Chap 32

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Wendy lái xe vào bên trong gara rồi bước vào nhà, bên trong cả ông bà cha mẹ và SeungYeol ngồi đợi, không khí xem chừng rất căng thẳng.
"Ông bà, cha, mẹ, anh trai. Con đã về."- đưa áo vest cho người giúp việc, Wendyngồi xuống ghế.
"Wendy, hôm nay cha gọi con về là có chuyện muốn nói."- cha Wendy lấy ra một tập tài liệu đưa cho Wendy.
"Chuyện gì vậy ạ?"- Wendy cầm lấy tập tài liệu, không để ý thấy bên kia SeungYeol đang mỉm cười gian ác.
"Chuyện ở chi nhánh bên Mĩ."- ông nội Wendy thở dài- "Bên đó đang cần người lãnh đạo, tuy ngay lập tức thì chưa nhưng nếu có bất cứ chuyện gì thì chúng ta phải có mặt để giải quyết ngay."
Wendy có phần cảm thấy kì lạ, trước giờ chuyện chi nhánh bên Mĩ không phải giao cho SeungYeol hay sao? Giờ lại nói Wendy phụ trách?
"Anh con giờ đang tập trung phát triển SW.Douple, không tiện đi lại nhiều, nếu con thấy mình có thể thì qua Mĩ giúp đỡ anh con."- Son phu nhân hiền từ nhìn Wendy rồi lại nhìn SeungYeol. SeungYeol tuy không phải con bà sinh ra, nhưng lại ngoan ngoãn, nghe lời, mọi việc xử lí rất tốt, tuy dự án với Kang Group không thành công, nhưng vẫn là có quyết tâm cao xây dựng SW.Douple.
"Con sẽ suy nghĩ. Nếu chuyện chỉ có vậy thì con biết rồi. Con xin phép đi luôn, công việc còn rất nhiều."- Wendy đứng dậy, cơn chóng mặt lại kéo đến. Wendyvẫn mệt rất nhiều.
"Wendy, đây là nhà em mà."- SeungYeol đứng dậy- "Cũng nên ở lại ăn cơm đã chứ."
"Con xin phép về luôn, con hẹn bạn cùng ăn rồi."- Wendy không để ý SeungYeol, hướng mọi người chào rồi đi ra. Kì thật ngay từ đầu mới nhìn thấy SeungYeol,Wendy đã không muốn tiến vào căn nhà này rồi.
Lái xe về biệt thự riêng, Wendy vào ngồi đợi Irene tới, cô hôm nay sẽ đến và giữ lời hứa của mình. Nhưng vấn đề làWendy sức khỏe cũng đỡ dần, nếu chỉ ngày mai đã khỏi thì quả thật không ổn lắm.
Nghĩ lại nghĩ, cuối cùng không nghĩ ra cách nào để sức khỏe tồi tệ hơn, Wendy cũng mệt, nằm ngủ luôn trên sofa.
Dự án hợp tác với Kang Group, Solar đã nắm chắc phần thắng, Irene cũng hài lòng vìWendynghe theo lời cô, nếu không bây giờ nhất địnhWendy sẽ thua rất đậm.
Tra xét qua một chút, xác định sắp tới SW không hợp tác với Choi Thị nữa, Irene mới yên tâm thở ra. Bây giờ chỉ cần SeungYeol có động tĩnh sai trái, nhất định số tài liệu kia sẽ được giao cho nhà chức trách. Lúc đó, có trời cũng không cứu nổi anh ta.
"Nghe nói cậu với SS có một vụ hợp tác?"- Irene lật lật công văn, sắp xếp qua rồi đưa Seulgi chuyển xuống các phòng ban.
Solar giật mình, mặt tái mét quay lại nhìn Irene đang kí công văn, giọng điệu của Irene xem chừng rất thản nhiên, nhưng sao Solar nhận thấy dường như cô đã bị phát giác điều gì đó. Thật đáng sợ.
Có phải cô ấy đã biết gì rồi không?
"À... chỉ là hợp tác nhỏ thôi."
Solar cười gượng, cho miếng táo nhỏ vào miệng, cắn xuống, ai ngờ cắn nhầm phải lưỡi.
Thật đau, cả miếng táo cũng phản lại cô sao?
Irene cười thầm. quả là có tật giật mình, chưa gì đã cuống lên rồi.
"Cậu liệu mà thu xếp khỏi đây đi, đây cũng không phải khách sạn của cậu."- Irene cầm túi xách đứng dậy.- "Nêu muốn thì đến khách sạn của SS mà ở, có vẻ dịch vụ vô cùng tốt."
Nói rồi cô rời khỏi, bỏ lại Solar ngồi phục xuống sofa.
Cô chính là muốn tránh hai chữ SS có được không? Cô không muốn đối diện cái kẻ biến thái thích đàn ông như hắn.
Cô biết phải làm sao đây a? Công việc của gia tộc Kim cũng đang vẫy gọi cô trở về nha... thế nhưng... cô làm sao trở về khi có một kẻ biến thái như hắn?
Ở nơi của Irene không phải rất tốt sao? Cô vốn không muốn ra ngoài nhiều, ở đây lại vô cùng kín đáo. Tuy kẻ kia nói sẽ tìm được ra cô, nhưng vẫn là chưa tìm được mà.
Ở đây, cô sẽ không phải lo mấy khoản nịt ngực nịt mông, cũng không cần đội tóc giả, không cần đi đứng như đàn ông con trai...
Ôi quả là thiên đường. Nhưng mà... Irene đã ra lệnh đuổi khách rồi.
Solar ngồi thở dài rồi lại thở dài, nghĩ thế nào cũng không ra cách trốn khỏi kẻ đáng chết kia.
Xe hai người thành công đi qua bảo về tiểu khu mà không vấp phải một cản trở nào. Irene nhìn Seulgi.
"Lần trước Seulgi đã nói gì để họ cho chúng ta vào?"
Seulgi khựng lại, mồ hôi từng giọt chảy từ trán xuống hai bên mặt. Seulgi cố giữ bình tĩnh giải thích.
"Lần đó tôi đã nói chúng ta là người nhà đến thăm ."Son tổng
"Họ không gọi anh ta để xác minh sao?"- Irene chống tay lên thái dương. Nghi hoặc nhìn Seulgi
"Seulgi thậm chí còn biết rõ Wendy ở biệt thự nào nữa."
Seulgi thầm kêu không ổn, nhưng vẫn cố chống chế.
"Tôi có hỏi qua bảo vệ."
Irene thở ra, dù thế nào thì Wendycũng không có thắc mắc, cô còn lo cái gì.
Xe dừng trước cửa biệt thự, Seulgi xuống mở cửa xe, Irene cầm đồ ăn xuống. Dặn dò qua một số hợp tác rồi đi vào bên trong.
Seulgi đưa Irene đến biệt thự của Wendyrồi lại trở lại công ty, giờ mới có hơn bốn giờ chiều, cách giờ tan tầm những một tiếng rưỡi đồng hồ.
Đang định bấm chuông thì Irene phát hiện cửa chỉ đóng chứ không khóa. Cô nhẹ nhàng mở ra thì thấy Wendyđang ngủ rất say trên ghế.
Cô vội đi tới, xác địnhWendylà ngủ quá say chứ không phải là mệt quá mà ngất đi, mới yên tâm mang các thứ vào trong bếp.
Nhớ tới lời hứa với Wendy, cô cởi bỏ quần áo bên ngoài, chỉ mặc đúng đồ lót và đeo tạp dề.
Lời hứa có vẻ hơi kích thích thú tính của Wendy, nhưng cô đã xác định Wendy chỉ cần khỏe hơn một chút thì liền trở về, nên cứ chiều Wendy một chút cũng được.
Sắp xếp các thứ ra bếp, Irene cũng phải thừa nhận trong lòng là cô không giống các tiểu thư của các nhà một món nấu ra cũng không biết, làm ăn trong bếp thì đổ vỡ lung tung cả. Nên cũng thoải mái một chút mà nấu thêm vài ba món bổ dưỡng nữa choWendy.
Thế nhưng, về kiến thức ăn cái gì để bổ cái gì thì cô lại không nắm chắc lắm, vì vậy nên cứ nấu một loạt mà không để ý nữa.
Cô hi vọng lát nữa Wendy ăn sẽ ngon miệng một chút.
Wendy có lẽ vì tiếng động ở bếp mà tỉnh dậy. Nhìn xung quanh vắng lặng, chỉ còn mỗi trong bếp, Wendyngồi dậy, miệng khẽ nở nụ cười. Irene đã đến rồi, cô còn giữ đúng lời hứa và đeo tạp dề nấu ăn cho Wendy.
Wendy đứng dậy đi vào bếp. Từ đằng sau ôm chặt lấy cô.
"Irene... em đã tới."- thấy tóc cô vướng vào bên trong dây tạp dề, Wendylấy tay gỡ ra, còn hôn nhẹ vào gáy cô.
"Để yên, em đang nấu ăn mà."- cô tay vẫn thái sâm, rồi bỏ vào nồi nước đang sôi.
Wendy nhìn ra cô đang làm cái gì, thì mặt bỗng vặn vẹo.
"Em... em đang làm gì vậy?"
"Wendynhìn không thấy sao? Em đang nấu súp cho Wendy thôi mà."- cô hơi nhích người ra, lấy một ít hà thủ ô đã rửa sạch cho vào nồi.
Mặt Wendy càng lúc càng đen, Wendy rời eo cô, cúi mặt đi ra ngoài sofa, bật TV lên xem.

Irene không để ý đếnWendy, cô vẫn tiếp tục làm các món ăn mà cô cho là bổ dưỡng. Không biết rằng đây chính là ác mộng lớn nhất đời cô.

TBC

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro