Chương 56

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Qua một thời gian, Sở Mộ Hiên cảm thấy vật trong bụng cuối cùng đã ra khỏi cơ thể, tiếp theo, trong phòng nhỏ truyền đến một tiếng khóc trẻ con vang dội, hài tử cuối cùng cũng ra đời! Ngay khi hài tử ra ngoài, Sở Mộ Hiên cũng ngất đi.

Tư Đồ Thanh Lăng và Vân Cô Nhạn đón lấy hài tử, chưa kịp liếc mắt, chợt nghe ngoài phòng vang lên một tiếng cười nhạt: "Ha ha! Không ngờ đường đường vua nước Minh Thụy cũng thích long dương! Ngươi cùng đệ đệ ta trốn ở nơi hẻo lánh này, thì ra là để sinh hài tử! Thực sự là ghê tởm!"

Tư Đồ Thanh Lăng theo tiếng cười nhìn lại, chỉ thấy một nam tử đứng ở cửa, mặt mày tương tự Sở Uy, trong lòng ôm Cẩm nhi đã hôn mê.

"Ngươi là ai?"Tư Đồ Thanh Lăng quan sát người trước mặt, hình như hắn đã từng gặp qua người này.

"Ta... Hừ hừ..."Sở Mộ Hoan ném Cẩm nhi xuống đất, nhún vai nói: "Ta là ca ca của kẻ không biết thẹn đang nằm trên giường kia, cũng là trưởng tử của Sở Uy tướng quân bên Yến Bình quốc đã bị ngươi sát hại ── Sở Mộ Hoan!"

"Ngươi là nhi tử của Sở Uy! Sao có thể! Sở gia ngoại trừ Sở Mộ Hiên thì làm gì có ai còn sống!"Tư Đồ Thanh Lăng kinh hãi.

"Sở Mộ Hiên! Hừ! Y căn bản không phải người Sở gia! Y chỉ là người ngoài mà thôi! Chỉ có ta, mới là người duy nhất còn sống của Sở gia! Bất quá nói đến ngày hôm nay cũng thực khéo, vốn có bởi vì không có tin tức của Sở Mộ Hiên, ta đã dự định phải về Hồng Vũ quốc, không ngờ lại gặp được tiểu đồng của y trên trấn, cho nên ta theo tiểu đồng này đến đây, đánh nó bất tỉnh, rồi mới được thấy một vở kịch nam nhân sinh nở thật hay, thật đúng là đặc sắc vạn phần!"Sở Mộ Hoan đá đá Cẩm nhi, cười nói.

Tư Đồ Thanh Lăng nghe hắn nhắc tới Hồng Vũ quốc, mới đột nhiên nhớ mình đã gặp người này bên cạnh Hoa Thần Hạo, không ngờ hắn lại là đại ca Sở Mộ Hiên! Suy nghĩ một chút, Tư Đồ Thanh Lăng hiểu ra tất cả, thì ra tất cả hiểu lầm giữa mình và Sở Mộ Hiên đều là do Sở Mộ Hoan đạo diễn!

Tư Đồ Thanh Lăng định nổi giận, thì lúc này Sở Mộ Hiên đột nhiên rên rỉ một tiếng, tỉnh lại.

"Mộ Hiên, ngươi thấy sao rồi!"Ôm chặt Sở Mộ Hiên, Tư Đồ Thanh Lăng hỏi.

"Bụng... bụng đau quá!"Sở Mộ Hiên hơi mở mắt, sắc mặt trắng bệch.

"Hài tử đã sinh hạ rồi mà! Sao còn có thể đau được! Cô Nhạn, ngươi mau tới xem y xảy ra chuyện gì!"

Vân Cô Nhạn nhìn cái bụng vẫn cao cao của Sở Mộ Hiên, phát hiện nó vẫn đang phập phồng, cung lui vẫn đang tiếp tục. Giờ mới đột nhiên nhớ tới, trong bụng Sở Mộ Hiên là song thai! Bọn họ nhìn thấy một hài tử, nhất thời hưng phấn, dĩ nhiên đã quên khuấy chuyện này!

"Bệ hạ! Trong bụng Sở Mộ Hiên còn một đứa nữa!"Vân Cô Nhạn nhìn về phía huyệt khẩu Sở Mộ Hiên, phát hiện một chân hài tử đã lộ ra! Đúng vậy! Vốn có hai đứa, hài tử còn lại cũng dần chui ra, trong lơ đãng đã đến huyệt khẩu rồi!

Tư Đồ Thanh Lăng chăm chú nhìn Sở Mộ Hiên đang đau đớn, rồi lại nhìn Sở Mộ Hoan âm trầm bên cạnh, đột nhiên nói: "Sở Mộ Hoan! Ngươi nghe đây, trẫm muốn giao kèo với ngươi. Trẫm biết ngươi hận trẫm thấu xương, hận không thể một đao chém chết! Thế nhưng có thể đợi Sở Mộ Hiên sinh hạ hài tử xong được hay không? Trẫm đáp ứng ngươi, đến lúc đó sẽ mặc ngươi xử trí, quyết không ra tay!"

"Không! Thanh Lăng..."Sở Mộ Hiên nắm tay Tư Đồ Thanh Lăng, liều mạng lắc đầu.

Tư Đồ Thanh Lăng mỉm cười ngăn Sở Mộ Hiên lại, nói với Sở Mộ Hoan: "Ngươi thấy sao?"

"Được! Sở Mộ Hoan ta cũng không phải dạng tiểu nhân giậu đổ bìm leo! Theo ý ngươi! Chờ kẻ ngược loại này sinh hạ xong, chúng ta sẽ tính sổ!"

"Vậy là tốt rồi! Mộ Hiên, ngươi nghe này, ngươi hiện tại đừng nói gì cả, chỉ cần bình an sinh hạ hài tử là được! Nỗ lực lên! Ta ở đây với ngươi!"Tư Đồ Thanh Lăng lau mồ hôi trên trán Sở Mộ Hiên, ôn nhu nói.

Sở Mộ Hiên tuy rằng lo lắng không ngớt về ước định của đại ca và Tư Đồ Thanh Lăng, thế nhưng đau nhức trong bụng khiến y ngoại trừ nỗ lực sinh hài tử thì không thể để tâm đến chuyện gì khác, chỉ có thể theo lời Tư Đồ Thanh Lăng, dùng toàn bộ sức lực để hài tử ra đời bình an.

Vân Cô Nhạn nhìn bàn chân đứa trẻ ẩn hiện trong hậu huyệt Sở Mộ Hiên, biết sự tình không ổn, nếu như chân đứa trẻ ra trước, thì thời gian phần đầu ở lại trong bụng quá dài, dễ khiến cho hài tử hít thở không thông, chưa kể hài tử cũng dễ kẹt lại phân nửa, tính mệnh khó giữ.

Nghĩ tới đây, Vân Cô Nhạn ứa mồ hôi lạnh, y ngẩng đầu nhìn Sở Mộ Hiên còn đang đau khổ giãy dụa mà cố sức, nói: "Mộ Hiên, ngươi nghe này, hiện tại ngàn vạn lần không được rặn, hài tử nghịch vị, không thể cứ như vậy sinh hạ, bằng không hài tử chắc chắn không sống được!"

"Cô Nhạn... nhất định phải cứu hài tử... Ngươi nói sao... ta làm vậy!"Sở Mộ Hiên nói.

"Ngươi hiện tại đừng dùng sức đẩy hài tử xuống là được, ta phải đưa hài tử quay về trong bụng, sau đó mới chỉnh lại thai vị. Chỉ là... chỉ là loại đau đớn này sẽ nhiều hơn ban nãy mấy lần, ngươi nhất định phải chịu đựng!"

"Cái gì! Còn đau hơn hồi nãy nữa! Vân Cô Nhạn, ngươi rốt là thần y kiểu gì, sao y có thể chịu đựng loại thống khổ ấy cơ chứ!"Tư Đồ Thanh Lăng rít gào: "Mộ Hiên, chúng ta đã có một hài tử rồi! Ta không nên để ngươi chịu khổ như vậy! Hài tử này, chúng ta từ bỏ! Ta sẽ vận công đánh chết nó, sau đó chúng ta sẽ nghĩ cách đưa nó ra!"

"Ngươi... ngươi dám!" Sở Mộ Hiên đã suy yếu không thở nổi bỗng nghe nói như thế, trợn tròn mắt, nổi giận hô to: "Ngươi nếu dám giết hài tử này! Ta... ta sẽ không để yên cho ngươi! Nó là cốt nhục của chúng ta, vô luận như thế nào ta cũng phải sinh hạ nó! Dù cho có đau đến chết!"

"Được rồi! Được rồi! Ngươi ngàn vạn lần đừng tức giận! Ta cái gì cũng đồng ý với ngươi, không được sao?"Tư Đồ Thanh Lăng vừa dỗ dành Sở Mộ Hiên, vừa nói với Vân Cô Nhạn: "Nhất định phải nhẹ tay! Tận lực giảm bớt thống khổ cho y!"

Vân Cô Nhạn gật đầu, đưa tay vào hậu huyệt không ngừng khép mở của Sở Mộ Hiên, rất nhanh đã chạm vào được bàn chân đứa trẻ, chậm rãi đẩy vào trong bụng. Tuy rằng động tác của y đã rất nhẹ nhàng, thế nhưng loại đau đớn kịch liệt này vẫn khiến Sở Mộ Hiên khó lòng chịu được.

Trời ạ! Sao lại đau đến vậy! Đau đớn dằn vặt khiến Sở Mộ Hiên kịch liệt giãy dụa, Tư Đồ Thanh Lăng yêu thương rơi lệ đầy mặt, nhưng hắn chỉ có thể gắt gao giữ chặt Sở Mộ Hiên, không để y tự làm mình bị thương.

Thật vất vả mới đưa hài tử trở về trong bụng được, Vân Cô Nhạn không suy nghĩ nhiều, lập tức xoay hài tử trong bụng Sở Mộ Hiên. Sở Mộ Hiên đau đến sắc mặt tái nhợt, đầu đầy mồ hôi, còn phải nhịn không được rặn xuống, quả thực là hình pháp tàn bạo nhất thế gian!

Qua một hồi lâu, Vân Cô Nhạn mới rút tay ra khỏi người Sở Mộ Hiên, tùy tiện lau cánh tay dính đầy máu, nói: "Mộ Hiên, hài tử đã đúng hướng rồi! Mau dùng sức!"

Thanh âm của Vân Cô Nhạn là động lực cực lớn cho Sở Mộ Hiên, bất chấp lúc này ca ca đã tới gần. Chỉ thấy y nghẹn đỏ mặt, hai tay nắm chặt mép giường, liều mạng dùng sức. Thế nhưng hài tử hình như cố ý đối nghịch với Sở Mộ Hiên, bây giờ lại trốn ở trong bụng, không muốn đi ra nữa.

Vân Cô Nhạn thấy thế, bất đắc dĩ thở dài, phải lần thứ hai ấn mạnh lên bụng Sở Mộ Hiên.

"Ách... A!"Sở Mộ Hiên khàn giọng kêu lên, thực sự... thật sự đau quá! Sao có thể đau đến thế! Khi cơn đau lên tới cực điểm, Sở Mộ Hiên thực sự mong có người trực tiếp dùng một đao giết chết mình đi!

Sở Mộ Hoan ở một bên ngơ ngác nhìn, nhìn từng đợt máu tươi không ngừng tuôn ra từ huyệt khẩu mở rộng của đệ đệ, bên tai còn không truyền đến tiếng kêu la đến khàn cả giọng của y, hắn đột nhiên thấy cắn rứt lương tâm, thật muốn khóc.

Mà Tư Đồ Thanh Lăng lúc này cũng đã khóc ròng, hắn sớm đã bị oán hận trong lòng thiên biến vạn biến, nếu không vì mình, Sở Mộ Hiên sẽ không phải chịu đau như thế. Nếu không phải bởi vì dục vọng của bản thân, thì Sở Mộ Hiên sẽ không phải lấy thân nam tử dựng dục; nếu như không phải vì mình cãi nhau với Sở Mộ Hiên, Sở Mộ Hiên sẽ không chạy trốn tới nơi hẻo lánh này, cũng sẽ không phải sinh non cùng khó sinh... Đều là bởi vì mình...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro