7 H.

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Engfa trầm mặc.

"Vẫn không gọi được?"

Nudee lo lắng gật đầu. Không hiểu sao hôm nay chị gái cô lại về trễ, mọi hôm đều về rất đúng giờ.

Engfa nhìn đồng hồ trên tay, nói." Hay là để chị đưa em đi đón chị gái em?"

Nudee vừa đồng ý thì ngoài trời lại "ầm" một tiếng, sau đó liền mưa ồ ạt trút xuống, tiếng sét đánh rất lớn, Nudee vốn sợ sét nên xanh mặt không muốn đi nữa.

Engfa ôm bạn gái đang lo âu, hôn lên tóc cô.

"Hôm nay đến ở nhà chị đi, tối sẽ đưa em về."

Nudee gật gật đầu, vùi sâu vào trong lòng ngực ấm áp của người yêu. Càng ngày, cô càng yêu người phụ nữ này, cảm thấy mình thật may mắn khi gặp được Engfa Waraha.

Nhìn ra ngoài trời mưa, chị gái hẳn là còn ở lại học viện trú mưa đi?

...

Bên ngoài mưa có tầm tã như thế nào cũng không át nổi tiếng kêu khóc đáng thương của thiếu nữ bị áp trên bàn học.

Hạ thân Charlotte bị va chạm đến đỏ bừng, nàng bị ép dang hai chân ra, nằm nửa người trên bàn dạy học, quần đã bị Heidi cởi sạch, chỉ chừa một chiếc áo thun trắng trên người,

tiểu huyệt bị nhục bổng thô dài đâm đến đỏ tươi ướt ác, cứ mỗi lần cô đâm vào rồi lại rút ra là nàng đều cảm thấy ruột mình như bị lôi ra rồi nhét lại, đau đớn cùng khuất nhục khiến Charlotte bật khóc, há miệng thở dốc, kêu đứt quãng từng tiếng.

Đau quá. Ô ô. Đau quá, làm ơn dừng lại đi!

Ô ô... sắp bị đâm hỏng rồi, ô ô... thật đáng sợ.

Heidi chống hai tay lên bàn, đè lên người Charlotte, hôn lên cái miệng nhỏ mê người đang khóc lóc kia. Đầu lưỡi linh hoạt luồn vào trong, cuốn lấy chiếc lưỡi ngắn bất thường của Charlotte chơi đùa, thắt lưng lại không lưu tình mà dập xuống, hai trái trứng cứng rắn đập vào mông nàng nghe "bành bạch", nhục bổng háu thắng đấu phá lung tung trong cơ thể thiếu nữ, đâm sâu tới nỗi bụng nàng có chút phồng lên.

Charlotte vừa bị người ta đè nặng đâm thọc, vừa bị chặn đường hô hấp, thiếu chút nữa là đoạn khí. Nhưng khi nàng vừa hết thở nổi thì người kia lại buông ra, lát sau lại tiếp tục chơi trò hôn như vậy mà không cảm thấy chán.

Bàn tay đẹp như điêu khắc của Heidi dời đến phần rốn của Charlotte, xoa nắn vòng eo mảnh khảnh của nàng.

Bàn tay nóng hổi của Heidi như có ma lực. Vuốt ve phân thân hồng nhạt, đầu ngón tay cố ý gảy gảy tiểu huyệt non mềm làm cho Charlotte run rẩy một trận, đồng thời tiểu huyệt cũng co rút thật mạnh, hút đến Heidi vô cùng thoải mái kêu "hừ hừ".

Heidi không nhịn nổi, cười một tiếng.

"Tiểu huyệt của p'char thật chặt, gấp gáp như vậy là muốn chị uy no sao?"- Dứt lời, Heidi vỗ mông Charlotte nghe "chát" một tiếng, hài lòng nghe nàng thét lên vì đau.

Cánh mông trắng nõn giờ in dấu năm ngón tay đỏ bầm rõ rệt, đối lập màu sắc khiến dục vọng của Heidi càng sôi sục, cô gia tăng thêm sức lực, đâm đến nỗi Charlotte sắp rớt xuống bàn, chân bàn vững chắc cũng rung lắc mãnh liệt, tiếng ma sát của chân bàn với sàn được lót bằng gạch men nghe "thiết thiết" có quy luật.

Đôi mắt cô tràn đầy tơ máu, giọng khàn đặc như ác quỷ.

"Chơi chết em! Chơi chết em!"- Heidi gác hai chân của Charlotte lên vai, càng tiện cho việc xâm nhập.

Mồ hôi ướt đẫm thân thể nóng bỏng, có giọt men theo thân thể chảy xuống hạ phúc đang đâm rút mãnh liệt, hòa chung với dịch thể, nặng trĩu đọng thành giọt rơi xuống sàn nghe tí tách
.

Charlotte khóc đến mệt, chỉ có thể nức nở vài tiếng mỗi khi cô đẩy một cái, mông thịt bị nhục bổng giã kịch liệt, toàn thân đều là đau nhức, tưởng chừng nửa thân dưới đã rời ra.

Heidi thích nhất là mặt đối mặt mà thao nàng, nhưng gương mặt khóc lóc đáng thương của Charlotte bây giờ không khỏi khiến hứng thú của cô chùn xuống, bèn vén áo lên che mặt nàng, chính mình lại vùi đầu xuống khuôn ngực trắng mịn đang rỉ ra mồ hôi, ngậm lấy đầu vú hồng nhạt đang run rẩy.

Heidi chợt giảm lại tốc độ đâm rút, nhịp nhàng mà đong đưa cái eo, côn thịt thư thả nghiền thí mắt từ từ chảy ra dịch thể trắng đục như đang vắt sữa, đầu lưỡi tham lam mút lấy đầu ti nhạy cảm nghe "chậc" vài tiếng, hút đến đầu vú trong miệng cô cứng rắn, sưng lên, tay bên kia lại không an phận mà mò đến an ủi bên còn lại,

ngón tay có vết chai nhẹ nhàng xoa nắn, móng tay ấn nhẹ lên đỉnh vú non mềm khiến Charlotte run người thở dốc, mặt đỏ lừ như người say rượu.

"Hô. Thật mềm."- Heidi thích thú cắn nhẹ lên hạt đậu mẫn cảm đã sưng tấy lên, tiểu huyệt đang bị cô mài phía dưới kia cứ thế mà run rẩy tiết ra.

Heidi cười nhạo bên tai Charlotte.

"Kém như vậy liền ra..." Heidi lại đẩy mạnh một cái, thích thú nghe tiếng nấc nghẹn của Charlotte, vừa thở gấp vừa nói "... bị chơi như thế này."

Charlotte bị người ta nói trắng trợn ra yếu điểm không cuốn không phải là chuyện có thể cười nhạo, nàng cũng không muốn.

Nàng đã là người tàn tật, lại thêm cơ thể khiếm khuyết như thế nên rất tự ti, giờ lại bị người khác lôi chuyện nàng yếu kém ra chà đạp liền không nhịn nổi, khóc đến áo che mặt ướt đẫm, vải mịn dán chặt vào mặt khiến nàng bị thiếu đi không khí để thở, nàng đưa tay đẩy Heidi đang hung hăng rong đuổi trên người ra, nhưng cô tựa như một khối sắt khổng lồ, không xê dịch dù chỉ một chút.

"Cộp".

Có người.

Charlotte mừng rỡ, bắt đầu phát ra âm thanh "ô ô" cầu cứu.

Heidi nhanh chóng lấy ta bịt chặt miệng nàng, cự căn ướt đẫm càng ra sức thọc vào nơi yếu ớt của thiếu nữ.

Cô nắm lấy bàn tay của Charlotte đang đẩy mình ra mà hôn lên, mặc kệ hai chân nàng cố gắng đạp đạp báo hiệu đã đến cực hạn, bên dưới lớp áo Charlotte bị vải ướt chặn mất đường thở, lại còn bị một người nữ nhân to lớn đè trên người liền không thể hô hấp tiếp. Heidi không để ý cổ Charlotte đã nổi gân xanh, nhịp thở bắt đầu chậm dần.

Bàn tay to lớn giữ lấy áo che mặt Charlotte vẫn không hề buông ra, nàng lúc này đã thoi thóp, phát ra âm thanh bị nghẹn khí kì quái, hai chân quẫy đạp giật giật mấy cái rồi từ từ trượt xuống, buông thõng bên người Heidi.

Heidi phải một lúc sau mới nhận ra điều bất thường, kéo áo xuống, không khỏi hoảng sợ kêu.

"Charlotte."

Charlotte không đáp trả nằm trên bàn, chân buông thõng, hai mắt có chút trợn lên, miệng hơi há ra, viền mắt đỏ hoe còn ẩm ướt, nước mắt thi thoảng lại chảy dài xuống má, nước bọt còn vương bên khóe miệng.

Heidi đánh "thịch" trong lòng, cô hoảng sợ rút phân thân đang phấn chấn bừng bừng nghe "phốc" một tiếng, dịch thể trắng đục không còn vật gì ngăn chặn lập tực trào ra.

Heidi như tỉnh táo lại, cô gấp gáp hô hấp nhân tạo cho Charlotte, vừa xoa bóp lồng ngực không một tiếng đập của nàng.

"Charlotte. Làm sao... em..."- Giọng nói cô hơi run run, gần như muốn khóc, cô vừa thổi khí vào miệng Charlotte, vừa hấp tấp lau mồ hôi lạnh trên trán nàng.

Không nên như vậy.

Charlotte là người mà cô yêu, em ấy không thể...

Mãi một lúc lâu sau, khi máu huyết trong người Heidi gần như đông cứng thì Charlotte mới ho một tiếng, hô hấp dồn dập trở lại.

Heidi mừng rỡ, vuốt ve ngực nàng để nhịp thở ổn định, bàn tay lại run rẩy nâng nàng dậy, hôn lên trán nàng như vừa tìm lại được trân bảo mới đánh mất.

"Em tỉnh rồi..."- Heidi tựa cằm lên mái tóc ướt sũng của Charlotte, thỉnh thoảng lại hôn lên tóc nàng, tự trách mình-"Xin lỗi, Charlotte tôi sai rồi."

Charlotte suy yếu mở mắt, nhìn phía dưới trần trụi của mình, cơ thể nhơ nhớp cùng đau nhức làm nàng tủi hổ mà khóc lớn.

Vì cái gì?

Tại sao luôn là mình? mình đã làm gì sai?

Tiếng khóc xé tâm can của Charlotte đem trái tim Heidi một phát đập nát, người cô yêu lại bị cô làm cho khóc đến tâm tê phế, Heidi càng hối hận hành vi cầm thú của mình, cô vụng về lau nước mắt trên mặt nàng, vội vàng ôm người vào lòng, vừa hôn vừa xin lỗi.

"Về sau liền không như vậy, không ép em, không khi dễ em nữa. Là tôi sai, Charlotte, em đừng khóc nữa, em khóc tâm tôi liền đau, có giận thì đánh tôi, xin em đừng khóc nữa."

Charlotte khóc đến nghẹn khí, mặt mày đỏ bừng như chịu phải oan ức lớn, Heidi đau lòng ôm nàng dỗ dành, chính cô cũng chảy nước mắt từ khi nào cô cũng không biết.

Đó là người mà mình yêu nhất.

Làm sao... chính tay mình lại làm tổn thương em ấy như thế?

Đợi Charlotte ngưng khóc cũng là một lúc lâu sau, nhìn nàng thẫn thờ ngồi trên bàn học, Heidi thở dài một tiếng, nhặt chiếc quần bị vứt ra xa lên, mặc vào cho nàng.

Charlotte cũng không tỏ vẻ mặt gì, chỉ lẳng lặng nhìn nữ nhân đang quỳ trước mặt mình, từ tốn mặc quần áo cho mình.

Mình nên làm gì đây?
...

Charlotte mệt mỏi ngủ thiếp trong lòng Heidi lúc nào không hay, đến khi tỉnh lại nhận ra mình đang ở trong bồn tắm rộng lớn, được xả đầy nước ấm.

Charlotte vẫn chưa hồi thần, ánh mắt mông lung nhìn người nữ nhân trước mặt.

Heidi dịu dàng hôn lên trán nàng, chính mình cũng bước vào bồn tắm, để đầu Charlotte tựa lên vai mình.

Charlotte tuy chưa thanh tỉnh hẳn nhưng cũng biết chuyện gì đang xảy ra, "a a " vài tiếng kháng nghị.

Heidi âu yếm, vỗ vỗ lưng nàng.

"Đừng lo lắng, đây là nhà của tôi. Em bây giờ, không tiện để về nhà."

Charlotte ủ rũ hạ mắt.

Nàng còn có thể về đâu được nữa?

Charlotte bị hơi nóng của nước trong bồn hun cho đầu óc mơ hồ, không khỏi tự hỏi.

Tại sao mọi chuyện lại trở nên như thế này?

Từ sau đêm đó...

Tất cả mọi thứ dường như bị đảo lộn hết.

Trong lòng nàng lại càng không thể chấp nhận nổi, từng người từng người không hề do dự mà đối nàng....

Đương lúc suy nghĩ vẩn vơ, ngón tay thon dài của Heidi lại bất ngờ thâm nhập vào trong tiểu huyệt non mềm, Charlotte giật mình "a" một tiếng, mắt ửng đỏ, cơ thể lại co thành một đoàn?

Lại nữa sao?

Heidi nhận ra bả vai của nàng hơi run run liền nhẹ giọng trấn an.

"Không phải, tôi chỉ là muốn đem tinh dịch còn trong người em lấy ra, nếu không lấy ra sẽ rất khó chịu. Đừng sợ."

Dù cho cô nói như thế nhưng Charlotte vẫn cảm thấy khó chịu, dị vật đi vào nơi bị chà đạp đến sưng đỏ đau nhói, lại có chút ngưa ngứa kỳ quái.

Nói Heidi không nổi lên tà tâm là sai, tư vị bên trong Charlotte tuyệt vời như thế nào đâu phải cô chưa từng nếm qua, nhưng bây giờ không thích hợp làm chuyện đó.

Heidi dùng lực nhanh nhưng không mạnh, dễ dàng khiến tinh dịch còn bên trong huyệt cũng bị đào ra, men theo dòng nước mà chảy ra. Charlotte nức nở một tiếng, cảm giác kỳ quái nơi thân dưới khiến nàng vừa xấu hổ, vừa bối rối không biết làm gì.

Đột nhiên, ngón tay Heidi chạm vào một điểm gồ lén bên trong huyệt khiến Charlotte tê dại một trận, khoái cảm đột ngột kích thích đại não khiến nàng như dại ra, thở hắt một tiếng.

Heidi cũng không khá hơn, huyệt mềm mại, nóng ấm xoắn chặt lấy ngón tay cô khiến cô không khỏi tưởng tượng nếu nơi này ngậm chặt lấy mình thì tuyệt vời biết bao.

Cô tự nhắc nhở mình trong đầu không nên tiếp tục phạm sai lầm, nhưng bàn tay lại không khống chế nổi mà dời xuống bờ mông trắng mịn, mềm mại xoa nắn.

Charlotte bị cô vừa xoa vừa kích thích không khỏi ngưỡng cổ thở dốc, cổ họng rầm rì như mèo con được chủ nhân vuốt ve, mặt nàng ngày càng đỏ, cũng không kềm chế nổi tiếng kêu thích ý, kêu đến Heidi cứng rắn, đau nhức tiểu đệ đệ đến lợi hại.

Charlotte nức nở một tiếng, bàn tay vội vàng bấu chặt bả vai của Heidi, run người một cái liền tiết ra.

Heidi bên này đã nhịn đến cực hạn, cự long kêu gào muốn vùi mình trong nơi thoải mái, cô hôn lên cổ thiếu nữ, nhắm mắt thở dốc.

"P'char... chúng ta làm nhé?"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro