34. kiss

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Chiều thứ sáu.

Tất Nhược San: Mày quyết định đi rồi hả?

Bạch Mộng Nghiên: Đi chứ, hội thảo Krencher mà, nếu là mày thì mày có đi hay không?

Tất Nhược San: Nếu là tao thì đương nhiên tao sẽ đi rồi!

Tất Nhược San: Nhưng mà tụi bây đi tham dự hội thảo hay đi hẹn hò thế?

Bạch Mộng Nghiên: [nhếch môi] [nhếch môi].

Thật ra khi Thái Từ Khôn nhắc đến hội thảo Krencher, thì ngay tối hôm đó Bạch Mộng Nghiên đã quyết định sẽ đi, chỉ là đến hôm nay cô mới rảnh để thông báo với Tất Nhược San một tiếng.

Về chuyện cùng ăn cùng ở, Bạch Mộng Nghiên biết tỏng Thái Từ Khôn chỉ thuận mồm nói thế để trêu cô mà thôi.

Bạch Mộng Nghiên chưa đến mức cho rằng anh muốn làm gì, đây là hội thảo Krencher đó,

Thông báo với Tất Nhược San xong, cô dọn dẹp bàn làm việc rồi đến văn phòng của Đường Diệc để báo cáo.

"Hội thảo Krencher?" Đường Duyệt kinh ngạc, suýt nữa làm rớt cây bút trong tay, "Cô muốn đi à? Cô đi thế nào? Năm nay tòa soạn chúng ta đâu có vé."

Bạch Mộng Nghiên sờ sờ mũi, lí nhí đáp, "Thái Từ Khôn dẫn tôi đi."

"Thái Từ Khôn?" Cây bút trong tay Đường Diệc rơi thẳng xuống bàn, "Anh ta dẫn cô đi á?"

Bạch Mộng Nghiên gật đầu, "Đúng vậy, chị nghe rồi đấy thôi."

Đường Diệc dùng ánh mắt quái dị quan sát cô từ đầu đến chân, rồi lại nhìn từ chân lên đến đầu, nhìn đến nỗi Bạch Mộng Nghiên ngứa ngáy trong lòng.

"Thế... cô đi đi..." Đường Diệc phất tay với cô, nhưng chờ đến khi Bạch Mộng Nghiên quay đầu rời đi, chị ta lại gọi lại, "Chờ đã, vì sao Thái Từ Khôn lại dẫn cô đi? Cô và anh ta có quan hệ thế nào?"

Bạch Mộng Nghiên quay đầu lại, nhìn thấy hai ngón trỏ Đường Diệc chạm vào nhau, "Là quan hệ đó sao?"
( 👉🏻👈🏻 )
Động tác này của chị ta vô cùng dễ thương, chọc Bạch Mộng Nghiên bật cười thành tiếng, "Chị muốn hỏi thì cứ hỏi, làm ba cái động tác này làm gì?"

Đường Diệc thu tay lại, nghiêm túc hỏi, "Thật hả?"

Bạch Mộng Nghiên thở dài, mím môi khẽ lắc đầu.

Cô đang định nói "Vẫn chưa phải", nhưng chưa kịp mở miệng, Đường Diệc đã nói, "Ôi, tôi bảo sao có thể chứ."

Bạch Mộng Nghiên, "..."

Đường Diệc vẫy vẫy tay với cô, "Được rồi, cô cứ đi đi, nhớ xin nghỉ phép trêи OA đấy."

Nửa tiếng trước khi tan làm, Bạch Mộng Nghiên tắt máy tính, dọn dẹp đồ đạc chuẩn bị về nhà.

"Cô đi đâu đấy?" Khổng Nam nhìn đồng hồ, "Có nhiệm vụ à?"

Lúc Khổng Nam hỏi, Tần Thời Nguyệt cũng ngẩng đầu lên nhìn cô, mong muốn được tan làm sớm hiện lên trong đôi mắt cô nhóc, như chực chờ xông ra.

"Em không được về sớm." Bạch Mộng Nghiên chỉ chỉ vào trán cô nhóc, rồi lại quay đầu nói chuyện với Khổng Nam, "Tôi có chút chuyện nên xin nghỉ một ngày."

Khổng Nam thuận miệng hỏi tiếp, "Chuyện gì thế?"

Bàn làm việc ở trong phòng san sát nhau, Bạch Mộng Nghiên không muốn khoe khoang nên chỉ nói, "Ba tôi nghỉ phép tới thăm tôi, tôi dẫn ông ấy đi chơi vài ngày."

Vốn dĩ mấy hôm nay cũng không có gì bận rộn, nên Khổng Nam không hề suy nghĩ nhiều.

Bạch Mộng Nghiên vội vàng đón xe về nhà trước giờ cao điểm, ăn bữa tối qua loa, sau đó sắp xếp hành lý dùng cho mấy ngày tới.

Vì thời gian không dài nên Bạch Mộng Nghiên chỉ lấy một cái vali nhỏ 20 inch, xếp hai bộ đồ để thay đổi và vật dụng hằng ngày, sau đó nhắn tin cho Thái Từ Khôn.

Bạch Mộng Nghiên: Em đã chuẩn bị xong xuôi rồi!

Bạch Mộng Nghiên: Khi nào thì chúng ta xuất phát thế?

Thái Từ Khôn: Xuống lầu đi, tài xế đến đón em.

Bạch Mộng Nghiên lập tức kéo vali đi ra ngoài.

Chưa ra khỏi khu nhà, cô đã nhìn thấy chiếc xe Rolls-Royce sáng bóng đang đậu ở ven đường.

Vali lăn bánh trêи con đường lát đá vang lên tiếng lạch cạch, Bạch Mộng Nghiên bước nhanh đi ra cổng lớn khu chung cư, đang định băng qua đường thì bỗng nghe thấy có ai đó đang gọi mình.

"Mộng Nghiên!"

Giọng nói này có hơi xa lạ, nhưng khi cẩn thận nghe lại thì lại thấy rất quen thuộc.

Bạch Mộng Nghiên quay đầu lại.

Trạm gác bảo vệ có mở đèn pha, Nhậm Trạch đứng dưới ánh đèn, mái tóc bị hắt sáng nhuốm vàng, có vài sợi tóc lòa xòa trước trán.

Trông anh ta có vẻ chán nản.

Bạch Mộng Nghiên chỉ nhìn lướt qua, cô cất bước định đi tiếp, nhưng Nhậm Trạch lại chạy đến giữ cô lại.

"Anh làm gì đấy?"

Loading...

Bạch Mộng Nghiên muốn hất tay anh ta ra, nhưng sức lực hai người chênh lệch khá lớn, vô dụng.

Nhậm Trạch nắm chặt tay cô, "Anh... vẫn luôn đứng đây chờ em, anh có chuyện muốn nói với em."

Chuyển ver thuộc @gooyingu Wattpad

"Nhưng tôi không muốn nghe anh nói." Bạch Mộng Nghiên nhìn chiếc xe bên đường, mất kiên nhẫn nói, "Anh buông tay ra, tôi còn có việc!"

"Em cho anh vài phút thôi Mộng Nghiên." Anh ta cất giọng run run, cánh tay đang nắm lấy tay Bạch Mộng Nghiên cũng dần dần nóng lên, đôi mắt lộ ra vẻ cố chấp.

"Anh..."

Cô ngưng giãy giụa, hàng mày nhíu chặt lại, mím môi cố gắng nhịn lại xúc động muốn trợn trắng mắt.

Không phải là cô mềm lòng, cô chỉ không muốn gây ầm ĩ trêи đường mà thôi.

"Được rồi, tôi cho anh hai phút, có gì nói mau."

Vẫn giống như mọi khi, mỗi lần Bạch Mộng Nghiên đi thẳng vào vấn đề thì Nhậm Trạch lại lộ ra dáng vẻ muốn nói lại thôi.

Đến khi Bạch Mộng Nghiên hít một hơi, muốn bỏ đi thì anh ta mới vội nói, "Em có bạn trai hả?"

Bạch Mộng Nghiên đột nhiên dừng lại, khó hiểu nhìn Nhậm Trạch, "Liên quan gì đến anh?"

Nhậm Trạch ɭϊếʍ đôi môi khô rang, nhưng lại không hé miệng, dường như những lời tiếp theo sau đó rất khó mở miệng.

"Em có thể quen bạn trai mới, anh không có tư cách hỏi han, nhưng... nhưng có phải em quen với người đã có gia đình..."

Anh ta lắp bắp một hồi vẫn chưa nói hết một câu, còn ra vẻ như đau lòng lắm vậy.

"Anh có bệnh không hả?"

Bạch Mộng Nghiên tức đến bật cười vì dáng vẻ thánh nhân này của anh ta, "Anh tưởng tôi cũng có đam mê giống bạn gái anh à? Xin lỗi nhé, tôi khiến mấy người thất vọng rồi."

Cô thấy hai người Nhậm Trạch và Tần Nhạc Chi thật sự tức cười, bản thân làm điếm mà lại lập một cái đền thờ cao ngất rồi quay ra dạy bảo cô.

Ngại mặt chưa đủ đau à?

Nhậm Trạch sửng sốt, nhất thời không biết phải nói thế nào.

Tối hôm qua Tần Nhạc Chi có lấp lửng tiết lộ với anh ta rằng, hình như Bạch Mộng Nghiên rất thân thiết với CFO của công ty cô ta, sau đó lại kể lại một vài chi tiết vụn vặt.

Đứng ở góc độ của Nhậm Trạch, Tần Nhạc Chi không cần thiết phải đi nói xấu Bạch Mộng Nghiên.

Nhưng vì lòng mang nghi ngờ, thế nên hôm nay anh ta lén Tần Nhạc Chi chạy đến đây chờ Bạch Mộng Nghiên.

"Nhậm Trạch, có phải anh cảm thấy mình lương thiện lắm đúng không?" Bạch Mộng Nghiên nắm chặt tay cầm vali, cố kiềm chế không để mình vung tay lên tát anh ta, thỉnh thoảng cô lại canh chừng động tĩnh bên xe của Thái Từ Khôn, "Anh còn đến đây khuyên nhủ tôi à? Thế thì anh tự mình tẩy sạch trước đi! Tránh ra! Người ta đang chờ tôi, tôi không rảnh đứng đây dây dưa với anh đâu!"

Vì Bạch Mộng Nghiên liên tục nhìn sang bên đường nên Nhậm Trạch cũng phát hiện ra sự tồn tại của chiếc xe kia.

Logo kia, biển số xe kia, sao anh ta không nhận ra cơ chứ.

"Ông ta..."

Thấy anh ta nhìn chằm chằm chiếc xe kia, Bạch Mộng Nghiên không kiềm được mà trợn mắt, "Nhìn gì? Chưa từng nhìn thấy xe sang à?"

Ánh mắt Nhậm Trạch đảo qua đảo lại giữa Bạch Mộng Nghiên và chiếc xe phía đối diện kia, ấp úng nói, "Ông ta không phải là... Hai người..."

"Đúng vậy, đó chính là bạn trai đường đường chính chính của tôi."

Bạch Mộng Nghiên lắc đầu, "Sao, cả chuyện này mà anh cũng muốn quản à?"

Nhậm Trạch kinh ngạc đến độ không nói nên lời một lúc lâu, anh ta mới khó tin mà thốt lên, "Mộng Nghiên, sao em, sao em lại quen ông ta..."

"Sao? Bọn tôi tâm đầu ý hợp, trai tài gái sắc còn cần anh phê duyệt mới được à?"

Nói xong, Bạch Mộng Nghiên không thèm quan tâm đến anh ta, dứt khoát bước đi.

Lời của Nhậm Trạch cứ như một nhát búa giáng xuống.

"Mộng Nghiên, có phải em đang trả thù anh không?"

Bạch Mộng Nghiên dừng bước, sửng sốt một hồi mới chậm rãi quay đầu lại, khóe miệng mang theo nụ cười mỉa mai, "Nhậm Trạch, anh coi trọng bản thân mình quá rồi đấy."

Cô im lặng một lát, sau đó nói tiếp, "À, nhưng mà xác thật sớm muộn gì anh cũng phải gọi tôi là mợ, về sau mọi người đều là thân thích, tốt nhất anh nên tôn trọng bề trêи một chút, đừng có hở tí là lôi lôi kéo kéo."

Nói xong, cô kéo vali đi thẳng sang phía đối diện.

Nhậm Trạch trơ mắt nhìn tài xế bước xuống mở cửa cho cô, sau đó mang vali đến cốp xe.

Một khoảng thời gian khá dài kể từ khi đó, Nhậm Trạch đứng im không nhúc nhích trước cửa khu nhà, nhìn chiếc xe chậm rãi lái đi, đèn sau lấp lóe, bụi tung mù mịt, trong đầu anh ta chỉ quanh quẩn cái từ "mợ" kia.

...

Nhưng Thái Từ Khôn cũng không có ở trêи xe.

"Thái tổng có chút việc, trưa nay anh ấy đã sang đó rồi." Tài xế nói, "Tôi đưa cô sang đấy."

Tự dưng bị Nhậm Trạch bám lấy một hồi, Bạch Mộng Nghiên vốn không mấy vui vẻ, bây giờ biết chuyện này, tâm trạng cô càng thêm sa sút.

Cô còn tưởng Thái Từ Khôn sẽ đi cùng mình chứ.

"Vâng, tôi biết rồi, cám ơn anh."

Cô đáp lại rồi im lặng dựa lên cửa sổ xe.

Phủ Thành không xa, chỉ mất ba giờ xe chạy, lái xe trực tiếp sang đó là thuận tiện nhất.

Trêи đường đi khá nhàm chán, tài xế tìm chủ đề nói với cô được dăm ba câu, thấy cô không có hứng thú nên đành giữ im lặng, hỏi cô có muốn nghe nhạc hay không.

Trong tiếng nhạc dịu dàng du dương, Bạch Mộng Nghiên hết ngủ rồi lại tỉnh, tỉnh rồi lại ngủ, suốt đường thuận lợi đến khách sạn vào lúc mười giờ tối.

Sau khi tài xế đưa cô vào làm thủ tục nhận phòng, quản lý sảnh đích thân đưa cô đến tận phòng.

Nếu Thái Từ Khôn đã chủ động nói mang Bạch Mộng Nghiên theo thì phòng khách sạn dĩ nhiên cũng sẽ do thư ký của anh đặt sẵn, hai ngày trước Bạch Mộng Nghiên đã nhận được tin nhắn thông báo.

Một mình ở một phòng cũng nằm trong dự đoán của Bạch Mộng Nghiên.

Nếu như bọn họ mà ở cùng một phòng thì đây không phải là Thái Từ Khôn nữa rồi. Nhưng cô có hơi tò mò, không biết Thái Từ Khôn ở đâu.

Bạch Mộng Nghiên: Em đến khách sạn rồi nè!

Hai phút sau:

Bạch Mộng Nghiên: Anh ở đâu thế?

Hai tin nhắn này tựa như đá chìm đáy biển, không có hồi âm.

Bạch Mộng Nghiên ngồi ngốc ở khách sạn nửa tiếng, trong lòng bắt đầu cảm thấy bực bội.

Thật ra, từ lúc một mình đứng ở một thành phố xa lạ như Phủ Thành, nỗi cô đơn và bất an trong đêm đã bao vây lấy cô.

Rõ ràng là Thái Từ Khôn muốn dẫn cô đến đây, nhưng lại bỏ mặc cô một mình ở trong khách sạn thế này.

Huống hồ —

Bạch Mộng Nghiên sờ bụng.

Cô còn chưa ăn tối!

...

Ngay lúc này, sương khói lượn lờ trong phòng bao, rượu đã qua ba lượt, nhân viên phục vụ không ngừng thay chén đĩa, châm rượu mới.

Trong hai ngày qua, tất cả mọi người trong ngành từ khắp nơi trêи thế giới đều tề tựu về Phủ Thành, đương nhiên sẽ không thiếu những người muốn tổ chức tiệc xã giao.

Những bữa tiệc linh đình, nâng ly cạn chén, chủ đề được mở ra không ngừng, "cành ô liu" được đưa ra khắp nơi, mọi người bận tíu tít.

Những người đang ngồi đây đều là những nhân vật quan trọng, hoặc nhiều hoặc ít đều có quan hệ lợi ích, cho nên sẽ không có ai dám mất tập trung vào lúc này.

Đến mười giờ hơn, có người trong bữa tiệc đi vệ sinh, Thái Từ Khôn mới nhín chút thời gian hỏi Trần Thịnh xem Bạch Mộng Nghiên đã đến chưa.

Trần Thịnh gật đầu với anh.

Lúc ngước mắt lên, Thái Từ Khôn trả lời một người hợp tác đối diện, đồng thời liếc nhìn sang điện thoại,

Trong vòng gần một tiếng đồng hồ, Bạch Mộng Nghiên đã gửi cho anh vài tin nhắc lác đác.

Bạch Mộng Nghiên: Ôi, có người no say, có người bụng đói reo ầm ĩ.

Bạch Mộng Nghiên: Không sao, em ổn.

Đúng lúc này, nhân viên bên cạnh đi tới châm thêm rượu vào ly đặt trước mặt anh.

Thái Từ Khôn nhanh chóng gõ chữ: Tôi đang bận.

Sau đó, anh đặt điện thoại xuống.

"Thật xin lỗi." Thái Từ Khôn bỗng đứng dậy, cất giọng ngắt lời người đang nói chuyện bên phía đối diện, "Tôi có chút việc, xin lỗi không tiếp chuyện được."

Nói xong, anh nâng ly uống cạn ly rượu vừa được châm thêm, quay người rời khỏi phòng bao.

Trêи hành lang khá vắng người, Thái Từ Khôn đang quay sang nói chuyện với Trần Thịnh, bỗng nhiên gặp phải người vừa mới ra ngoài đi vệ sinh.

Người này khá thân với Thái Từ Khôn, nói chuyện cũng không câu nệ gì nhiều.

Nhưng lúc này anh ta hơi say, bước chân loạng choạng, thấy Thái Từ Khôn rời khỏi bữa tiệc thì hỏi ngay, "Đi à?"

Thái Từ Khôn đáp, "Tôi có chút việc."

Người đàn ông hỏi lại, "Việc gì?"

Thái Từ Khôn nhìn thoáng qua phía thang máy, vẻ mặt khá bình thản nhưng anh không đáp lời.

"Hả?" Người đàn ông nhìn Thái Từ Khôn từ trêи xuống dưới, trong lòng đã hiểu ra, bèn cười, "Cậu đi công tác mà cũng dẫn đi theo à? Sao lại bám người thế hả? Thế sao không gọi đến đây cùng ăn cơm luôn?"

Thái Từ Khôn không muốn nói chuyện tiếp với anh ta, cất bước đi về phía trước, nhưng cũng không quên trả lời lại.

"Vừa mới đến."

...

Gần đến tết âm lịch, nên dù đã khuya nhưng đường phố ở Phủ Thành vẫn rực rỡ ánh đèn, không ít người thà chịu hứng gió lạnh chứ không muốn về nhà sớm.

Trần Thịnh biết Thái Từ Khôn hôm nay uống nhiều rượu, nên anh ta cố gắng nhắc nhở tài xế lái xe chậm lại.

"Không cần đâu." Thái Từ Khôn ngồi ở hàng ghế phía sau, cúi đầu nhìn điện thoại, lên tiếng, "Cứ đi tốc độ bình thường là được."

Nói xong, anh bấm gọi Bạch Mộng Nghiên.

"Em đang làm gì đấy?"

Đầu dây bên kia có hơi ồn ào, giọng nói không mấy kiên nhẫn của Bạch Mộng Nghiên truyền đến tai anh, "Em đang chìm trong sung sướиɠ!"

Thái Từ Khôn nhìn màn hình điện thoại, hỏi lại lần nữa, "Em nói cái gì?"

"Em nói, em đang chìm trong sung sướиɠ!"

Ngay lập tức, Bạch Mộng Nghiên cúp điện thoại.

– – Quán nướng ven đường, đường đi nằm ngay trước cửa, bột thì là văng tung tóe, lửa lớn làm dậy mùi thơm, kϊƈɦ thích vị giác, quả thật rất là sung sướиɠ.

Nhưng Bạch Mộng Nghiên không ngờ mình phải đứng chờ ở bên ngoài lâu như thế, cô mặc chiếc váy bút chì, đôi chân tắm mình trong gió lạnh nên không hề sung sướиɠ như thế.

"Cho con xin thêm ớt ạ." Bạch Mộng Nghiên vươn tay, vừa mượn đồ sưởi ấm, vừa chỉ trỏ, "Đừng đừng, đừng bỏ hành ạ!"

Cô chờ đến mười một giờ, không thấy Thái Từ Khôn trả lời lại, bụng thì réo vang trời, lúc này cô mới nhận ra, cô làm gì mà phải ngóng trông Thái Từ Khôn như bà vợ bị chồng bỏ thế này.

Thế là cô xoay người, lấy áo khoác đi tìm đồ ăn.

Có lẽ là do cô may mắn, vừa ra khỏi khách sạn được mấy được đã ngửi thấy một mùi thơm xông thẳng vào mũi,

Lần theo mùi thơm mà đến, cô nhìn thấy một quán nướng khá đắt hàng.

Nghe thấy tiếng than nổ lốp bốp và tiếng ồn ào khắp nơi, Bạch Mộng Nghiên thèm đến chảy cả nước miếng, bây giờ cô không thể nào nhấc bước đi nổi nữa. Nhưng khi cô đứng chờ ở quán nướng, đám đàn ông đang ngồi trong quán chơi oẳn tù tì uống rượu với nhau cứ liên tiếp nhìn về phía cô.

Nửa đêm nửa hôm, men rượu ngà ngà, mấy người bọn họ vừa nháy mắt ra hiệu vừa khuyến khích nhau, thế là có người tiến lên.

Bạch Mộng Nghiên đứng ở đó, bỗng nhiên có một người đàn ông mặc chiếc áo mỏng manh đi tới vỗ vỗ lên vai cô.

"Có chuyện gì thế?" Bạch Mộng Nghiên quay đầu liếc anh ta.

Người đàn ông mặt mày dữ tợn, trêи tay còn xăm rồng xăm rắn rất đáng sợ, hắn ta cười một cái, mỡ thịt trêи mắt ép mắt híp lại không thấy mắt đâu.

"Người đẹp đi một mình à?"

Bạch Mộng Nghiên không thèm để ý tới hắn ta, nhích sang bên cạnh.

"Đi chung đi." Người đàn ông kéo tay áo của cô, "Trời đang lạnh, cùng nhau uống một ly cho ấm nào."

"Không cần, cám ơn." Bạch Mộng Nghiên đẩy tay hắn ta ra, tiếp tục nhích sang bên cạnh.

Nhưng cô không ngờ, khi bọn họ đang nói chuyện, hai người đàn ông ở bàn bên đó cũng đi tới, chặn đường lui của Bạch Mộng Nghiên.

Cả người bị ám khói cũng không che đi được mùi rượu của bọn họ, bị khói hun không hiểu sao khiến người ta cảm thấy buồn nôn.

"Em gái đi một mình à?"

"Nể mặt anh, bọn mình cùng đi ăn khuya nhé, gọi thêm bạn em đến nữa."

"Đúng vậy, cũng không còn sớm nữa, ăn xong rồi cùng đi hát."

Bọn người này có lẽ là đám du côn, ông chủ quán nướng nhìn sang đây, định khuyên vài câu nhưng sợ tối rồi lại gây ra chuyện, cuối cùng chỉ đành im lặng, nhanh chóng đưa đồ nướng đã được bỏ vào túi cho cô.

"Cô gái, đồ của cô đây."

Bạch Mộng Nghiên mặc kệ đám người này, cầm hộp đồ ăn liền rời đi.

Nhưng cô lại bị đám đàn ông bao vây.

"Đừng có đi mà, đã nói là kết bạn làm quen mà, ngồi xuống đi."

Có người dứt khoát giật lấy hộp đồ ăn trong tay cô, Bạch Mộng Nghiên nghiêng người trốn tránh, cơn tức ùa lên.

"Mấy người..."

"Cút ngay."

Bạch Mộng Nghiên nói được nửa câu thì bỗng sững sờ. Giọng nói vừa nãy...

Cô quay đầu nhìn lại, Thái Từ Khôn đang đứng tại chỗ cách quán nướng nửa mét.

Ánh đèn chợt tối chợt sáng do nguồn điện không ổn định, hắt lên đôi mắt của Thái Từ Khôn, khi thì lạnh lẽo khi thì u ám.

Tựa như có một nỗi áp lực vô hình, đám người đang vây quanh Bạch Mộng Nghiên bỗng nhiên lui ra.

Khi cô còn đang ngẩn người, ánh mắt Thái Từ Khôn lướt qua cái hộp đang cầm trêи tay cô, hàng mày nhíu chặt khó nói nên lời, kéo cô rời đi.

Đi ra ngoài được mấy bước, đám người kia mới bắt đầu nhận ra cái câu "Cút đi" kia là nói với bọn họ.

Có người đã say mèm, nóng tính nên xông thẳng lên định đánh nhau.

"Mẹ mày, mày là ai –"

Thái Từ Khôn nghiêng đầu, ánh mắt lướt tới, người vừa lên tiếng kia tự động ngậm miệng, thậm chí còn sợ hãi lui về sau vài bước.

...

Cả đường đi vô cùng im lặng.

Bạch Mộng Nghiên bị Thái Từ Khôn kéo đi.

Chân anh dài nên bước đi cũng nhanh, dường như mặc kệ Bạch Mộng Nghiên có đuổi kịp hay không, anh bước nhanh đi về khách sạn.

Bạch Mộng Nghiên lảo đảo, nghiêng ngả cả đoạn đường đi, cơn tức cũng dâng trào.

Gọi cô đến Phủ Thành, nhưng lại vứt cô lại chẳng thèm quan tâm, không thèm lộ mặt một chút, gửi tin nhắn thì lâu ơi là lâu mới nhận được tin trả lời "Đang bận."

Bỗng dưng bây giờ anh lại xuất hiện, trưng cái mặt cá chết ra kéo cô đi theo, không nói một câu, Bạch Mộng Nghiên càng nghĩ càng giận.

Đến khi vào thang máy, Bạch Mộng Nghiên giãy tay ra khỏi tay Thái Từ Khôn, xoa cổ tay mình, bất mãn nói với anh, "Anh làm gì thế!"

Thái Từ Khôn cúi đầu nhìn cô, giọng nói còn lạnh hơn cả cơn gió bên ngoài.

"Đêm hôm khuya khoắt, em đi ra ngoài một mình làm gì thế?"

"Em đi ra ngoài kiếm đồ ăn."

Bạch Mộng Nghiên lắc lắc hộp đồ ăn trước mắt anh, "Cái này cũng không được hả?"

Thái Từ Khôn nhìn xuống dưới chân cô, váy ngắn thì thôi không nói, lại còn để lộ chân trần.

Chân của phụ nữ bộ không có cảm giác à?

"Tìm đồ ăn mà em phải ăn mặc như thế à?"

Bạch Mộng Nghiên cúi đầu nhìn bộ đồ mình đang mặc, ngoại trừ váy có hơi ngắn ra thì tổng thể rất là đẹp mà.

"Em mặc thế nào? Không đẹp à? Ngay cả chuyện này mà anh cũng quản hả?"

Cô đang giận, nên giọng nói cứ như súng máy nhỏ, nghe vào tai lại giống như móng mèo cào vào người.

"Đẹp." Thái Từ Khôn lạnh mặt quan sát Bạch Mộng Nghiên, khóe môi cong cong, giọng nói bỗng trầm xuống, "Thế nên, em chưa quen thuộc chỗ này mà đã dám đi tới mấy chỗ hỗn tạp đó rồi hả? Em không biết bản thân mình gây chú ý lắm hả?"

Bạch Mộng Nghiên không đáp lại, chỉ ngẩng đầu nhìn Thái Từ Khôn.

Im lặng một hồi, trong mắt cô dần dần hiện lên ý cười.

"Anh đang khen hay đang mắng em đấy?" Cô cười hỏi, "Thế anh có chú ý đến em chưa?"

Thái Từ Khôn mím chặt môi, nhìn cô một hồi lâu, lâu đến nỗi Bạch Mộng Nghiên có thể ngửi thấy mùi rượu nhàn nhạt trêи người anh.

Kỳ lạ, cùng là mùi rượu, nhưng lúc này, Bạch Mộng Nghiên lại không hề cảm thấy khó ngửi.

Không biết có phải do men say hay không, mà Bạch Mộng Nghiên lại cảm thấy đôi mắt sau lớp kính của Thái Từ Khôn bỗng nhiên có ánh sáng lóe lên, tựa như sóng ngầm cuồn cuộn dưới mặt biển yên tĩnh.

Cửa thang máy chậm rãi khép lại, như ngăn cách hai người với thế giới bên ngoài.

Có một thứ gì đó khó diễn tả thành lời, chậm rãi dâng lên trong khoang thang máy này.

Nhịp tim Bạch Mộng Nghiên bỗng tăng tốc.

Cô cẩn thận đưa ngón trỏ chọc vào lồng ngực của anh.

"Anh nghĩ cho kỹ rồi trả lời nha."

Bỗng nhiên, ngón trỏ bị một bàn tay ấm áp đè xuống, ngay sau đó, cả bàn tay của cô bị Thái Từ Khôn đặt lên ngực anh.

Ánh mắt Thái Từ Khôn lướt trêи mặt cô, đảo qua vị trí nơi chóp mũi.

Vì đang ở trong không gian vừa kín vừa hẹp, càng lộ ra khoảng cách giữa hai người thêm nhỏ bé.

Trong mắt Bạch Mộng Nghiên, gương mặt của anh càng lúc càng tiến lại gần, đến khi hơi thở mang theo men rượu lướt nhẹ qua đôi môi của cô.

"Cảm nhận một chút chẳng phải sẽ biết sao?"

Anh nói xong, nghiêng đầu xóa đi khoảng cách giữa hai đôi môi.

Vào lúc này, bầu không khí trong thang máy như bị rút sạch, loãng đến nỗi khiến người ta hít thở không thông.

– – Cho dù anh chỉ lướt qua rồi dừng lại, khẽ ngậm lấy bờ môi của cô.

Giống như anh chỉ đang chơi đùa, không hề đánh chiếm vào thành trì, nhưng cảm xúc ẩm ướt kia lại vẽ một vòng giữa răng và môi, chớp mắt đã thoáng qua.

Anh ngẩng đầu, đôi mắt sâu thẳm như vực sâu.

Sau đó, anh ấn lên tay Bạch Mộng Nghiên, thấp giọng hỏi, "Em thấy thế nào?"

Ý thức vẫn chưa quay lại, chỉ có thể bắt lấy cảm xúc vừa thoáng qua.

Bạch Mộng Nghiên không biết có phải trái tim anh cũng đang trở nên điên cuồng hay không. Cô chỉ cảm thấy rằng, trái tim của mình sắp nhảy ra khỏi cổ họng rồi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro