Jhin. Nghệ thuật tử thần.

Jhin. Nghệ thuật tử thần.

172 19 4

Lạch cạch lạch cạch.......Tiếng đá và gạch vụn rơi.Hắn đứng dậy. Sau khi đẩy tấm ván đè trên người mình. Vụ nổ quá lớn. Không ai còn sống sót. Trừ hắn.Hắn ngửa mặt lên. Ánh sáng của những tòa nhà sáng rực từ mọi hướng đang soi rõ con người của hắn. Như những ánh đèn sân khấu đang hội tụ lại nơi vị nghệ sĩ của mình.Khói. Những đốm lửa bay li ti trong gió. Chúng sáng bừng lên giữa đêm đông lạnh giá. Ừ. Đẹp thật. Đẹp thật đấy. Có ai? Từng nghĩ rằng. Đó cũng là một nghệ thuật. Một nghệ thuật rực rỡ và chết người.- Haahahahaakakkaa.....Hắn đang cười. Một tiếng cười man rợn và điên loạn đang vang lên. Hòa theo những âm thanh được tạo nên khi những gì còn sót lại của tòa nhà đang dần đổ sập xuống.Hắn điên rồi. Điên thật rồi.Không thể tưởng tượng nổi thế giới này có một kẻ như thế. Làm sao hắn có thể ôm mặt cười trước một khung cảnh như thế này? Nhưng... tại sao hắn lại cười? Phải!!! Sau tất cả, có lẽ hắn thực sự đã điên...…

Nhạ Hỏa - Tác giả: Hà Khiển Quyển

Nhạ Hỏa - Tác giả: Hà Khiển Quyển

4 2 3

Giới thiệu: Thể loại: ngôn tình, hiện đại, đô thịĐộ dài: 133 chươngTình trạng: Đang cập nhậtNv chính: Nam Yên ❤ Hoài LễVăn án: Cô gái quyến rũ chân dài, eo thon bước vào. Đám người xung quanh không hẹn mà cùng im lặng trong vài giây. Dung mạo thanh thuần, chính là đôi mắt sáng lấp lánh, quá câu dẫn rồi. Đám đàn ông đứng đằng sau Hoài Lễ cười không đứng đắn: " bộ dạng cô em trông thật thiếu đòn" Nam Yên ngồi xuống đối diện anh, vẽ vào lòng bàn chân một vệt đỏ, từ từ mỉm cười: " Hoài tiên sinh, đã lâu không gặp. Bạn gái anh bảo tôi đến dụ dỗ anh." Hoài Lễ nhìn từng động tác của Nam Yên, anh lạnh lùng rũ mắt, châm thuốc và tháo cà vạt Đêm đó, anh phát hiện, chỗ nào của cô cũng thật thiếu đòn, chỗ nào cũng khiến anh tức giận. Giống hệt như trước đây, thật là đáng chết. Nếu như Nam Yên biết rằng bản thân sẽ vấp ngã lần thứ hai bởi cùng một tên cẩu nam nhân. Thì đêm hôm đó, có đánh chết cô cô cũng không ăn no dửng mỡ đi xem truyện cười của anh ta. Bác sĩ ngoại khoa × thầy giám định…

Nếu biết tất thảy là vô giá

Nếu biết tất thảy là vô giá

35 7 1

"Gửi Potter.Tôi luôn khoe khoang rằng mình có rất nhiều tiền. Nhưng rồi 19 năm trôi qua, tôi mới nhận ra rằng mình chẳng có gì cả. Cái tình cảm năm ấy cậu dành cho tôi mà tôi đã không trân trọng ấy, dù cả trăm nghìn galleon cũng không mua nổi. Tôi không coi đây là một bức thư gửi cho cậu đâu Potter, đây là cuốn nhật kí của tôi. Đây chính là những tương tư mỗi ngày của tôi. Tôi mến cậu lắm Potter. Phải làm sao đây nhỉ? Một tên tử thần thực tử lại mơ tưởng về một thần sáng, về Cứu thế chủ. Tình cảm này của tôi nói ra thì không được, giữ trong lòng lại day dứt không thôi. Nếu cậu nhặt được lá thư này, hãy đến ga tàu mà cậu từng tỏ tình với tôi lúc 4 giờ chiều nhé. Tôi sẽ đến đó mỗi ngày, cho tới cả khi, tôi không thể đi được.Potter, tôi thích cậu.Hẹn gặp.Draco Lucius Malfoy."Chàng trai với mái tóc bạch kim dài cuộn lá thư mình vừa viết lại, đút vào trong lọ thủy tinh nhỏ. Cậu nhẹ nhàng thả lọ thủy tinh xuống dòng sông. Nó nhẹ nhàng trôi. Chành trai nở một nụ cười, nhưng nước mắt lại rơi.…