Chương 13

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng




Sau tân hôn, bọn họ không lập tức đi hưởng tuần trăng mật, ngày thứ ba là ngày về nhà vợ, Lâm Duẫn Nhi đưa Trịnh Tú Nghiên trở lại Trịnh gia.

Nụ cười trên mặt Từ Thần Thần vẫn không ngừng, ngay cả người luôn nghiêm túc như Trịnh Hải cũng có nét vui vẻ trên mặt, Lâm Duẫn Nhi làm con rể thật được lòng hai cụ. Trừ bỏ thân phận nữ nhân thì chỗ nào cũng có thể chấm điểm 10.

Trước không nói quà hồi môn bao lớn bao nhỏ, chỉ tính quà tặng nàng đặc biệt lựa chọn cho cha mẹ vợ, cũng đã biết người này là người cực kỳ tỷ mỉ.

Tặng Trịnh Hải là một bộ cờ vây cổ hương cổ sắc, nghe nói, Lâm Duẫn Nhi phải tìm kiếm thật lâu mới mua được, bộ cờ cổ từ Minh triều này làm cho người yêu cờ như mạng như Lâm Duẫn Nhi có thể không vui vẻ muốn chết sao?

Từ phút chốc khi thấy bàn cờ vây kia, ông liền nâng niu ở trong lòng bàn tay yêu thích không buông tay, lôi Lâm Duẫn Nhi vào thư phòng đánh cờ luôn. Chuẩn bị cho Từ Thần Thần là một bộ sườn xám dày công phu, thủ công tinh xảo, vải hảo hạng, màu sắc thanh nhã, bà cầm trong tay, mắt vui mừng sáng lên.

Sau khi Trịnh Tú Nghiên nghe mẹ nói mới biết, thì ra thợ may bộ quần áo này là người mẹ thích nhất, nhưng người đó đã lớn tuổi nên trở về Phúc Kiến định cư dưỡng già, qua nhiều năm Từ Thần Thần vẫn nhớ mãi thủ nghệ của người đó không quên. Hiện nay, y phục may thủ công thật ít, cho dù có cũng khó tìm được người xuất sắc như vậy.

Khó như vậy mà Lâm Duẫn Nhi vẫn tìm được quà tặng hợp với ý bà như vậy. Trịnh Tú Nghiên miễn cưỡng nằm ở trên giường, ôm chiếc gối to đùng, thấy mẹ xem bộ sườn xám này làm bảo bối, còn cẩn thận vuốt ve, vô cùng khó hiểu:

"Mẹ, chỉ có mỗi bộ y phục mẹ có cần thiết cao hứng như vậy không?" Người xưa nay rất có chủ kiến như mẹ sao dễ dàng bị thu phục như vậy?

"Đứa trẻ này đúng là chẳng hiểu gì." Từ Thần Thần trừng mắt nhìn nàng.

"Khiến mẹ vui vẻ không chỉ là y phục mà là tâm ý của Duẫn Nhi." Có con rể như thế này bà không mong gì hơn nữa.

"Vâng vâng." Nàng lăn qua lăn lại trên giường, rồi nằm vào phía trong.

"Suy nghĩ sinh cho mẹ hai đứa cháu, Tinh nhi thì không nói rồi, cả ngày chỉ biết giận dỗi cha con, đứa con gái như con từ nhỏ đưa ra nước ngoài giờ về trừ bỏ mặt mũi dáng dấp dễ coi một chút, tính tình thì đặc biệt cẩu thả, cái gì cũng không biết....."

"Mẹ, con có phải con của mẹ không đó?" nghe mẹ nói mình cẩu thả nàng vội vàng kháng nghị, oán trách mẹ không để nàng trong mắt.

"Nói thật cho con nghe." Từ Thần Thần dí dí ngón tay vào trán nàng.

"Tuy con không có ưu điểm khác, nhưng vận số không tệ lắm, may mắn con nhặt được người chồng hoàn hảo, lần này mẹ mới yên tâm thật sự. Nếu như mà kết hôn cùng tên tiểu tử Tyler, chỉ sợ....."

"Mẹ!" Trịnh Tú Nghiên vội vàng cắt đứt lời mẹ, khẽ nhíu mày, mặc dù bây giờ đã gả cho Lâm Duẫn Nhi , nhưng mà tình cảm với Tyler, cũng không lập tức nói quên liền hoàn toàn quên. Nhắc tới hắn, trong lòng nàng vẫn còn có chút không thoải mái.

"Được rồi, không nói." Từ Thần Thần coi như hiểu con gái, vội vàng nói sang chuyện khác.

"Duẫn Nhi có nói dẫn con đi hưởng tuần trăng mật ở đâu không?"

"À, có đề cập tới."

Ba ngày tân hôn, trên căn bản chỉ lăn qua lăn lại ở trên giường, bọn họ không có thời gian thảo luận chuyện khác, nghĩ đến việc mấy hôm nay luôn làm, ngay cả to gan như Trịnh Tú Nghiên cũng đỏ mặt vội vàng vùi sâu vào gối, miễn cho mẹ phát hiện. Tuy là nữ nhân nhưng dục vọng của Lâm Duẫn Nhi thật là mạnh đến mức đáng sợ, đến bây giờ xương cốt vẫn còn đau nhức, nghĩ đến kích tình mỗi ngày mỗi đêm, nhịp tim lại mất khống chế.

"Vậy các con định đi nơi đâu? Có ra nước ngoài không?" Bây giờ mấy đứa trẻ đi hưởng tuần trăng mật đều thích đi nước ngoài.

"Chị ấy không tính vậy, chúng con định đi Khẩn Đinh."

"Hửm, Duẫn Nhi này đúng là cuồng công việc, cho tới bây giờ đều không nghỉ phép, làm sao mà chịu được? Tuổi của nàng giờ cũng không ít?" Mẹ Trịnh vô cùng kỳ quái.

"Haizz, con không biết nữa."

Trịnh Tú Nghiên ngược lại không quan tâm việc trăng mật lắm, cũng không nhất định phải ra nước ngoài, nhiều năm ở nước ngoài như vậy, thích nhất là đi du lịch. Phần lớn các nước xinh đẹp nàng đều đã đi qua, cũng không thấy có cảm giác mới mẻ nhiều, ngược lại ở Đài Loan nàng lại biết tương đối ít, Cô nói đi Khẩn Đinh chơi hai ngày vừa hợp ý nàng.

"Suy nghĩ của cô dâu mới như con mẹ không quan tâm." Mẹ Trịnh lắc đầu, biết tính con gái quật cường, người khác ép hỏi càng không nói.

"Mẹ đi nấu cơm, con theo mẹ học một chút đi, kết hôn rồi nên biết nấu ăn mới tốt."

"Không cần, con không thích."

Nàng cau mày, cự tuyệt. Không biết vì sao nữa, nàng vô cùng chán ghét chuyện bếp núc, ở nước ngoài nhiều năm như vậy, thà ăn ngoài cũng không muốn tự mình động thủ, dù sao bây giờ thế giới hội nhập, cửa hàng ăn mọc lên san sát, nàng sẽ không chết đói, muốn ăn món Trung Quốc không khó.

"Đứa trẻ này, có cô gái nào kết hôn mà không chịu làm cơm...."

"Chị ấy biết làm mà."

Ba ngày nay đều là Lâm Duẫn Nhi xuống bếp, thì ra thủ nghệ của nàng thật đúng là rất tốt, nấu ra hương sắc hương vị đủ cả, nàng được ăn nên mặt mày hớn hở, miễn cưỡng tha thứ chị ta không chịu tiết chế về.

"Phương diện kia".

"Cũng không thể......"

"Mẹ, mẹ mà không đi nấu cơm, một hồi nữa ba sẽ tức giận."

Trịnh Tú Nghiên vội vàng đẩy mẹ ra ngoài, chỉ mong bên tai được yên. Nhìn đồng hồ thấy đã muộn, Từ Thần Thần vội vàng đi ra ngoài chuẩn bị thức ăn.

Hai tiếng sau, cả nhà bọn họ ngồi ở bàn ăn, một bàn tràn đầy những món ngon, có thể thấy được Từ Thần Thần dùng bao nhiêu ý định để khoản đãi con rể này, bà không ngừng gắp đồ vào bát Lâm Duẫn Nhi , vẻ mặt tươi cười. Lâm Duẫn Nhi nên là con của Trịnh gia, nàng và Trịnh Tú Tinh chắc là bị ôm nhầm rồi, Trịnh Tú Nghiên có phần tức giận mãnh liệt vùi đầu ăn.

"Duẫn Nhi bộ cờ kia chắc tốn không ít tiền, đứa trẻ này cũng thật là...." Nhàn nhạt lên tiếng trách cứ song rõ ràng là vui sướng, xem ra quà tặng Lâm Duẫn Nhi rất được lòng Trịnh Hải.

"Không sao, chỉ cần ba thích là được." Lâm Duẫn Nhi nhìn Trịnh Tú Nghiên một cái

"Phải là con cảm ơn ba mới đúng."

Trịnh Tú Nghiên thiếu chút bị sặc cơm, gương mặt của nàng lập tức liền thay đổi sang đỏ bừng. Trời ạ, người này, thật là, lời nói rõ ràng chứa đầy hàm ý, nàng biết, cô nhất định là đang nói chuyện kia.

Nghĩ đến đêm đó, Lâm Duẫn Nhi hỏi nàng tại sao kết giao với nhiều người như vậy vẫn còn là xử nữ, nàng liền trực tiếp nói cho cô biết, năm đó nàng ra nước ngoài thì ba nói, không có yêu cầu nhiều với nàng, chỉ hi vọng nàng yêu chính bản thân mình.

Lời nói mặc dù không rõ ràng, nhưng nàng đã nghe hiểu ý tứ của ba, nếu đây là yêu cầu duy nhất đối với nàng thì cô đương nhiên có thể cố gắng làm được, cho nên nàng liền quyết định, đêm đầu tiên của nàng muốn giữ đến đêm tân hôn cho chồng mình.

Ý niệm như vậy có thể thật vô cùng bảo thủ vô và quê mùa, chỉ là, chính nàng cảm thấy bản thân mình không hư, nhiều năm qua, dù qua lại vô số bạn trai, nhưng mà chuyện Trịnh Tú Nghiên quyết định, liền nhất định sẽ kiên trì tới cùng.

Coi như là rất thích Tyler , hắn cũng cầu xin rất nhiều lần nhưng nàng vẫn thối lui. Nàng nhớ sau khi "Lâm Duẫn Nhi nghe xong, chỉ nói một câu:

"Xem ra, thật là phải cảm ơn cha vợ biết nhìn xa trông rộng."

Heo đất!

Thì ra Lâm Duẫn Nhi cũng là một nữ nhân heo đất không hơn không kém, có xử nữ tình kết (thích xử nữ).

Bây giờ nghe cô nói cảm ơn, nàng lại nghĩ đến ý tứ kia, muốn không đỏ mặt cũng rất khó khăn, mà Trịnh Hải cũng không có hỏi nhiều, chẳng qua là nhàn nhạt dặn dò Lâm Duẫn Nhi ăn nhiều một chút. Một bữa cơm Lâm Duẫn Nhi mặc dù không nói nhiều nhưng một nhà bốn người cũng rất vui vẻ hòa thuận.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro

#yoonsic