Chương 29: Muốn

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Dù ở tình huống thế này, Tin vẫn nhìn cậu chằm chằm.

Tin tức tố Alpha nồng nặc gay mũi, như là hận không thể kéo cậu cùng chết.

Nếu như không phải không còn sức, thấy bộ dạng suy yếu này của cậu ta, Phuwi6m có thể bật cười ngay lập tức.

Lúc nãy cậu đập Tin, chính mình cũng đứng không vững, người đau muốn chết, đặc biệt là hai tay tiếp xúc với hắn, phần da mặt trên đều hiện ra những vết ửng đỏ giống hệt dị ứng.

Cậu lần đầu tiên thấy chứng kích ứng của mình nghiêm trọng đến mức này.

Cậu ta đột nhiên duỗi tay ra, có lẽ muốn trốn khỏi bàn tay của cậu. Cánh tay lại bị bên cạnh túm lại.

Tin bị túm cổ tay, cả người bị lôi đi mấy bước, đứng cũng không vững, người lôi cậu ta đạp một chân lên bụng cậu ta. Sức của người này quá lớn, một tay Tin miễn cưỡng chống tường, tay kia bưng kín bụng, cổ họng phát ra tiếng nôn khan đứt quãng.

Cậu ta chầm chậm ngẩng đầu lên, thấy khuôn mặt lạnh lẽo của Pond. Cùng lúc đó, cậu ta bị tin tức tố Alpha của người này đè ép xuống.

Bị loại hơi thở khủng bố ác liệt kia đè lên, Tin không khỏi phát ra một tiếng hét thảm, người đột ngột quỳ xuống.

Nhìn thấy Pond, thần kinh căng thẳng của Phuwin từ từ thả lỏng. Chân mềm nhũn, cả người muốn nằm ra đất.

Có người từ bên cạnh thuận thế kéo cánh tay của cậu, đem cậu ôm trọn vào lòng.

Cậu ngẩng đầu lên, nhìn thấy góc cằm gọn gàng của Pond. Trên người hắn mang theo hương cây cỏ ấm áp, loại cảm giác này khiến xương cốt người ta ngày mưa trở nên mát lạnh, có sức hấp dẫn khó nói thành lời.

Tin vốn dĩ núp ở góc tường bị hình ảnh này kích thích, loạng choạng muốn đứng lên, mà Pond ra tay quá độc ác, hắn không có cách nào có thể đứng vững.

Tài xế từ trên xe chạy xuống thấy vậy sợ hết hồn, vội vã đè cậu ta lại.

Pond ôm Phuwin, một cánh tay chậm rãi xoa xoa lưng cậu.

Phuwin có thể cảm giác cằm hắn cọ qua đỉnh đầu mình. Giọng nói Pond rất nhẹ: “Đừng sợ, cậu ta đứng lên không nổi…”

Phuwin bật thốt lên: “Ai sợ?”

Lời vừa nói ra khỏi miệng, chính cậu cũng bị âm thanh không tự nhiên của mình làm ngẩn người

Phuwin giờ mới ý thức được, cả người mình đều đang phát run. Cũng không biết là vì sợ hãi, hay bởi vì phẫn nộ.

Nam sinh trước mặt trầm mặt vài giây, thở dài, giống như nhận mệnh thấp giọng nói: “Tôi sợ.”

Phuwin hơi run run.

Cậu không nghĩ tới Pond sẽ nói như vậy, trong chốc lát, Phuwin có chút không biết nói gì. Cậu ngượng ngùng nói: “Không phải tôi sợ, tôi đang tức giận, phát run chỉ là phản xạ có điều kiện…”

“Ừ, cậu không sợ.” Pond lặp lại một lần: “Tôi sợ.”

“…”

Hắn vừa nói, vừa đưa ngón tay ra, đầu ngón tay hơi lạnh vuốt nhẹ qua vết máu bên môi Phuwin: “Tôi sợ cậu ta đứng lên, sợ cậu ta tìm tôi gây phiền phức. Cậu đương nhiên không sợ, cậu đánh nhau lợi hại như vậy mà.”

“Cậu dỗ trẻ con hả?” Toàn thân Phuwin vốn khó chịu, được tin tức tố của hắn ôm lấy, cảm giác thiêu đốt trên người từ từ mất đi. Thêm cái kiểu an ủi không đứng đắn này, cậu sắp bật cười đến nơi.

“Không, tôi không dỗ cậu.” Hắn nhìn cậu cười với mình, lệ khí lương bạc trong mắt chậm rãi tản đi. Hắn nhẹ nhàng nâng mặt, lẩm bẩm nói: “Tôi thật sự rất sợ.”

Đầu hẻm truyền đến tiếng Satang: “Pond! Cậu tới tìm Phuwin hả?!”

Hắn vốn đang chơi net gần Chula, nhận được tin nhắn của Pond, dứt khoát chạy ra tìm người.

Nhìn thấy đèn xe, hắn chạy qua bên này. Satang thấy tài xế trong ngõ hẻm đang đè Tin lại, lại thấy Pond ôm Phuwin, rất nhanh phản ứng được chỗ này có chuyện gì.

Hắn lúc ẩn lúc hiện ý thức được có lẽ mình đã từng hiểm lầm một ít chuyện. Nhìn thấy vết thương trên người Phuwin, Satang ngẩn người, lập tức ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Tin, lửa giận phun trào: “Mày đánh cậu ấy?”

Tin căn bản chẳng còn sức nói chuyện, Satang bị bộ dạng này của hắn làm bất giác sững sờ, đang định chạy đến túm cổ tay hắn, Pond lên tiếng ngăn cản.

“Đừng để ý đến cậu ta, báo cảnh sát trước đã.”

Vừa nghe thấy báo cảnh sát, trong mắt Tin hắn xẹt qua chút sợ hãi.

Lần này với lần trước không giống nhau, lần trước hắn ra tay với Phuwin, giới tính của cậu vẫn là Beta, nhưng bây giờ Phuwin là một Omega.

Quấy rối tình dục một Omega, sử dụng bạo lực…..

Đây đều là tội nặng.

Hắn bắt đầu giãy giụa, tài xế đè lại không được.

“Muốn chạy? Chột dạ?” Satang nhìn nét mặt vặn vẹo của cậu ta, nhớ tới chính mình đã vì thằng này mà hiểu lầm Phuwin cả một năm, cũng ngồi xổm xuống ấn Tin lên tường, nghiến răng nghiến lợi nói: “Ông nhìn mày chạy chỗ nào?”

Ánh đèn xanh đỏ phá vỡ đêm mưa.

Lúc cảnh sát đến, hai ta cậu ta bị bắt chéo sau lưng. Tiếng chốt còng tay vang lên vô cùng rõ ràng.

Như là bị một tiếng này kích thích, Tin vốn đang quay lưng về phía bọn họ đột nhiên quay đầu qua.

Ánh mắt hắn đảo một vòng trên mặt tất cả mọi người, đến Phuwin thì hơi ngừng lại, cuối cùng dừng lại trên người Pond.

Vì để chứng kích ứng của Phuwin hoà hoãn lại, Pond vẫn luôn ôm cậu. Mãi đến tận khi xe cảnh sát mở ra ở đầu hẻm, hắn mới buông tay ra.

Khoé miệng Tin lệch đi, đột nhiên cười.

Độ cong khoé môi hắn nhếch mỗi lúc một lớn hơn, tiếng cười vang vọng trong ngõ hẻm yên tĩnh. Hắn vừa cười vừa nói: “Thật không hổ là lớp trưởng, thủ đoạn so với tôi còn gian trá hơn nhiều.”

Hắn còn muốn nói gì đó, cảnh sát nhìn hắn điên điên khùng khùng, cau mày đẩy hắn vào xe. Tin víu vào cửa sổ xe, ánh mắt nhìn chằm chằm Naravit.

“Cậu cùng tôi khác nhau ở chỗ nào? Không phải cậu cũng muốn____” Hắn còn chưa nói xong, cửa sổ xe đã đóng lại.

Satang không hiểu ra sao: “Pond, cậu ta nói cậu muốn cái gì?”

Pond nhàn nhạt nói: “Lời cậu ta cậu cũng tin?”

Satang cũng phản ứng lại, mắng: “Bệnh thần kinh.”

Vốn Phuwin muốn đi theo cảnh sát lấy lời khai, mà Pond kiên quyết muốn cậu đi bệnh viện trước, Satang ở bên cạnh cũng khuyên.

“Mày xem trên người mày mảng trắng mảng đỏ.” Ánh mắt Satang dừng lại ở chỗ bị dị ứng, còn tưởng cái này là Tin cào cậu: Shiaaa!!!! Tin là cái thằng súc sinh.”

“Đây không phải do cậu ta đánh.” Phuwin cũng cảm thấy mình không khoẻ lắm, cậu hơi xoắn xuýt: “Được rồi, đi bệnh viện trước.”

Đến bệnh viện.

Bác sĩ làm kiểm tra cho Phuwin, chỗ Tin đánh không có gì đáng lo, trái lại là chứng kích ứng tương đối nghiêm trọng. Tuy rằng đã có tin tức tố của Pond bệnh tình của cậu cũng coi như ổn định, nhưng bởi vì tâm trạng lên xuống với vận động mạnh, hơn nữa lại còn mắc mưa, tình trạng cơ thể của cậu đã đạt tới giới hạn.

Làm xong kiểm tra, Phuwin nằm trên giường bệnh truyền nước.

Sau khi thả lỏng hoàn toàn, cậu mới chậm rãi cảm thấy uể oải. Cậu nhìn điện thoại có mấy chục cuộc gọi nhỡ, có Pond, còn có Dunk với bà Tanya, Phuwin nhanh chóng nhắn tin cho Dunk bảo là không sao, vội vàng gọi điện lại cho Tanya.

Gần như cậu mới vừa gọi, Tanya liền ấn nghe, vội vàng nói: “Sao con không nhận điện thoại.”

Phuwin ngượng ngùng nói: “Điện thoại hết pin. Mới vừa sạc.”

“Nửa tiếng trước mẹ về nhà, không thấy con. Con đi đâu vậy?”

Con…” Phuwin nhìn bình nước đang truyền, dừng một chút: “Con ở bệnh viện truyền nước. Con với…”

Cậu do dự một chút, vẫn nói: “Năm lớp 10 có người bạn kia, mẹ nhớ không? Cái người tên Tin, con gặp phải cậu ta.”

Biết được cậu nói đến Tin, giọng bà lộ ra từng tia lo lắng: “Sao lại gặp phải? Con ở bệnh viện nào? Mẹ đến chỗ con.”

“Bệnh viện trung tâm.” Phuwin an ủi ngược lại bà: “Con không sao, chỉ hơi trầy da. Mẹ tới cũng không cần thiết, mẹ cứ chờ con ở cổng bệnh viện đi.”

“Còn phải truyền nước bao lâu nữa?”

Phuwin nhìn một chút: “Khoảng 10 phút?”

Bà Tanya tỉnh táo một chút. Bà thở phào nhẹ nhõm.

Được, mẹ ở cổng chính bệnh viện chờ con. Chút nữa con ra là có thể nhìn thấy mẹ.”

Cậu đáp một tiếng, nói với bà thêm vài câu, lúc này mới cúp điện thoại.

Pond vốn đang ngồi nhìn cậu truyền nước, lúc cậu gọi điện thoại, hắn cũng nhận được một cuộc gọi. Phuwin mơ hồ nghe thấy hắn đáp một tiếng, sau đó đứng lên, đi ra ngoài nghe điện thoại.

Phuwin bỏ điện thoại xuống, Satang sợ cậu buồn chán, kéo ghế lại, muốn nói chuyện với cậu một chút. Thấy Pond ra khỏi phòng bệnh, Satang thuận miệng nói: “Pond chắc bị mẹ niệm chết rồi.”

Phuwin ngước mắt: “Hả?”

“Mày không biết à? Hôm nay là sinh nhật bà nội cậu ta, đại thọ 80 tuổi.” Satang nói: “Nhà cậu ta toàn là người danh giá, tất cả đều là nhân vật có máu mặt. Gemini vốn cũng muốn tìm mày, nhưng nó đã qua nhà Pond, cũng không tiện chạy đi.”

Phuwin ngẩn người: “Vậy cậu ta có sao không?”

Satang suy nghĩ một chút, nói: “Thay bọn tao nghe mắng một trận. Nhưng chắc cậu ta cũng không có chuyện gì, cậu ta từ nhỏ đã được cưng chiều, trưởng bối trong nhà đều quan tâm cậu ta. Hơn nữa Pond cũng không phải người linh tinh thích cho leo cây, dì Nara cũng sẽ hiểu được.”

Phuwin à một tiếng, qua một lúc, cậu lại hỏi: “Bọn mày làm sao tìm được tao”

Satang cũng rất mê man: “Tao nhìn theo đèn xe chạy tới. Nói đúng ra, hẳn là Pond tìm được mày, có lẽ cậu ấy….Có siêu năng lực?”

Phuwin: “….”

Satang nhìn Phuwin cũng một mặt mê man, đột nhiên vỗ bắp đùi chính mình: “Shiaaa! Mày không biết đâu, lúc Pond gọi điện hỏi tao có biết mày ở chỗ nào không, cái giọng điệu kia con mẹ nó thật sự rất kinh khủng, tao nói tao không biết, mày biết cậu ta nói làm sao không? Cậu ta nói, ừm___sau đó liền cúp điện thoại!”

Satang hiển nhiên bị tiếng ừm kia doạ cho phát sợ, lòng vẫn còn sợ hãi nói: “Tao còn tưởng cậu ta muốn theo đường điện thoại chạy qua giết tao.”

Phuwin cùng hùa theo: “Ghê gớm như vậy? Tiếng chuông hung ác nửa đêm hả?”

Satang bị cậu nói đột nhiên tỉnh ngộ: “Đúng đúng đúng, đúng thật là tiếng chuông hung ác nửa đêm.”

Ngoài cửa phòng bệnh.

Pond đang nói chuyện với bà Nara.

“Ở bệnh viện, con không sao.”

“Là bạn của con, cậu ấy xảy ra chút chuyện.”

“Vâng….vấn đề không lớn, nhưng cần mẹ giúp một chút.”

Nghe thấy bà đồng ý, khoé môi hắn cong lên ý cười.

“Được….Mẹ nói với bà nội, con có chút việc làm trễ sinh nhật của bà.”

“Ngày mai con nhận lỗi với bà, mẹ nói sinh nhật vui vẻ với bà giùm con.”

Sau khi cúp điện thoại, hân quay đầu đi vào phòng bệnh.

Mới vừa đi đến cạnh cửa, đã nhìn thấy Satang tình cảm dạt dạo khoa tay múa chân nói gì đó với Phuwin.

Hai người kia không biết nói đến chuyện gì, Phuwin có vẻ như rất hứng thú. Lúc Satang nói xong, Phuwin đột nhiên nói: “Mày có biết tối nay tao ngầu thế nào không?”

Satang: “?”

Phuwin: “Tin túm tao kéo vào ngõ hẻm, ông ngay lập tức trở tay vật thằng đó một cái, nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, tao QWER* cho cậu ta thêm một ngọn lửa____xoạt xoạt xoạt, Tin bị tao làm tiêu hao nửa cái mạng luôn.”

(*QWER là tổ hợp kỹ năng xả skill trong game LOL á.)

Satang: “Ngầu vãi chưởng! Nhất bá Chula ngầu nhất!”

Phuwin được tâng bốc làm cả người khoan khoái, thuận miệng nói thêm một câu: “Cú đá của của Pond cũng rất ngầu. Một cước kia, không có nói điêu, chính là bò cũng không bò dậy nổi, P'Pond của chúng ta rất đẹp trai.”

Satang vô cùng tán thành: “Chắc chắn là vậy, anh Pond đương nhiên đẹp trai.”

Pond nghe đến thế, đẩy cửa đi vào. Hắn thấy dáng dấp Phuwin vốn hơi phờ phạc đã bay mất không thấy tăm hơi, cặp mắt kia trợn trừng lên. Hắn cười cười: “Đang ba hoa gì về tôi đó?”

“Chuyện này sao gọi là ba hoa?” Phuwin nhìn Satang thấy Pond liền ngậm chặt miệng, cũng không biết đang kinh sợ cái gì. Cậu tiếp lời: “Cuộc gặp tối nay của chúng ta để lại nhiều dư vị, hai nam sinh đẹp trai nhất Chula, tao, với mày.”

Satang nghe đến vui vẻ: “Lại dát vàng lên mặt mình hả? Người hiện tại đang nằm ở đây là ai?”

Thấy Pond cũng đang cười, Phuwin tục nói: “Nằm ở chỗ này thì sao? Mày có biết không, thiếu chút nữa P'Pond của bọn mày cũng nằm cạnh tao rồi. Tuy rằng cậu ta là người bắt người nhưng đánh cho người bị thương là tao.”

Phuwin chỉ chỉ mình, vô cùng tự tin: “Tao, MVP* toàn trường.”

(*MVP: cũng là ngôn ngữ game, mvp ý chỉ những người gánh team, là người chơi xuất sắc nhất trận đấu.)

Cậu nói xong, hình như cũng thấy mình nổ hơi quá, cậu nghiêng đầu qua chỗ khác, nhìn chằm chằm Pond. Chính là đang lo lắng hắn phá huỷ hình tượng của mình trước mặt Satang, hắn gật đầu: “Cậu, MVP toàn trường.”

Phuwin thoả mãn.

Cậu truyền nước so với dự tính lâu hơn một chút, bà Tanya không yên lòng, gọi điện thoại hỏi số phòng bệnh của cậu, khăng khăng đòi lên.

Satang thấy Phuwin vội vàng nói chuyện với Tanya, thấp giọng gọi Pond, đè cổ họng nói: “Tôi hỏi này, Tin còn chưa thành niên. Hành vi này xử tối đa 10 năm, nhưng cậu ta cùng lắm chỉ ngồi 5, 6 năm thôi, có muốn tìm người làm cậu ta ngồi lâu một chút? Hoặc là đeo cho cậu ta một cái thẻ định vị, hình như Alpha thành niên phạm tội mới có thể định vị…”

“Tôi tìm rồi.” Pond nói: “Cân nhắc hình phạt xử theo tiêu chuẩn Alpha thành niên.”

Satang ngẩn người, không nghĩ tới hắn làm việc nhanh như vậy, lập tức nhớ đến lúc nãy hắn nghe cuộc điện thoại kia, đột nhiên tỉnh ngộ: “Là dì Nara giúp một tay hả? Xác định có thể tròn 10 năm chứ?”

Lúc bọn họ nói chuyện, Pond vô tình nghiêng mắt, nhìn sang bên cạnh.

Phuwin đang nói chuyện điện thoại.

Không biết đầu bên kia điện thoại nói cái gì, cậu nở nụ cười. Lúm đồng xu ở khoé môi cong lên một độ cong nhỏ.

Pond gật đầu, nhẹ giọng bổ sung: “Coi như lúc cậu ta đi ra, đời này cũng không thể nhìn thấy được Phuwin.”

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro