Chương 17 : Lấy Lòng

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

  "Ưm...ư...Rất trướng...Đi ra ngoài...Đi ra ngoài...Ư..." Hắn còn không hoàn toàn tiến vào, Điền Hân đã cảm thấy hoa huyệt trướng khó chịu, lúc này cũng bất chấp thẹn thùng, bàn tay nhỏ bé không ngừng đẩy ngực hắn ra, muốn đẩy lùi người hắn lại, để bản thân dễ chịu một chút. Càng không biết rằng càng chống cự lại càng khơi gợi dục vọng đàn ông, huống hồ người trước mắt kia là thú nhân, cho dù tính tình dịu dàng, nhưng bản chất hắn vẫn là dã thú. "Điền Hân bảo bối..." Ryan gầmlên, ghìm chặt mông nàng, dùng sức đẩy thắt lưng, để đại nhục bổng đi vào lút cán. "...Ư...Đau..." Cửa tử cung bị chọc vào đau đớn khôn cùng làm Điền Hân giãy dụa, tứ chi vặn vẹo đẩy người đàn ông trên người nàng ra. Ryan giờ phút này đỏ cả mắt, làm gì để nàng cự tuyệt, bàn tay to duỗi ra, kéo cao hai tay nàng qua đầu, một tay đè lên, một tay khác kéo cao bắp đùi nàng, vắt qua vai mình, nâng cái mông khoẻ khoắn lên hung hăng va chạm, mỗi một lần đều đảo sâu, chọc Điền Hân kêu lên đau đớn.

"Không cần...Ô ô...Ryan...Tha tôi...ư...Tha tôi...Xin anh..." Điền Hân bị đè hồi lâu, không có khí lực giãy dụa, hít thở cũng không xong ngước đầu xin tha. Ryan thấy nàng khóc lóc đáng thương, có chút đau lòng, ôm nàng đến bên cạnh giường, để nàng ngồi lên đùi mình, sau đó hôn nàng, dụ dỗ nói : "Ngoan, tự mình của động, sẽ không đau". Điền Hân hai mắt đẫm lệ dùng sức đấm mạnh lên ngực hắn, có quỷ mới tin, tuy rằng nàng chưa có kinh nghiệm ân ái thực tế, nhưng kiến thức lí luận cũng không ít, với bản tính tò mò, nàng cũng từng một lần một mình trong phòng "nghiên cứu AV", huống chi trong nhà cò có một chồng thuốc sách cao ngất, thân thể nam nhân cấu tạo ra sao, nàng đều biết cả.
Tuy nhiên trong sách cũng như phim, chưa từng nói làm tình phụ nữ sẽ đau thế nào, chỉ đề cập lần đầu tiên sẽ đau, chứ trời mới biết những lần sau có đâu không, riêng nàng thì vẫn rất đau, nàng chỉ muốn nói rõ cho đại sư tử kia biết kĩ thuật như vậy là không được, "cái kia" của hắn quá lớn, muốn đem rột chì 0,7 cố nhét vào cây bút 0,5 không đau mới lạ. "Mau động..." Ryan thấy nàng nửa ngày không hề làm gì, dùng sức "lên xuống", bất mãn thấp giọng nói. "Ư..."
Điền Hân bị hắn va vào thét lớn một tiếng, ưỡn thẳng eo lên, miễn cưỡng cử động. Tuy rằng không phải không đau, nhưng nàng có thể khống chế được, ít nhất sẽ không tiến vào quá sau, làm cho nàng khó có thể chấp nhận. Ryan chờ nàng chầm chậm "cưỡi" trong chốc lát, cảm thấy nàng đã thích ứng, dùng bàn tay to phủ lên thắt lưng nàng, lúc hướng lên, lúc hạ xuống, hạ thân hung hăng đi thẳng lên, đại nhục bổng cứng rắng như thép khuấy đảo bên trong tử cung, nhanh rồi lại nhanh hơn, làm điên đảo tâm hồn Điền Hân, nàng mềm nhũn "kẹp" chặt Ryan, lắc lắc đầu rên rỉ. Cũng không biết trải qua bao lâu, Điền Hân cảm giác tử cung bị hắn đảo nát, hắn mới kêu rên run rẩy. "Đừng bắn vào trong..." Điền Hân giật mình, đoán rằng hắn muốn bắn, hô lên, đáng tiếc đã không kịp rồi, chất lỏng nóng hổi của hắn đã phun ra.
Điền Hân như bị bỏng, theo bản năng muốn né tránh, lại bị hắn đè lại, tiến vào càng sâu, chất lỏng nóng hổi kia bắn thẳng vào tử cung nàng không chừa một giọt. Điền Hân run run lại bị hắn đưa lên cao trào. Sau cao trào, nàng mềm oặt trong lòng Ryan, rầu rĩ nghĩa, hy vọng Mộ Sa nói thật, như vậy sẽ không mang thai. Cũng không biết có phải tất cả các "cậu nhỏ" của thú nhân giống đực đều có kích cỡ khó có thể "chấp nhận", ừ, bao gồm cả Chelsea, không biết thời điểm Mộ Sa cùng Chelsea "làm" như vậy thì sao, nàng thật muốn tìm nàng ấy hỏi một câu. Nếu như cũng đau như vậy, Mộ Sa rốt cuộc làm sao chịu được, còn muốn ở lại bên cạnh giống đực Thú Nhân cả đời, ô ô, nghĩ tới cảnh ngày nào cũng bị "thứ kia" đông đánh, tây đâm, nàng rất sợ, tuy rằng thời điểm cao trào cũng rất thoải mái, nhưng mỗi lần "nó" bắt đầu tiến vào thật khủng khiếp, thật sự làm người ta không chịu nổi.
Điền Hân chợt nhớ còn chuyện quan trọng chưa làm, thế là ngẩng đầu, lấy lòng hôn môi Ryan, khiến mắt ryan sáng lên, kinh hỉ nhìn nàng. Điền Hân mĩm cười với hắn, ôn nhu hỏi : "Ryan, tôi là bạn đời của anh đúng không ?". Nàng đột nhiên trở nên dịu dàng, làm cho Ryan run ran, có dự cảm không tốt, tuy nhiên vì không muốn làm nàng cụt hứng, hắn vẫn là cứng rắn gật đầu.Điền Hân thấy hắn gất đầu, vui mừng rạo rực truy vấn : "Vậy, có phải anh thương tôi lắm, tôi muốn gì anh cũng sẽ đáp ứng ?". Ryan suy nghĩ một chút, thực nghiêm túc hồi đáp : "Anh sẽ đền bù cho em, chỉ cần yêu cầu của em không quá đáng, tất cả anh sẽ đáp ứng". Hắn cảm thấy nàng như vậy có vẻ không bình thường, cho nên chọn phương pháp trả lời an toàn. Nghe thấy hắn trả lời, mặt Điền Hân mếu máo : Đại sư tử này nhìn thế mà không đần, không mắc mưu nàng.
Điền Hân không ngừng cố gắng dán dính lên người hắn, tay ôm lấy cổ hắn, làm bộ lơ đãng dùng bầu ngực non mịn cọ trước ngực hắn, vừa lòng thấy Ryan nuốt nước miếng, sau đó ghé vào bên tai hắn, làm nũng nói : "Vậy anh mang em về nhà được không ? Em cam đoan chỉ nhìn một chút, sau đó về với anh, được không ?" Mỹ nhân kế nàng đều dùng tới, nàng cũng không tinđại sư tử có thể cự tuyệt. Hơi thở nóng của nàng phà vào cổ hắn, làm cho hắn toàn thân mình đều tê dại, lúc này ngay cả nàng muốn hắn chết, hắn cũng sẽ không chút do dự đi làm, cho nên Ryan cơ hồ không chút suy nghĩ đáp ứng. Thấy hắn đáp ứng, trong lòng Điền Hân cũng thả lỏng xuống, vừa định tiếp tục làm nũng, nói vài câu buồn nôn như anh tốt nhất, anh tuyệt nhất linh tinh. Nhưng cái miệng nhỏ nhắn bị Ryan hôn, cự vật đã mềm đi bên trong hoa huyệt cũng vừa lúc lại cứng lên, nghiền nát vách tường tử cung.
"Ư...ư..." Điền Hân bị làm căng phồng khó chịu, nhịn không được nức nở lấy tay cào lên lưng hắn. Ryan bị cào lại càng hưng phấn, ôm nàng đứng dậy, sau đó để nàng dựa vào tường, từ cự ly ngắn nhất rất nhanh hung hăng "yêu thương" nàng. Điền Hân hoàn toàn không theo kịp tiết tấu của hắn, quờ quạng nắm lấy tóc hắn, thở gấp cầu xin tha thứ : "A...nhẹ chút...Ryan, nhẹ chút...A...Em sắp bị anh nghiền nát...Chậm một chút...A..." Ryan nghe nàng vô tình xuất ra âm thanh khêu gợi lại càng sảng khoái, càng thêm tinh thần ra vào hoa huyệt nàng.  

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro