Chương 4.6: TUẦN TRĂNG MẬT :Trả thù

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Nhà kho ngoại vi thành phố

Đang có một bữa tiệc linh đình tại đây. Khắp căn phòng toàn một lũ bặm trợn, miệng toàn mùi rượu bia, cười nói thô lỗ, tay ôm gái gú. Một cảnh tượng trụy lạc vô cùng

- Giải quyết được hai đứa nó thật sảng khoái - tên đại ca cười ha hả, hai tay hai bên đều đang ôm gái dù bị băng bột kín mít
- Phải đó đại ca, công nhận đại ca giỏi thật , biết được tụi nó ở đâu - tên đàn em làm một ngụm bia xum xuê nịnh bợ
- Hahaha , tao tai mắt rất nhiều, sao tụi nó thoát được chứ. Mẹ nó, dám đắc tội với tao sao - gã cười khinh bỉ, rồi xoa xoa cằm - mà kể cũng uổng, em gái xinh đẹp kia bị bắn chết - khẽ chùi nước miếng - nếu không tao nhất định "thịt" nó

- Thôi đại ca đừng tiếc chi người đã chết, em tặng đại ca hàng mới này - một tên khác vừa nói vừa lôi một cô gái vào
Cô gái, à không đúng, phải nói là một cô bé mới phải. Nhìn có lẽ mới chỉ 13, 14 mặc trên người bộ đầm màu hồng, khuôn mặt tèm lem nước mắt, đôi mắt sợ sệt nhìn ngó xung quanh. Cô bé rất đẹp, nét đẹp thơ ngây.

- Em thấy nó ở hội chợ, đi lạc, thấy "ngon" nên em bắt về đây

- Ừ nhìn được đấy - tên đại ca xoa cằm, mắt nhìn hau háu vào cô bé

Cô bé sợ hãi, cố gắng gỡ tay ra khỏi tên đàn em

- Chú nói là dắt cháu đi tìm cha mẹ cơ mà, cháu muốn gặp cha mẹ - cô bé mếu máo òa khóc

- Em đừng khóc, xong việc anh dẫn em đi tìm cha mẹ được không? - tên đại ca lên giọng "dỗ ngọt"

- Không không, chú thả cháu ra. Cha ơi, mẹ ơi - cô bé gào khóc to hơn

Cả phòng hướng chú ý vào cô bé, có vẻ khá thích thú với "món hàng" mới mang về

- Đại ca, xong việc đến em nhé - tên đàn em 1

- Em thích "nai tơ" lắm đại ca - tên đàn em 2

Căn phòng sôi nổi ồn ào hẳn lên, toàn những câu nói đáng khinh bỉ. Cô bé quá hoảng sợ, cắn vào tay tên đàn em vùng chạy nhưng khắp phòng đều toàn những tên biến thái như thế. Một tên dang rộng tay ra toan ôm cô bé, cô bé dừng lại chạy hướng khác, một tên khác cũng làm thế, kèm theo đó là tiếng cười man rợ. Lũ bẩn thỉu đó biến nỗ lực chạy trốn của cô bé thành một trò chơi, một trò chơi độc ác. Rồi cô bé chạy đến níu chân một "chị", ánh mắt van xin cầu cứu, nhưng cô ta lập tức gạt đi, còn tát cô bé một cái trời giáng. Đám gái còn lại trong phòng cũng không hơn gì ả ta, kẻ lườm người nguýt, kèm theo những cái bĩu môi và những nụ cười khinh bỉ. Tên đàn em lúc nãy bị cắn đau liền tức giận chạy đến kéo cô bé một cách thô bạo về bên đại ca. Cô bé khóc lóc van xin nhưng chẳng ai quan tâm. Tên đại ca nắm tóc cô bé giật về phía sau:
- Anh không thích con gái bướng bỉnh đâu, nó làm anh nhớ đến " em gái xinh đẹp " kia, mà nhớ đến nó là anh không vui chút nào

Gã gằn lên từng tiếng. Nhìn tên đàn em nói:

- Mày tìm được thì cho mày hưởng trước. Ngay tại đây

Tên đàn em hiểu ý, sung sướng kéo cô bé về phía mình, nhưng cô bé vẫn không ngừng vùng vẫy, hắn tức giận lôi cô bé nằm đè xuống cái bàn

- Không, đừng mà, thả cháu ra, làm ơn...Cha ơi mẹ ơi, cứu con với

Cô bé nước mắt đầm đìa không ngừng kêu gào. Xung quanh lũ người đang háo hức hối thúc, chờ xem phim hay, tiếng reo hò bệnh hoạn nhấn chìm tiếng kêu cứu yếu ớt kia...

Một đợt xả súng ở đâu ập tới. Tiếng thét vọng lại đến chói tai, một loạt người lần lượt ngã xuống. Chắc cũng kéo dài đến 5 phút. Im lặng. Rồi cửa kho bị mở toang. Hai bóng người đứng ở cửa, có vẻ như chẳng muốn bước vào chốn nhơ nhuốc kia, thực ra đến nhìn còn chẳng muốn chẳng qua muốn xem tên nào chưa chết thì tiện tay bắn bỏ luôn. Lúc đầu Phong định một mồi lửa thiêu sống hết cho nhanh nhưng Kris không thích nghe tiếng kêu gào, bảo là ồn ào, nên thôi. Phong đang định ném ngòi nổ vào thì bị Kris đưa tay ra níu lấy cánh tay áo

- Chờ đã

Kris đi vào trong, toàn bộ nhà kho đâu đâu cũng bị thủng, xác người nằm đầy ra sàn. Kris đến bên chiếc bàn, khụy người xuống

- Em tên gì?

Cô bé đưa đôi mắt sợ hãi nhìn Kris, thu người lại hơn

- Đừng sợ, chị sẽ không làm đau em - Kris dịu dàng nói

Cô bé khẽ ngước mắt lên nhìn, líu nhíu nói:

- Mẫn Nhi

- Mẫn Nhi? Cái tên rất đẹp - Kris mỉm cười xoa đầu Mẫn Nhi - Chị đưa Mẫn Nhi về nhà nhé,chịu ko ?

Mẫn Nhi gật đầu. Kris khẽ nắm lấy tay em dẫn ra cửa. Đến chỗ Phong đứng, Mẫn Nhi bỗng mở to mắt nhìn (xét cho cùng thì ẻm cũng là con gái mờ ; "3) Kris thấy thế,hỏi:

- Mẫn Nhi, em có thấy anh này đẹp trai không?

- Dạ có - Nhi gật đầu lia lịa

- Vậy những chuyện khi nãy diễn ra ở đây em hãy quên hết, chỉ nhớ mỗi khuôn mặt của anh đẹp trai ấy thôi, được không?
-...... - Mẫn Nhi khẽ cúi đầu, rồi ngẩng đầu lên cười tươi - Dạ được

Phong khẽ nhíu mày. Nhìn Mẫn Nhi rồi nhìn Kris, Phong có thể thấy ánh mắt thương cảm của Kris khi nhìn cô bé, Phong như thấy lại một Hàn Tiểu Phong với ánh mắt thách thức, dáng đi cứng cỏi nhưng tầm hồn đầy lạc lõng, bơ vơ. Những điều Kris nói với cô bé kia, có phải cũng là những điều Kris từng mong chờ được nghe ai đó nói với mình.... Tình cảnh của cô bé kia thật giống với Kris, chỉ có điều cô bé kia, may mắn hơn Kris rất nhiều. Phong cúi người xuống nhìn Mẫn Nhi
- Biết đếm không? (==")

- Dạ biết - thấy Phong nói chuyện với mình, Mẫn Nhi vui vẻ gật đầu

- Nhắm mắt bịt tai lại đếm đến 1000 đi

Dù không hiểu nhưng Mẫn Nhi vẫn ngoan ngoãn làm theo. Phong thản nhiên bước vào nhà kho. Tên đại ca may mắn không chết, chỉ bị 1 viên đạn bay sượt vào chân. Phong bước đến, tên đại ca mặt tái xanh:

- Mày...mà..y.....mày...vẫn chưa chết?

Phong không đáp, vẫn xoáy tia nhìn lãnh cảm vào gã. Gã đổ mồ hôi hột

- Mày....đã giết hết đàn em của tao rồi ....còn muốn.... gì nữa?-tên đại ca lắp bắp hỏi

- Chưa hết đâu - Kris lạnh lùng hạ súng xuống

Tên đàn em sắp đâm lén Phong bị Kris chuẩn phát bắn vào chân, đau đớn nằm vật xuống kêu rên . Phong liếc nhìn tên đàn em, khóe miệng nhếch lên nở nụ cười chết chóc rồi rút súng bắn vào bàn tay của gã. Tên đàn em thét lên, Phong bắn thêm 1 phát vào cổ họng hắn . Hắn đau đớn muốn gào lên nhưng tiếng kêu không thoát ra được nữa, không ai biết nỗi đau đó kinh khủng thế nào, chỉ biết nhờ vào hai phát súng kia đã khiến gã ko bao gìơ nhìn lại được ánh mặt trời.

Kris không quan tâm nhưng cảm thấy thắc mắc, "bắt" được suy nghĩ của Kris, Phong giải thích:
- Tay hắn cầm mảnh áo màu hồng

Kris khẽ gật đầu. Rồi Phong quay sang tên đại ca. Chứng kiến cái chết của tên đàn em, gã hoảng sợ vô cùng, cố gắng nhấc hai cánh tay gẫy lên cầu xin tha mạng thì bàng hoàng thấy kẽ tay của gã còn vương vài sợi tóc nâu. Gã mở to mắt nhìn Phong, Phong cũng thản nhiên nhìn lại
Không để gã nói thêm câu nào, Phong bắn ngay một phát vào phổi gã rồi lạnh lùng quay đi. Gã chưa chết, ít nhất là trong 10 phút nữa. Tên đại ca sẽ cảm nhận sự đau đớn đến cùng cực và phải cầu xin thần Chết mau đến rước gã đi.

Rồi Phong châm lại ngòi thuốc nổ, ném vào kho, Phong thừa thông minh để biết gần 1 nửa đám người ở đó chỉ là giả chết, nên làm thêm một phát cuối, sống được thì sống, không được thì coi như tới số

Kris vẫn lặng lẽ đứng nhìn. Trong lòng chợt tự hỏi có phải Phong quan tâm đến Mẫn Nhi, cảm thấy thoáng chút buồn
- Vì em đấy - Phong để hai tay lên vai Kris, khẽ cúi người xuống nói - Về thôi - rồi nắm lấy tay Kris
Kris thoáng ngạc nhiên, trong lòng cảm thấy vui vui . Không rút tay lại, ngoan ngoãn đi theo Phong, miệng thoáng nở nụ cười. Ở bên Phong đúng là thành đứa con gái bình thường rồi.

Mẫn Nhi vẫn còn đang đếm, hoàn toàn không biết đến vụ thảm sát mới xảy ra. Kris nhẹ nhàng đặt tay lên vai Nhi
- Nhà em ở đâu?

Mẫn Nhi mở mắt ra, thấy Phong không nhìn nó và tay thì nắm lấy tay Kris. Đôi mắt thoáng chút buồn rồi Nhi khẽ đọc địa chỉ, có vẻ khá miễn cưỡng. Có lẽ con bé muốn ở gần Phong thêm chút nữa. Kris và Phong đi 2 xe, Nhi muốn được Phong chở, nó cứ nhìn Phong mãi

- Anh...có...thể...chở em...được không? - Nhi rụt rè hỏi

Phong không đáp, nói với Kris

- Lái cẩn thận - Rồi vặn ga phóng đi

Nhi hụt hẫng nhìn theo sau bóng lưng Phong rồi miễn cưỡng leo lên xe Kris ngồi. Nhà của Nhi là căn biệt thự rất tráng lệ, trước sân đỗ ko biết bao nhiêu là xe cảnh sát. Kris dừng trước sân một đoạn, quay sang nói với Nhi:

- Em vào nhà đi

- Cám ơn chị rất nhiều - Nhi nhìn Kris đầy biết ơn

Kris khẽ gật đầu đáp lại. Mẫn Nhi bước xuống xe, chạy vào nhà. Có tiếng thét lên vui mừng, rồi Mẫn Nhi được ôm chặt trong cái ôm của cha mẹ, tất cả như vỡ òa trong sung sướng. Kris nhìn Nhi vào nhà rồi mới vặn ga chạy đi. Cô bé đó thật sự may mắn hơn Kris.... rất nhiều. Một giọt nước mắt khẽ rơi...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro