Chương 51

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

"Giám đốc Min dạo này lên đời nhan sắc quá"

Min Yoonji cười điệu đà, nhưng những lời đó là do cô vừa nói ra. Lời nói mà Yoonji mỗi ngày đều nói ra, dành cho cậu em trai đang đứng kiểm tra danh sách nguyên liệu ở trong phòng điều chế.

"Lại thấy tinh thần phấn chấn, lúc nào cũng cười cười nói nói..."

Yoongi đưa trả Anna bản danh sách, nhân tiện chỉnh lại vị trí chiếc huy hiệu trên áo cô. Cậu biết Min Yoonji đang muốn đùa chuyện gì, nhưng tốt nhất là nên duy trì im lặng. Mở miệng nói với Yoonji thì không được phép thắng, mà Yoongi lại không muốn để thua.

Đùa lâu mà Yoongi vẫn im như thóc, Yoonji quay sang tấn công Anna.

"Anna, em nói xem có phương pháp nào khiến cho người ta đẹp lên, yêu đời lên, xử lý công việc trơn tru hơn như giám đốc Min nhà chị hay không?"

Không giống như Yoongi, Anna vừa tháo huy hiệu quản lý vừa nói nhẹ như không.

"Sex."

Yoonji ôm mặt giả vờ ngại ngùng, Yoonji bình tĩnh nhấp một ngụm trà rồi tiếp lời Anna.

"Giúp ổn định hormone, tăng tuần hoàn máu, tiêu tốn calo hơn vận động thường. Nhưng việc đó tiềm ẩn rất nhiều nguy cơ"

Anna gật đầu.

"Tốt nhất phải kiểm tra sức khỏe"

Yoongi mỉm cười nhìn Yoonji từ kẻ khơi mào đã bắt đầu nhìn cậu và Anna với vẻ kì thị, cậu điềm nhiên bổ sung vào.

"Và kỹ năng không tốt cũng có thể gây ra stress"

Min Yoonji không còn giả vờ ngại ngùng nữa, cô chính thức ngại ngùng nhìn em trai mình. Yoongi đưa giấy tờ nhập gỗ đàn hương cho Anna giữ, cậu mỉm cười nhìn Yoonji.

"Nên chị cần cân nhắc kĩ nếu muốn học theo gương của giám đốc Min nhà chị"

"Ý của giám đốc Min và quản lý Yoo là..."

Park Jimin tựa vào cánh cửa thủy tinh của phòng điều chế, anh vẫn thường ghé đón Yoongi vào mỗi buổi chiều không có lịch chụp. Yoongi cười cười đưa một tay ra, Jimin hiểu ý bước vào. Anh vẫn không có gì thay đổi, vẫn là nhiếp ảnh gia nam tính ngời ngời luôn thường trực ý đồ đùa giỡn người khác trên môi. Yoongi với tay trên chiếc bàn còn nguyên thớ gỗ để lấy cho Jimin xem một mẫu hương. Ngón tay Yoongi lướt trên mũi Jimin, anh nhăn mũi ngửi thử rồi dụi mũi vào ngón tay cậu.

Min Yoonji gào lên một tiếng.

"Park Jimin, hai người chia tay đi!"

Jimin nhướn mày nhìn lên, Yoonji buồn bực nói.

"Anh dạy hư em trai em nhiều quá"

Jimin cẩn thận đậy nắp mẫu hương rồi đưa trả Yoongi.

"Anh đồng ý, anh cũng nghĩ là nên chia tay"

Yoongi không hề đổi sắc mặt, cậu nhẹ nhàng đặt mẫu hương quý trở lại chiếc hộp gỗ trên giá trước khi quay về tựa cằm lên vai Jimin. Yoonji cảnh giác nhìn Jimin, anh vỗ nhẹ lên tay Yoongi rồi nháy mắt.

"Em trai em dạy hư anh nhiều quá"

Min Yoonji bỏ chạy ra khỏi phòng điều chế Verital 35. Cô vốn định trêu chọc Jimin rằng từ một nhiếp ảnh gia nam tính đúng như hình mẫu của cô sau khi biến thành bạn trai của Min Yoongi thì sụp đổ hoàn toàn hình tượng, nhưng Park Jimin chỉ càng ngày càng tốt hơn chứ không hề yếu đuối đi phần nào.

Yoonji nhớ mãi, chừng một tuần sau đêm mà Yoongi và Jimin làm loạn đám người mẫu trong La Vita rồi sau đó cùng nhau ra về, Jimin bắt đầu bước vào những buổi chụp concept cho phòng điều chế. Yoongi chỉ có mặt trong buổi chụp đầu rồi không xuất hiện nữa, Yoonji đang chờ đến tuần lễ thời trang xuân hè nên rảnh rỗi đến chơi. Tin tức trong giới truyền nhanh như tên lửa, câu chuyện Jimin hẹn hò với Yoongi rồi sau đó bình thản trả lời Alvin Park rằng Yoongi "muốn gì được nấy", cộng thêm sự khác biệt trong hình dáng giữa hai người làm cho tất cả đều tin chắc rằng người mẫu vô danh Min Yoongi đã thật sự ăn sạch được nhiếp ảnh gia Park chưa bao giờ chịu nằm dưới. Không lâu sau đó, thông tin về thân thế của dịch giả Min cũng được bóc trần sạch sẽ. Là người thừa kế cả một công ty kinh doanh thời trang xa xỉ, con trai của nghệ sĩ dương cầm nổi tiếng, em trai của một người luôn lặng lẽ xuất hiện ở hàng ghế đầu trong những tuần lễ thời trang nước ngoài, Min Yoongi không còn là hoàng tử của riêng Jimin nữa. Điều này đồng nghĩa với việc Park Jimin đã thay đổi, và trong suy nghĩ của đa số mọi người, những người ở vị trí như Jimin lúc này sẽ ẻo lả đi, cần chăm sóc nhiều hơn, dễ dàng trêu chọc hơn một Park Jimin đi đâu cũng nắm quyền quyết định như vài năm trước.

Park Jimin đánh đổ sạch mọi dấu vết của câu chuyện ai ở trên ai ở dưới, ai cứng rắn ai dịu dàng chỉ trong một buổi chiều. Buổi chụp hôm đó đã định được vị trí là ở trên bãi biển, cặp đôi người mẫu xoắn xuýt vì kem chống nắng cho đến tận trước khi bấm máy, còn cười cợt muốn chia cho nhiếp ảnh gia, bóng gió nói rằng nhiếp ảnh gia bây giờ rất cần bảo trì nhan sắc để giữ cho được người yêu. Cùng trong buổi chiều hôm đó, Park Jimin đuổi người mẫu, ngay lập tức đền hợp đồng cho công ty của Min Yoongi, không phát thông báo casting mà trực tiếp gọi thêm hai người mẫu đồng hạng với Alvin Park đang ở châu Âu về. Một câu Jimin cũng không buồn nói, một chút Yoongi cũng không nhúng tay vào.

Thực ra Yoongi rất muốn nhúng tay vào, nhưng cậu đủ thức thời để biết rằng không nên động chạm đến lòng tự trọng cao như núi của vị nhiếp ảnh gia nào đó. Người lạ đụng đến Jimin có thể chỉ bị đuổi việc, còn nếu là Yoongi cố gắng giúp anh có một chỗ dựa dẫm, chắc chắn cậu cũng sẽ nhận được một phiếu đuổi việc, thứ công việc có tên là người yêu nhiếp ảnh gia mà Jimin đã đặc biệt tuyển dụng chỉ tháng trước.

Yoonji đi rồi, Yoongi và Jimin cũng không còn lý do để ở lại. Lịch làm việc của cả hai đều bận rộn, mỗi ngày chỉ được gặp nhau từ sau năm giờ chiều tới tám giờ tối, rồi sau đó ai nấy đều đi làm việc riêng. Nhiều đêm Yoongi không ngủ, Jimin cũng không làm phiền. Yoongi vừa chui vào chăn ôm ấp một chút thì Jimin đã lại thức dậy đi tìm bối cảnh. Mỗi một ngày đều trôi qua như vậy, khoảng hở duy nhất cho hai người vào buổi chiều tối cũng chỉ đủ để cùng nhau tìm một nhà hàng nào đó ở gần trung tâm thành phố.

"Đèn xanh rồi kìa"

Jimin lái xe mà mắt vẫn chăm chú nhìn màn hình chỉ đường, Yoongi vừa khẽ nhắc liền bị chặn họng.

"Không phải đèn đã xanh từ một năm trước rồi hay sao?"

"Ừm, đèn xanh mãi nhưng chỉ tiếc là có người không chịu vượt"

Yoongi nghiêng đầu về phía cửa xe cười cười, chiếc xe của Jimin luồn lách trong mấy luồng xe cộ chật kín đường vào giờ tan tầm để đến một nhà hàng sát bờ sông. Quảng trường vừa mới lên đèn, vào mùa đông càng ít người qua lại, Yoongi thảnh thơi đi dạo chờ Jimin gửi xe vào bãi đỗ xe công cộng.

"Park Jimin"

"Hmm?"

Yoongi dừng chân trước dàn phun nước ở quảng trường. Mùa đông lại đến, Yoongi lại bắt đầu mặc mấy chiếc áo thun cao cổ ôm sát lấy người chỉ nhìn là đã muốn ôm. Quảng trường dù không có ai và Yoongi không còn là người ghét chuyện hẹn hò của những ngày trước, nhưng đúng như lời cậu từng nói, hai người chỉ sóng vai cạnh nhau như hai người bạn.

"Em biết anh nghĩ gì, nhưng sau này đừng nói chuyện chia tay"

Jimin khoanh tay trước ngực, khóe môi anh khẽ nhếch lên. Từ sau lần chia tay kia, Yoongi vẫn thường có một chút gắt gỏng khi bất cứ ai nhắc về chuyện chia tay của hai người họ. Jimin cũng không phải là ngoại lệ. Có lần anh chỉ vô tình nói đùa rằng Min Yoongi lúc này là hoàng tử của cả giới thời trang nên có lẽ cuộc chia tay tiếp theo của hai người sẽ là do cậu đạo diễn, Yoongi giận đến không thể nói được một lời.

"Chính miệng anh khen em là người đẹp nhất anh từng gặp, tính tình em cũng không có gì quá xấu, em còn có tiền đủ để nuôi anh mấy mươi năm còn lại. Bố mẹ anh em đều đã gặp rồi, gia đình em cũng biết anh là ai, bạn thân nhất của em còn thấy chúng ta công khai hôn nhau, đồng nghiệp của anh đều biết anh là của em..."

Yoongi nói ra một tràng dài, Jimin cười phá lên đá nhẹ vào gót giày của cậu.

"Tiến đến kết luận nào"

Yoongi tiến tới một bước rồi xoay mình lại để đối diện với Jimin. Đúng như dự đoán của Jimin, vẻ mặt của Yoongi không lấy gì làm sáng sủa. Cậu tự chỉ vào mình rồi nghiêm túc nói.

"Sông này một khi đã xuống tắm thì rất khó lên bờ, mong anh hiểu"

Min Yoongi thỉnh thoảng vẫn đàn ông và trẻ con cùng lúc, Jimin cố gắng nhịn không ôm choàng lấy cậu bằng cách sải mấy bước thật dài để đến nhà hàng.

Jimin về studio làm chút việc vặt, anh đưa Yoongi về nhà rồi lại quay xe đi nói chuyện công việc ở mấy quán bar loanh quanh trong thành phố, hành trình quen thuộc mỗi ngày hôm nay yên lặng hơn rất nhiều. Yoongi đóng kín cửa để gió lạnh không lùa vào, không gian bên trong lùng bùng không hề có một tiếng nhạc nào xua đi yên lặng.

"Anh đi nhé"

Jimin vẫy tay hai lần lấy lệ, Yoongi ngắc ngứ gật đầu rồi bước vào nhà. Hai người vẫn sống tại hai căn hộ phía sau lưng nhà thờ, cô mèo béo càng ngày càng dạn dĩ đến mức tấn công luôn vào giường ngủ của Jimin. Cánh cửa rỉ sét lạnh tanh, Yoongi thở dài bước một mình lên mấy bậc cầu thang lạnh ngắt.

Yêu Jimin thì dĩ nhiên là hạnh phúc, chẳng qua Yoongi luôn thấy nguy hiểm đi kèm một bên. Trước đây chỉ phải cạnh tranh với vài em trai em gái, thời gian gần đây lại có thêm một loạt "anh trai" ở đâu đó xuất hiện cạnh Jimin, nhiều như cách đám người mẫu không hề quen biết nhắn tin chào hỏi Yoongi vì đã gặp thoáng qua một lần. Mà không giống đám em trai em gái, "anh trai" của Park Jimin lại dạn dĩ hơn nhiều. Bọn họ không thèm quan tâm đến việc Jimin đã hẹn hò, cứ thế công khai nhắn tin gọi điện.

Nói tóm lại, dịch giả Min cảm giác như miếng bánh mình chần chừ mãi mới dám ăn lại bị người ta lăm le giật đi mất. Chưa kể, bà Min lại thường xuyên tiêm vào đầu Yoongi những ý nghĩ rằng con trai nhà bà không đáng một xu, con trai nhà ai kia mới là vàng bạc. Jimin nói đó là bản năng bù đắp của những người làm mẹ khi biết rằng ngoài kia có một đứa trẻ nào đó không được sinh ra với gia đình đầy đủ, nhưng Yoongi thì vẫn tin chắc rằng mẹ anh thật sự cưng chiều Park Jimin chỉ vì Park Jimin là Park Jimin.

Đến con trai còn u mê như thế, chắc chắn mẹ cũng không khác gì.

Chỉ còn vài ngày nữa là đã đến tiệc mở cửa phòng điều chế, tất cả công việc Yoongi đã hoàn tất dưới sự giúp đỡ rất nhiều từ Yoonji và Anna. Quyển sách cho riêng cậu cũng đã đi đến khâu biên tập cuối, Yoongi dự định sẽ dùng buổi tối nay để liên lạc với họa sĩ vẽ bìa. Yoongi mở cửa căn hộ của Jimin rồi ngay lập tức chốt lại khi nghe tiếng Kim Junho giảng đạo. Kim Junho vẫn luôn như vậy, luôn không ý thức được chuyện mỗi người cần có không gian cá nhân, dù anh sẵn sàng nổi sùng lên muốn đốt cháy cả thế giới nếu như có ai đó không tôn trọng không gian cá nhân của mình.

Phòng của Jimin sạch sẽ và không có dấu hiệu gì của Yoongi, dù cậu từ lâu đã coi phòng mình như kho chứa đồ. Jimin dạo gần đây thường lấy làm tiếc vì đã yêu cầu chủ nhà xây lên một bức tường gạch giữa hai căn phòng, anh còn nói với Yoongi rằng sau này nhất định sẽ bỏ tiền mua đứt khu nhà đã cũ đến mức sắp được lệnh giải tỏa. Yoongi biết Jimin chỉ đùa, Park Jimin dù tự thân giàu có nhưng không bao giờ hoang phí đến mức sở hữu cả một mảnh đất rộng cả ngàn mét vuông chỉ vì hai căn phòng nhỏ. Yoongi thì khác, cậu âm thầm bàn bạc với bố rồi tìm công ty thẩm định giá nhà đất ngay sau khi nghe Jimin buột miệng nói muốn mua.

Ừ thì đám người trong giới thời trang của Jimin nói không sai, Yoongi là hoàng tử, chỉ cần cậu muốn thì bỏ tiền ra mua một mảnh đất ở trung tâm thành phố chỉ để trồng rau cũng không có gì là hoang phí.

Jimin lái xe đi mười lăm phút thì đã quay về. Chọc giận Yoongi rất vui, làm lành với cậu lại càng vui vẻ. Chỉ cần xuống nước năn nỉ một câu là đôi mắt lạnh tanh của cậu sẽ cong lên, Jimin đôi khi chọc giận Yoongi chỉ vì muốn ngắm một giây thay đổi này.

Jimin đập cửa mãi mà cánh cửa vẫn đóng, nỗ lực tạo bất ngờ cho Yoongi coi như bất thành. Anh vừa gọi hai tiếng "Yoongi" thì cửa đã bật mở, bên trong là Yoongi vẫn còn quàng khăn tắm trên cổ bất động đứng nhìn. Phía sau lưng Jimin không có Kim Junho, Yoongi thở phào nhẹ nhõm. Cậu còn tưởng Jimin đi uống rượu một mình sợ người yêu buồn chán nên mời Junho tới giảng đạo mua vui. Jimin cầm trên tay một chiếc túi giấy, Yoongi vẫn chặn trước cửa không cho anh bước vào.

"Anh về làm gì?"

"Anh quên một thứ quan trọng. Có mua mấy món ăn nhẹ cho em, buổi tối anh không thấy em ăn nhiều lắm"

Yoongi lẩm bẩm mấy câu không cần thiết rồi đem túi thức ăn về quầy bếp, Jimin vờ lục lọi loanh quanh khắp mọi tủ đồ.

"Anh để quên thứ gì? Em tìm giúp anh"

Yoongi gẩy nhẹ một tờ tạp chí để tìm thứ đồ mà cậu còn không biết là gì, Jimin mở tủ lấy khăn tắm rồi thản nhiên nói.

"Anh quên người yêu"

Min Yoongi quay ngoắt về phía bếp, trong một nỗ lực cố che đi gò má đang ngày một cao lên.

Jimin vẫn không ngừng hỏi.

"Em có thấy Min Yoongi đâu không? Người yêu anh hình như lại giận"

"Không thấy"

"Hmm... Vậy phiền cậu ra ngoài, tôi tắm xong sẽ tới La Vita tìm người yêu"

Yoongi quay lại quắc mắt lên, Jimin ôm cả khăn tắm lẫn quần áo ngồi sụp xuống sàn nhà chỉ để cười. Đường tới phòng tắm của Yoongi không mấy suôn sẻ, Jimin hết dừng ở bàn ăn lại tới dừng ở quầy bếp, đến tận trước cửa phòng tắm anh vẫn cố gắng hôn Yoongi cho đến khi cậu chịu nở ra một nụ cười.

Hai người tắm xong thì ngồi thừ ra trước bàn đựng mỹ phẩm. Nhân lúc Jimin không để ý, bà Min đã lại gửi gắm Yoongi thêm mấy thứ sản phẩm dưỡng da mà Jimin chưa từng nghĩ sẽ dùng.

"Min Yoongi, anh bảo"

"Vâng?"

Jimin nhăn nhó nhấc lên một chai serum nhãn hiệu lạ hoắc nhưng chắc chắn rất đắt tiền.

"Đôi khi anh hơi tiếc vì em hẹn hò với anh"

Yoongi cau mày.

"Lại gì nữa đây?"

"Nếu em hẹn hò với cô gái nào đó, chắc chắn mẹ em sẽ được chơi búp bê thoải mái"

"À", Yoongi mỉm cười buông đũa. "Nhưng từ nhỏ tới lớn em không thích chơi búp bê"

Jimin nghiên cứu mấy tờ giấy nhắn của bà Min, anh vặn mở nắp chai toner ngửi thử.

"Sau khi rửa mặt, con đổ vài giọt ra tay rồi vỗ nhẹ... Em thích chơi gì?"

Yoongi chỉ cúi đầu ăn mà không đáp, Jimin cũng biết điều nên lặng thinh vỗ hết thứ này đến thứ khác lên da mình.

Jimin miễn cưỡng đắp hết mấy thứ bà Min gửi mình thay cho vài bước dưỡng da ngày trước, xong xuôi lại lên giường kiểm tra lịch làm việc. Tin nhắn vèo vèo gửi tới điện thoại, Jimin vứt hẳn sang bên rồi dùng laptop liên hệ với Akira. Yoongi nhắn một tin nhắn với cậu họa sĩ lại liếc nhìn màn hình điện thoại của Jimin một lần. Jimin vừa lẩm bẩm tính toán lịch chụp cho mấy tờ tạp chí vừa nói.

"Em thích thì cứ lấy mà dùng"

Yoongi bĩu môi.

"Không cần"

"Vậy thôi đừng nhìn nữa"

Yoongi cứng họng liếc xéo Jimin rồi nhảy ào lên giường. Chiếc chăn bông trắng tinh lún xuống, Jimin giật mạnh rồi phủ lên đầu Yoongi. Yoongi bơi trong đám chăn gối ấm sực mùi của Jimin, vài phút sau cậu vớt từ đó ra chiếc điện thoại vẫn đang nhấp nháy sáng.

"Hôm nay em đến nhé, anh đợi ở La Vita"

Min Yoongi nhướn mày.

"Có người đợi anh ở La Vita kìa"

"Ngày nào cũng có. Em thích đọc thì lướt tiếp đi"

Miệng nói không thèm nhưng ngón tay Yoongi lại rón rén trượt xuống. Một người nào đó tên là Park XX vẫn đang chèo kéo nhiệt tình.

"Lại là Park? "Hôm nay anh có thể ghé studio của em"... Ghé qua làm gì? Park Jimin, em giúp anh trả lời tin nhắn được không?"

"Vâng"

Jimin cười cười nghe Yoongi lẩm bẩm đọc tin nhắn trong khi gõ điện thoại. Một tay anh luồn vào tóc Yoongi gãi nhẹ, tay kia Jimin vẫn bận rộn sắp xếp lịch trình.

Chừng mười lăm phút sau, Yoongi thỏa mãn buông điện thoại xuống. Cậu dúi đầu vào ngực Jimin cọ đi cọ lại, rồi bị anh cúi xuống hôn từ trán tới tận cằm. Vừa thoát khỏi Yoongi, Jimin ngay lập tức cảnh giác giật lấy chiếc điện thoại đã bị Yoongi vứt xó.

Màn hình tin nhắn hiện lên xanh xanh trắng trắng rất dễ chịu, nhưng Park Jimin cảm giác mắt mình sắp nổ tung.

"Xin lỗi, hôm nay tôi không tới"

"Em có việc bận đột xuất hay sao?"

"Chợt nhớ ra là quên cho cún ở nhà ăn cơm"

Trên trán Park Jimin xuất hiện ba vạch ngang.

"Em yêu động vật quá nhỉ"

"Vâng"

"Người yêu động vật là người sống tình cảm lắm"

"Cũng bình thường"

"Em có muốn chăm thêm một con thú cưng không?"

"Nhà đã có cún cưng, tiếp theo nuôi con gì là cũng phải triệt sản"

"..."

"Haha"

Ba vạch ngang trên trán của Jimin biến mất, để lại một vệt đen. Park XX đường đường là thư kí tòa soạn của Marie Claire bỗng nhiên biến thành con thú cưng bị triệt sản.

"Không nuôi nữa cũng được, ngày mai Jimin có rảnh không?"

"Nói bận thì không hẳn, nói rảnh cũng không phải"

"Ý em là sao?"

"Tùy vào đối tượng"

"Em thú vị thật"

Park Jimin quắc mắt nhìn cậu bạn trai đang thảnh thơi đếm xương sườn của anh như không làm gì sai trái.

"Jimin?"

"."

"Trưa mai em có muốn đi ăn không?"

"Trưa nào chẳng phải đi ăn"

"..."

"Haha"

"Anh mời em đi ăn được không?"

"Cũng được"

"Haha cái đầu em!" Jimin giật chân tóc của Yoongi, cậu vẫn miệt mài day nhẹ từng nhánh xương sườn anh mà im im không đáp.

"Có món gì em thích ăn không?"

"Tôi thích ăn nhiều thứ lắm"

"Vậy có món gì em thích nhất không?"

"Có, Min Yoongi"

Cuộc trò chuyện đến đó là kết thúc.
Da mặt Jimin hết đen rồi đỏ, sau đó anh lăn ra cười. Yoongi hoàn thành xong một khóa phân tích xương sườn của Jimin, cậu lim dim mắt nhìn anh vẫn chưa dứt được cơn cười dù đã vài phút trôi qua kể từ khi đánh vần xong tin nhắn cuối. Khóe mắt Jimin nheo lại hết cỡ, một tay anh ôm lấy lồng ngực đang rung lên từng chặp. Cả hàm răng khấp khểnh được khoe ra bằng hết, đôi môi mỏng của Jimin không dưng lại ửng hồng.

Yoongi vươn người tới cắn lên cằm Jimin khi anh dừng lại để lau khóe mắt đã ngập nước. Một mặt Jimin gọi Yoongi là cún, mặt khác anh lại ngửa đầu cười. Từng đường cong một lại run lên, Jimin nói ngắt quãng rằng tin nhắn của anh sau này đều đưa cho Yoongi xử lý.

"Anh không sợ em thay anh đắc tội với đồng nghiệp hay sao?"

Jimin thậm chí còn không thể mở mắt, anh vừa cười vừa đấm nhẹ lên vai Yoongi.

"Anh đắc tội với đồng nghiệp còn hơn để đồng nghiệp đắc tội với cún cưng nhà anh"

Nắm tay anh rơi xuống vai Yoongi như gãi ngứa, Yoongi yên lặng nhìn anh nghiêng ngả cười chỉ vì một tin nhắn vu vơ. Người xinh đẹp nhất anh từng gặp, Yoongi vẫn thường cười Jimin vì đã gán cho cậu biệt danh đó. Người xinh đẹp nhất anh từng gặp, Yoongi thật muốn lúc nào cũng đặt ở trước mặt Jimin một chiếc gương cho anh tự ngắm.

Người xinh đẹp như thế này, không biết tích góp may mắn và duyên số của bao nhiêu kiếp mới có thể rơi vào tay mìn

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro