trích đoạn

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

"Quân ơi, đây là bản nhạc gì thế? Tại sao ngày nào anh cũng chơi nó?"

"..."

"Quân, sao anh thích đến quán Tigôn thế?"

...

" Anh gì ơi, anh tên gì, tại sao lại nắm tay tôi thế kia?"

"Anh tên Quân, hãy nhớ là anh tên Quân và... anh là người yêu em"

"Vâng, Quân"

...

"Anh là ai?"

"Quân, Ngô Khải Quân"

...

"Anh lạ lắm, tôi không quen anh!"

Bàn tay nhỏ nhắn nhẹ nhàng trượt khỏi tay anh. Một khoảnh khắc nhỏ nhoi, trong Quân mọi thứ trở nên chết lặng. Đôi tay anh vẫn còn lại chút hơi ấm của Di. Anh hoảng loạng cầm lấy tay cô, lay gọi cô, áp tay cô lên má mình, thét gọi tên cô. Sợi nắng mỏng manh đậu lại trên gương mặt thiên sứ yên bình trong giấc ngủ không mộng mị.

Yêu thương, thật sự quá mong manh...

Lại một ngày mưa buồn. Hôm nay Tigôn rất đông khách, bởi nghe nói rằng, mỗi năm cứ vào ngày này, có một nhạc công nổi tiếng lại đến đây chơi đàn, chỉ duy nhất một ngày này mà thôi. Đặc biệt hơn nữa, là bao giờ anh cũng chỉ chơi độc một bản nhạc "Song from a secret garden". Bao nhiêu năm đã qua cũng thế. Cũng nghe nói rằng, đằng sau hành động lạ lẫm ấy là cả một câu chuyện tình đẫm nước mắt...
Hoàng hôn lại buông, Quân bước ra khỏi quán, đưa mắt nhìn về phía nền trời đỏ hồng màu ráng chiều, lòng lại nhớ đến bong dáng nhỏ nhắn của Di ngày nào. Anh vươn tay ra, tưởng như có thể chạm vào chút nắng rực rỡ đang lóe lên lần cuối cùng trước khi vụt tắt ấy.

"Di à, anh lại nhớ em rồi..."

Thênh thang biết mấy một nỗi nhớ đơn lẻ, miên man, dằng dặc. Khát khao bao nhiêu một vòng tay dẫu là mong manh trong thời khắc ngày tàn...

Đời người vô thường...

Giấc mộng phù du...

Tháng năm thoi đưa, hoa trôi nước chảy...

Ai ...còn đứng lại nơi này?

Yêu thương đôi khi mong manh như gió, chợt đến rồi chợt thoảng qua, chỉ còn lại những kí ức và một khối tình không thể nào quên.
"Đời người vô thường, giấc mộng phù du", không ai biết được ngày mai sẽ thế nào. Đôi khi người ta không thể vượt qua định mệnh của chính mình khi những bất hạnh cứ thế ập đến. Căn bệnh độc ác đã cướp đi của cô bé ấy mọi thứ, kí ức, sự hồn nhiên, yêu đời và cả sự sống.
"Tháng năm thoi đưa, hoa trôi nước chảy" nhưng chàng trai đó vẫn không nguôi thương nhớ về những kỉ niệm một thời, vẫn không quên tìm về chốn cũ dẫu người xưa nay đã không còn.

Truyện ngắn mang dư vị buồn man mác, để lại một nỗi buồn dai dẳng. Để rồi ta cảm nhận được rằng mỗi giây phút của cuộc đời, mỗi kỉ niệm đã qua đều quý giá và đáng trân trọng biết bao. Đời người ai không tránh khỏi hai chữ "vô thường", chỉ biết rằng ta đã từng được sống, được yêu và từng hạnh phúc.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro