Chương 6.1:

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Sắc mặt cô nhợt nhạt dường như linh hồn đã bay mất, cô đứng đó, trong ánh nắng, nhưng dường như lại không có cách nào đưa tay chạm vào được.

"Có nghe thấy không! Nói cho nó biết!" - Doãn Đường Diêu trong lòng có vẻ hoang mang, anh bắt đầu lắc mạnh vai cô.

"Buông cô ấy ra!" - Trịnh Hạo Dương giữ chặt tay anh lại.

"Bốp----!" - Doãn Đường Diêu vung tay đấm thẳng vào mặt Trịnh Hạo Dương.

"Hạo Dương!" - Tiểu Mễ kinh hãi, đỡ lấy Trịnh Hạo Dương. Lúc đó, cô đã lấy lại tinh thần, dùng sức hít thở, để bản thân bình tĩnh lại.

Máu mũi chảy ra.

Tiểu Mễ vội lấy khăn giấy ra giúp anh cầm máu. Anh giữ chặt khăn giấy, cũng giữ chặt lấy ngón tay cô. Cô bất ngờ, vội vàng buông tay ra, có chút lo lắng nhìn Doãn Đường Diêu.

Nhưng Doãn Đường Diêu lại bình tĩnh khác thường.

Anh lạnh lùng quan sát Tiểu Mễ và Trịnh Hạo Dương: "Cô và nó trước đây quen biết nhau?" Câu nói này không phải là câu hỏi, là trần thuật.

"Tao và cô ấy từ nhỏ lớn lên với nhau." - Trịnh Hạo Dương trầm giọng nói.

"Im miệng! Tao hỏi cô ấy!" - Ánh mắt Doãn Đường Diêu lạnh lẽo như dao, nhìn thẳng vào Tiểu Mễ, "Nói đi! "

"....Vâng."

"Nó thích cô?"

Tiểu Mễ hoang mang. Cô không biết phải trả lời câu hỏi này như thế nào.

"Tao có thích cô ấy hay không, không liên quan đến mày." - Trịnh Hạo Dương nắm chặt vai cô, nói: "Có phải nó không? Có phải nó có....."

"Trịnh Hạo Dương!" - Tiểu Mễ kinh hồn ngắt lời anh.

Trịnh Hạo Dương cười khổ: "Trên đời lại có chuyện như thế này...."

"Mễ Ái" - Doãn Đường Diêu từng câu từng chữ, "Cho tôi biết, giữa cô và nó là quan hệ gì?" Máu trong người anh như ngừng chảy, anh cảm thấy mình giống như một thằng ngốc nhất trên thế gian này.

"Em....." Tiểu Mễ biết là anh hiểu lầm, nhưng sự xuất hiện đột ngột của Trịnh Hạo Dươg làm cô trở nên hỗn loạn. Cô với Trịnh Hạo Dương là quan hệ gì? Nói anh ấy là bạn thân nhất của Dực? Nói là anh yêu cô?.....

"Em và anh ấy trước đây là bạn học."

Cuối cùng cô cũng nghĩ ra câu nói này, cúi đầu xuống.

"Chỉ là bạn học?" Doãn Đường Diêu nghi ngờ, bóng dáng của cô và thằng đó bên cạnh nhau, làm anh tức giận đến mức muốn đấm hắn thêm nhiều lần nữa.

"Vâng." Cô miễn cưỡng gật đầu, mười ngón tay đan chặt vào nhau.

Doãn Đường Diêu trừng mắt nhìn cô.

Cô đang lừa anh. 

Đây là lần đầu tiên cô lừa anh, hay là cô luôn luôn lừa anh?!

"Đi với anh."

Trịnh Hạo Dương không muốn nghe thêm nữa, anh nắm lấy tay cô, đi ra phía cửa lớp.Tiểu Mễ vùng vẫy, không được, cô không được đi, Doãn Đường Diêu đã tức giận rồi, sự lạnh lùng chưa bạo phát của anh còn đáng sợ hơn cả đánh người.

"Bỏ em ra! Hạo Dương! Em không thể đi, em có việc..." Cô cố gắng thoát ra khỏi bàn tay của anh.

"Em có chuyện gì?!" Tiếng nói của Trịnh Hạo Dương cũng trở nên đáng sợ vô cùng.

"Em...." - Tiểu Mễ cắn chặt môi, cô quay sang nhìn Doãn Đường Diêu đang đứng cuối lớp.

Doãn Đường Diêu trơ trọi đứng đó.

Ánh nắng chiếu lên người anh run run in bóng lên mặt đất.

Chiếc khuyên trên mũi phát ra ánh sáng lạnh lẽo.

Anh lạnh lùng nhìn cô.

"Nếu như cô đi với nó, đừng có nhìn mặt tôi nữa." - Tiếng nói của anh còn lạnh lùng hơn hơi lạnh của kim cương.

"Anh cũng có chuyện muốn nói với em!" - Trịnh Hạo Dương kiềm chế phẫn nộ, "Nếu không muốn đi với anh, thế thì chúng ta sẽ nói trong phòng học!" Tại sao, chỉ là một thằng mới quen biết chưa đầy một tháng, em lại bảo vệ như vậy.

"Anh-----!" - Tiểu Mễ hoang mang. Trong mắt Trịnh Hạo Dương, cô nhìn thấy sự đau đớn không tả. Anh.... anh có thể gây ra bất cứ điều gì.....

Trịnh Hạo Dương kéo cô ra khỏi lớp, cô thậm chí còn không kịp giải thích với Doãn Đường Diêu.

Nhìn thấy cô và hắn rời đi, sắc mặt Doãn Đường Diêu nhợt nhạt, ngón tay anh nhè nhẹ run lên.

"Rầm----!"

Mặt đất vang lên một tiếng động rất mạnh!

Doãn Đường Diêu vung chân đá đổ chiếc bàn học trước mặt!

Trong lớp vẫn còn một vài sinh viên, họ sợ hãi thất thần.

"Nhìn cái gì! Cút hết đi----! ! "

° ° °

Cửa hàng kem lúc chập tối, ánh nắng chiều muộn xuyên qua cửa kính chiếu vào trong nhà. Trong cửa hàng không có nhiều người, chỉ có một vài khách, không khí rất yên tĩnh. Bên cạnh cửa kính có một chàng trai và một cô gái ngồi đó yên lặng rất lâu. Cốc nước lạnh trước mặt chàng trai chưa hề được đụng vào, cốc trà sữa nóng trước mặt cô gái cũng nguội lạnh từ lâu lắm rồi.

"Quay về với anh." - Trịnh Hạo Dương cuối cùng cũng mở miệng, giọng nói buồn bã. Anh không thể nhìn cô vì một nguyên nhân hoang đường mà làm những chuyện hoang đường như vậy.

"Không."

Anh ngẩng đầu lên, trong mắt phát ra ánh sáng mạnh mẽ: 

"Anh ta không phải là Dực! "

Tiểu Mễ nắm chặt ống hút trong tay: "Hạo Dương, anh quay về đi. Anh học rất giỏi, quay lại về Thanh Viễn chắc là sẽ không có vấn đề gì đâu."

"Trừ khi em quay về cùng với anh!" - Trong giọng điệu không hề có bất cứ sự thương lượng nào.

Tiểu Mễ ngơ ngác nhìn anh. Anh vẫn giống hệt như trước đây, chỉ cần là việc mà anh cho là đúng, sẽ không có sự nhượng bộ nào cả.

"Không." - Cô nói với anh.

"Tiểu Mễ! "

Từ khi quen biết cô, cô đã nói với anh không biết bao nhiêu từ "không". Dực tuyệt vời như vậy, con người như vậy anh không thể đánh bại, anh cũng khong biết nói gì. Nhưng mà, Dực đã chết rồi, tại sao cô vẫn tiếp tục nói "không" với anh!

Tiểu Mễ im lặng hồi lâu.

"Anh quay về đi, hãy xem như là chưa bao giờ quen biết em."

Nói xong, cô đứng lên chuẩn bị bước đi.

Trịnh Hạo Dương nổi giận, anh nắm chặt lấy cánh tay cô, dùng sức kéo cô trở lại ghế ngồi! "Em muốn anh nói với em bao nhiêu lần nữa đây, em mới có thể nhớ được! Dực chết rồi! Cậu ấy đã chết rồi! Người đó không phải là Dực! Em có hiểu không?"

"Soạt----! "

Cốc trà sữa đổ thẳng vào mặt Trịnh Hạo Dương! Dòng nước trên mặt anh chảy xuống, những hạt trân châu tàn nhẫn theo dòng nước rơi xuống....

Tiểu Mễ hít thở, cơn lạnh trong người làm cô không thể hít thở: "Em nói với anh, để em nghe thấy anh nói từ này một lần nữa, thì đừng có làm bạn của em nữa."

.........

.......

"Em không yêu Trịnh Hạo Dương! "

Cô lẩm bẩm, tức giận oán trách. Thật đáng ghét, tại sao cô và Dực lại là hàng xóm của Trịnh Hạo Dương, từ nhỏ đến lớn, anh luôn nhìn chăm chăm vào cô giống hệt như con chim ưng.

Anh ngồi trước máy tính tra tài liệu, nghe thấy tiếng nói của cô chỉ mỉm cười.

"Chúng ta sau này không quan tâm, không nói chuyện với anh ta được không?" - Cô tức giận nói, cho một miếng thạch trái cây vào miệng.

Anh vẫn mỉm cười, trong một tháng cô luôn luôn ca thán với anh như vậy vài ba lần.

"Này! Đang nói chuyện với anh đấy! Em tức giận bây giờ!" - Cô hét to vào tai anh, như muốn làm trở nên điếc.

Anh cười, cuối cùng từ trước màn hình vi tính quay mặt lại.

"Lại chuyện gì vậy?"

Cô có chút đỏ mặt: "Cái đó....hắn....hắn dám.....hôn ngón tay của em!" Tức chết đi được! Tên Trịnh Hạo Dương đáng ghét muốn cô xem hắn đánh bóng rổ, bởi vì dù sao hắn cũng là bạn của Dực, cô miễn cưỡng ngồi xuống xem, trong tay còn giúp hắn ôm đống quần áo. Nhưng mà, khi kết thúc trận đấu cô đưa quần áo cho hắn, hắn lại dùng đôi mắt đáng ghét đó nhìn chăm chăm vào cô, cô đẩy đống quần áo về phía hắn, hắn lại dám----- cầm lấy ngón tay của cô và hôn lên đó!

Buồn nôn chết đi được!

Nhưng mà, cô lập tức cho Trịnh Hạo Dương một cái tát!

Anh nhíu mày, sau đó lấy ra một chiếc khăn tay, cầm ngón tay của cô lên, nhẹ nhàng giúp cô lau: "Tốt hơn chút nào chưa?"

"Vẫn cảm thấy buồn nôn!"

Anh hôn lên ngón tay cô, trong nụ hôn dường như có hương thơm của cây Tùng, tim cô dường như trong chốc lát biến mềm nhũn ngọt ngọt như thạch trái cây. Rúc người trong lòng anh, cô tìm thấy một tư thế thoải mái.

"Dù sao em vẫn ghét hắn."

"Cậu ấy thích em."

"Em biết.." Cô thượt mặt, từ nhỏ đến lớn Trịnh Hạo Dương đã tỏ tình với cô chính thức lẫn không chính thức mười mấy lần rồi. "Cho nên em ghét hắn! "

"Hạo Dương là bạn của chúng ta."

"Không phải! "

"Em quên rồi à, năm đó bị bệnh phải nằm viện, đêm hôm đó phải đóng rất nhiều tiền viện phí, anh lấy tất cả tiền trong người ra nhưng vẫn không đủ. Em ở trong lòng anh đau đến chảy nước mắt, anh cầu xin ông bác sỹ đó thế nào, ông ta cũng bắt anh phải nộp đủ tiền...."

"Em căm thù cái bệnh viện đó!" Cô tức giận nguyền rủa. Cô còn nhớ, lúc đó Dực lo lắng cầu xin ông bác sỹ, Dực của cô, niềm tự hào của cô, cô có chết cũng không thể chịu được Dực đi cầu xin người khác. Nhưng mà Dực hoang mang lúc đó không nghe thấy lời phản đối của cô.

"May mà có Hạo Dương....."

"Hắn chỉ là nhà có tiền mà thôi." - Cô bĩu môi

"Tiểu Mễ! "

"Được, được," Cô đầu hàng, "Bạn, bạn tốt, thế được chưa."

Anh lắc đầu cười: "Hạo Dương luôn luôn rất tốt với em."

Cô nhấp nháy mắt, đột nhiên cười lớn: "Đúng vậy nhỉ, nghĩ kỹ lại, Hạo Dương đối với em rất tốt....hay là....."

"Sao?"

"Em thử hẹn hò với anh ta một thời gian xem sao." Hai mắt cô sáng lên."Được không?"

Anh nhìn cô. Cô cười rạng rỡ.

Anh mỉm cười: "Được thôi."

Nụ cười của cô vụt tắt. Cô trừng mắt nhìn anh, tức giận, nếu như ánh mắt có thể giống như phi đao, cô sẽ phi thẳng vào nụ cười đáng chết đó!

"Có gan thì anh nói lại một lần nữa! "

Cô muốn cắn anh! Hừ~~ thực ra anh không thích cô? Lại không ghen, lại không đố kỵ! Trong tiểu thuyết không viết như vậy! Anh đáng nhẽ sẽ lo lắng hốt hoảng ôm chặt cô rồi hét lên, không, không, em thuộc về anh!

"Ai yo!" Cô vì cười với tình cảnh trong tưởng tượng mà ho sặc sụa.

Anh xoa lưng cô, giúp cô dễ thở hơn. Vừa rồi cô còn tức giận nổ đom đóm mắt, bây giờ lại cười như vậy, anh lắc đầu cười nhẹ, nụ cười trên môi như ánh nắng chiếu qua vòm lá cây.

"Anh đáng nhẽ phải ghen chứ!" - Cô lại bĩu môi, nhìn anh.

"Tại sao?"

"Bởi vì em muốn hẹn hò với người khác!"

Anh cười.

"Cười cái gì! Không được cười, nghiêm túc chút đi!" Cô tiếp tục trừng mắt nhìn anh. "Chỉ cần anh làm cho em không vui, em sẽ.....sẽ....." cô cầm cốc thạch đã ăn hết một nửa lên, đanh đá uy hiếp anh, "Một miếng thạch em cũng sẽ không cho anh ăn!"

Anh xoa xoa mũi, cười khổ: "Ừ." Anh cũng rất thích ăn thạch trái cây, mặc dù con trai thích ăn thạch trái cây có đôi chút kỳ là.

"Nói đi!"

"Bởi vì em sẽ không như vậy, cho nên anh không cần phải ghen."

"Kỳ lạ, tại sao em sẽ không như vậy?"

Anh cười nhạt: "Bởi vì, anh yêu em."

"....."

"Bởi vì, em cũng yêu anh."

"......" Ngón tay cầm cốc thạch trái cây của cô đột nhiên trở nên mềm nhũn.

"Trên thế giới này, người yêu em nhất là anh, người yêu anh nhất là em." Anh ôm chặt cô, đặt nhẹ khuôn mặt lên đỉnh đầu cô, thở nhẹ, "Anh biết rằng em yêu anh, cũng giống như em biết rằng anh yêu em."

Gió ngoài cửa sổ thổi vào.

Anh nhẹ nhàng mềm mại ôm chặt cô.

Giây phút đó, chỉ có thể hạnh phúc nhắm mắt lại, để nụ cười hạnh phúc leo lên môi nhỉ!

Nhưng mà------

"Nếu như em chết đi?" Cô mở to mắt, "Em chết đi anh có còn yêu em nữa không?"

Anh thở nhẹ.

Cô lo lắng nắm chặt cánh tay anh, ngước mắt lên:

"Em chết đi anh có đi yêu người khác không? Trước đây đọc một bài thơ của một thi sĩ, nói là sau khi vợ ông ta chết, vì để cho vợ ông ta yên tâm, ông ta muốn mỗi ngày còn hạnh phúc hơn cả lúc vợ còn sống, ngày hôm sau hạnh phúc hơn ngày hôm trước! Tức chết đi được! Còn nữa, trong tiểu thuyết và phim truyện cũng thường xuyên có chuyện như vậy, nói là trước đây người yêu hay vợ chết đi, sau đó nhân vật nam chính lại tìm một người khác, sau đó đôi nam nữ chết tiệt đó lại nói cái gì....., nếu như cô ấy dưới cửu tuyền có biết, nhất định sẽ rất vui vẻ thấy anh lại tìm thấy hạnh phúc, sẽ chúc phúc cho chúng ta.....Chết tiệt! Chết tiệt!"

Cô trừng mắt nhìn anh:

"Bùi Dực, em cho anh biết-----Em! Sẽ! Không! Vui!"

"Ừ, được." Anh chẳng biết nên khóc hay cười.

"Kể cả em chết đi, anh cũng không thể đi yêu người con gái khác, nghe thấy không!" Cô nghiến răng nói: "Vừa rồi anh nói, anh yêu em nhất, như thế vẫn chưa đủ!"

"......"

"Anh phải nói là 'chỉ' yêu em! Không được đi yêu người con gái khác!"

"Thế còn mẹ anh?"

"Vớ vẩn!" Cô đấm vào ngực anh, "Đừng có nói tránh! Em chết đi anh cũng không được đi yêu người con gái khác, nghe thấy không, nếu không em sẽ từ dưới đất chui lên, nửa đêm biến thành ma dọa anh! Hơn nữa sẽ tuyệt đối không chúc phúc cho anh! "

"Em." - Anh buồn cười vuốt mái tóc ngắn của cô, tỉ mỉ lấy cảm giác, cô nhe nanh giơ vuốt lên giống như một con nhím dễ thương.

"Hứa với em!"

"Được." Anh nhìn cô, "Anh mãi mãi chỉ yêu một mình em."

Cô cười hài lòng: "Em cũng vậy."

"Không được, nếu như anh chết trước em, nhớ là phải tìm một chàng trai tốt yêu em." Ngón tay anh đặt lên môi cô, "Không được buồn, không được khóc, không được chỉ yêu một mình anh, phải vui vẻ như bậy giờ, bởi vì Tiểu Mễ của anh cười rất đẹp. Phải nhớ rằng, anh sẽ chúc phúc cho hai người....chỉ cần, thỉnh thoảng có thể nhớ đến anh là được..."

"Sao anh không nói là hoàn toàn quên anh đi? Như vậy anh sẽ càng vĩ đại hơn?" - Cô bĩu môi, "Toàn như vậy, làm em cảm thấy mình như là một kẻ xấu, anh chính là người hoàn hảo như vậy, đáng ghét!"

Cô cười: "Anh không nỡ để em hoàn toàn quên anh đi. Nếu như em hoàn toàn quên anh đi, anh sẽ rất đau lòng. Em hãy đặt anh vào một góc trong trái tim em, một góc nhỏ bé nhất, anh đã rất hạnh phúc rồi."

"Không đời nào!" Cô đắc ý tiếp tục ngồi ăn thạch trái cây.

"....?"

"Làm gì có chuyện anh sẽ chết, anh chắc chắn sẽ chết sau em" - Cô do dự nhìn cái cốc không còn nhiều thạch, đấu tranh tư tưởng không biết có nên chia cho anh một ít không, "Bởi vì anh sẽ không nỡ bỏ mặc em, ai chăm sóc em anh cũng sẽ không yên tâm.....Thôi, cho anh ăn thạch, chỉ được ăn một chút thôi đấy nhé....."

Gió ngoài cửa sổ thổi mạnh làm cho rem cửa tung bay.

Cô cẩn thận đút thạch lên miệng anh:

"Một chút thôi đấy....."

.....

.........

Trà sữa từ trên mặt Trịnh Hạo Dương chảy xuống, anh không lấy khăn lau, ánh mắt nhìn Tiểu Mễ, buồn buồn.

"Cậu ấy rõ ràng đã chết rồi."

Một cảm giác lạnh lẽo xuyên qua cơ thể cô. Cô hít thở, mở túi xách tìm ví, rồi lấy ra tiền của một cốc trà sữa đặt lên bàn.

Cô không muốn nói chuyện với anh nữa.

"Thằng đó không phải là Dực! Nếu như nó biết được là em tiếp cận nó vì trái tim của nó, nếu như nó biết được nụ cười của em, sự quan tâm của em là vì người khác, thì sẽ như thế nào?!" - Trịnh Hạo Dương đớn.

"Anh đang uy hiếp em?" - Tiếng nói của Tiểu Mễ rất nhẹ, nhẹ như một lời thì thầm bên tai.

Không biết vì cái gì, tiếng nói nhẹ như vậy của cô nhưng lại làm cho anh đột nhiên làm cho anh thất thần. Anh nhớ lại hồi nhỏ, cô luôn luôn cười đùa với Dực, còn khi nhìn thấy anh, cô lại luôn trừng mắt.

Cô đứng dậy, nói với anh:

"Em biết anh ấy không phải là Dực, nhưng mà, Dực và anh ấy là một."

Nói xong, cô rời khỏi cửa hàng kem.

Ánh nắng chiều muộn chiếu qua cửa kính vào trong, Trịnh Hạo Dương ngồi đó, không thể động đậy.Cô thậm chí còn không quay lại nhìn anh lấy một lần.

Cô luôn luôn không thèm nhìn anh.

Dù cho từ khi Dực ra đi, anh luôn luôn ở bên cạnh cô, anh muốn làm cho vui trở lại, anh muốn nụ cười lại nở trên môi cô. Nhưng mà, chỉ khi cô biết rằng trái tim của Dực đã được hiến cho một người tên "Doãn Đường Diêu", anh mới nhìn thấy trong mắt của cô ánh sáng. Cô chuyển đến Thánh Du, đến bên thằng đó, như thế, anh cũng chuyển từ Thanh Viễn đến Thánh Du, nhưng mà, cô đến một nụ cười hoan nghênh cũng không dành cho anh.

Cô lại cười với "nó".

Dù cho biết rõ ràng đó không phải là Dực, nhưng cô tình nguyện nở nụ cười với một cái bóng, cũng không muốn chuyển ánh mắt đến với bản thân anh ư?

Trịnh Hạo Dương nhắm mắt lại.

Trà sữa lạnh lẽo chảy xuống sau gáy anh.


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro