Phần 49

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng


Sau hơn tuần lễ đắm đuối với thằng Miên Dara giờ việc đầu tiên Phương cần làm là bắt đầu quan tâm tới Tuấn, bạn trai chính thức của cô. Cả tuần qua lo bận chuyện của Dara là cô cứ xao nhãng Tuấn hoài. Phương thấy sự lựa chọn của cô có vẻ sáng suốt. Chuyện của cô với Tuấn xác định sẽ lâu dài nên hai bên cứ thế từ từ tìm hiểu nhau. Có lẽ Tuấn còn trẻ nên thời gian với anh chàng khá thoải mái. Chỉ cần thi thoảng đi chơi chung, đi ăn với nhau vài ngày trong tuần là cô thấy cũng đủ ấm áp với anh rồi mà kỳ thực Tuấn cũng chẳng đòi hỏi thêm nhiều ở cô.

Tiếp theo là đến chuyện của cô với hai anh chàng Quang – Huy. Lúc này hai anh chàng cũng ít khi rủ rê cô hơn. Không còn mời gọi cô lên trường chơi ban đêm nữa. Phương quá rành hai anh chàng này rồi, cũng hiểu rõ mọi chuyện nên chẳng vui hay chẳng buồn gì nữa. Huy gặp Phương trên trường vẫn chào hỏi, nói chuyện vui vẻ bình thường, nhưng chỉ nhắc đến công việc thôi chứ chẳng có gì riêng tư cả. Lắm khi Phương thấy và để ý Huy đang mồi chài săn đón để “ăn” cô giáo khác, Phương cũng mặc kệ, vốn dĩ anh chàng này là vậy mà.

Trường của Phương dạy có bao nhiêu giáo viên nữ trẻ đẹp, ước chừng chắc chẳng sớm thì muộn cũng bị Huy “la liếm” hết chứ chẳng chơi. Còn về Quang thì cậu ta cũng gặp may mắn nhiều hơn. Cuối cùng bác bảo vệ do tuổi già, con cái không cho đi làm nữa nên cũng xin nghỉ. Trường tạm thời chưa tìm ra ai thay nên để Quang một mình lo hết từ sáng đến đêm. Quang giờ ăn ngủ ở trường luôn, kiêm luôn bảo vệ 24/24. Trước mắt chưa tìm ra người thay thế nên anh chàng phải cáng đáng hết. Làm nhiều việc thì dĩ nhiên lương cũng cao hơn, thu nhập ổn hơn xưa nên tạm thời Quang sống khá ổn.

Lớp học thêm bí mật ở nhà của Phương vẫn tiếp tục mà không gặp trở ngại gì. Phương răn đe tụi nhỏ dữ lắm, nhất quyết không để tụi nó tăng sĩ số lớp học lên nữa. Một hai bữa đầu sau cái tuần lễ ở với Dara, Phương hơi khó chịu nên trong lúc dạy thêm cô ‘quần’ tụi nhỏ dữ lắm. Cô không còn quan tâm tới quy định hay khen thưởng gì cho tụi nó hết nữa mà đè tụi nhỏ ra chơi miết thôi, làm lắm khi không biết đó là giờ học hay giờ chịch tập thể nữa.

Tụi nhóc dĩ nhiên là thích thú lắm, nhưng sức lực bọn nó đều có hạn nên gộp lại cả bảy thằng cũng phải khiếp đảm trước sự cuồng dâm của cô giáo chúng nó. Tuy vậy sự việc chỉ kéo dài một thời gian ngắn chừng vài bữa thôi, về sau Phương cũng tự điều chỉnh bản thân mình lại. Dù sao bây giờ cũng gần hết học kỳ I rồi, cô phải tập trung tinh thần ổn định rồi còn cùng tụi nó vượt qua kỳ thi đầu tiên của cấp II nữa.

Mặc dù không nói ra nhiều nhưng cô trò có vẻ hiểu ý nhau nên tụi nhỏ cũng thông cảm. Cả lũ không có ý kiến gì khi Phương cứ lo chịch tụi nó hay là cứ lo dạy thôi mà không cho tụi nó hưởng thụ gì hết. Mấy bữa tiếp theo cô dạy học thực sự nghiêm túc trở lại, bắt đầu mặc đồ kín đáo hơn. Cô không để nguyên xi trần truồng dạy kèm tụi nhỏ nữa mà đã mặc áo ngủ đàng hoàng.

Tụi nhỏ bây giờ muốn ngắm vú, xem lồn cô giáo phải chịu khó ngó nghiêng xem qua lớp vải của bộ đồ ngủ chứ không được nhìn ngắm thoải mái như bữa giờ nữa. Cô không chủ động sục cu hay cho tụi nó chịch nữa nhưng cũng thông cảm mỗi khi tụi nó sờ trộm mông cô, mò trộm lồn cô. Cô trò cùng bảo nhau học tập ôn luyện để vượt qua kỳ thi học kỳ I.

Ngay từ đầu khi cho tụi nhỏ về nhà mình dạy thêm, Phương chẳng nói gì đến chuyện học phí hay thù lao nhưng tụi học trò cô có vẻ rất hiểu chuyện. Không biết tụi nó có nói gì với ba mẹ tụi nó không mà về chi phí tiền bạc, cô giáo chẳng bao giờ bị thiệt thòi. Cô không chủ trương thu tiền nhưng cứ đều đều mỗi tháng từng đứa từng đứa đến gửi cho cô.

Số tiền chẳng đáng là bao vì tụi nó đa số nhà cũng chẳng khá giả gì, vậy mà gộp tiền của cả 7 đứa lại thì phải thành một món kha khá. Lắm khi cô ngại chẳng nhận tiền của tụi nó thì đến lúc học xong tụi nó cũng lén lén để lại nhà cô chứ chẳng mang về. Càng về sau cũng thành lệ luôn và Phương cũng nhận tiền học phí của tụi nó chẳng ngại ngần nữa.

Trong năm học này có nhiều chuyện xảy ra ngoài ý muốn của Phương nhưng phải nói cái chuyện xin chuyển qua dạy lớp 6 của cô là ‘sáng suốt’ nhất. Mới đầu năm học khi bất đắc dĩ dính phải chuyện quan hệ tình dục với thằng học trò nhỏ tuổi một lần nữa làm Phương thấy lo và sợ lắm. Nghĩ lại tụi nó còn nhỏ xíu thôi, chừng 12 tuổi và vừa mới dậy thì đây thôi, nếu nói về pháp luật là Phương đã dính phải cái tội ‘ấu dâm’ mất tiêu luôn rồi.

Ai đó mà phát hiện ra là cô đi tù chứ chẳng chơi… vậy mà riết cũng thành quen… từ từ cô không biết sợ luôn hồi nào không biết nữa. Mấy lúc Phương tặc lưỡi nghĩ, thôi kệ, dù sao giữa cô và đám nhóc này cho là có chịch nhau đến cỡ nào thì chắc chắn chẳng thể nào phát sinh chuyện yêu đương tình ái với nhau đâu, như thế cũng đã là một sự thành công rồi.

Năm học này Phương cũng khởi đầu nhiều cái mới. Bữa giờ vì thú vui cá nhân mà cô hơi xao nhãng công việc. Khi đến kỳ thi học kỳ I cô bắt đầu tập trung cao độ hơn trở lại. Chẳng những ở lớp dạy thêm mà ở trường Phương cũng hết sức nghiêm túc. Công việc mới của cô là trưởng một bộ môn nên bận bịu hơn xưa. Chị Thu bầu bì càng lúc càng bự, Phương thân với chị ấy lắm mà đôi khi chỉ gặp nhau hỏi han trên trường thôi chứ cũng ít ghé nhà thăm chị ấy nữa. Phương cố gắng vùi đầu vào công việc trong thời gian này để kìm hãm bớt những cảm xúc ham muốn nhục dục luôn luôn kìm nén trong cô.

Khoản tháng sau vào một bữa nọ, lúc đang giờ ra chơi ở trường. Phương đang đi trên hành lang thì có một thằng học trò chạy giỡn mà va vào cô. Phương mang giày cao gót nên bị đụng một cái thì lảo đảo suýt té. Thằng nhóc đụng cô và cả đám bạn nó thất kinh kêu í ới:

– Cô… cô… cô có sao không?

May sao Phương vịn vào cây cột nên không ngã. Cô xua tay định nói với tụi nó thì chợt thất kinh khi nhận ra thằng nhóc đụng mình đang đeo một cái mặt nạ. Cô hoảng hồn kêu:

– Cô không sao… á…

Phương giật mình đến độ nhảy lùi về sau. Tay chỉ về thằng nhóc:

– Em… em… em đeo cái gì vậy?

Thằng học trò vội tháo cái mặt nạ ra, xin lỗi:

– Dạ… tụi em đeo mặt nạ rồi giỡn thôi cô… làm cô hết hồn hả cô…

Phương cố giữ bình tĩnh, nói:

– Ờ… mấy em… làm cô hết hồn hà…

Rồi cô hỏi nó:

– Cái này… em mua ở đâu vậy?

Nó hồn nhiên trả lời:

– Dạ… cái này em hổng có mua… hồi bữa lúc đi học ngang cổng chợ… em lượm được đó cô.

– À… vậy hả?

Phương nhận ra cái mặt nạ thằng học trò đeo chính là cái mà hồi bữa hai thằng du côn kia cho cô đeo khi bắt cô ở truồng chạy ra thị trấn. Bữa đó khi bị hai thằng đó lột ra, Phương mắc cỡ muốn chết nên cũng không để ý. Chắc lúc đó hai thằng du côn cũng không để ý nên bị rớt, rồi thằng nhóc này đi học lượm được cũng không chừng. Thấy cô đứng suy tư, tụi học trò tản ra. Thằng đụng trúng cô lấm lét định rời đi luôn thì cô kêu nó lại:

– Nè… mai mốt không được đeo cái này chơi trong sân trường nha em…

Vừa nói cô vừa chỉ cái mặt nạ. Thằng học trò lúi cúi vâng dạ, nhưng cô lại tiếp:

– Còn cái này… cô sẽ tịch thu nó…

– Ơ…

– Sao hả… em định nói gì…

Thằng nhóc tính nói gì đó nhưng chắc nó sợ uy của Phương nên đành chìa tay đưa cái mặt nạ cho cô mà không dám nói thêm. Đúng lúc đó trống vào lớp vang lên, tụi nhỏ lại trở về học. Phương vội nhét cái mặt nạ vào cặp rồi cũng nhanh chóng vào tiết dạy. Cả ngày Phương để yên cái mặt nạ trong cặp không lấy ra rồi cũng lo tập trung cho công việc nên quên khuấy nó đi luôn.

Ngày hôm nay cô có việc bận phải ở trường cả hai buổi nên chẳng dạy thêm được cho tụi học trò ở nhà. Cô loay hoay một lúc thì cũng đến tối. Cơm nước rồi tắm rửa xong, Phương khoác cái áo ngủ quay trở ra bàn định soạn giáo án cho ngày mai thì mới moi cái mặt nạ từ trong cặp. Phương ngồi thừ trên ghế, tay cứ mân mê nhìn ngắm cái mặt nạ.

Thực ra cái này nhìn đâu có gì ghê gớm, nhà trường cũng đâu có cấm tụi học trò nó chơi đâu, vậy mà chẳng hiểu sao hồi sáng cô lại tịch thu của thằng nhỏ. Mà phải tội thằng nhóc học trò nó cũng hiền, cô nói tịch thu vậy mà nó cũng chẳng ý kiến ý cò gì hết… nghĩ đến đó thì Phương phì cười. Tính từ lúc Dara trốn rồi rời khỏi nhà Phương đến nay cũng đã thấm thoắt gần một tháng trời trời rồi.

Cả khoản thời gian đó dù ngắn nhưng trôi qua thật là nặng nề với cô. Phương phải tập dần những thói quen sinh hoạt lành mạnh hơn, bớt hết mấy cái chuyện tình dục đi luôn. Ngoại trừ có một hai ngày cuối tuần Phương đến chơi với chị Ngọc là có mần thì tính đến cả tụi học trò của lớp học thêm cô vẫn chẳng làm gì với tụi nó hết. Mọi ham muốn của Phương hổm giờ đều đã được kìm nén đến như thế, vậy mà chẳng hiểu sao khi nhìn thấy cái mặt nạ này, lòng cô lại nôn nao trở lại.

Ngồi trong căn nhà nhỏ bốn bề tối tăm vắng lặng, chỉ còn mỗi ánh đèn tròn le lói Phương chợt nhớ lại tối hồi bữa đó. Mấy thằng du côn kia cũng thiệt ác, tụi nó bắt Phương tròng cái mặt nạ này nè rồi cởi truồng cởi trần chạy ra ngoài thị trấn. Chuyện chung đụng xác thịt thì Phương chớ hề ngán, nhưng cái chuyện đó thì thật là quá nguy hiểm, làm cô nhớ đến là phải rùng mình.

Cô đưa cái mặt nạ lên xăm soi. Nghĩ tới thì thấy cũng khá lâu rồi đó chớ. Hai thằng du côn đó về Rạch Giá xong thì cũng chả thấy tăm hơi. Một hai bữa đầu sau cái ngày bị tụi nó cưỡng dâm, tối ngủ Phương vẫn còn sợ sợ… giữa khuya không thể ngủ thẳng giấc sợ rủi hai thằng đó quay lại bất tử. Rồi từng ngày, từng ngày liên tiếp… nỗi sợ cũng vơi vơi dần theo thời gian… mãi đến hôm nay cô cũng không thấy tăm hơi tụi nó nữa.

Được an toàn vậy cũng là tốt lắm rồi… nhưng kỳ thực… cô cũng có chút tò mò… cô thắc mắc chẳng hiểu lần tới mà tụi nó có quay lại sẽ bày trò gì… sẽ hành hạ cô như thế nào nữa đây. Hai thằng du côn đó chơi gái thì dở ẹc thôi, ra cũng mau thấy mồ, nhưng có cái tụi nó rất “ác”, tụi nó nghĩ ra mấy cái thiệt độc địa hành hạ thể xác và tinh thần cô gái yếu đuối như Phương.

Ngồi một mình suy nghĩ vẩn vơ, tự dưng Phương lại nhìn quanh, rồi sau đó cô đứng lên nhẹ nhàng tuột cái áo ngủ mình đang mặc ra để thân hình trở lại trần truồng. Phương đi ra trước tấm gương ngắm nghía rồi chả hiểu sao cô lại tròng cái mặt nạ vào mặt mình. Nhìn cái dáng mình qua tấm gương lúc đeo mặt nạ cô thấy kinh dị thiệt chứ, hỏi sao mà hồi bữa cái người lái xe máy kia nhìn thấy lại hét lên ỏm tỏi như vậy.

Cô cứ đứng ngắm nghía miết, hết quay qua quay lại rồi tự nhìn cái bộ dạng trần truồng của mình trong gương. Cô nghĩ hồi bữa mình dám để nguyên vậy mà đi ra đường thì có vẻ cũng biến thái thật đó chứ. Kiểu như vậy ngày xưa chỉ có mấy người khùng khùng điên điên, như là Năm Khùng chẳng hạn, mới dám làm thôi. Phương rất thích thú khi khoe cái thân hình hoàn hảo của mình ra với không gian thiên nhiên xung quanh.

Tuần lễ trốn ở với cô Dara cũng dụ cô trần truồng đi lại quanh sân nhà rồi ra bờ sông đó thôi. Nhưng nói sao nói chớ kỳ thực cảm giác trần truồng đi lại quanh sân nhà hẻo lánh vắng bóng người, thiệt khác xa với cái cảm giác bước đi giữa con đường lớn của thị trấn. Hồi bữa bị tụi du côn ép, Phương nhớ cô mới chỉ bước đi thôi không cần động chạm gì hết mà dâm thuỷ đã chảy ướt đầy hết háng. Nhớ lại đến giờ tim cô vẫn đập thình thịch.

Phương đang vừa suy nghĩ, vừa hồi tưởng vừa ngắm nghía bản thân qua tấm gương một hồi không để ý tự dưng chợt thấy thằng Sinh ở đâu lù lù xuất hiện ngay cửa sau. Cô chưa kịp nói gì thì thấy mặt nó tái nhợt, tay nó đang cầm cái gì đó mà phải đánh rơi xuống đất luôn. May sao nó chực định la lên thì cô đã nói trước:

– Sinh… là cô nè…

Thằng Sinh lúc đó mới tròn mắt. Phương vội vàng tháo cái mặt nạ đang đeo ra để thằng học trò nhỏ nhận ra cô giáo của nó. Thằng Sinh thở phào:

– Trời ơi… cô làm em hết hồn… cứ tưởng…

– … tưởng gì… tưởng… tưởng ma hả?

Thằng nhỏ không đáp chỉ gật gật đầu. Cô bỏ cái mặt nạ lên giường rồi ngoắc nó đi lại:

– Lại đây coi… lớn đầu rồi mà còn nhát quá ha…

Thằng Sinh dường như chỉ ngạc nhiên cái chuyện cô giáo nó sao tự dưng đeo cái mặt nạ làm nó hết hồn, còn lại cái chuyện cô giáo nó đang khoả thân trần truồng thì nó chẳng lấy gì làm ngạc nhiên cả, làm như xem đó là chuyện bình thường ở huyện vậy. Sinh không vội lại gần chỗ cô mà cúi xuống nhặt nhạnh mấy thứ nó vừa làm rơi. Phương cũng lấy làm bình thường, cô đi lại chỗ cái bàn mình đang làm việc mà ngồi, thoải mái chẳng thèm tròng trở lại cái áo ngủ nữa. Thằng nhóc nhặt xong đồ đang bước lại thì cô đã hỏi nó:

– Giờ này không lo ở nhà ngủ đi… qua cô làm gì đây?

Sinh bước tới gần cô, nó chìa mấy cuốn vở đang cầm trên tay ra:

– Dạ… tại em có bài tập này không hiểu… định qua hỏi cô…

Phương buột miệng:

– À… vậy hả… làm cô cứ tưởng…

– Cô tưởng gì cô? Bộ tưởng em qua xin… xin ‘chịch’ cô hả?

Thằng nhỏ nói thẳng làm cô giáo nó hơi quê quê, cô đỏ mặt chữa ngượng:

– Đâu có… cô đâu có tưởng vậy…

Sinh có vẻ không quan tâm chuyện cô nó bị quê, nó hồn nhiên nói tiếp:

– Em đâu có dám gan vậy đâu… gần ngày thi rồi… nghe cô biểu phải tập trung học… tụi em đâu dám chơi bời gì đâu cô…

Phương gật gù xoa đầu thằng học trò nhỏ dâm dục nhưng ngoan ngoãn:

– Vậy mới đúng đó biết chưa. Thôi đừng nói nhiều nữa… không biết gì lại đây cô chỉ cho…

Thằng Sinh để cuốn tập xuống bàn rồi bắt đầu hỏi. Cô cũng bắt đầu say sưa chỉ bảo cho nó. Hình ảnh đó chắc sẽ đẹp lắm giữa một cậu học trò nhỏ siêng học và một cô giáo tận tâm nếu như không có cái chuyện là lúc đang giảng thế này thì cô giáo ở trần ở truồng, còn thằng học trò chỉ khá hơn cô nó ở cái quần cụt mà thôi. Sau khi được cô mình chỉ bảo một hồi, Sinh gật gù có vẻ đã hiểu bài. Nó nói:

– À… thì ra là vậy… em… cảm ơn cô nha!

Phương tính nói với nó không sao đâu thì bất chợt cô nhìn lại thấy chỗ cái quần cụt bằng thun nó đang mặc dựng lên một khúc. Cô chỉ vào đó nói:

– Gì nữa đây ông tướng… sao biểu lo học… nãy giờ tui chỉ có nghe không đó… hay là…

Sinh gãi gãi đầu, cười nói:

– Hihi… dạ chuyện này cũng bình thường mà cô… nhìn cô ở truồng vầy… ai mà không phải cửng lên kia chứ…

Thằng nhỏ nói chuyện ngây thơ nhưng cũng có ý khen Phương rất khéo, cô nói:

– Mồm mép quá đó nha…

Lúc rày tình thực Phương cũng rất ít khi chung đụng xác thịt. Sẵn có dịp thằng Sinh ở đây, thằng nhỏ cũng đang hứng nên cô cũng nói thẳng với nó luôn:

– Giờ sao đây… cô muốn tui… làm dùm không?

Sinh cười sung sướng, nói liền:

– Dạ… vậy còn gì bằng nữa cô… hihi…

– Biết ngay mà… ham hố cho lắm… mai học mà ngủ gật là biết tay cô nha…

Hai cô trò để tập vở lại bàn rồi cùng kéo nhau lại chỗ tấm ván. Cả hai cùng ngồi trên ván. Sinh còn nhỏ tuổi, cái dáng nó đen đen và nhỏ bé bao nhiêu trước vóc dáng ‘đồ sộ’ của cô giáo nó. Sinh thấy năm học lớp 6 này thật là may mắn vì nó đã một cô giáo xinh đẹp như cô Phương. Nó thích nhất là ngắm nhìn cái vóc dáng trần truồng của cô nó như vầy nè.

Rất tự nhiên, chẳng cần cô nói năng gì thằng nhỏ cũng biết thò tay qua, tha hồ mân mê cặp vú của Phương, tha hồ vuốt ve đôi cánh tay trần tuyệt đẹp và cặp eo nhỏ xinh xinh. Thằng nhỏ thực tình nãy giờ cũng để ý thấy hai núm vú của cô giáo nó đã nổi dần lên. Lúc nó bóp vú cô thì cả hai vú đều đã căng cứng lại. Kinh nghiệm mấy tháng làm được học với cô, được làm tình với cô đã cho nó biết là cô giáo nó nói vậy thôi chứ cô cũng đang nứng chết mẹ, chẳng khác gì nó hết cả.

Bất ngờ, tự dưng Sinh vòng tay ôm chặt lấy cô, hôn vào môi tôi. So với sự vụng về trẻ con của một hai tháng trước đây thì giờ Sinh có vẻ đã biết hôn rất khá. Nó hôn cô dịu dàng như thể đang mút kem vậy, cô cũng mút trả lại thằng học trò cưng. Sinh thậm chí còn đưa lưỡi vào miệng cô luồn qua hai kẽ răng cọ vào lưỡi chị cùng với thành miệng. Chờ nó hôn đã đời xong, cô đẩy nó ra nói:

– Dạo này giỏi quá nha… còn biết hôn nữa chứ?

Sinh sáng mắt lên, long lanh hỏi cô:

– Em hôn có “đã” không cô?

Cô lắc đầu, đáp lại:

– Chưa đâu nè… còn vụng về lắm…

Cô nói vậy thì nó tiu nghỉu cái mặt. Nhưng cô cũng vội động viên. Cô thầm vào tai tôi.

– Nói vậy thôi… chứ ở tuổi em mà biết hôn vậy thì giỏi lắm rồi… Sinh của cô sau này không chừng sẽ là một tay chơi nổi tiếng đấy.

– Thiệt vậy hả cô? – Sinh hỏi dồn…

– Ua… – Cô gật đầu.

– Tất cả đều nhờ cô dạy cho em đó. Cô là người đầu tiên cho em biết sung sướng là gì…

– Uhm… ngoan lắm… thôi… đừng nói nữa… tiếp tục nha em…

Sinh gật đầu rồi tiếp tục sờ mó cô. Nó nhè nhẹ xoa từ hai vú đến chiếc lưng cong của cô. Cô liếc thấy khúc dương vật tội nghiệp của nó dựng cái quần thun lên một khúc, chắc nó muốn chọc lủng cái quần luôn quá. Phương luồn tay xuống, cô không tuột cái quần ra mà lòn vô ống quần sờ soạng. Con cu thằng nhỏ nóng hổi như khúc xúc xích vừa chiên nóng.

Cô cảm thấy dòng máu đang chảy trong nó. Tay Phương mần mò con cu nó trong quần làm thằng nhỏ có vẻ khó chịu lắm. Nó vùng vằng rời khỏi ván. Sinh đang ở trần, mặc mỗi cái quần cụt thôi nên nó tuột quần ra một cái là cũng trần truồng như cô giáo nó. Sinh leo lên giường đè Phương ra. Tay nó cầm dương vật như cố đút vào cửa âm hộ của cô. Phương đặt tay lên ngực nó chặn lại:

– Bữa nay làm gì gấp vậy ông thần. Em không thấy âm hộ của cô còn khô hay sao? Em mà nhét vào bây giờ cô làm đau cô đó.

Sinh nóng lòng hỏi lại.

– Vậy thì chừng nào mới nhét được hả cô?

– Hổm rày mần bao nhiêu lần mà còn không nhớ nữa. Thử suy nghĩ lại coi phải làm sao thì âm hộ của cô mới ướt được…

Sinh ngẩn ra có vẻ như suy tư, rồi nó lại reo lên:

– À… còn phải bú lồn cô nữa… đúng không?

Phương gật gù. Cô giảng giải thêm cho nó:

– Sau này có chơi con gái người ta thì phải nhớ. Âm hộ là một bộ phận rất nhạy cảm. Khi va chạm mạnh vào thì nó sẽ đau, còn khi nhẹ nhàng với nó thì nó tạo cảm giác khoái cảm, đòi hỏi tình dục, khi đó nó mới tự tiết ra một chất dịch bôi trơn, rồi mới làm gì làm được…

– Vậy sao mấy bữa trước… có mấy lúc em thấy lồn cô nó ướt nhem… mà em có làm gì đâu?

– Lúc đó… khác… lúc này khác… tại… lúc đó cô đang hứng… hiểu chưa… ngu quá hà! Thôi… lẹ đi… em biết phải làm gì chưa?

Cô nằm ngửa ra. Thằng Sinh gật gù bắt đầu khai sự chuyện bú lồn cho cô giáo nó. Thằng nhỏ đó giờ chỉ biết tới lồn của cô thôi chứ đâu biết lồn của ai khác. Nó cứ tưởng cái lồn nào cũng thơm như lồn của cô như vầy thì nó chẳng bao giờ ngại chuyện bú liếm cả. Sinh dùng tay kéo hai mép lồn sang hai bên, nó thè lưỡi liếm dọc lên xuống theo khe hở giữa hai mép.

Sinh không biết mình làm có được không, nó chỉ thấy cô giáo mình bắt đầu khẽ rên. Nó nhẩm tính chắc làm vậy có hiệu quả nên nó tích cực hơn. Lúc đầu nó chỉ dùng lưỡi, lúc sau nó còn kết hợp cả ngón tay của mình. Lưỡi nó vừa liếm hột le, ngón tay nó vừa chọc sâu vào lồn cô một đoạn khoảng nửa đốt ngón tay. Sinh ép mạnh tay vào thành cửa âm hộ làm cô rên lên sung sướng.

Phương thấy thích thú vô cùng. Bữa nay thằng nhỏ trả bài mấy cái kỹ năng tình dục mà cô dạy nó thật là thuần thục. Nếu không vì cái vóc dáng nhỏ bé của nó, cô thấy Sinh làm tình cũng có khác gì mấy anh chàng chuyên nghiệp đâu. Sinh liếm, chọt một hồi mãi đến khi dịch nhờn tiết ra, bôi trơn nhòe cái lỗ của cô. Nó ngẩng lên nhìn cô hỏi:

– Em bú vầy được chưa cô?

– Giỏi lắm – Cô trả lời – Bữa nay bú lồn rành rồi, làm cô sướng lắm đó. Rồi… được rồi đó. Muốn mần gì thì mần đi em…

– Dạ!

Sinh nhổm dậy một tay mở hai đùi của cô ra. Một tay nó cầm dương vật đút vào âm hộ cô. Cô hơi ngả người ra sau để cho âm đạo nằm thành một đường thẳng cho học trò ngoan tiện đút dương vật vào. Sinh đẩy hàng mình vào lồn cô cái sụt nghe thiệt ngọt ngào. Hai cô trò cùng ngửa cổ lên vì sung sướng. Sinh rên rỉ:

– Đã quá cô ơi… lồn cô mỗi lần nhét cu vô là em tê tái hết cả người…

Không chỉ nó, cả người Phương cũng run run lên. Hàng thằng nhỏ không bự, nhưng bữa nay nó đặc biệt nóng lắm, nóng như hòn than vậy làm cho cái lồn bữa giờ lạnh lẽo của Phương được hâm nóng trở lại. Cô thích thú kẹp chặt, thít dương vật thằng học trò… miết miết nó trong lồn. Đoạn, thằng Sinh bắt đầu đong đưa người làm cho dương vật chuyển động theo đường song song với mặt ván rút ra rồi lại đút vào lòng âm đạo của cô. Phương sung sướng rên rỉ đều đặn. Sinh tha hồ sờ mó cơ thể đang phơi ra của cô. Hai tay nó vuốt ve khắp mọi nơi trên người cô. Thằng Sinh chuyển động đâu chừng được hơn 5 phút thì chợt nó run người lên. Nó bảo:

– Cô ơi… em… em…

Phương hốt hoảng. Không được, bữa giờ không chơi, giờ cô không thể để nó ra dễ như vậy được. Phải giúp nó bế tinh để nó còn chịch cô thêm một tí nữa đã. Phương vội vàng đẩy thằng nhỏ ra, cho nó nằm ngửa ra ván. Cô quỳ lên, dùng miệng mút dương vật của nó cho nó đỡ căng thẳng. Phương mút, liếm nhẹ nhàng đến khi dương vật nó không còn giật giật nữa.

Lúc đó cô mới chồm lên nằm cạnh nó. Cô áp ngực vào đầu thằng Sinh. Hai tay cô luồn vào tóc nó dúi đầu nó vào ngực mình. Sinh tinh nghịch quay qua ngoạm vào vú cô một cái làm cô hét lên nho nhỏ. Phương tát yêu vào má nó một cái rồi thò tay xuống giữ cho dương vật nó đứng thẳng. Cô nhổm lên, vắt chân qua hạ bộ nó rồi từ từ hạ gối xuống làm cho âm đạo của cô rơi thẳng xuống bao lấy dương vật thằng học trò lần nữa.

Lần này Sinh nằm nghĩ để cô nó hoạt động trên người nó. Thằng nhỏ có vẻ thích thú. Nó nằm ngửa trên ván tha hồ sờ soạng khắp mọi thứ của cô, còn cô thì nhấp nhổm nhịp nhàng lên xuống trên dương vật thằng nhỏ. Sức Phương khá khỏe. Cô mới đầu nhịp còn chậm, về sau nhún nhún càng lúc càng nhanh. Miệng cô mở ra, đầu ngửa dần ra sau. Thân hình Phương khá to so với vóc dáng thằng học trò.

Cả khối thịt của cô dập lên hạ bộ nó làm Sinh vừa sướng vừa đau ê ẩm. Sinh bên dưới như thăng thiên. Nó sướng quá nhưng không dám ra sợ cô nó lại rầy nên cố gắng tập trung điều hòa hơi thở. Khi người cô rơi xuống nó lại gồng lên giữ nó lại rồi lại hất nó nẩy lên. Mỗi lần cô dập xuống là một lần dương vật nhỏ bé của nó được dịp thúc sâu vào lòng âm đạo, tạo nên một tiếng ót thật to cùng với tiếng rên càng lúc càng to của cô giáo. Phương vừa nhịp vừa rên rỉ như vậy ngày càng nhanh. Một lúc sau, cơ thể cô lỏng dần, hai chân gồng cứng lại, cô nói với thằng Sinh:

– Cô mệt quá… sướng quá… rồi… giờ cô nằm đó… em lên dập đi… muốn ra cứ ra đi…

Phương xoay ra nằm ngửa. Thằng Sinh trở lại vị trí cũ, bắt đầu đẩy dương vật vào lồn cô giáo. Nãy giờ không chỉ cô mà nó cũng sướng lắm rồi. Nó đẩy dương vật vào là nhịp thiệt nhanh. Nó nhắm nghiền mắt tập trung cố giữ dòng tinh dịch đang đầu ứ trong dương vật thêm một tí… thêm một tí nữa… càng lâu càng tốt… rồi chừng nó giữ không được nữa thì nó thở hắt ra, tống hết chúng ra ngoài.

Sinh xuất tinh ào ạt, hai chân cứng lại, tay bóp mạnh vào người cô. Sinh mệt mỏi nằm đè lên cô, vẫn để dương vật trong lòng âm đạo. Cô cũng ôm lấy nó, lặng im cho dòng tinh nóng chảy vào người mình. Cô xoa đầu, rồi xoa cái lưng thấm đẫm mồ hôi của nó. Sinh nằm đè lên người cô đến lúc dương vật nó teo lại, rớt ra rồi mới thôi. Sinh thì thầm vào tai cô:

– Đã quá cô ơi… hổm rày không được chơi… giờ chơi lại một cái… nó đã gì đâu á…

Phương cũng thủ thỉ, thú thực với nó:

– Thì cô cũng vậy thôi… nhưng phải ráng tập trung cho đợt thi này đi em…

– Dạ… tụi em biết mà cô… cô không nói nhưng tụi em đều hiểu hết…

– Mấy đứa ngoan lắm… mai mốt thi học kỳ có kết quả tốt… cô thưởng cho…

– Nhất định vậy nha cô…

– Thôi… giờ ra cho cô đi rửa cái nè… em xịt vào trong người cô quá trời luôn rồi đó…

Phương đẩy thằng nhỏ nằm ra ván rồi nhổm dậy. Thằng Sinh không lạ gì thói quen này của cô giáo nó. Cô ăn ở rất sạch sẽ, mỗi lần xuất tinh vào người cô là cô luôn rửa lại cẩn thận. Sinh nó nghĩ chắc là nhờ vậy nên lồn cô nó lúc nào cũng thơm thơm. Nó chỉ nghe mấy người lớn nói là cái lồn hôi lắm, thúi lắm. Nó nghĩ mấy người nào nói như vậy chắc là chưa thấy, chưa hửi được cái lồn thơm tho của cô nó đó thôi.

Sinh chuyển mình nằm nghiêng, nó nhòm ra nhà sau thấy cô giáo nó đang gác chân lên lu đứng giữ sân, một tay cô cầm cái gàu nước, tay kia cô móc móc lồn để lôi ra cái đống tinh dịch mà hồi nãy nó đã xuất vô. Sinh quơ tay chợt nó đụng phải cái gì đó trên giường. Thì ra đây là cái mặt nạ mạ hồi nãy lúc vào nhà nó thấy cô Phương đeo khi cô khoả thân lúc nãy.

Hơi tò mò, Sinh ngồi lên bắt đầu xăm soi cái mặt nạ. Lúc này đi vào cô làm cho nó hết hồn tưởng ma, xém tý là nó hét lên rồi. Sinh thấy cô cũng ‘quậy’ lắm chứ kém gì tụi nó đâu. Nãy mới gặp thì nó hết hồn chứ giờ mà biểu cô ở truồng vậy, đeo cái mặt nạ này vào chắc nhìn mắc cười phải biết. Nghĩ sao, Sinh lại cầm cái mặt nạ, tơn tơn đi ra nhà sau. Phương đang loay hoay móc lồn, thấy nó ra cô hỏi:

– Mới xuất tinh xong… sao không nằm đó nghĩ xíu mà ra đây làm gì?

Tuy nhiên, cô lại nhác thấy nó cầm cái mặt nạ trên tay. Cô nói:

– Nè… đừng nghịch phá đồ của cô đó nha!

Thằng Sinh mỉm cười, nó đưa cái mặt nạ lên rồi hỏi:

– Cô ơi… bộ lúc nãy cô đang chơi trò gì hả?

Thằng nhỏ hỏi, cô cứ ấp úng mà không nói gì được. Cô bỏ chân khỏi lu nước, tiếp tục khoác mấy gàu lên xối khắp người. Cô ậm ừ:

– Em hỏi làm gì? Em tò mò quá đó nha…

Thấy cô hơi phật ý, thằng Sinh bèn đổi giọng:

– Em… em xin lỗi… tại… tại hồi nãy em thấy cô như vậy… nên em hỏi…

Cô buông cái gàu nước, rồi đi lại gần phía chỗ nó đang đứng:

– Ờ thì… lúc nãy… cô đang buồn… không có chuyện gì làm… nên…

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro