97. Cô chủ về rồi

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Lúc này, hai ông bà La đã hoàn toàn ngẩn ra trước camera, hai ông bà hoàn toàn không biết nên hình dung tâm trạng của mình lúc này thế nào nữa...

Tiểu Young đồng ý rồi...

Không ngờ Tiểu Young lại đồng ý đi học...

Như vậy có nghĩa là Tiểu Young đã bước thêm một bước quan trọng để trở về lại làm một đứa trẻ bình thường rồi!

Bà La kích động đến nỗi không biết dùng ngôn từ gì để hình dung tâm trạng của mình lúc này nữa: "Marco, ông thấy chưa? Tiểu Young của chúng ta đồng ý đi học rồi! Thật tốt quá! Thật là tốt quá đi mất!"

"Đúng vậy! Bảo bối của chúng ta đồng ý đi học rồi!" Ông La thở dài: "Cả nhà ta khuyên nhủ nó bao lâu này, nặng nhẹ cũng dùng hết rồi, không ngờ vẫn không bằng người ta nói vài câu..."

Bà La cũng thở dài: "Trước đây tôi còn tưởng Jisoo nó làm quá, giờ xem ra, Tiểu Young đúng thật là rất nghe lời cô gái này!"

Sau khi vui mừng, ông La lại thấy lo lắng hơn: "Xem ra, cô gái này không hề đơn giản! Hơn nữa còn rất khó lường! Trước đây tôi quá xem nhẹ cô ta rồi... Bà có phát hiện không, tất cả những việc mà cô ta làm bề ngoài trông đều là vì muốn tốt cho Tiểu Young cả!"

Bà La phụ họa theo, "Lúc trước tôi cũng không hiểu, giờ xem ra tôi cũng hiểu vì sao Jisoo và Tiểu Young đều thích cô ta như vậy rồi, ngay đến Lisa nhà ta còn mê mẩn cô ta nữa chứ..."

Ông La lắc đầu: "Suy cho cùng thì Lisa nó vẫn còn quá trẻ!"

Lúc này, bộ đàm truyền đến một âm thanh khẩn trương: "Lão gia! Cô chủ về rồi!"

La lão gia nhíu mày: "Về thì cũng về rồi, cậu hoảng cái gì!"

Ông La đang chuẩn bị tắt bộ đàm để đi xem Lisa đi đâu, kết quả trước màn hình tối đen, mọi cảnh vật đều biến mất khỏi tầm mắt.

"Con nhóc thối tha này!!!" La lão gia chán nản.

"Tôi đã bảo chắc chắn là không giấu được nó rồi mà..."

...

Trong hoa viên nhỏ sau vườn, sau khi Tiểu Young đồng ý đi học, Chaeyoung quả thật vui phát điên!

Tiếc là tâm trạng vui vẻ lúc này lại không thể chia sẻ cùng ai...

Đúng lúc đó, nàng liền thấy một bóng dáng quen thuộc từ phía xa đang từng bước tiến về phía mình...

"Lisaaaaa!!!" Phản ứng đầu tiên của Chaeyoung là co chân chạy thẳng về phía Lisa, nhưng vì chạy vội quá, suýt nữa nàng đâm đầu vào người Lisa may mà được đối phương giơ tay ra giữ vai lại, nàng hưng phấn nói: "Lisa! Tiểu Young đồng ý đi học rồi!"

"Ừm." Thấy vẻ mặt mừng rỡ đến mức đỏ bừng của nàng, đáy mắt Lisa tràn ra tia dịu dàng, xoa đầu nàng: "Vất vả cho em rồi."

Sự đụng chạm của Lisa khiến Chaeyoung định thần lại, vội đứng thẳng lên, sau đó lùi một bước, ngượng ngùng gãi đầu nói: "Tôi cũng có làm gì đâu... Chỉ khuyên thằng bé một chút thôi..."

Đệch! Tình huống gì thế này! Sao nàng tự nhiên mất khống chế lao thẳng về phía Lisa như chim bay về rừng vậy? Tâm hồn thiếu nữ đó là nàng sao???

"Gì nhỉ, nếu chị đã về rồi vậy tôi đi trước đây!" Nói xong đang chuẩn bị bỏ của chạy lấy người như lúc lao tới, bỗng nàng lại nhớ ra chuyện gì đó, lập tức thay đổi sắc mặt, cúi người nói với Tiểu Young: "Bảo bối, cô có thể nói chuyện riêng với mommy con một lúc được không?"

Tiểu Young nhìn cô Chaeyoung rồi lại nhìn mommy, tỏ ra không vui vì hai người nói chuyện riêng không cho mình theo, nhưng cuối cùng vẫn là đứa nhỏ hiểu chuyện nên nhóc gật đầu đồng ý.

Chaeyoung với bánh bao nhỏ dính nhau thêm một lúc nữa, sau khi chào tạm biệt, nàng lập tức chuyển hướng sang Lisa, bày ra vẻ mặt trọng đại nói: "La tổng, tôi có chuyện rất quan trọng muốn nói với chị!"

"Ừ? Chuyện gì?"

Ánh mắt của Lisa như cơn thủy triều của sự ấm áp vỗ nhẹ lên tâm tình bất an của nàng...

Thoáng yên tâm một chút, châm chước chọn lời sau đó mới mở miệng nói: "Chỉ là... gần đây chị cố gắng cẩn thận một chút, có ra ngoài thì tốt nhất cứ mang thêm mấy vệ sĩ! Mang thêm chục người nữa cũng không nhiều!"

Từ cái hôm nhận được điện thoại của người nào đó Chaeyoung vẫn luôn bất an, tuy nàng biết rõ với năng lực của Lisa thì tên kia không có khả năng đụng được vào chị, nhưng dù làm cách nào nàng vẫn không yên tâm cho được, thậm chí còn muốn đích thân ở cạnh 24/24 để bảo vệ Lisa mới chịu...

Lisa nghe vậy thì híp hai mắt lại, khóe mắt lộ ra một tia sáng lạnh lẽo nhưng rất nhanh lại trở về như bình thường, chậm rãi tiến tới gần Chaeyoung.

Nàng lùi lại ra sau theo bản năng, cho đến khi lưng đụng phải vách tường bám đầy dây leo.

Lisa đưa một cánh tay chống lên bức tường phía sau lưng nàng rồi đột nhiên hỏi một câu: : "Chaeyoung, em đang lo lắng cho tôi sao?"

Nàng có chút sững sờ: "Khụ, đúng vậy, dù sao chị cũng là chủ của tôi mà!"

"Vậy à... nhưng mà tôi vẫn rất vui." Trong mắt Lisa hiện lên nét cười thỏa mãn, ngay sau đó nói: "Vậy thì mỗi ngày tôi đều gửi tin nhắn báo bình an được không?"

"A? Cái này... đương nhiên là được!" Nàng vừa nói xong đã thấy có chỗ nào đó là lạ, lại nhất thời không biết là lạ chỗ nào.

Lisa tỏ vẻ rất hài lòng, nâng người dậy rời khỏi phạm vi xâm lược: "Vốn định bảo em ở lại dùng cơm, nhưng đoán là em không được tự nhiên nên tôi sẽ không giữ em lại."

"Không cần giữ không cần giữ! Vậy tôi đi đây! Bye bye~"

...

Cho đến sau khi về nhà Chaeyoung mới phát hiện ra là lạ ở chỗ nào.

Bởi vì nàng vừa về đến nhà, Lisa đã gửi một tin nhắn tới:

[Về nhà chưa? Tôi với Tiểu Young đang ăn cơm, mọi chuyện đều bình thường, không cần lo lắng.]

Đệch! Đệch! Đệch!

Rõ ràng là nàng chỉ nói bình thường nên cẩn thận chút thôi mà!

Tại sao kết quả lại thành chồng nhắn tin báo cáo cho vợ thế này!

Sau này nàng không dám nói nàng sát gái nữa! Cũng không dám nói sẽ dạy Lisa cách tán gái nữa!

Trước mặt Đại ma vương nàng chỉ là một hạt cát!

Nhưng mà, chuyện này vẫn chưa xong.

Ngay sau đó, Lisa lại gửi thêm một tin nhắn: [Mấy ngày nữa sẽ đưa Tiểu Young đi học, đây là lần đầu tiên thằng bé đi học nên lúc đó mong em có thể tới.]

Chaeyoung: "..."

Yêu cầu thế này sao nàng có thể từ chối chứ huhuhu.

[Ok]

Nhắn xong chữ này, nàng lập tức ngã đập đầu vào gối.

Xong rồi...

Rõ ràng là nàng đang tự đào hố chôn mình mà...

Nhưng mà suy nghĩ lại một chút, càng nghĩ lại càng thấy không đúng. Hôm nay nàng được nghỉ, trùng hợp bên La gia mời nàng đến chơi với Tiểu Young, lại trùng hợp là nàng khuyên Tiểu Young đi học, lại trùng hợp hơn nữa là Đại ma vương mời nàng cùng đưa Tiểu Young đi học... Nàng tính toán một chút thì lúc đó cũng vừa vặn là lúc bộ phim đóng máy, khi đó nàng sẽ rảnh.

Mọi thứ cứ y như nước chảy thành sông ấy nhỉ, thuận lợi đến không tin được!!!

Ách, thật... thật sự chỉ là trùng hợp?

-------------

Liên tiếp mấy ngày sau cả hai đều không liên lạc, Chaeyoung thuận lợi đóng tròn vai Jinae, bộ phim đầu tay của nàng cuối cùng cũng kết thúc.

Sau khi Thiên Hạ đóng máy, Chaeyoung được nghỉ ngơi ở nhà ba ngày.

Ba ngày này, nàng sống chẳng khác gì heo, ngoại trừ tập thể dục và ăn uống ra, chỉ có ngủ.

Mãi cho đến ngày thứ ba, nàng mới cảm giác được một nửa linh hồn của mình còn để lại ở Jinae cuối cùng cũng quay về.

Nhưng mà ngay sau đó, "ting" một tiếng, chỉ vì một cái tin nhắn mà ba hồn bảy vía của nàng bay lên mây.

[Chaeyoung,ngày mai em có rảnh không? Thủ tục nhập học của Tiểu Young đã xong rồi]--- LaLisa

Chaeyoung ngây ra nhìn ba chữ LaLisa, một lúc lâu sau vẫn không trả lời lại.

Cái người kia không chỉ giỡn chơi mà là đang muốn uy hiếp và cảnh cáo nàng.

Cảnh cáo nàng dù có cách xa ngàn vạn, bàn tay của người đó vẫn có thể vươn đến đây...

Hít một hơi thật sâu,Chaeyoung cuối cùng cũng trả lời tin nhắn của Lisa.

Chaeyoung: [Xin lỗi La tổng, sáng mai tôi có việc bận chắc là không đi được, chị xin lỗi với Tiểu Young hộ tôi].

Trả lời xong nàng vứt điện thoại sang một bên, không dám đọc tin nhắn trả lời của Lisa nữa.

..........
💞

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro