chap 77:

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Ngoài sân trường, Ngọc Hải và Ngọc Hiền đang đứng nói chuyện phiếm gần một bụi cây xanh.

Ngọc Hiền đốt một điếu thuốc, híp mắt nhìnVăn Toàn và Khương Dụ Mạn đứng cách đó không xa, “Gan mày lớn lắm… Nếu mẹ nó không đồng ý thì hai đứa bây phải làm thế nào đây?”

“Không có chuyện đó đâu.” Hắn cười tủm tỉm, nói rất chắc chắn: “Cô không dám đem Văn Toàn ra đánh cược đâu. Cô biết rõ nếu làm ầm chuyện này thì người tổn thương chỉ có Văn Toàn thôi, nên không có chuyện em và Văn Toàn phải xa nhau đâu. Mà dù em không nhắc tới chuyện này thì Văn Toàn cũng không thể rời xa em.”

Ngọc Hiền lạnh lùng chế giễu hắn: “Nói chuyện chia tay mà tự tin quá nhỉ, mày nghĩ mày là ai? Bộ không có mày là không được hả?”

“Không tin thì anh hỏi cậu ấy đi, hỏi không có em thì cậu ấy sống nổi không?” Vừa thành công thú nhận với Khương Dụ Mạn, nên tâm trạng Ngọc Hải lúc này như muốn bay lên. Hắn híp mắt, miễn cưỡng cười nói: “Lúc nào cũng dính em, còn rất thích làm nũng nữa.”

Ngọc Hải không hay nói về chuyện tình cảm của hắn và Văn Toàn trước mặt người khác. Thỉnh thoảng, Ngọc Hiền có hỏi hắn thì hắn đều làm lơ, hôm nay lại chủ động nói làm dậy lên lòng hiếu kì của Ngọc Hiền: “Điên à mà nó dính mày? Có mà mày dính người ta thì có.”

“Thật đó!” Ngọc Hải nói: “Anh nhìn cậu ấy hướng nội, không thích nói chuyện thế thôi, chứ lúc bên cạnh em thì không như vậy đâu. Lúc chỉ có hai đứa em thì cậu ấy như người khác vậy, muốn nói thì nói muốn cười thì cười, cứ dính lấy em, làm người ta yêu thích không thôi.”

Ngọc Hiền khẽ cười: “Yêu thích tới mức nào?”

Ngọc Hải liếc anh, lạnh giọng nói: “Anh biết làm gì? Nghĩ bậy bạ gì đó?”

Ngọc Hiền giễu cợt: “Điên à! Ai nói bậy bạ gì với mày? Ngay cả bao cũng chưa xài mà bày đặt.”

Ngọc Hải bật cười: “Hôm nay ông đứt dây thần kinh xấu hổ rồi hả ông?”

Ngọc Hiền không thèm để ý, rít một hơi thuốc, nhìn Văn Toàn đang đứng khóc cách đó không xa, nói với hắn: “Không qua khuyên nhủ đi? Nhìn khó chịu quá.”

Ngọc Hải lắc đầu: “Không cần đâu, cậu ấy sợ sệt giấu giếm cả năm như vậy, giờ mọi chuyện đều bị lôi ra ánh sáng thì cậu ấy cần chút thời gian để thích ứng…”

Đang nói chuyện thì có một bạn học ôm một túi sách vở to đi ngang qua. Xa xa cậu ta đã nhìn thấy Văn Toàn rồi, nên lúc đi ngang qua Ngọc Hải thì ngạc nhiên hỏi: “Chuyện gì vậy? Văn Toàn…”

“Áp lực thi thôi.” Ngọc Hải không ngừng thổn thức: “Áp lực của học sinh nhất khối quá lớn.”

Ngọc Hiền: “…”

Bạn học nọ hiểu ý ngay, an ủi hắn: “Khuyên cậu ấy nhiều chút, vẫn chưa có điểm mà, không đến nỗi nào đâu. Mà cậu ấy học giỏi thế kia thì điểm làm sao thấp được? Điểm kiểm tra lúc nào cũng cao hơn tôi.”

Ngọc Hải gật đầu: “Ai cũng nói vậy hết, lát nữa tôi đi khuyên cậu ấy…”

Bạn học lắc đầu thở dài, Ngọc Hiền khó hiểu nhìn hắn, rồi liếc mắt đi lên xe trước.

Không biết Văn Toàn và Khương Dụ Mạn nói chuyện ra sao rồi. Hắn đứng chờ một lúc thì đi đến bên cạnh cậu, nhẹ giọng nói: “Được rồi, chưa hoàn hồn nữa à?”

Thực ra Văn Toàn đã nín khóc từ lâu, vừa rồi nói chuyện với mẹ thì hơi mất khống chế thôi. Bây giờ cậu nhìn Ngọc Hải, lòng vừa chua vừa ngọt. Ngọc Hải dịu dàng cười với cậu: “Đừng có mà khóc với tôi, chỗ này là nơi công cộng, tôi không có cách nào dỗ cậu đâu.”

Văn Toàn dở khóc dở cười, cậu dụi dụi mắt, gượng gạo nhìn Khương Dụ Mạn. Hai mắt của cô cũng đỏ lên, bây giờ đối mặt với Ngọc Hải cũng thấy ngượng ngùng, tìm đại một cái cớ là đỗ xe ở xa mà bỏ đi.

“Ngọc Hải…”

Văn Toàn nhìn hắn, trong lòng có cả đống điều muốn nói nhưng lại không biết nên nói cái gì trước.

“Được rồi.” Ngọc Hải xoa xoa hai đầu mắt hồng hồng của cậu, không lên tiếng.

Hắn nhìn đồng hồ rồi nói: “Đi lên lấy đồ, đói bụng không?”

“Tớ không thấy đói.” Văn Toàn lắc đầu, “Đi lên lấy đồ đã! Xong sớm về sớm.”

“Về nhà ai đây?”Ngọc Hải nhìn Khương Dụ Mạn đang quay xe cách đó không xa, nhẹ giọng nói: “Tối nay cậu về nhà mình hả?”

Văn Toàn do dự đáp: “Lúc nãy tớ chưa hỏi mẹ chuyện này, tớ… để lát nữa tớ hỏi mẹ nha!”

“Ừ, nếu mẹ cậu không cho thì thôi vậy.” Ngọc Hải cũng không vội vã gì.

Hai đứa đi dọn đồ, trên đường thì gặp vài bạn quen biết, mọi người chào hỏi nhau rồi cùng hẹn thời gian để sau này gặp mặt, rồi từng đứa nói lời tạm biệt nhau.

Hôm nay hai đứa tới trễ, lại bị sự việc hôm nay trì hoãn nên dãy lớp học bên này gần như đã được dọn hết, toàn bộ dãy lớp của khối 12 nhìn qua cứ như vừa bị cướp sạch vậy. Từ đại sảnh đến tầng thượng đều thành một mớ hỗn độn. Lúc hai đứa lên lầu thì thấy thầy chủ nhiệm đang liều mạng chạy tới, Văn Toàn ngây người, Ngọc Hải liền kéo cậu qua một bên để nhường đường cho thầy. Chỉ thấy thầy có vẻ rất lo lắng, cứ thế chạy như bay. Văn Toàn còn chưa kịp phản ứng lại, đã thấy một đám con trai lũ lượt chạy đến, đứa cầm bút màu đứa cầm đồ lau bảng, cười to rượt theo thầy chủ nhiệm.

Văn Toàn nuốt nước miếng, Ngọc Hải thì cực kì thương xót, “Nghe nói… năm nào cũng có sự kiện này.”

Văn Toàn lẳng lặng cầu nguyện cho thầy chủ nhiệm đừng quá thảm, rồi theo Ngọc Hải lên lầu.

Vào trong lớp học, khắp nơi đều là giấy vụn, trên bàn lẫn dưới đất, dưới sàn có cả đống đề thi với sách giáo khoa bị xé nát vụn, thậm chí không còn chỗ nào để đặt chân luôn. Ngọc Hải lắc đầu cười: “Thù hận lớn thế này à… Cậu có muốn xé sách không?”

Văn Toàn vội lắc đầu: “Mẹ tớ đã hứa đem sách của tớ cho con của bạn mẹ mà.”

Ngọc Hải khẽ cười, bảo Văn Toàn đi dọn bàn học trước, còn hắn thì ra sau lớp mở ngăn tủ của hai đứa ra, sắp xếp gọn lại sách bên trong. Sách bài tập thì vứt đi, còn sổ ghi chép bài sai thì xếp gọn lại, chồng thành từng xấp từng xấp, bỏ vào túi đã chuẩn bị trước.

Hắn cột chặt túi sách lại rồi quay đầu xem Văn Toàn, buồn cười nói: “Bảo bối à, giấy nháp thì bỏ đi, cậu cầm về làm gì?”

Văn Toàn ngượng ngùng giấu tờ giấy nháp Ngọc Hải đã viết được một nửa vào cặp mình, thấp giọng nói: “Cậu viết lên đó đó… Bỏ đi tiếc lắm.”

“Tiếc lắm…” Ngọc Hải bất đắc dĩ: “Được rồi, vậy lấy hai cuốn thôi, không sợ nặng hả?”

Văn Toàn được hắn cho phép thì yên tâm rất nhiều, tiếp tục len lén giấu mấy thứ Ngọc Hải muốn vứt đi vào túi của mình.

Ngọc Hải dọn xong sách giáo khoa của hai đứa thì đi tới đằng sau Văn Toàn, khe cười nói: “Tật xấu này không bỏ được đúng không? Mang về để ở đâu đây?”

Văn Toàn đang cầm cái hộp bút vẫn còn mới của hắn, nghe vậy thì nhỏ giọng nói: “Tớ xài tiếp được mà.”

“Xài cl ấy!” Ngọc Hải kéo tay cậu, để Văn Toàn xoay lại nhìn mình, im một chút thì cười nói: “Mẹ cậu vừa nói gì với cậu? Đồng ý hết rồi hả!?”

Văn Toàn nhẹ nhàng gật đầu, hai mắt sáng rực: “Mẹ nói… Chỉ cần tớ cảm thấy đây là quyết định tốt nhất thì mẹ… mẹ tôn trọng tớ.”

Ngọc Hải bình tĩnh nói: “Hôm nay đúng là thiên thời địa lợi nhân hòa. Mẹ cậu bị tôi làm cho cảm động nên mới đồng ý đó, còn sau này…”

Văn Toàn lo lắng mở to mắt: “Sau này? Sau này làm sao? Mẹ… mẹ sẽ đổi ý hả?”

Hắn nhướn mày: “Sau này hả, tôi phải tốt với cậu hơn, càng ngày càng tốt thì mẹ cậu mới yên tâm được.”

Văn Toàn bật cười: “Vậy là tốt lắm rồi, không hơn được đâu.”

“Giữ hình tượng.” Ngọc Hải cầm lấy túi sách trong tay Văn Toàn, để qua một bên, “Mới thế này đã thấy không thể tốt hơn à?”

Văn Toàn không thể nghĩ ra được Ngọc Hải còn có thể tốt với cậu hơn thế nào nữa, thẳng thắn nói: “Tốt lắm rồi đó! Mà Ngọc Hải ơi, thật ra là vì tớ lo…”

Giọng cậu như nghẹn lại: “Lo cậu biết được tớ bị bệnh thì tớ phải làm thế nào đây, tớ muốn mình thật bình thường trước mặt cậu, muốn cậu yêu thích tớ, tớ sợ cậu biết tớ bị bệnh…”

Văn Toàn áy náy nói: “Là tớ lừa cậu.”

Ngọc Hải mỉm cười: “Sợ tôi biết rồi sẽ làm gì?”

Nghĩ đến đã sợ, Văn Toàn đáp: “Sợ cậu biết rồi nghĩ tớ bị bệnh tâm thần, không để ý tớ nữa.”

Ý cười trên mặt hắn dần nhạt đi, “Nếu tôi không để ý cậu nữa thì cậu làm gì?”

Văn Toàn khựng lại, nhẹ giọng nói: “Tớ… tớ sẽ chuyển trường!”

Thấy hắn nhíu mày, cậu vội vàng giải thích: “Nếu không làm vậy… cậu không sợ một đứa tâm thần cứ bám dính lấy cậu à, hay là lén nhìn cậu nữa?” Văn Toàn cười trông cực kì tủi thân, “Nghĩ thôi đã thấy khủng bố rồi! Có người bị bệnh tâm thần thích cậu…”

Ngọc Hải giơ tay lên, đánh nhẹ lên mặt cậu một cái.

Hắn đánh rất nhẹ, làm Văn Toàn cứ tưởng hắn đang vuốt ve cậu.

Hắn hất cằm, hỏi lại: “Cậu nói ai bị tâm thần?”

Văn Toàn đơ người, nước mắt lại bắt đầu tích tụ trong hốc mắt.

Hắn lại vỗ nhẹ lên mặt cậu một cái, lạnh giọng nói: “Cậu nói ai bị tâm thần?!”

Văn Toàn cố gắng kiềm lại nước mắt, lắc đầu nói nhỏ: “Không phải bệnh tâm thần…”

Sắc mặt hắn không hề vui vẻ gì, lại hỏi: “Vậy là gì?”

Văn Toàn nghẹn ngào nói: “Chỉ là một chứng bệnh tâm lý…”

Hắn tiếp tục lạnh giọng: “Chữa khỏi được không?”

Hai mắt cậu đỏ lên, gật đầu đáp: “Được… chữa khỏi được.”

Ngọc Hải thản nhiên nói: “Vậy bảo bối của tôi đã hết bệnh chưa?”

Văn Toàn ngẩn ra, nước mắt lập tức lăn xuống. Cậu gật đầu thật mạnh, nghẹn ngào nói: “Hết rồi… hết bệnh rồi.”

Bấy giờ mắt hắn mới xuất hiện lại ý cười. Hắn tiến lên một bước, kéo Văn Toàn vào lòng, nhẹ nhàng hôn lên chỗ hắn mới đánh lên mặt cậu lúc nãy, “Nhớ kĩ những gì cậu nói. Sau này… mặc kệ là lúc nào hay là ai hỏi, cậu trả lời với tôi thế nào thì trả lời với người ta như vậy. Cậu đã từng bị bệnh, bây giờ đã khá hơn thậm chí là khỏi hẳn rồi, không khác gì người bình thường hết.”

Hắn nhìn cậu, thản nhiên nói: “Nếu có ai nghe không hiểu, giả điếc giả mù thì nói với tôi, tôi đánh cho nó hiểu.”

Văn Toàn gật đầu thật mạnh, nước mắt không ngừng trào ra. Cảm giác khoan dung ấy cứ bao trùm lấy cậu, làm cậu không thể ngưng khóc được. Ngọc Hải thấy vậy thì mềm lòng, dỗ dành nói: “Được rồi mà… bị dọa rồi? Hay là đánh cậu đau? Cậu đánh lại tôi đi, chỗ này nè hay chỗ này.” Hắn vừa nói vừa cầm tay cậu đánh đánh lên mặt mình. Văn Toàn vội vàng rút tay lại, khóc thút thít: “Không đánh…”

“Không nỡ à?” Ngọc Hải mỉm cười: “Vậy tôi tự đánh đó?”

Văn Toàn bị trêu thì bật cười: “Đừng…”

Ngọc Hải cười nói: “Lần nào cũng khóc vậy? Bây giờ ra khỏi cánh cửa này là mọi chuyện ổn hết rồi đúng không?”

Ánh chiều chạng vạng xuyên qua cửa sổ, chiếu vào lớp học, bao trùm lấy cả người Ngọc Hải, ấm áp không gì sánh được. Trong lúc ngẩn ngơ, Văn Toàn cứ tưởng mình nhìn thấy thiên sứ.

Cậu hít sâu một hơi, rồi gật đầu thật mạnh.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro