Chương 23: Chung chăn chung gối

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Pond hắn vừa tắm xong, mới đi ra khỏi phòng tắm, bỗng nhiên nhận được một lời mời kết bạn.

Đến từ nhóm lớp.

Hắn và Phuwin chưa từng kết bạn, lúc  cậu gửi lời mời, còn gửi kèm qua một tin nhắn.

[ Cậu ở phòng nào? ]

Pond nhận được.

[ 301. ]

Hắn chờ một lát, không thấy Phuwin nhắn lại, Pond đột nhiên nhớ đến gì đó, nhanh chóng nhắn cho cậu một tin: [ Cậu không thoải mái? ]

Buổi chiều ở trong đường hầm, trên cổ Phuwin quả thật có một mảng ửng đỏ, mà lúc tối chơi game, Pond cố ý nhìn một chút, mảng đỏ đó đã biến mất. Hắn cho rằng  mảng ửng đỏ này không phải do chứng kích ứng, cho dù là chứng kích ứng đi chăng nữa, ít nhất đêm nay cũng sẽ không phát tác.

Đợi nửa ngày không thấy cậu trả lười, hắn để khăn tắm xuống muốn đi ra ngoài, định hỏi Dunk xem Phuwin ở phòng nào, đột nhiên có người bên ngoài gõ gõ cửa phòng hắn.

“Ai vậy?”

Không có ai đáp lại.

Pond mở cửa ra.

Cửa vừa mở, người bên ngoài ngã xụp vào lồng ngực hắn, toàn thân người này đều đang run rẩy. Thấy cậu đứng không vững, hắn đỡ lấy cậu.

Pond hắn vừa mới tắm xong, tóc còn vương chút hơi nước. Trong không khí thoảng mùi hương tin tức tố hoà với mùi thơm của sữa tắm, như là bãi cỏ ẩm ướt, bên trên vương lên hương chanh nhàn nhạt.

Phuwin váng đầu hoa mắt, chỉ muốn dùng hết mọi khả năng để thân cận với người kia. Cánh tay cậu vô thức quấn quanh vai hắn, mặt cũng vùi vào trong cổ hắn.

Phuwin dùng sức không nhỏ, bị cậu sống chết gắt gao ôm chặt, Pond lần đầu tiên cảm giác được, Phuwin vô cùng, vô cùng cần hắn.

Hắn nhẹ nhàng vỗ lưng cậu: “Đau lắm à?”

Phuwin đau đến không còn sức nói chuyện, chỉ có thể gật gật đầu.

Đầu cậu chôn ở hõm cổ hắn, theo động tác gật đầu của cậu, sợi tóc tinh tế mềm mại trượt qua da hắn, hơi ngứa.

Pond hân tuỳ ý để cậu ôm một lúc lâu, Phuwin được tin tức tố Alpha vây quanh, người chậm rãi thả lỏng, thả lỏng.

Cậu buông tay ra.

Phuwin lùi về sau một bước, nhỏ giọng nói: “Chứng kích ứng của tôi tái phát.”

Hắn nhìn cậu, xung quanh cổ đều đỏ ửng lên, vết đỏ giống như dị ứng kéo dài tới ngực.

Không khó tưởng tượng, dưới lớp quần áo là cảnh tượng thế nào.

Ừm” Hắn nói: “Nhìn rất nghiêm trọng.”

Phuwin há miệng, còn muốn nói gì đó, Pond nhẹ nhàng kéo cậu vào cửa: “Vào rồi nói.”

Phuwin lúc này mới phản ứng được, vừa nãy mình quá gấp gáp, cửa vừa mở ra liền ngay lập tức ôm lấy hắn.

Cậu ngượng ngùng sờ sờ mũi.

May mà không ai nhìn thấy.

Cậu đi vào phòng, hắn đi phía sau, duỗi tay chốt cửa.

“Cậu có thể…..” Phuwin hơi khó xử, cậu tìm Pond nhờ hắn đánh dấu tạm thời cho mình quá một lần rồi. Cậu đã tìm hiểu thông tin, cho dù chỉ nhẹ nhàng đánh dấu tạm thời, cái này cũng sẽ dần dần tích luỹ, nếu làm nhiều lần, không chỉ có khả năng cậu bị nghiện, Pond cũng sẽ bị ảnh hưởng.

Phuwin nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng nghĩ đến một cách tương đối hợp lý: “Có thể cho tôi ở lại đây một đêm không?”

“Ở lại đây?” Tầm mắt hắn đảo qua cái giường duy nhất trong phòng, nhấc lên mí mắt, không rõ tâm tình: “Vậy cậu ngủ ở đâu?”

Phuwin đoán không được ý tứ của hắn, tâm lý hơi lo sợ: “Tôi….tôi ngủ bên cạnh cậu?”

Cậu sợ bị từ chối, không chờ hắn trả lời, vội vã nói thêm.

“Cậu cũng thấy rồi đó, tôi bây giờ không có cách nào tách ra khỏi cậu, nếu cậu không đồng ý, tôi cũng chỉ có thể tha giường ngủ của cậu ra khỏi phòng……”

“Ngủ ngoài cửa phòng tôi?”

Cậu thấy khoé môi hắn chứa ý cười, trong lòng chợt lạnh.

“Ngoài cửa không được. Cách cả một cánh cửa, không đủ tin tức tố.” Phuwin sợ hắn thấy ý tưởng ngủ ngoài cửa hợp lí, vội vàng nói: “Nói không chừng ngày mai cậu vừa mở cửa ra liền thấy thi thể của tôi. Cậu nghĩ lại chút đi, hình ảnh kia chắc chắn rất đáng sợ, nếu không cẩn thận liếc mắt nhìn sẽ giảm thọ 10 năm đó, chẳng có lợi miếng nào đâu.”

Cậu dừng một chút, một mặt chân thành nói: “Cậu đẹp trai như vậy, làm sao lại để chuyện này làm giảm thọ cậu chứ?”

Vừa khen xong câu này, Phuwin có hơi sợ hãi.

Để bò được lên giường, thật quá mẹ nó không dễ dàng chút nào.

“Hình như rất đáng sợ thật.” Pond hắn thấy cậu lo lắng bất an nhìn mình, ý cười trong mắt sâu hơn mấy phần: “Nhưng nếu cùng ngủ trên một cái giường, chúng ta một A một O, vậy cũng không thích hợp đúng không?”

“Không không không, không có gì là không thích hợp hết.” Thấy hắn có xu hướng nới lỏng ra một tẹo, Phuwin khẩn trương thuận theo lời hắn, sợ Pond không tin, nêu rõ cả ví dụ: “Trước đây tôi cũng từng ngủ chung giường với Neo, bọn tôi còn đắp chung chăn. Chỉ cần cậu xem tôi là bạn, chúng ta có thể giống như bạn bè thật mà vui vẻ ngủ chung trên một cái giường.”

Ý cười trên khoé môi hắn  thu lại mấy phần, giọng nói cũng trầm xuống: “Cậu với cậu ta ngủ chung giường?”

“Đúng vậy.” Phuwin vô tri vô giác: “Chưa tới nửa đêm tôi chê tư thế ngủ của cậu ta quá kém, đạp cậu ta xuống đất.”

Trong thời kỳ phát tình, Omega vô cùng mẫn cảm đối với tin tức tố của Alpha, cảm xúc liên quan tới Alpha cũng cảm giác được ít nhiều. Phuwin có thể cảm nhận được, tin tức tố căng thẳng xung quanh bỗng nhiên thả lỏng ra. Tuy rằng không biết vì sao Pond có loại biến hoá này, nhưng chỉ cần có thể làm cho tâm tình hắn tốt lên, cậu hoàn toàn có thể nói thuận theo.

“Nếu cậu nguyện ý ngủ cùng tôi trên một cái giường, tôi chắc chắn không đạp cậu, nếu như tôi dám quấy rầy cậu ngủ, tôi sẽ lập tức tự đạp chính mình dậy. Tư thế ngủ của tôi…..” Phuwin dừng một chút, cảm thấy nên lừa tới tay rồi tính tiếp: “Tư thế ngủ của tôi cực kì tốt, tôi không đạp không la không nghiến răng cũng không cướp chăn của cậu. Dunk nhiều lúc còn tưởng tôi chết trên giường. Nếu cậu không ngủ được, tôi còn có thể kể chuyện cũ ru cậu ngủ.”

Cậu nói xong, cũng tự cảm thấy chính mình giống hệt vật trang trí trên giường, đặc biệt an phận.

Pond hắn nhìn nhìn, tầm mắt đảo một vòng trên mặt cậu. Phuwin căng thẳng muốn chết, bật thốt lên: “P'Pond.”

“….”

Cậu vừa dứt lời, liền cảm giác được một tầm mắt lướt qua người. Rất chậm, rất chậm. Cậu bị nhìn đến tê cả da đầu, chỉ cảm thấy xương sống như bị một cánh tay sờ vào. Phuwin có hơi không chịu nổi cảm giác dằn vặt này. Hơn nữa thái độ của hắn cũng kiểu thế nào cũng được, cậu đoán có lẽ hắn đang chuẩn bị ác liệt bắt nạt cậu nên không dám lỗ mãng, nghĩ trăm phương ngàn kế dày vò cậu.

Phuwin nghiến răng nghiến lợi, đang suy nghĩ có nên phủi mông bỏ đi hay không, nhưng vừa nghĩ đến thảm trạng đau đến chết đi sống lại vừa nãy của mình, lại không dám.

“P'Pond~.” Phuwin ngoan ngoãn quyết tâm: “Xin cậu thương xót, chứa chấp tôi một đêm đi.”

Tên chó Pond Naravit.

Ông đây nhớ kỹ.

Một ngày nào đó, ông sẽ bắt cậu trả máu! Nợ máu! Trả! Máu!

“Vậy được, cậu ở đây đi.” Pond thật không nghĩ tới Phuwin duỗi được gập được đến mức độ này, hắn thấy bộ dạng không thể không thuận theo hắn của cậu, càng nhìn càng thấy vui. Hắn vừa đồng ý, mắt Phuwin liền sáng lên, Pond nhịn cười, định trêu chọc cậu một chút: “Cậu ngủ ở dưới đất? Ngủ cạnh tôi.”

“….”

Phuwin trầm mặc chốc lát.

Cậu ở trong lòng im lặng đọc một ngàn lần nợ máu phải trả bằng máu, lúc ngẩng đầu lên, trên mặt không còn sót một tẹo sát khí nào.

Pond nhìn đôi mắt cong cong của cậu, cho là Phuwin sẽ còn cò kè mặc cả với hắn.

Hắn rất hứng thú chờ cậu mở miệng.

“Cảm ơn P'Pond cho em cơ hội này, vậy đêm nay em sẽ ngủ dưới giường của anh, phiền P' có đi tiểu đêm thì đi bên kia, đừng giẫm vào em.” Phuwin vừa nói vừa đi về phía tủ quần áo: “Phòng cậu có chăn dự phòng không? Tôi trải chăn làm đệm nằm dưới đất.”

“….” Lúc này đổi lại Pond trầm mặc.

Hắn thấy Phuwin lôi chăn dự phòng từ trong tủ ra, gọn gàng nhanh chóng vứt lên giường hắn, bày bày ra bổng nhiên ngẩng đầu lên nhìn.

Hắn tưởng Phuwin hối hận rồi, trong lòng sôi lên một chút, nghĩ thầm chỉ cần cậu biểu lộ ra chút hối hận, hắn sẽ khéo léo nhắc nhở cậu, cậu lại thuận theo tôi nói hai câu, tôi để cậu lên giường ngủ cũng không phải không thể ___

Phuwim nói: “Tôi mượn một cái gối, trên giường cậu có hai cái.”

“À.” Thanh âm hắn nhẹ nhàng, nghe không ra tâm tình: “Vậy cậu lấy đi.”

Không nghĩ tới hắn dễ nói chuyện như vậy, Phuwin hài lòng duỗi tay kéo cái gối xuống.

Ban ngày dạo một vòng trên núi, buổi tối lại bị phát tình còn thêm chứng kích ứng, cậu đã rất mệt mỏi, trải chăn xong xuôi, cậu ngả đầu nằm xuống.

Sau khi tắt đèn, Phuwin nằm nửa ngày không tìm được tư thế thích hợp, không nhịn được hỏi: “P'Pond, nghe chuyện cũ của em không?”

Phuwin không ngủ được, muốn tìm người nói chuyện một chút: “Giáo bá tôi kể chuyện ngày trước cho cậu nghe, mỗi một giáo bá trước khi vào trường, đều phải thành thục nắm giữ những kỹ năng cần thiết.”

Pond cười nhẹ: “Làm giáo bá thật khó, lại còn phải đa tài đa nghệ.”

“Đúng vậy đó.” Phuwin cũng cười: “Làm giáo thảo cũng dễ lắm sao? Nhìn thôi đã thấy chẳng dễ chút nào. Nếu muốn thi được hạng 1 thì phải hút thuốc, xu hướng tình dục còn phải là học tập.”

“Ai nói với cậu xu hướng tình dục của tôi là học tập?”

“Không phải tự cậu nói hả? Cậu quên rồi sao?….Hầy, có phải cậu đối với người cậu thích sẽ lạnh nhạt, chờ người ta theo đuổi lại cậu không?”

“Nghĩ gì thế, cậu.” Pond hắn lười nhác cong khoé môi, cảm thấy nên vì bản thân mà đính chính lại một chút. Đèn trong phòng đã tắt, không gian xung quanh tối đen, giọng hắn vẫn trầm thấp rõ ràng: “Gặp được người thích mà không theo đuổi, tôi đâu có ngốc.”

Phuwin đã hơi buồn ngủ, vừa ngáp, vừa thuận miệng nói với hắn một câu: “Có lý, P'Pond của chúng ta thật thông minh.”

Pond hắn trầm mặc chốc lát: “Ngủ dưới đất thoải mái sao?”

“Thoải mái,” Phuwin đêm nay làm chó săn thành quen, thẳng thắn chẳng thèm quan tâm da mặt nữa: “Ngủ ở bên cạnh P', em sao cũng thấy thoải mái.”

Pond nhìn hắndừng một chút: “Sàn nhà không cứng?”

“Cứng có lợi cho cột sống. Giường ở ký túc xá quá mềm, tôi còn sợ cột sống sẽ bệnh. Không biết Dunk nghĩ thế nào, lúc trải giường giúp tôi trải tới 2 lớp nệm, cậu ta xem tôi là công chúa hạt đậu* hả….” Càng nói về sau, giọng Phuwin dần dần nhỏ lại.

(*Kéo xuống đuy tui kể chuyện cổ tích cho mí bạn nghe.)

À, thì ra giường ký túc xá cũng không phải tự mình trải.

“…..” Pond im lặng chốc lát, thở dài: “Nếu không cậu có thể lên đây ngủ.”

Không ai trả lời.

Hắn chờ một lát, vẫn chưa thấy động tĩnh gì. Pond liếc mắt nhìn sang bên cạnh, phát hiện mí mắt cậu đã cụp xuống, ngủ rồi.

Tầm mắt Pond hắn không khỏi rơi vào tấm chăn của cậu.

Trong phòng có hai cái chăn dự phòng, Phuwin trải một cái xuống mặt đất, một cái đắp lên người.

Trong núi hơi lạnh nhiều, chỉ dựa vào lớp chăn cách sàn nhà lạnh lẽo này, không chừng sẽ bị cảm.

Hắn bước xuống giường, đi tới bên cạnh cậu. Phuwin hình như ngủ rất say, từ đầu tới đuôi mắt đều không hề động đậy.

Pond hắn cúi người xuống, một tay dán lên lưng cậu, tay kia vòng qua đầu gối, ôm cả người lẫn chăn lên.

Hắn rón rén đặt cậu lên giường, Phuwin nói mớ một câu, Pond hắn tưởng mình làm cậu tỉnh, Phuwin lại vô thức cọ cọ gối, hô hấp đều đều.

Thấy cậu ngủ say như vậy, hắn chầm chầm leo lên bên kia giường. Trước khi nằm xuống, tầm mắt hắn nhàn nhạt đảo qua gương mặt của người bên cạnh.

Một gương mặt rất điềm tĩnh.

Phuwintang có vẻ rất thích ngủ nghiêng người, cả người vô thức cuộc tròn lại. Lúc bình thường là một người quái đản như vậy, lúc ngủ lại rất yên tĩnh ôn nhu.

Từ trên người cậu như có như không, toả ra mùi hương tin tức tố của Omega. Tựa cành hoa nhỏ bò lên giường, trong không khí lơ lửng hương vị giống như sương mù.

Pond nhìn một lát, nhìn xuống đôi môi căng mọng kia của cậu, hắn từ từ chậm rãi vô ý thức mà đưa môi mình chạm vào đôi môi kia.

Thạch.

Mềm giống như thạch.

Nhận ra điều gì đó không ổn, hắn xoay lưng lại về phía đối diện. Tâm tình bất yên.

Ngày mai cậu sẽ không biết gì,

Không biết gì,

Bản thân chỉ đang mơ.

Hắn chật vật nhâm mắt, cả một ngày lăn lộn, hắn cũng hơi mệt mỏi rồi. Nhắm mắt lại cơn buồn ngủ cũng từ từ dâng lên, ý thức chậm rãi mơ hồ.

Lúc Pond sắp chìm vào giấc ngủ, đột nhiên có thứ gì đó đạp lên chân của hắn.

Đối phương dùng sức không nhỏ, đạp vào chân hắn còn to gan lớn mật phủi phủi, như đang tìm tư thế thoải mái nhất.

Pond bị ép mở mắt ra, phát hiện là chân cậu quấn lên. Hắn không nói gì bỏ chân Phuwin xuống, thuận tiện nhẹ tay đè lại chăn cho cậu.

Làm xong mọi thứ, hắn nhắm mắt lại lần nữa. Không biết qua bao lâu, lúc Pond sắp ngủ, trong cơn mông lung hắn nghe thấy phía sau truyền đến tiếng sột soạt sột soạt, ngay sau đó, thần kinh vốn dĩ đang thả lỏng lập tức nổ tung ____

Nơi tuyến thể truyền đến hô hấp chầm chậm nhẹ nhàng, từng tia từng sợi hơi nóng thở ra trên vị trí mẫn cảm ở cổ. Bất kể là Alpha hay Omega, phần da này đều không thể chịu nổi kích thích.

Đang lúc nửa tỉnh nửa mê, Pond chợt nhớ một lần Gemini lái xe*.

(*Đại khái là mấy chuyện không phù hợp với trẻ em.)

Nếu có một Omega thở dốc ở tuyến thể của cậu, cậu có cứng không?

…..

Pond hắn giật giật mí mắt, vừa định mở mắt ra, đột nhiên cảm thấy có thứ mềm mại gì đó cọ vào tuyến thể.

Là đôi môi.

Mềm mại, đôi môi mang theo tin tức tố. Như một mũi đao dính mật, ở trên tuyến thể của hắn khắc lên một cái hôn.

Pond gần như ngay lập tức tỉnh táo, hắn mở mắt ra, nhìn thấy cả người Phuwin bám sau lưng mình. Hắn nhìn kỹ một chút, đôi mắt cậu buông xuống, hô hấp đều đều, bộ dạng ngủ đến say sưa ngon lành.

“Phuwintang, cậu chơi tôi phải không?” Trong bóng tối, âm thanh nam sinh gần như nghiến răng nghiến lợi, nhỏ giọng nói bên tai Phuwin: “Tư thế ngủ tốt?”

Trả lời hắn chỉ có tiếng hít thở đều đều.

Đầu lưỡi hắn chặn lại hàm răng, đảo một vòng. Trong phút chốc có hơi muốn đạp thứ này xuống.

Hắn đang suy nghĩ nên xử lí cậu thế nào. Người đang chìm trong mộng bất giác nhíu mày, như là bất mãn khoảng cách giữa hai người họ, Phuwin chủ động nhích về bên này. Chạm đến bả vai của hắn, hài lòng cọ cọ.

Pond bị cậu dính lấy như chó con tìm ổ, vô thức rũ mắt xuống nhìn cậu.

Cậu rất trắng, trong không gian phòng tối đen, da thịt lộ bên ngoài gần như mang lại cảm giác trắng như lông cừu.

Cậu mặc áo T-shirt cổ hơi rộng, xương quai xanh gầy gò mỏng manh, lộ ra cần cổ trắng nõn tinh tế. Lông mày, lông mi Phuwin cũng giống màu tóc, đều là màu nâu nhạt không tự nhiên, cả khuôn mặt tràn đầy cảm giác thiếu niên.

Pond nhìn cậu nửa ngày, cuối cùng duỗi tay ra, ôm lấy cả người cậu.

Sợ cậu lại dằn vặt lăn lộn lần nữa, hắn kéo tay cậu, khoá lại đưa vào lồng ngực.

----------------------------------------------------------
  
   Chuyên mục truyện cổ tích cho các bé ~

NÀNG CÔNG CHÚA VÀ HẠT ĐẬU:

Chuyện kể rằng……

Ngày xưa, có một hoàng tử muốn cưới một nàng công chúa, nhưng công chúa phải cho ra công chúa, phải hoàn thiện toàn mỹ. Hoàng tử bèn chu du khắp thiên hạ để kén vợ. Công chúa thì chẳng thiếu gì, nhưng nàng nào cũng có vài nhược điểm hoặc tật xấu. Thế là một ngày kia, hoàng tử đành buồn rầu trở về nhà.

Đến tối, nổi lên một cơn giông tố kinh khủng. Mưa ào ào như xối. Có tiếng gõ cửa lâu đài. Lão vương thân chinh ra mở cửa.

Bên ngoài là một nàng công chúa, nhưng mưa gió đã làm cho nàng tiều tụy quá thể. Đầu tóc, quần áo nàng võng những nước và còn nhỏ giọt từ mũi xuống dày nàng. Nàng tự giới thiệu nàng là công chúa toàn thiện toàn mỹ mà hoàng tử đang chờ đợi. Hoàng hậu nghĩ thầm: “Được, cứ để xem xem!”. Rồi hoàng hậu vào buồng ngủ thắp đèn lên và nhét một hạt đậu xuống dưới đệm giường. Sau đó ngài đặt hai mươi cái đệm chồng lên trên cái đệm đã đặt trước. Đấy chính là cái giường dành cho công chúa.

Sáng ra người ta hỏi thăm đêm qua nàng ngủ có yên giấc không. Nàng đáp:

– Suốt đêm tôi không chợp mắt, vì nằm phải vật gì răn rắn, thâm tím cả mình mẩy.

Hoàng hậu bèn phán:

– Công chúa ra công chúa thật! Đây chính là nàng công chúa toàn thiện toàn mỹ, nằm trên hai mươi lần đệm nàng vẫn thấy đau vì một hạt đậu.

Hoàng tử cưới nàng làm vợ và hạt đậu được bày trong một phòng triển lãm, đến giờ vẫn vào xem được, vì chưa có ai lấy đi cả.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro