22. Chim tông cửa kính.

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Tôi nhắn tin thông báo cho mọi người rằng Chanyeol bị rạn xương sọ. Bất cứ thứ gì liên quan đến tim và não đều gây cho người ta cảm giác lo lắng. Mọi người nháo nhào mắng tôi khi biết được nguyên nhân. Mọi người, chỉ trừ Jaehyun và Kim Woobin. Jaehyun tỉnh táo hỏi tôi làm thế nào mà Park Chanyeol lại từ nhà tôi đi ra, và làm thế nào tôi lại để cho anh vào nhà trong khi đến Jaehyun tôi cũng chỉ để cho vào một lần duy nhất. Tỉnh táo hơn cả Jaehyun, Kim Woobin nhắn cho tôi một cái tin làm tôi không biết nên khóc hay nên cười:

"Giữa những đau khổ bi đát thường thấy khi người ta yêu nhau như lật xe trên đường, dầm mưa viêm phổi, tông phải người khác, bị cảnh sát bắt vào đồn, anh bạn trai của cậu lại đâm đầu nhầm vào cửa kính để bị thương. Xin lỗi, tôi chỉ thấy buồn cười thôi."

Nếu phải thú nhận sự thật, khi cơn lo lắng cho Chanyeol qua đi, tôi cũng buồn cười như Kim Woobin. Tôi tưởng tượng Chanyeol đi tới bệnh viện, hối hả bước qua phòng cấp cứu mong không ai nhận ra bác sĩ quốc dân đang say xỉn nhưng sau đó "bốp" một tiếng, anh đâm đầu vào cửa kính giống như mấy con chim làm nhiệm vụ mua vui trong mấy bộ phim hoạt hình chúng tôi vẫn hay xem trong những ngày nhàm chán.

Hai ngày sau khi Chanyeol bị tai nạn, tôi gửi cho anh bức ảnh bóng một con cú tạo nên bởi vết nứt ở trên cửa kính. Chanyeol nhắn tin trả lời rằng anh đang rảnh lắm, tới bệnh viện bây giờ anh sẽ dẫn đi một vòng. Biết rằng một vòng là một vòng quanh bệnh viện và bên cạnh không phải là bác sĩ phong độ ngời ngời mà là bệnh nhân đầu buộc băng kín mít, vậy mà tôi vẫn gác lại công việc để chạy đi mua mấy chiếc bánh ngọt, lại ngắt thêm vài bông hoa cúc nhà trồng.

Tôi đem bánh ngọt và hoa cúc tới, vừa đá tung cửa phòng VIP gọi một tiếng "chim tông cửa kính đâu rồi" thì chợt nhận ra Chanyeol không phải trẻ mồ côi.

Không những không phải trẻ mồ côi, con chim tông cửa kính tối qua có bố mẹ là bác sĩ, đồng nghiệp là bác sĩ, và người suýt là người yêu - Lee Hana, cũng là bác sĩ. Điều đó có nghĩa phòng bệnh của Chanyeol chín mươi phần trăm khả năng là đang có người ngồi trong. Tác nhân giúp tôi nhớ lại chuyện Chanyeol có gia đình đầy đủ không ai khác là người phụ nữ đang ngồi ở đầu giường anh và một cô gái vui vẻ gọt táo trên bàn tiếp khách.

Người phụ nữ nghi hoặc nhìn tôi, cô gái buông dao à lên một tiếng, còn Chanyeol thì chỉ biết ôm mặt thở dài. Chanyeol không băng đầu kín như tôi tưởng tượng, trên đầu anh chỉ có một đoạn gạc co dãn gọn gàng. Tôi cười hơ hơ hai tiếng rồi giật lùi bước ra.

"Xin.. xin lỗi... Em nhầm phòng.."

Chân tôi còn chưa chạm vạch xanh dưới sàn nhà, Chanyeol đã kêu lên:

"Doh Kyungsoo, em đứng lại đó cho anh."

Tôi đứng lại thật, Chanyeol vỗ bàn tay không cắm kim truyền nước xuống giường.

"Tới đây, nhanh."

Rồi hết nhìn mẹ của Chanyeol đến cô gái xinh đẹp kia, sau cùng mặt dày bước tới. Nhìn qua cũng biết Chanyeol thừa hưởng đôi mắt của mẹ, bà chăm chú nhìn tôi rồi hỏi khi tôi đã đứng ở phần giường đối diện bà:

"Kyungsoo với Chanyeol là.."

"Cậu ấy là bạn con."

"Thưa bác, là người yêu."

"Anh này là bố của con gái anh Chanyeol đây mà."

Ba câu trả lời cùng một lúc phát ra từ tôi, Chanyeol và cô gái mà bây giờ tôi đã nhận ra là người chúng tôi đã gặp trong rạp chiếu phim nhiều tháng trước. Tôi và Chanyeol ngỡ ngàng nhìn nhau rồi nhìn bác gái, vẻ mặt Chanyeol rõ ràng giống như vừa bị đụng vào cửa kính thêm lần nữa. Bác gái nhăn mày nói:

"Ba đứa nói một đáp án thôi."

Chúng tôi vội vã sửa chữa sai lầm:

"Có một cô nhóc gọi cả hai người này là bố."

"Cháu là bạn của đồng nghiệp của bác sĩ Chanyeol."

"Người yêu con."

Tôi nhăn nhó nhìn Chanyeol, đến lượt tôi trở thành giống như con chim lao vào cửa kính. Bác gái chỉ tay vào hai chúng tôi thêm một lần nữa:

"Jinhee, cháu im lặng đi. Hai đứa nhắc lại, là gì?"

Tôi nhìn Chanyeol gật gật đầu, sau đó vững vàng nói:

"Bạn ạ!"

Cùng lúc đó, Chanyeol nói to:

"Người yêu ạ!"

Cô gái tên Jinhee trở thành con chim lao vào cửa kính thứ ba.

Chúng tôi choáng váng nhìn nhau, Chanyeol nói qua kẽ răng:

"Em vừa gật đầu cái gì?"

Tôi mím mím môi lí nhí đáp lại:

"Ý em là nên nói chúng ta là bạn."

Sau khi lỡ miệng nói ra từ người yêu trong lúc Chanyeol tuyên bố là bạn, tôi nhận ra một điều: Chanyeol nói người nhà anh đều một lòng chọn bác sĩ Lee Hana, người xứng đáng và có lợi cho sự nghiệp của anh. Bây giờ giữa đường tự nhiên nhảy ra một Doh Kyungsoo tự nhận là người yêu, có lẽ tôi sẽ phải bảo đảm an toàn cho mình trước nhất. Nếu như không phải là gia đình Chanyeol ném cho tôi một cọc tiền mà là ném cho tôi một thùng nước rửa tay, có lẽ tôi cũng sẽ hân hạnh được nhập viện cùng anh trong một căn phòng bệnh bình thường không phải là phòng VIP, cũng không có nhiều người đến thăm như thế này.

Chanyeol có vẻ hơi buồn. Tôi đặt hộp bánh cùng bó hoa lên bàn, anh nhìn một chút rồi nói:

"Em đi thăm bệnh bằng hoa cúc trắng?"

Tôi ngại ngùng ôm bó hoa lại, Chanyeol với tay lấy bó hoa sắp bẹp gí trong ngực tôi:

"Anh đùa thôi, anh biết hoa em trồng mà."

Tôi ngẩng đầu cười với mẹ của Chanyeol, bà vẫn không nói gì mà chỉ nhìn chúng tôi xét nét. Tôi cảm tưởng rất có thể đã gặp bà ở đâu đó: so với Park Chanyeol làm gì cũng rạng rỡ phơi phới, người mẹ này đúng chuẩn bác sĩ hơn.

Bà trả lại cho tôi một nụ cười hiếm hoi, Chanyeol thì tự nhiên đưa tay lên đầu tôi gỡ xuống một cái gì đó. Thôi thì chết trước đỡ chết sau, tôi nắm lấy bàn tay đang đặt trên đầu tôi bóp mạnh. Chanyeol la lên một tiếng thảm thiết. Tôi đứng vọt dậy cúi đầu nói to:

"Cháu chào bác, cháu là bạn trai của Park Chanyeol, hôm nay mới có cơ hội chào bác, mong bác bỏ qua!"

Sau này mẹ nói với tôi rằng trong giây phút đó - giây phút tôi đập đầu vào tay vịn của giường bệnh, Chanyeol vừa cười vừa khổ sở nâng đầu tôi lên nhưng tôi không chịu ngẩng lên - bà đã tưởng tượng ra tương lai của chúng tôi sau này.

Tôi bước vào phiên chất vấn với một túi đá chườm đầu mà chị Sunhee mang đến. Chị cũng nhiều chuyện hỏi tôi có phải muốn tìm kiếm cảm giác đập đầu như Chanyeol nên mới cố ý làm mình bị thương hay không. Trán tôi nổi lên một vết bầm, Chanyeol vui vẻ nói với chị Sunhee rằng may mà Doh Kyungsoo hợp với kiểu để mái, bây giờ kéo tóc mái xuống thì không ai thấy gì nữa.

Bác gái ngồi chờ cho chị Sunhee đi khỏi rồi mới quay sang tôi. Tôi ngồi xuống cạnh Chanyeol, anh vẫn cầm bó hoa cúc trắng trên tay. Chanyeol nắm tay tôi cười cười:

"Mẹ anh không ăn thịt em đâu."

Tôi tin là mình cần cảnh giác. Con trai của bà ấy luôn tranh thủ lúc tôi sơ hở để cắn tôi, việc ăn thịt cũng không phải là không có cơ sở để nghi ngờ.

"Cháu là..."

"Cháu là Doh Kyungsoo, ba mươi mốt tuổi, đang làm kiến trúc sư ạ, nhà có bốn người, em gái đã lấy chồng. Hiện tại đang ở nhà riêng ạ."

Mẹ của Chanyeol nhướn mày nhìn anh, tôi có thể hiểu được cái nhướn mày đó có nghĩa "Không phải bác sĩ à?". Chanyeol vẫn nắm tay tôi, không biết chuyện có gì vui mà anh cứ cười tủm tỉm. Tôi chờ câu hỏi hai đứa quen nhau từ bao giờ hay yêu nhau như thế nào, cuối cùng bác gái lại hỏi tôi:

"Vì sao hai đứa lại loạn hết lên chuyện yêu hay bạn thế?"

Tôi hỏi Chanyeol:

"Em khai thật nhé?"

Chanyeol gật đầu, tôi nói:

"Chúng cháu hẹn hò từ ngày mười chín tháng hai năm ngoái, chia tay vào hai tư tháng mười hai năm ngoái, sau đó quay lại vào...vào.."

"Hôm nay."

Chanyeol kết thúc câu nói của tôi. Tôi bối rối sửa lại:
"Thực ra thì cũng không hẳn, cháu cũng không biết đang xảy ra chuyện gì..."

Chanyeol nhìn mẹ:

"Me, cho con một chút thời gian được không? Kyungsoo bị rối loạn thần kinh tim, bây giờ cần sắp xếp lại mọi việc đàng hoàng."

Bác gái nhìn tôi với vẻ thích thú chứ không còn lạnh nhạt, tôi nhận ra ngay thích thú đó là thích thú của bác sĩ đối với bệnh tình của bệnh nhân. Chanyeol cứ bóp nhẹ tay tôi, tôi bực mình vặn mấy ngón tay anh kêu rắc một tiếng rồi xua tay liên tục:

"Bệnh của cháu khỏi rồi, cháu bây giờ hoàn toàn khỏe mạnh."

Không dưng lại đi khai ra bệnh tật, nếu bây giờ mẹ tôi biết được tôi hẹn hò với một người có tiền sử bệnh thần kinh thì chắc chắn bà có chết cũng phải ngăn cản không cho chúng tôi gặp mặt. May mắn cho tôi, mẹ của Chanyeol là bác sĩ. Bà gật đầu:

"Ừ, bác biết rồi."

Cô em họ Jinhee của Chanyeol lại nói thêm vào:

"Bệnh này tiên lượng tốt, không ảnh hưởng đến hôn nhân."

Chưa bao giờ tôi lại thấy nghẹn lời như thế. Hết mẹ rồi đến em họ, những người phụ nữ trong gia đình Park Chanyeol làm tôi rất muốn buông áo giáp đầu hàng.

Đi dạo trong bệnh viện với bệnh nhân Park Chanyeol có một điểm tốt đó là không cần đợi anh dừng lại chào bệnh nhân và đáp lại lời chào từ đồng nghiệp. Cuộn băng gạc trên đầu cũng làm cho Chanyeol bớt đẹp trai một chút nên không còn mấy cô gái để ý, tôi ôm hộp bánh trong tay vừa đi vừa ăn để bổ sung đường huyết bị tụt sau cuộc gặp bất ngờ vừa rồi.

Mẹ của Chanyeol đã ra về sau khi anh nhắc lại một lần nữa rằng cần chút thời gian. Chanyeol giữ lời hứa cùng tôi đi một vòng bệnh viện, khóe môi anh vẫn cong lên thành một nụ cười đẹp đẽ.

Cánh cửa phòng cấp cứu ngày hôm qua vẫn chưa được thay mới. Vết nứt trên cửa không có hình dáng gì rõ ràng, tôi không đưa máy lên chụp lại. Tôi khều áo bệnh nhân của Chanyeol:

"Cái cửa đó anh có phải đền không?"

"Ừ, có. Bảo hiểm tai nạn không được tính, anh phải bỏ tiền ra đền. Sao thế em?"

Tôi hí hửng nói vậy được rồi. Tập đoàn của Kim Woobin là tập đoàn đa lĩnh vực, bên đó còn chuyên về nội thất, bao thầu gói nội thất của bệnh viện đã nhiều năm. Tôi chỉ cần nói với Kim Woobin một tiếng là được, anh ấy dù là tổng giám đốc lại thích xía vào mấy chuyện lông gà vỏ tỏi. Chừng nào thầu phụ của Gensler tới thay cửa, tôi sẽ đem cánh cửa hỏng đi cắt một miếng làm kỉ niệm.

Chanyeol nghe tôi trình bày xong thì cũng không còn gì để nói, anh vừa kéo tôi ra khỏi khoa cấp cứu vừa nói rằng đời anh chưa gặp chuyện đáng xấu hổ như thế bao giờ.

"Nhưng mà cũng đáng, anh lại có bạn trai rồi."

Chanyeol trưng ra nụ cười toe toét lộ cả má lúm, tôi chợt nhận ra kiểu tóc quan trọng với khuôn mặt của một con người như thế nào. Tôi đứng lại nghiêm nghị nói với Chanyeol:

"Park Chanyeol, sau này anh nhất định sẽ lên đến phó khoa hoặc cao hơn nữa đúng không?"

Chanyeol trả lời:

"Theo lộ trình thì là như thế. Nếu không phải anh phạm sai lầm chết người nào thì chuyện đó chắc chắn sẽ xảy ra. Vì anh giỏi và anh là con trai của bố anh."

Ngưng một chút, Chanyeol lại nói tiếp:

"Và vì anh đẹp trai nữa."

Nếu như là lúc khác, tôi chắc chắn sẽ đồng ý. Nhưng cái đầu của Chanyeol lúc này thật sự rất đáng chú ý, nếu vẫn u mê gọi đó là đẹp trai thì có lẽ tôi phải xin lỗi cặp mắt của mình hàng ngàn lần.

"Park Chanyeol."

"Anh đây."

"Em không biết lần này chúng ta sẽ chia tay sau mấy ngày, nhưng có một điều cần anh đảm bảo."

Chanyeol hoang mang nói:

"Nếu mọi chuyện trong khả năng của anh, nhất định anh sẽ làm như em nói. Có chuyện gì hả em."

"Ví dụ như anh lên chức phó khoa hoặc cao hơn..."

Chanyeol vội vàng ôm vai tôi thủ thỉ chắc nịch:

"Yên tâm, anh hứa tuyệt đối sẽ không nghĩ đến chuyện yêu hay hẹn hò với ai để việc đó được dễ dàng hơn, cũng không bỏ em khi có ai nói em không tốt cho sự nghiệp. Anh sẽ làm bác sĩ tốt, không đi tranh giành phòng mổ với bệnh nhân cần kíp hơn. Em không cần phải nhắc anh đảm bảo."

Tôi khó khăn nuốt khan một cái rồi trả lời:

"Không cần những chuyện đao to búa lớn đó, em chỉ cần anh đảm bảo làm sao để anh không bị hói đầu như ông phó khoa Bang thôi."

Chanyeol trừng mắt nhìn tôi. Vài giây sau, anh thở dài rồi ôm tôi đi tiếp.

"May mà anh không phẫu thuật lấy máu tụ."

Tôi đưa cho Chanyeol một chiếc bánh ngọt, anh lắc đầu. Chanyeol không thích ăn bánh ngọt, tôi biết. Mẹ của anh trước khi về còn nhắc tôi chuyện đó, tôi sợ bác gái nghĩ rằng làm người yêu mà không biết được sở thích của nhau nên thật thà khai rằng tôi mua đến chỉ để tôi ăn. Nghĩ rằng mình đã phá hỏng tâm trạng của Chanyeol, tôi cẩn thận suy nghĩ rồi mới trả lời:

"Anh phẫu thuật cũng không sao mà. Anh Junmyeon đợi Sehun được năm năm thêm ba tháng nằm bệnh viện, em không đợi được năm năm nhưng cũng đợi được ba tháng chứ. Kể cả anh mất trí nhớ..."

"Không, không phải", Chanyeol nhét nửa chiếc bánh ngọt trên tay tôi vào miệng. "Phẫu thuật mở hộp sọ thì phải cạo đầu."

Tôi nghẹn ứ miếng bánh trong cổ, phải vừa đập vừa vuốt rồi nói:

"Anh coi thường em quá."

Nụ cười mở rộng trên môi Chanyeol. Anh nói rằng nếu anh bỏ lỡ một Doh Kyungsoo không quan tâm anh xấu hay đẹp mà vẫn yêu anh như vậy thì chắc là anh đã điên rồi. Tôi nghe Chanyeol nói vậy thì quyết định im lặng để cho anh ảo tưởng. Thật ra thì tôi cũng là người nhìn xa trông rộng, chỉ cần tóc Chanyeol không trụi hẳn mà có khả năng mọc lên thì tôi không ngại vài tháng đợi anh quay trở lại thành Park Chanyeol đẹp trai phong độ ngời ngời.


Chúng tôi quay lại phòng bệnh của Chanyeol khi đã đến giờ ăn tối. Chanyeol cân nhắc chuyện xuất viện để về nhà, tôi khuyên anh nên chờ đủ năm ngày xem sao. Đi tới cửa phòng bệnh thì tôi gặp cả Jang Sohyun lẫn bác sĩ Hana đi tới, trên tay cô cầm theo một hộp đồ ăn vài tầng.

Chanyeol ngay lập tức nắm lấy cánh tay tôi nói nhỏ:

"Doh Kyungsoo, anh quên mất chuyện này, dù sao cũng phải đòi lại công bằng cho em. Em đã nói với mẹ anh em là bạn trai của anh rồi, bây giờ em lại làm bạn trai của anh nhé?"

Tôi thấy mình không có lý do gì để từ chối khi nhịp tim của tôi đã lại tăng lên rồi. Con người lớn lên bằng cách học hỏi từ những sai lầm của bản thân và người khác, ưu điểm của việc yêu sau tất cả mọi người và còn yêu một bác sĩ đó là tôi biết không nên trì hoãn. Jongdae và Minhee, Sehun và anh Junmyeon, mọi người dạy cho tôi điều đó, rằng có thể đứng ở ngày hôm nay nhưng không bao giờ có thể nói trước ngày mai.

Suy nghĩ là như vậy nhưng tôi chần chừ mãi mà chưa nói ra được một câu trả lời. Tôi luôn chuẩn bị tinh thần để làm người theo đuổi, chưa bao giờ nghĩ sẽ có lúc được trả lời người ta.

Không biết phải nói gì, tôi lẽo đẽo đi theo Chanyeol đến tận khi đứng trước mặt bác sĩ Hana mà vẫn còn im lặng. Chanyeol cười cười đẩy cửa phòng, Jang Sohyun như bị "vua tốc độ" nhập, ngay khi tôi vừa đến đã túm lấy cổ áo tôi kéo ngược lại.

"Tổ tông của tôi ơi, sao anh lại ở đây?"

"Thăm bệnh, đương nhiên rồi."

Bác sĩ Hana đã bước vào phòng, tôi ngóng cổ nhìn vào thì thấy cô đang vừa nói gì đó vừa gỡ mấy hộp thức ăn đặt lên bàn. Sohyun nhìn tôi lo lắng, sau đó nói một tràng không ngừng nghỉ:

"Anh thăm xong chưa? Xong rồi thì chúng ta đi uống một chút đi, uống mừng chuyện tiểu tổ tông đại trượng phu còn giữ tình nghĩa với người yêu cũ. Thời buổi ngày nay, người ta chia tay rồi còn phải nói xấu nhau đủ điều, dù anh là tác nhân gián tiếp gây tai nạn nhưng anh vẫn còn biết đường tới thăm. Anh có nhớ ngày trước em nói nếu sau này hai người chia tay, hay là anh..."

Tôi nghe đến đó thì hoảng hốt bỏ Sohyun tốc biến vào phòng ngay, Jang Sohyun đúng là đồ đại ngốc, tôi còn phải cứu cái mạng nhỏ của cậu ta đây này. Chanyeol đứng trước bàn ăn nhìn chúng tôi chằm chằm, tôi thấp giọng nói:

"Bây giờ anh đang là bệnh nhân, không phải bác sĩ, anh đừng bắt Sohyun đi dọn dẹp nữa được không?"

Chanyeol hừ một tiếng rồi ngồi xuống. Bác sĩ Hana lúc này hình như mới nhận ra sự có mặt của tôi, cô nâng đôi đũa lên rồi cười:

"Kyungsoo tới thăm Chanyeol sao không báo trước? Thức ăn chị tự nấu nên mang cả đến đây, nhưng chỉ cầm theo hai đôi đũa. Cả Sohyun nữa, nếu hai người nói trước thì chị đã chuẩn bị nhiều hơn rồi."

Còn lâu tôi mới tin rằng bác sĩ Hana sẽ chuẩn bị nhiều đồ ăn hơn nếu tôi báo trước. Thức ăn trên bàn vừa ngon lành vừa đẹp mắt, chắc chắn đủ cho hơn hai người ăn. Sohyun đã chạy biến sau một tiếng chuông điện thoại từ phòng cấp cứu, tôi ngồi xuống cạnh Chanyeol ngó nghiêng một chút. Đúng là chỉ có hai đôi đũa hai cái bát, tôi cũng đã no bụng vì mấy chiếc bánh ngọt mình tự mang tới. Tôi định đứng dậy nói rằng mình đã no để kiếm cớ thoái thác, Chanyeol đưa đôi đũa của anh ra trước mặt tôi.

"Không sao đâu, chị mang đồ ăn đến là em đã biết ơn lắm rồi. Lần sau cũng không cần mang thêm bát đũa, Kyungsoo ăn chung với em là được."

Tôi không biết Hana sốc vì chuyện nào hơn, chuyện Chanyeol xưng em hay là chuyện Chanyeol đường đường là bác sĩ nhưng lại mất vệ sinh bảo rằng có thể cùng tôi ăn chung bát đũa. Chanyeol ăn một miếng thịt bò rồi gắp cho tôi một miếng. Tôi cầm lấy đôi đũa từ tay Chanyeol, không quên mời bác sĩ Hana ăn tối trước khi bỏ miếng thịt bò vào miệng.

Bác sĩ Hana gần như không đụng đũa, hình như cô ấy muốn nhường hẳn đũa cho tôi. Tôi và Chanyeol, anh một miếng em một miếng ăn đến tận nửa bàn ăn thì bác sĩ Hana mới như là vô tình lên tiếng:

"Kyungsoo à, em dùng đũa của chị đi. Nước bọt có nhiều vi khuẩn, Chanyeol nếu có bệnh gì thì sẽ lây cho em mất."

Công bằng mà nói, bác sĩ Hana nấu ăn rất ngon. Nếu đây thực sự là đồ ăn cô ấy nấu thì tôi có khi phải chấm điểm gần tuyệt đối cho cô ấy, loại trừ bớt đi một điểm nhỏ là Hana luôn nghĩ một đằng nói một nẻo. Món thịt bò của bác sĩ Hana tôi ăn rất vừa miệng, Chanyeol kéo hẳn cả hộp về phía tôi. Tôi cười toe toét với Chanyeol rồi quay sang bác sĩ Hana vui miệng nói:

"Trước sau gì cũng tốn nước bọt trao đổi qua lại, chừng này không ăn thua gì đâu ạ."

Chanyeol vừa cúi xuống ăn một ngụm canh đã bị sặc, cùng lúc đó tôi nghe như có tiếng con chim thứ tư trong ngày hôm nay lao đầu vào cửa kính.

Tôi cảm ơn bác sĩ Hana rối rít vì bữa ăn sau khi rửa sạch tất cả bát đũa. Cô có vẻ buồn bực, tôi không nỡ chọc ghẹo nữa mà chỉ khẽ giật áo Chanyeol khi bước qua anh. Chanyeol kéo tay tôi lại, anh không cầm tay, không khoác vai, chỉ để tôi đứng cạnh anh rồi nhẹ nhàng nói:

"Hana, em đã nói với chị từ lâu rồi, chuyện em yêu Kyungsoo từ trước cả khi em nhận ra. Bây giờ thì giới thiệu lại với chị một chút, đây là bạn trai em."

Tôi cảm thấy buồn thay cho Hana, chàng trai mà cô ấy thích trong cùng một lúc tuyên bố không thích cô ấy và cũng tuyên bố luôn là cô đã già. Hana không hẳn là chấp nhận thực tế, có lẽ cô cũng đang khinh thường tôi trong lòng nhưng không muốn nói ra. Mang trên mặt một nụ cười hết sức cứng ngắt, Hana nói với chúng tôi:

"Tôi không ngờ mình là người đến trước, cuối cùng lại để bị thua. Kyungsoo có bí quyết gì không, chia sẻ cho tôi một chút?"

Tôi biết rằng Hana đang đá xéo mình chứ không thật lòng hỏi bí quyết, nhưng vì cô đã giữ vẻ mặt lừa dối đó, tôi cũng bấm bụng làm như mình không biết gì:

"Em chỉ có một bí quyết thôi, thích thì nói là thích, muốn hẹn hò thì nói muốn hẹn hò, yêu thì khai thật là yêu, không đi đường vòng tốn sức."

Người khác cho là tôi thực tế thiếu lãng mạn, tôi tin rằng thực tế là lãng mạn nhất, vì để đỡ tốn thời gian rồi sau này lại tiếc thời gian.

Bác sĩ Hana đi rồi, Chanyeol bảo rằng anh muốn ngủ.

Tôi đoán Chanyeol cũng thấy tội lỗi vì làm tổn thương một cô gái nên chào tạm biệt anh ra về. Câu tạm biệt chưa được nói hết, Chanyeol bất mãn kêu lên:

"Thật sự cần nói thẳng ra thì em mới hiểu hay sao?"

"Vâng ạ."

Chanyeol chộp lấy tay tôi cắn một miếng rồi nói:

"Ở lại với anh."

"Không ạ."

Tôi rút tay ra khỏi miệng Chanyeol, chà tay vào áo rồi đi về. Tôi ra đến cửa, Chanyeol lại gọi với:

"Sao em không ở lại?"

"Chưa tắm và không có bàn chải đánh răng ạ."

"Dùng của anh đi."

"Mất vệ sinh ạ."

Sau khi "ạ" liên tục mấy tiếng, tôi cun cút chạy về nhà.

Vẫn chưa thể nói được một câu em đồng ý hẹn hò, tôi cần phải Google cho thật kĩ.

Nửa đêm hôm đó, Chanyeol nhắn tin cho tôi.

"Em ngủ chưa?"

Tôi vẫn còn quay cuồng trong một diễn đàn hỏi đáp với một nửa số người nói rằng nên nói thẳng rằng mình đồng ý hẹn hò mà đừng vòng vo gì hết, một nửa lại nói mọi chuyện có thể thẳng thắn, riêng chuyện tình cảm thì nên có chút mập mờ.

"Em chưa."

Chỉ mười giây sau tôi đã nhận được tin nhắn trả lời:

"Em đánh răng rồi đúng không?"

Tôi hé mắt nhìn đồng hồ rồi chợt nhận ra mình còn chưa đánh răng rửa mặt. Tôi vừa nhổm dậy đi xuống phòng tắm với lấy hộp kem đánh răng thì lại có tin nhắn đến:

"Mở cửa cho anh vào đi, chó nhà hàng xóm phóng ra khỏi hàng rào đuổi anh mất."

Tôi ngậm cả bàn chải trong miệng, ba chân bốn cẳng chạy ra. Chanyeol đã không còn mặc đồng phục bệnh viện nữa mà chỉ mặc đồ thường, miếng gạc co dãn trên đầu anh cũng đã biến mất.

Tôi tranh thủ cọ vài nhát rồi nói lùng bùng:

"Anh àm ái oái ì ở ây ậy?"
(Anh làm cái quoái gì ở đây vậy?)

"Anh xuất viện rồi."

Chanyeol tự nhiên kéo cổng trước khi bước vào nhà tôi. Tôi lẽo đẽo theo sau Chanyeol, chăm chú kiểm tra xem thử dáng đi của anh có gì bất thường hay không để còn bắt anh quay về viện. Chanyeol cầm theo một chiếc túi nhỏ, anh dừng lại trước bậc cửa rồi mở túi lấy ra hai đôi dép đi trong nhà.

"Mượn một đôi trả hai đôi, khen anh một câu đi."

"Em ở ột ình ỉ ần ột ôi ôi áaa!"
(Em ở một mình chỉ cần một đôi thôi áaa!)

Chanyeol xách cổ tôi vào phòng tắm.

"Đánh răng đi rồi muốn nói gì thì nói."

Tôi tưởng mình đánh răng xong rồi
Thì có thể thoải mái nói rằng em ở một mình thì chỉ cần một đôi dép, nhưng Chanyeol đã canh sẵn ở cửa phòng tắm để chăn miệng tôi bằng một ngàn nhát cắn trực diện vào môi.

Tôi không nghĩ mình cần lên tiếng xác nhận làm bạn trai của Park Chanyeol nữa.

Trong đêm đó, tôi nhắn tin cho tất cả mọi người. Nội dung tin nhắn chỉ có một: "anh/tôi/em có người yêu mới rồi", cộng thêm tấm ảnh chụp Chanyeol đang ngủ.

Số máy của Sehun trả lời tôi:

"Sehun ngủ rồi, lần sau chỉ cần nhắn cho một người thôi, anh đọc được mà."

Minhee nhắn lại:

"Cẩn thận giữ gìn danh hiệu bác sĩ hoàng tử cho anh ấy với nhé."

Kim Jongdae không tiết kiệm như anh Junmyeon, vẫn là cậu ấy nhắn cho tôi một tin dài:

"Có lần này chưa chắc sẽ có lần sau, vì vậy nên lần này cậu nên giữ gìn thật kĩ. Không phải muốn bỏ là bỏ, nếu đã quay lại rồi thì cần abcxyz..."', trong khoảng từ a đến z là năm trăm điều cần làm và năm trăm điều cấm.

Kim Jongin:

"Dễ dàng thế sao?"

Tôi trả lời:

"Vì chú em quá ngốc."

Byun Baekhyun:

"Chúc mừng cậu! Tớ còn chưa kịp có bạn trai thì cậu đã có đến hai lần."

Tôi chuyển tiếp tin nhắn đó qua cho Jongin.

Jung Jaehyun nhắn tôi vỏn vẹn bốn từ:

"Tôi không quen anh."

Tổng giám đốc Kim cũng ngắn gọn:

"Tôi sẽ tài trợ tiền cho cửa kính nếu có lần sau."

Tôi tắt máy đi ngủ. Ai lại thừa hơi trả lời tin nhắn của một người đàn ông ế dài và thiếu dây thần kinh cảm xúc trong khi người yêu đang nằm kề sát bên mình cơ chứ. Mặc kệ bọn họ, Doh Kyungsoo tôi đây là đang bận ôm bạn trai ngủ aaaaa.















Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro