Chương 7

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Ôm con chó nhỏ về đến nhà, Jessica kiên quyết cùng tắm với chú chó con, nếu không thì không chịu đi vào phòng tắm. Không muốn làm cho Jessica bị cảm lạnh, vì thế Yoona đành phải đồng ý để mặc cho nàng đem con chó nhỏ tiến vào phòng tắm. 

Mất sức của chín trâu hai hổ, cuối cùng Jessica cũng đem bùn đất trên người của chú cún yêu tẩy rửa sạch sẽ. Lúc này nàng mới ngoài ý muốn phát hiện, thì ra đó là một chú chó màu trắng. 

Jessica vui mừng liền dùng máy sấy khô đám lông của Tiểu Bạch, con chó nhỏ hoạt bát, lập tức ở trên giường nàng vui vẻ chơi trò cắn người. 

Jessica lúc này giống như một đứa bé gái, vừa cười vừa chạy, chú chó trắng không chịu thua kém cũng chạy theo sủa inh ỏi, một bộ dáng tràn đầy sức sống. 

Mái tóc dài mềm mại rối tung xõa trên ga trải giường bằng tơ tằm, da thịt nàng vừa mới tắm xong, trở nên đỏ hồng sáng bóng, gương mặt cũng vì hưng phấn mà đỏ bừng, thoạt nhìn tựa như một vị thiên sứ xinh đẹp. 

Mới vừa tắm rửa xong, trên người của Yoona chỉ quấn mỗi một cái khăn tắm, bước vào trong phòng thấy một màn như thế, đôi mắt vốn luôn buồn b của hắn lập tức dấy lên một ngọn lửa dục vọng. 

Yoona đi đến bên giường, vươn tay nắm lấy con chó nhỏ đang vui đùa cùng Jessica, sau đó nhẹ nhàng đem con chó nhỏ còn đang giãy giụa bỏ xuống sàn nhà. 

Jessica vừa muốn hé miệng phản đối, ngay lập tức đôi môi của nàng đã bị Yoona ngăn chặn lại, chỉ có thể phát ra tiếng rên rỉ. 

Yoona vùi mặt vào cổ áo ngủ mở rộng của Jessica, bàn tay to lớn của hắn đưa sang một bên chiếm hữu một bên ngực đẫy đà trắng như tuyết của nàng, ở trên đầu không ngừng vuốt ve chà xát, đầu lưỡi của hắn không khách khí, vừa liếm vừa mút lên đỉnh núi màu hồng bên kia của nàng, không ngừng quấn quanh, hấp dẫn. 

"Ưm... A..." Cảm giác tê dại làm, cho Jessica khó nhịn được, đôi môi mấp máy rên rỉ thành tiếng mê người, liên tục thở hổn hển. 

Thưởng thức no nê hai bầu ngực căng tròn của nàng, Yoona hài lòng khi nhìn thấy cảm xúc mãnh liệt do mình khơi lên vẫn còn lưu lại trên gương mặt của nàng. 

Nhìn đôi má đỏ hồng, vẻ mặt mê người của Jessica. Hắn ái muội hỏi: "Thích không?" 

Jessica thẹn thùng không biết phải trả lời như thế nào, đang muốn hờn dỗi vài câu, tay hắn lại đột nhiên di chuyển xuống dưới, bàn tay to đang áp lên chiếc quần lót của nàng, không ngừng miết nhẹ lên gò đất nữ tính ấy. 

Xác nhận được quần lót của nàng đã ướ đẫm, Yoona lấy ngón giữa tà ác của hắn lòn qua lớp vải quần lót, xâm nhập sâu vào vùng nữ tính cấm địa của nàng... 

"A -" Giống như có một luồng điện chạy khắp thân thể, Jessica gần như lập tức rên lên thành tiếng. 

"Em càng ngày càng mẫn cảm..." 

Yoona cố ý giễu cợt phản ứng của Jessica, nhưng lại lập tức cởi quần lót của nàng ra, hai ngón tay mân mê miết nhẹ trêu đùa đóa hoa của nàng, cũng kích động chà xát mân mê miệng tiểu huyệt của nàng. 

"Ai nha..." Jessica nhắm mắt lại, nhưng vẫn giấu không được phản ứng càng ngày càng hưng phấn, vách tường bên trong tiểu huyệt của nàng co rút kịch liệt, một mở một đóng co thắt hút lấy đầu ngón tay của Yoona. 

Cảm giác được sự co rút của nàng, Yoona cũng không có thể nhịn được nữa, hắn nhấc hông lên, đem lửa nóng cứng rắn đâm nhanh mạnh vào tiểu huyệt chặt khít co rút của nàng... 

"A -" Jessica nhịn không được thét chói tai. 

Hắn bắt đầu di chuyển bên trong lối vào chặt khít của nàng, nơi ấy không ngừng co rút lấy lửa nóng cứng rắn của hắn. Miệng Jessica không tự chủ được cũng bật ra một âm thanh yêu kiều, hưởng thụ từng cơn sóng khoái cảm đang đánh úp lại. 

Rút ra, rồi lại dùng lực đâm mạnh vào chỗ sâu nhất trong cơ thể của nàng, Yoona không ngừng di chuyển bên trong lối vàohỏ hẹp, gắt gao siết chặt lấy vật cứng nóng của hắn. Đồng thời những giọt nước mật giữa hai chân nàng cũng không ngừng chảy ra, phát ra những âm thanh vô cùng kích tình... 

Khó có thể dùng những lời lẽ nào để diễn tả được khoái cảm này, làm cho toàn thân của Jessica không ngừng run rẩy vặn vẹo, nhưng nàng chỉ có thể gắt gao bám chặt lấy Yoona, hòa theo nhịp điệu của hắn. 

Cuối cùng Yoona thở gấp một tiếng, đem nguồn nhiệt lưu nóng bỏng của hắn, bắn mạnh vào nơi sâu nhất trong cơ thể nàng không hề giữ lại chút gì... 

Sau khi hoan ái, Jessica mệt mỏi và buồn ngủ, vì thế liền nặng nề tiến vào mộng đẹp. 

Sau đó nàng lại mơ thấy một buổi trưa giữa mùa hè, nằm ở trên thảm cỏ xanh bên cạnh ngôi nhà màu hồng, trong mộng đẹp nàng lại cùng chú chó nhỏ vui đùa với nhau.

Đôi môi mềm mại mọng đỏ hơi nhếch lên, lộ ra nụ cười xinh đẹp động lòng người, trên gương mặt trắng noãn nhỏ nhắn của Jessica dạt dào vẻ hạnh phúc.

Yoona nằm bên cạnh cũng không ngủ, hắn không nói gì, nằm nghiêng tựa người vào cánh tay, lẳng lặng ngắm nhìn Jessica đang ngủ say, vẻ mặt vô cùng ngây thơ trong sáng.

 Hắn càng ngày càng không hiểu được, Jessica rốt cuộc là một cô gái như thế nào.

Không hề nghi ngờ gì về việc nàng giả mạo thân phận ẹm gái của hắn, chủ động yêu cầu trở thành người tình của hắn, tất cả đều chứng minh nàng là loại phụ nữ thấy tiền sáng mắt.

Nhưng trong suốt khoảng thời gian sống chung này, Yoona cũng âm thầm quan sát nàng, cho dù nhìn thế nào hắn cũng không cảm thấy được nàng thật sự là một phụ nữ như vậy– ít nhất cho tới bây giờ, nàng chưa từng mở miệng xin hắn bất cứ một thứ gì.

 Nói nàng tham tài, nhưng nàng lại có vẻ khờ dại, đơn thuần, trên mặt từ đầu đến cuối đều lộ ra một ánh mắt khát vọng.

Nói nàng khiêm tốn nhát gan, ở trước mặt hắn luôn luôn tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục, ngoan ngoãn vâng lời, rồi lại dũng cảm không để ý đến sự an nguy  mình, chạy đến trước xe dòng xe đông nghịt chỉ để cứu một chú chó nhỏ………

Thậm chí ngay cả Hana, cũng đã chủ động giúp nàng che đậy sự giả dối.

Những chuyện như thế, làm cho một người vốn luôn hiểu rõ lòng người như Yoona cũng bắt đầu cảm thấy nghi hoặc.

Mười ba tuổi đã bị buộc phải học tập trong trại giáo dưỡng cho đến lúc trưởng thành, hắn đã đi qua rất nhiều mưa gió, trải qua rất nhiều gian nguy, cũng vượt qua rất nhiều sự khiêu chiến ác liệt, có thể nói tất cả mọi chuyện đều nằm trong tầm kiểm soát của hắn.

Vì sinh tồn, vì báo thù, hắn biến thành một người lạnh lùng như ác ma. Mỗi người đều nói hắn lãnh khốc, vô tình, nhưng chỉ có bản thân hắn hiểu được, đây là một loại thủ đoạn tất yếu.

Trong toàn bộ cuộc đời của hắn, vướng bận duy nhất trong lòng hắn chính là cô em gái đã thất lạc nhiều năm, không nghĩ đến lại xuất hiện thêm một người phụ nữ.    

Hắn thật sự rất muốn biết rõ ràng, Jessica là một người phụ nữ như thế nào. Rốt cuộc khuôn mặt nào mới là bộ mặt thật của nàng. Bộ mặt nào mới là nàng giả dạng?

Yoona nhịn không được vươn tay ra, dùng đầu ngón tay vờn quanh hình dáng đôi môi đỏ mọng của nàng.

Đụng chạm của hắn làm cho Jessica bất chợt tỉnh lại từ trong cơn mơ. Nàng đột nhiên mở hàng mi dài cong vút ra, nắm chặt lấy tay của Yoona thu đặt ở trước ngực.

“Em vừa mới mơ một giấc mơ.” Jessica diu dàng nói với Yoona.

“Giấc mơ gì?” Yoona nhìn thấy ánh mắt lóe sáng của nàng, đột nhiên rất muốn biết nàng đã mơ thấy gì?

Giấu không được vẻ hạnh phúc trên mặt, Jessica nói: “Từ lúc em còn ở cô nhi viện, thường hay thấy cùng một giấc mơ. Trong giấc mơ, em có một ngôi nhà màu hồng xinh xắn, trước sân nhà có một thảm cỏ xanh mượt. Trong mơ em là một cô bé gái, cả ngày nằm trên thảm cỏ xanh mát, chơi đùa cùng chú cún con, ngắm nhìn những đám mây trắng trên bâu trời. Chơi chán, thì mong chờ umma nhanh chóng làm xong bánh ngọt, đợi lúc appa tan sở về thì cùng nhau ăn. . . . . .”

Trong lòng khẽ động, Yoona lại không để cho cảm xúc biểu hiện ở trên mặt.”Sau đó thì sao?”

Ánh mắt đột nhiên tối sầm lại, Jessica cô đơn nói: “Mỗi lần mơ thấy đến đoạn này liền tỉnh, em chưa từng có cơ hội hoàn thành giấc mơ. Cho nên em thật sự rất muốn biết, cảm giác có một gia đình là như thế nào. . . . . .” Sự cô đơn của nàng nhanh chóng truyền vào trong đáy mắt của Yoona, giống như vừa nhìn thấy một cô bé gái đã bị vứt bỏ, vì thế hắn không tự kìm chế được bản than, vươn tay ôm lấy Jessica, theo bản năng muốn đem đến cho nàng chút cảm giác ấm áp.

Lẳng lặng nằm ở trong lòng ngực của Yoona, Jessica thực cám ơn hắn đã ôm nàng, hành động dịu dàng của hắn, làm cho nàng thấy thật hạnh phúc.

Một sự yên lặng ngọt ngào, lan tỏa dần trong không gian phòng ngủ của bọn họ, thời gian dường như cũng lặng lẽ đứng yên không hề lưu chuyển, hai người đều chìm đắm trong cảm giác ôn nhu hiếm có này.

Đột nhiên đôi mắt Jessica sáng lên, nhịn không được ở trong lòng ngực của Yoona kêu to: “Đúng rồi! Hôm nay không phải chúng ta vừa cứu được một  con chó nhỏ  sao? Ban đầu cứ nghĩ nó là con chó đen, sau khi giúp nó tắm rửa sạch sẽ, em mới phát hiện thì ra nó là một con chó màu trắng— rất giống con chó trong giấc mơ của em.”

"Con chó trắng?" Yoona cau mày. Lúc nãy hắn đem con chó thả xuống sàn nhà, nhưng thật ra cũng không chú ý nó màu trắng hay màu đen. 

"Đúng vậy!" Vui vẻ gật gật đầu, sau đó Jessica ngẩng đầu nhìn hắn, tiếp tục nói: "Anh không thấy là con chó nhỏ này rất có duyên với em sao? Hơn nữa bộ dạng của nó thật đáng yêu a!" 

Đáng yêu? Yoona không đưa ra lời nhận xét nào. 

Đối với hắn mà nói, chó mèo, hay những con vật cưng linh tinh khác đều chỉ biết hao tốn lương thực, hoàn toàn không có một chút tác dụng nào cả, là những con vật không có ích, hắn không cảm thấy chúng đáng yêu ở điểm nào. 

Nhìn thấy vẻ mặt không cho là đúng của hắn, Jessica nhịn không được có chút khổ sở. 

"Vậy là con chó nhỏ kia không thể ở lại a..." Sự thất vọng xuất hiện rõ ràng trên mặt của Jessica. 

Phản ứng của Yoona thật lãnh đạm, tỏ vẻ hắn sẽ không đồng ý để cho con chó nhỏ ở lại? Jessica chỉ là thực sự vô cùng muốn chăm sóc chú cún đáng yêu này. 

"Em muốn giữ nó lại, anh không có ý kiến." Yoona vuốt vuốt mái tóc của Jessica, thản nhiên nói. 

"Hả? Anh là nói thật sao?" Jessica vừa mừng vừa sợ nhìn Yoona, nàng không nghĩ tới Yoona sẽ có lòng tốt cho con chó nhỏ ở lại 

"Anh không bao giờ nói đùa." Yoona khẳng định với nàng lần nữa. 

"Cám ơn anh! Cám ơn anh!" Jessica vui mừng kêu to, theo phản ứng tự nhiên ôm chặt lấy Yoona, hôn mạnh lên đôi môi của hắn. 

Sự nhiệt tình hưởng ứng của Jessica làm cho Yoona thoáng có chút xấu hổ, nhưng vẫn giữ vẻ mặt ôm chặt lấy nàng, tránh cho nàng nhất thời vui mừng quá độ mà té rớt xuống giường. 

"À? Tiểu Bạch đâu?" Jessica đã nhanh chóng giúp con chó nhỏ đặt một cái tên rất hay. Đột nhiên phát hiện con chó nhỏ không ở trên giường, Jessica ngây ra một lúc, lập tức nhớ tới con chó nhỏ vừa mới bị Yoona đuổi xuống dưới giường. 

"Tiểu Bạch ngoan ngoãn mau ra đây!" Nàng nhảy xuống giường bắt đầu tìm bóng dáng con chó nhỏ, hoàn toàn quên mất chính mình vẫn còn đang lõa thể. 

Yoona tựa người trên giường nhìn thấy Jessica quỳ rạp trên mặt đất bộ dáng thật thú vị, đột nhiên nhếch lên một nụ cười mà ngay cả hắn cũng không chú ý. 

Cuối cùng cũng đã tìm được con chó nhỏ đang ngủ say sưa dưới gầm giường, Jessica phấn khởi ôm chặt lấy nó, muốn quay trở về giường! 

Hành động của nàng đột nhiên dừng lại, bởi vi nàng bất ngờ nhìn thấy trên mặt Yoona xuất hiện một nụ cười - tuy rằng rất nhạt, rất nhẹ, nhưng Jessica có thể xác định Yoona đã mỉm cười. 

Một nụ cười nhợt nhạt, làm mềm những đường cong nghiêm túc trên mặt hắn, dường như xua đi cảm giác giá rét của mùa đông, vẻ mặt của hắn còn lộ ra tia sáng biểu hiện cho nhân tính. 

Từ trước tới nay nàng chưa từng nhìn thấy hắn cười bao giờ, bất chợt làm Jessica ngây người, cảm động đến nỗi nước mắt không tự kìm chế được chảy xuống, từng giọt rơi xuống trên đầ 

Người phụ nữ này vui quá đến phát điên rồi sao? Tại sao vừa mới cười, rồi lại khóc? 

"Khóc cái gì?" Yoona cau mày hỏi nàng. 

Lau sạch nước mắt trên mặt, Jessica lắc đầu không nói lời nào, bởi vì nàng biết, bí mật này tuyệt đối không thể nói cho hắn biết... 

Có Tiểu Bạch làm bạn, Jessica cũng bắt đầu chơi xấu, mỗi ngày không muốn cùng Yoona đi đến công ty, bởi vì ở trong phòng tổng tài nàng rảnh rỗi đến phát hoảng, cũng cảm thấy vô cùng nhàm chán. 

Yoona cũng không ép nàng, đồng ý để cho nàng ở lại trong nhà chăm sóc con chó nhỏ. Bởi vậy mỗi ngày sau khi tiễn Yoona ra khỏi cửa, Jessica thường dùng toàn bộ thời gian của mình để làm bạn với chú chó Tiểu Bạch bướng bỉnh của nàng. 

Tiểu Bạch rất hoạt bát, cũng rất thông minh, sức ăn của nó rất mạnh, mỗi ngày ăn xong thức ăn dành cho chó, còn có thể kéo chén nhỏ yêu cầu Jessica lấy thêm cho nó một ít. 

Bộ dáng nó thật đáng yêu, lúc nào cũng luôn làm cho Jessica cực kỳ vui vẻ, từ trước đến nay nàng chưa từng có một con vật yêu nào, cho nên nàng vô cùng yêu quý chú cún con này, dù vật quý giá đến thế nào cũng không thể đổi nó được. 

Trước cửa khu biệt thự của Im gia có một rừng cây, lúc vừa mới đến Im gia, Jessica cảm thấy nơi đó thật âm trầm kì quái. Nhưng bây giờ, cánh rừng này lại biến thành nơi tốt nhất để nàng và Tiểu Bạch vui đùa. 

Buổi chiều nào cũng thế Jessica luôn mang theo Tiểu Bạch đến tản bộ trong rừng, sau đó mới quay về căn biệt thư, chờ đợi Yoona trở về cùng nhau ăn cơm. 

Một hôm trời chạng vạng, giống như thường lệ, Jessica ôm theo chú chó nhỏ tinh nghịch đi vào nhà bếp, muốn thức ăn vào chén cho Tiểu Bạch, lại ngoài ý muốn phát hiện trong chén nhỏ đã đầy ắp thức ăn. 

Hả? Là ai làm thế? Jessica đang hồ nghi , đột nhiên Seoyoung xuất hiện trước mắt ở nàng.

“Jessica, đến giờ cho chó ăn rồi à ?” Seoyoung thân thiết hỏi nàng.

Seoyoung luôn luôn có thái độ khinh miệt đối với nàng, hôm nay tại sao lại đột nhiên xuất hiện nói vòng vo, thân thiết như vậy? Jessica không khỏi cảnh giác bước lui về phía sau hai bước.

Nhìn ra phản ứng của Jessica, Seoyoung thở dài nói: “Cô thực chán ghét tôi đến vậy sao? Jessica.”

“Không, không chán ghét. . . . . .” Không biết cô ta hỏi như vậy là có dụng ý gì, Jessica lại đi lui về phía sau từng bước.

Seoyoung thành khẩn nói: “Trước kia thái độ của tôi đối với cô đúng là không tốt, đó là bởi vì tôi ghen tị với cô. Bây giờ tôi đã nghĩ thông suốt rồi, nếu Im tiên sinh thích cô, tôi cũng nên an phận làm tốt vị trí quản gia của mình mới đúng. Cho nên tôi hy vọng cô có thể làm người lớn bỏ qua cho một tiểu nhân như tôi, tha thứ cho tôi?”

Thái độ của Seoyoung xoay chuyển một trăm tám mươi độ, ngược lại làm cho mắt Jessica choáng váng.

Lúc trước Seoyoung không phải hận mình đến chết được sao, còn ra lệnh cho nàng làm những công việc cực nhọc, không phải muốn mượn cơ đuổi nàng đi sao? Không xác định được thái độ của Seoyoung đối với mình là thật tình, hay là giở trò bịp bợm gì, Jessica chần chờ  không dám trả lời.

“Tôi là thành tâm muốn đến giải thích với cô, hy vọng cô có thể tin tưởng tôi. . . . . .”

Liếc mắt nhìn cái chén nhỏ mà Jessica đang cầm tròng tay, Seoyoung hỏi: “ Số thức ăn đó có đủ cho nó dùng không? Tôi làm lần đầu, chỉ sợ không đủ.”

“Là cô lấy thức ăn cho Tiểu Bạch?” Jessica có chút kinh ngạc.

Đúng vậy, tôi thấy cô cùng Tiểu Bạch đi dạo trong rừng, thầm nghĩ rằng sau khi trở về, Tiểu Bạch sẽ đói bụng, cho nên mới chuẩn bị trước, chờ cô trở về.”

Nói xong, Seoyoung còn thân mật ngồi xổm xuống nhẹ nhàng vuốt ve đầu Tiểu Bạch. Tiểu Bạch cũng khẽ cắn nàng mấy cái, tỏ vẻ cho nhiệt tình hưởng ứng.

Thấy một màn như vậy, Jessica cũng bắt đầu mềm lòng, tin tưởng Seoyoung là thật tình có ý muốn mình cùng sống chung hòa thuận vui vẻ. Có lẽ Seoyoung đã tự mình nghĩ thông suốt . . . . . .

“Cám ơn cô giúp Tiểu Bạch lấy thức ăn.” Jessica nghiêm túc nhìn nàng nói cảm ơn.

“Đừng có khách sáo như vậy, chuyện này chỉ là việc nhỏ thôi.”

Seoyoung cười cười, lập tức thử hỏi nàng: “Cô có tha thứ cho tôi không?”

“Đừng nói cái gì có tha thứ hay không? Cho tới bây giờ tôi cũng chưa từng giận cô a!” Jessica chân thành nói.

Đối với Jessica đơn thuần mà nói, nàng và Seoyoung từ trước đến nay cũng thật sự không có thâm cừu đại hận gì. Chuyện hai người có thể chung sống hòa bình đó là một chuyện tốt.

“Cám ơn cô!” Vẻ mặt Seoyoung vui mừng nói.

Đột nhiên dường như lại nghĩ tới cái gì, Seoyoung mở miệng nhìn Jessica hỏi:“Đúng rồi, đầu bếp xin phép nghỉ buổi tối hôm nay, cô có đồng ý giúp tôi chuẩn bị bữa tối hay không?”

“ Đương nhiên đồng ý rồi.” Jessica gật đầu.

“Vậy thì thật lòng cám ơn cô .”

Seoyoung thân thiết đích giữ chặt cánh tay Jessica, một mặt ra hiệu cho nàng buông cái chén trong tay, để Tiểu Bạch đang đứng phản đối có thể hưởng thụ bữa tiệc lớn.

Trong lúc Tiểu Bạch vui vẻ phe phẩy cái đuôi thưởng thức bữa ăn của mình, Seoyoung dẫn Jessica vào bếp chuẩn bị bữa tối. Cô ta còn thân thiết chỉ cho Jessica cách nấu ăn, hơn nữa còn cho Jessica biết những món mà Yoona thích ăn.

Cuối cùng khi một bàn thức ăn đã được chuẩn bị tốt, thì Yoona cũng vừa về đến nhà. Không đồng ý với lời đề nghị ăn cơm chung của Jessica, Seoyoung kiên trì giữ thân phận quản gia của mình, đợi sau khi Jessica và Yoona ăn xong bữa tối, liền nhanh chóng rời khỏi căn biệt thự.

Ngồi trên bàn nhìn Yoona đang ăn cơm, đối với Jessica mà nói, từ  sau khi đến Im gia, hôm nay là ngày nàng vui nhất.

Đầu tiên là Seoyoung không hề xem nàng là cái đinh trong mắt, ngược lại chủ động giải thích với nàng, sau đó lại được ở cận kề, ăn cơm cùng với Yoona, Tiểu Bạch cũng ăn no đang ngủ ở dưới gầm bàn, cảm giác như bọn họ — thật sự giống….. thật sự giống như người một nhà!

Càng suy nghĩ, Jessica lại càng nhịn không được nở nụ cười ngọt ngào . . . . . 

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro

#yoonsic