nghiêng đầu nhìn Jeon Jungkook, lẩm bẩm nói: “Quả nhiên cậu nhiều kinh nghiệm…”

Jeon Jungkook không cảm xúc: “Tốt nhất là cầm khăn lạnh chườm một lúc.”

Hai phút sau, phòng học liền yên tĩnh.

Bởi vì YeongDam đưa Kim Taehyung đi xuống phòng y tế.

Seo Yeon ở trong lớp học chờ YeongDam, mãi đến tận sau khi tan học hai người mới trở về, bọn họ cùng tiến vào lớp, còn có Park Jimin và Yeonjun đi theo, Yeonjun khoác vai Kim Taehyung, không khách khí cười: “Cái cậu này gặp nhiều xui xẻo quá.”

Kim Taehyung đập tay cậu ta, nhìn về phía YeongDam: “YeongDam, sau này đừng có nóng giận nữa, tớ đã đổ máu tạ tội rồi.”

YeongDam quay đầu nhìn cậu: “Vậy phải xem lần sau cậu còn chọc điên tớ nữa không.”

Park Jimin quay đầu nhìn Seo Yeon, thấy sách tiếng Đức trên bàn cô, cười hỏi: “Tiếng Đức khó học không?”

Seo Yeon sững sờ, Jeon Jungkook cũng hỏi qua câu này, cô lắc đầu: “Cũng tàm tạm, lúc học sơ cấp có hơi khó một chút, phần sau ổn hơn rồi.”

Park Jimin nói: “Có thể cho tớ mượn xem được không?”

Seo Yeon đưa quyển sách khẩu ngữ cho cậu, Park Jimin tùy ý mở ra xem, nhìn thấy trên mặt giấy viết mầy dòng ghi chú phiên dịch, chữ viết hơi ẩu thả, nhưng vẫn cứng rắn mạnh mẽ, không giống nét chữ của con gái. Cậu nhớ tới chữ viết của Seo Yeon, rất ngay ngắn tinh tế.

Cậu nhìn chằm chằm mấy dòng ghi chú kia, ngẩng đầu nhìn Seo Yeon.

Seo Yeon nghi hoặc: “Làm sao vậy?”

Park Jimin khẽ cười, đóng sách trả lại cho cô: “Không có chuyện gì.”

Sau ngày hôm đó, Park Jimin thỉnh thoảng nhờ Kim Taehyung mang cho Seo Yeon một bình sữa đậu giữa giờ nghỉ giải lao hoặc sau giờ học thể dục, bắt đầu từ khi đó tin đồn liên quan về cô và Park Jimin dường như càng ngày càng nhiều.

“Jang Gumwook mua sữa đậu, Seo Yeon đều không uống, nhưng Park Jimin mua, cậu ấy liền uống.”

“Park Jimin và Jang Gumwook giống nhau sao? Park Jimin là nam thần! Có phải Seo Yeon và Park Jimin yêu sớm đúng không?”

“Hình như Seo Yeon còn chưa đồng ý..”

—-

Loại đồn đại này không dừng lại cho đến tận tháng 1, Park Jimin và Kim Taehyung rời trường học, tham gia trại mùa đông, mới yên tĩnh chút ít.

Bọn họ đi vào ngày cuối tuần, vừa vặn là ngày 19 tháng 1.

Chạng vạng, Seo Yeon mang theo đàn cello từ phòng tập đi xuống, từ xa xa nhìn thấy Ahn Chungha cùng YeongDam đang phát tờ rơi, cô vội vàng bước nhanh tới giúp đỡ, ba người nhanh chóng phát xong tờ rơi, Seo Yeon hỏi: “Yoongi đâu rồi?”

YeongDam nói: “Cậu ấy đi lấy bánh sinh nhật rồi.”

Hôm nay là sinh nhật 18 tuổi của Jeon Jungkook, ý nghĩa trọng đại, nhưng bản thân cậu hoàn toàn không có dự định tổ chức sinh nhật, ngày hôm nay còn đang đi làm thêm ở quán thịt nướng, Seo Yeon cùng YeongDam Min Yoongi còn có cả Ahn Chungha, dự định cho cậu một niềm vui bất ngờ.

Ahn Chungha gửi xong tin nhắn, quay đầu nói: “Tớ đã nói chuyện với anh Namjoon rồi, chúng ta trực tiếp đi qua đó thôi.”

YeongDam ngẩng đầu: “Dự báo thời tiết hôm nay sẽ báo có tuyết, sao giờ vẫn chưa thấy gì nữa.”

Seo Yeon nói: “Dự báo thời tiết cũng có lúc không chuẩn mà.”

Hơn nữa, thành phố Busan này không nằm ở phương Bắc, cũng không phải hàng năm đều có tuyết, năm ngoái còn không có tuyết.

Sau hai mươi phút, phía sau bếp của quán thịt nướng, Jeon Jungkook bị Kim Namjoon đuổi ra ngoài, anh ta chậc vài tiếng: “Tên nhóc này hôm nay sinh nhật 18 tuổi mà, làm việc làm gì? Đi ra ngoài đi ra ngoài ngay.” Anh ta nói xong, liền tháo tạp dề cậu đang mang, đẩy ra ngoài.

Jeon Jungkook vừa ra khỏi cửa bếp, đã nhìn thấy đám người Seo Yeon chỉnh tề đứng bên cạnh bàn cười cười, cô còn mang theo bảo bối là đàn cello.

Cậu có hơi ngạc nhiên, đi tới: “Sao các cậu đến đây thế?”

Seo Yeon ngẩng mặt lên cười: “Đương nhiên là tới tổ chức sinh nhật cho cậu rồi.”

“Bánh sinh nhật đã đặt xong.” Ahn Chungha chỉ bánh gato đặt trên bàn, nói nhỏ một câu: “Tớ nhớ cậu đã nhiều năm không ăn bánh sinh nhật.”

Jeon Jungkook nhìn hộp bánh sinh nhật 8 tấc kia, im lặng một lúc, ngẩng đầu nhìn về phía bọn họ: “Cảm ơn.”

Min Yoongi gãi đầu, cười ngây ngô nói: “Chúng ta mau chóng ngồi xuống đi.”

Seo Yeon tháo đàn cello xuống, cầm trên tay, một giây sau, trên tay nhẹ hẫng đi, Jeon Jungkook cầm giúp cô: “Tớ giúp cậu mang đàn đến phòng nghỉ của anh Namjoon, ở đó không có ai động vào đâu.”

“Không cần đâu.” Seo Yeon vội vàng kéo cậu: “Để đây cũng được rồi.”

Đợi lát nữa cô sẽ dùng.

Jeon Jungkook rủ mắt xuống nhìn cô, không kiên trì nữa, tìm một cái ghế, đặt cái túi đàn lên trên đó, dựa vào tường.

Kim Namjoon để lại một cái bàn lớn cạnh cửa kính, đã chuẩn bị đủ loại thịt và các món ăn khác nhau, còn có thêm bia nữa! Anh ta cười nói: “Các em thích ăn bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu, ngày hôm nay anh mời. Jeon Jungkook, thằng nhóc này đừng có khách sáo với anh, hôm nay sinh nhật chào đón tuổi trưởng thành, không giống nhau.”

Jeon Jungkook nở nụ cười: “Cảm ơn anh Namjoon.”

Vừa dứt lời, bạn học nhỏ Jeon JungJae chạy vào, vui mừng nói: “Anh, chị Chungha gọi em đến ăn thịt nướng.”

Cậu nhóc ngẩng đầu nhìn thấy Seo Yeon, khoa trương nói: “Nữ thần tỷ tỷ, chị cũng tới ạ.”

Seo Yeon mỉm cười: “Đúng vậy.”

YeongDam lần đầu tiên gặp Jeon JungJae, cô chăm chú nhìn cậu nhóc: “A, lớn lên giống Jeon ca đấy.”

Jeon JungJae nói: “Chắc chắn vậy rồi, dù sao cũng là anh trai của em mà.”

Mọi người ngồi xuống xung quanh cái bàn, Seo Yeon cởi chiếc áo khoác lông màu trắng đặt trên chiếc ghế trống, Jeon Jungkook bắt đầu xếp các loại thịt và rau vào vỉ nướng, Min Yoongi mở nắp, đặt lon bia trước mặt mỗi người, còn hỏi: “Có thể uống chứ?”

YeongDam cầm lên uống một hớp: “Đương nhiên có thể, tửu lượng của chị đây còn tốt hơn cậu.”

Min Yoongi không tin: “Khoác lác.”

Seo Yeon vui vẻ, vừa ngẩng đầu liền chạm mắt Jeon Jungkook, cô theo bản năng nói: “Tớ cũng có thể uống.”

Jeon Jungkook cụp mắt, nhìn miếng thịt xì xèo tỏa hương thơm, cầm đũa lật mặt khác: “Cậu ở nơi này uống bia, trở về không sợ bố mẹ nói gì cậu sao?”

“Bố tớ đi công tác rồi, cuối tuần mẹ tớ cũng qua đó với ông ấy, hai người bọn họ cực kì dính nhau.” Seo Yeon phấn khích nói, “Hơn nữa bình thường bọn họ cũng cho tớ uống một chút rượu, bố tớ nói con gái có tửu lượng tốt một chút, ra ngoài sẽ không bị người ta chuốc một chén đã say, xem như là một kiểu tự bảo vệ bản thân.”

Jeon Jungkook yên lặng một lúc, “Bố cậu nói đúng.”

Ngược lại ở đây chỉ có Ahn Chungha không biết uống bia, cô cũng cảm thấy bố Seo Yeon nói rất có đạo lý, nghĩ thầm quả nhiên đại tiểu thư nhà có gia giáo đều không giống nhau, như bố cô vẫn nói là con gái không nên uống rượu bia.

Jeon Jungkook nướng kỹ thịt chia vào chén của bọn họ.

YeongDam nếm thử một miếng thịt nướng, lập tức oa một tiếng: “Ngon quá! Tay nghề Jeon ca thật tuyệt, ăn còn ngon hơn so với tự mình nướng nhiều!”

Seo Yeon quay đầu cười: “Lần trước tớ đã nói với cậu rồi.”

YeongDam: “Lần sau tớ sẽ lại đến.”

Một lát sau, mọi người đều nâng ly bia lên.

Min Yoongi nói: “Jeon ca, tớ chúc cậu sang năm thi đậu Đại Học Seoul.”

YeongDam đạp cậu ta một cái, tức giận nói: “Đáng ghét! Dám cướp lời của tớ này.”

Ahn Chungha cười ha hả, đưa quà tặng của cô tới, một cây bút máy, nhãn hiệu Anh , phải mất mấy chục tệ đấy!

Chỉ có Seo Yeon đứng lên, cô đi về phía trong góc, mở túi đàn cello ra.

Jeon Jungkook không biết cô muốn làm cái gì, kéo ghế ra đi tới bên cạnh cô, cúi đầu hỏi: “Cậu muốn làm gì à?”

Seo Yeon ngẩng đầu, chớp mắt: “Tặng quà sinh nhật cho cậu, tớ chưa chuẩn bị cái gì, tớ…” Cô ngước khuôn mặt trắng nõn xinh đẹp lên, nụ cười rung động lòng người, “Tớ tặng cậu một bài, không…hai bài nhé.”

Jeon Jungkook ngẩn ra, rủ mắt, yên lặng nhìn cô: “Cậu nói cái gì cơ?”

Điều kiện ở quán thịt nướng ở mức trung bình, bàn ghế được sắp xếp chật chội, không có chỗ ngồi thích hợp, nhưng sảnh nhỏ trước cửa hàng khá tốt, cửa tiệm vừa mở, vừa vặn đối diện với bàn của bọn họ, Min Yoongi giúp cô di chuyển vài cái bàn.

Seo Yeon cầm đàn cello lên, quay đầu lại, ngẩng đầu nhìn cậu: “Tớ nói tớ tặng quà sinh nhật cho cậu.”

Quà tặng quá đắt giá cậu nhất định không nhận lấy, còn có thể gây áp lực cho cậu nữa.

Cô nhớ rằng cậu đã nói sẽ có tâm tình hơn khi nghe nhạc, cô cảm thấy kéo đàn cello tặng một bài cho cậu, chắc hẳn cậu sẽ thích quà tặng này, dù sao lễ hội lần trước cậu không đến xem được.

— Năm 2008 ngày 19 tháng 1.

Ngoài sảnh nhỏ quán thịt nướng anh Namjoon, không có sân khấu, không có ánh đèn, không có lễ phục lộng lẫy và trang điểm tinh xảo, tóc Seo Yeon buông xõa trên vai, trên người mang áo len trắng mềm mại, ôm bảo bối của cô là đàn cello ngồi trên ghế gỗ đơn giản, trước tiên kéo một bài chúc mừng sinh nhật vui vẻ.

Bên trong cửa hàng rất có nhiều khách đang ngồi, đến nỗi những lát thịt trước mặt còn bốc khói xì xèo nóng hổi, đều quay lại nhìn cô nhiệt tình, thậm chí còn có nhiều người lấy điện thoại di động hướng về cô quay video và chụp ảnh.

Ánh đèn thành thị sặc sỡ, lay động sau lưng cô.

Người qua đường bị tiếng đàn hấp dẫn liền đến xem, vây xung quanh cô.

Đột nhiên, YeongDam vui mừng hô một tiếng: “Tuyết rơi rồi!”

Không hề báo trước, bông tuyết màu trắng nhanh chóng rơi xuống, khiến cho mọi người ngạc nhiên lên tiếng hoan hô vui mừng, mọi người sôi nổi xòe bàn tay ra đón tuyết.

Hoa tuyết rơi vào mái tóc đen của Seo Yeon, cô ngẩng đầu liếc mắt nhìn, tựa như đợt tuyết xuất hiện này không hề ảnh hưởng đến cô, cô thoải mái tự nhiên, ngẩng đầu nở nụ cười với Jeon Jungkook, kéo dây đàn.

Ngay khi cả không có ánh đèn, không có sân khấu, chỉ cần có tiếng đàn cello, ở bất nơi đâu cô đều tỏa sáng nhất.

Cô vì cậu mà diễn tấu một khúc nhạc của Bach.

Lúc ấy ở ngoài biệt thự cậu nhìn lén nghe trộm, buổi lễ chào đón năm mới cậu lại bỏ lỡ mất.

Tối nay, cô đem hết thảy những tiếc nuối và bỏ lỡ đều bù đắp hết cho cậu.

Jeon Jungkook dựa lưng vào ghế, sắc mặt nhìn như bình tĩnh, nhưng cảm xúc trong mắt lại trào dâng điên cuồng như sóng triều, yết hầu cậu chuyển động, yên lặng nhìn người con gái kia.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro