Chương 33

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

"... thời điểm em không đạt được mục tiêu, không có nghĩa rằng con đường của em sẽ dừng lại ở đó."

Đến năm thứ ba đại học, Điền Chính Quốc thường tham gia thi đấu. Bởi vì đã đánh dấu, mặc dù cậu không cần phải che giấu thân phận omega, nhưng vì phòng ngừa rắc rối, cậu vẫn tiếp tục giả làm beta.

Lúc đầu, Kim Thái Hanh không đi cùng Điền Chính Quốc, mãi cho đến một ngày khi bốn người đi ăn khuya, Chanh Nhỏ vô ý nói có alpha thi đấu với Điền Chính Quốc rồi nhìn trúng cậu, đang theo đuổi bằng mọi cách.

Kim Thái Hanh không thích điều này. Hắn liếc mắt nhìn Điền Chính Quốc, "Lần sau cậu đi thi đấu, tôi muốn đi cùng."

Điền Chính Quốc mờ mịt, "Cậu đi làm gì, không phải giáo sư muốn cậu cùng làm một hạng mục à?"

"Đi vài ngày không sao."

Chanh Nhỏ phát hiện một câu nói đã thay đổi không khí, bèn im lặng vùi đầu vào ăn.

Điền Chính Quốc hoàn toàn không để chuyện này vào lòng, nên tập luyện vẫn tập luyện. Rất nhanh đã đến ngày thi đấu, cậu về ký túc sắp xếp quần áo chuẩn bị đi. Lưng đeo ba lô xuống lầu, vừa lúc đụng phải Kim Thái Hanh. Cậu chạy chậm lại gần, ôm lấy vai hắn hôn một cái, gặm một miếng, khiến môi Kim Thái Hanh hồng lên mới cười, "Sao vậy, đặc biệt qua tiễn tôi hả?"

"Tôi đã nói là đi cùng cậu rồi mà."

"Cái gì?"

"Thi đấu."

Điền Chính Quốc hơi kinh ngạc, ai lại đi thi đấu còn mang theo người nhà. Trọng điểm là cậu sẽ nhịn không được mà ấy ấy với Kim Thái Hanh, dậy không nổi thì thi đấu kiểu gì.

Điền Chính Quốc bày tỏ từ chối, Kim Thái Hanh cười nhạt, nên làm thế nào vẫn cứ thế mà làm, mặc kệ sự phản đối của cậu.

Lên xe ra khỏi thành phố, có đuổi hắn xuống cũng không thể rồi. Điền Chính Quốc bất đắc dĩ, giữa hai người luôn là cậu chơi xấu, giờ đến lượt Kim Thái Hanh lên cơn, cậu cũng đành chịu.

Kim Thái Hanh nhìn cậu xị mặt, vươn tay lên nhéo nhéo Điền Chính Quốc: "Yên tâm, tối tôi không ngủ cùng phòng với cậu."

"Cái gì? Cậu không ở với tôi thì ở với ai?"

"Không có phòng đơn sao?"

"Đùa à, mọi người đều hai, ba người một phòng..."

Điền Chính Quốc chợt ngậm miệng. Cậu là omega duy nhất trong đội.

Chanh Nhỏ có lúc tham gia thi đấu, có lúc không. Nếu Chanh Nhỏ không đi, huấn luyện viên sẽ phân Điền Chính Quốc ngủ cùng beta. Mặc dù cậu thấy sắp xếp này cũng tốt, nhưng Kim Thái Hanh sẽ ghen.

Quả nhiên, gương mặt Kim Thái Hanh đen xì, trực tiếp quay mặt đi, nhắm mắt vào, quãng đường còn lại mặc kệ Điền Chính Quốc trêu chọc thế nào cũng không nói một câu.

Điền Chính Quốc có chút bực mình, "Lơ tôi cái gì, trong đội nhiều người như thế, tôi sao có thể õng ẹo muốn phòng đơn được. Hay là cậu không tin tôi?"

Kim Thái Hanh nghe vậy cuối cùng cũng mở mắt ra nhìn cậu, "Ý của cậu là, tôi ra nước ngoài với giáo sư cũng có thể ngủ cùng phòng với người khác?"

"Cậu dám!!"

Lần này đến lượt Điền Chính Quốc đen mặt, cậu thở gấp, lại không cách nào phản bác, chỉ biết ngồi đó gãi đầu, hồi lâu mới cau mày nói: "Sau này đi thi đấu tôi sẽ chi tiền ở phòng đơn. Cậu không được làm loạn lúc ra nước ngoài."

"Không tin tôi?"

Thấy hắn trả lại câu nói vừa nãy cho mình, Điền Chính Quốc chỉ có thể nín nhịn lắc đầu, "Không có."

Mới là lạ!!! Cậu là cái đồ hormone di động, cứ cho là cậu không trêu chọc ai đi, người khác cũng sẽ trêu chọc cậu, tôi yên tâm thế nào được!

Kim Thái Hanh thấy chuyển biến tốt bèn không giận dỗi nữa, mở túi lấy miếng dán chống say xe ra, dán lên bên tai cho Điền Chính Quốc, lại lấy ra cái gối chữ U lót cho cậu.

Điền Chính Quốc nhìn chằm chằm Kim Thái Hanh như làm ảo thuật, lôi hết thứ này đến thứ khác từ trong túi, không khỏi nở ruột nở gan: "Ôi chao, Tiểu Hanh Hanh, sao cậu lại hiền tuệ thế này."

"..."

"Rước cậu về nhà được hông ta~ Về nhà nuôi con giặt giũ cho tôi nha!"

Sắc mặt Kim Thái Hanh không đổi, tay đặt lên eo Điền Chính Quốc nhéo một cái. Nửa người cậu tê rần.

Kim Thái Hanh che mắt cậu lại, "Im miệng, ngủ."

Điền Chính Quốc không dám ho he nữa, ngoan ngoãn nhắm mắt lại. Cậu rất ghét đi ô tô, vì cậu bị say xe, sẽ buồn nôn đau đầu, thường phải về đến khách sạn ngủ một ngày, hôm sau mới thi đấu được.

Lần này ngồi xe, cảm giác say không quá tệ. Đó là vì cậu sở hữu một anh xã hiền đức.

Lúc tỉnh dậy, tinh thần của Điền Chính Quốc thực sảng khoái, tâm tình sung sướng vô cùng, càng nhìn Kim Thái Hanh càng thấy thích. Đến nhà nghỉ liền ôm eo quấn dính lấy người ta, không để hắn đi.

Bình thường Kim Thái Hanh rất chiều cậu, nhưng hôm nay ngược lại, thiết diện vô tư đẩy tay Điền Chính Quốc ra, "Tôi đi đặt thêm một phòng, cậu không thể ngủ với tôi."

"..."

Điền Chính Quốc ảo não bò về giường, chỉ đành không cam tâm nói: "Vậy tối cậu đợi tôi ngủ rồi mới được về phòng cậu."

"Ừ."

Ngày hôm sau, vì đêm trước ngủ khá ngon, ăn cũng vào, trạng thái rất ổn.
Điền Chính Quốc nhanh chóng giải quyết đối thủ, xuống đài.

Đến khi cậu vào phòng nghỉ, nhìn thấy Kim Thái Hanh đang chăm chú xem màn hình trực tiếp, chai nước khoáng trong tay bị bóp đến biến dạng.

Thi đấu wushu, chuyện nguy hiểm và bị thương là không thể tránh khỏi. Gặp phải thủ đoạn hèn hạ lách được luật là chuyện bình thường. Điền Chính Quốc mặc dù thắng khá thuận lợi, nhưng cũng bị đối thủ gây ra không ít vết thương nhỏ.

Kim Thái Hanh nghe thấy tiếng mở cửa, ngồi dậy bước tới, sắc mặt rất tệ, ánh mắt lo lắng tựa như muốn xông ra ngoài ngay lập tức đập chết alpha vừa mới thi đấu cùng cậu.

Điền Chính Quốc vội vàng ôm lấy cái người đang muốn ra ngoài kia, "Cậu đi đâu đấy?"

"Ra ngoài hút thuốc."

"Tôi đau, bôi thuốc cho tôi."

Dục vọng chiếm hữu và bảo hộ của alpha với omega nhà mình không phải nói đùa, huống chi Kim Thái Hanh đã xem cả quá trình thi đấu, nhìn Điền Chính Quốc bị đánh bị đá bao nhiêu lần. Để hắn ra ngoài á, dưới cơn kích động này, khẳng định hắn sẽ đi đánh người đến tàn phế.

Vốn dĩ đây chỉ là một trận thi đấu, mà alpha kia cũng thua rồi, Kim Thái Hanh còn mạnh hơn cậu á, hắn ra tay thì khác gì ức hiếp người ta.

Chính sách dụ dỗ của Điền Chính Quốc thành công giữ hắn lại. Kim Thái Hanh bôi thuốc cho cậu, âm trầm không nói một tiếng, mặt cứng ngắc.
------

Cuộc thi kết thúc, về trường, Kim Thái Hanh và Tần Thư cùng bay sang Mỹ nghiên cứu hạng mục.

Điền Chính Quốc ở ký túc ngủ dậy, nhàn rỗi buồn chán, đi tìm Chanh Nhỏ.

Cậu chân trần trèo lên giường Trần Ninh, nhằm đúng cái mông mà cho bạn trẻ một chưởng. Chanh Nhỏ ngao lên bật dậy, giãy giụa mạnh đến độ suýt hất Điền Chính Quốc xuống giường.

Chăn đắp kín còn giấu được, lật lên rồi, mùi alpha mạnh mẽ toát ra, khiến Điền Chính Quốc phải lùi lại ba bước. Cậu trợn mắt nhìn gương mặt đỏ bừng của Chanh Nhỏ: "Tên Tần Thư cầm thú kia!!! Hắn đánh dấu cậu rồi?!"

------

Khi 2 bé nhà ghen thì cũng cute chớ bộ hhehe 🤣

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro