47. Niệm khúc cuối

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Jennie tan sở ra về, dĩ nhiên là đi đường sau như mấy hôm nay, vì trước sảnh công ty vẫn có một cây si trồng bao lâu không nản chí. Nàng biết mọi thứ nên nói rõ, với cái im lặng này thật sự rất hèn nhát và tổn thương người ta hơn. Nhưng trước mắt nàng chưa biết phải nói thế nào, vậy nên trước khi tìm ra cách nói với Seho vẫn nên đi cửa sau hơn. Hôm nay nàng lại không muốn dây dưa, muốn về nhà sớm.

- Cô ba về chưa? - Jennie hỏi ngay một anh gia nhân ở sảnh nhà.

- Dạ rồi.

Cô thở phào một cái không biết anh gia nhân đó có nghe thấy không?

Bước chân vội vã lên cầu thang.

Cạch...

Lisa giật mình, nhanh chóng bỏ cái gì đó vào hộc bàn. Thấy Jennie xôm xôm vào liền nở nụ cười gượng gạo.

- Chị về rồi sao?

- Sáng đi đâu sớm không gọi chị? - Nàng thẩy túi xách xuống ghế, nghiêm mặt dỗi hờn.

- Em có việc mà. - Lisa điềm tĩnh đẩy hộc tủ vào như tiện tay, thật chất không muốn vợ thấy, đứng lên tiến về chỗ nàng, hôn lên má vợ rất tự nhiên.

Nàng dù còn bực bội nhưng không hề muốn giận hờn, đưa tay ôm cổ chồng.

- Sau này không được vậy nữa.

- Ừm! Tắm đi rồi ăn cơm. - Lisa mỉm cười, trong nụ cười hôm nay lại mang nét tư lự lạ thường, Jennie dĩ nhiên nhận ra, chỉ là nghĩ người ta còn buồn chuyện cô Mo Yeon nên không nói gì.

Buổi tối trôi qua bình thường như mọi ngày, khi nàng bước ra khỏi phòng tắm, nhìn quanh quẩn không thấy chồng liền tìm kiếm. Ừm hoá ra ở ngoài ban công, nhè nhẹ bước đến, điều gì đó khiến Jennie dạo này luôn muốn đặt Lisa vào tầm mắt.

Nàng nhẹ kéo tấm rèm, ngoài đó, một bóng cao thẳng nhẹ nhàng dựa lưng vào ban công, thư thả rãi mắt xuống dưới, những ngọn đèn lập lờ xa xa phía ngoài khuôn viên Manoban Gia. Jennie khựng lại ngắm nhìn, đối mắt ấy hôm nay sao xa xăm? Có chút vấn vương chút tiếc nuối, nàng thật không ngờ đến một ngày bản thân vô thức yêu người ta nhiều đến vậy. Lại muốn đứng như vầy nhìn ngắm, bồi hồi xao xuyến khi cảm giác chân thực ngũ quan ấy vẽ nên từng nét khắc sâu vào tim mình, từng nét, từng nét một... Như hình xăm, như điêu khắc...

Sực nhớ có lần, nàng đứng ngoài ban công, còn Lisa cũng đứng trộm nhìn nàng thế này, lúc đó, em ấy có cảm giác như mình không nhỉ?

Đúng là khi yêu, con người ta trở nên nhạy cảm vô ngần.

Jennie là đang đắm trong cái hạnh phúc quá ngọt ngào, mà hờ hững không nhận ra thế giới xung quanh mơ hồ thay đổi, trong mắt nàng, cả thế giới thanh tĩnh, mọi thứ không tồn tại, chỉ duy nhất đọng lại một người.

- Lisa...

Vòng tay khẽ khàng quấn lấy eo Lisa từ phía sau, thoáng giật mình nhưng nhanh chóng định thần, khoé môi cong lên.

- Chị... Ngoài này lạnh.

- Có lò sưởi rồi này. - Nàng càng siết tay chặt. Từ lúc nào Jennie cũng biết phong tình? Cũng ngọt ngào nhỏ nhẹ?

Lisa ánh mắt loé sáng, chợt vui, rồi cũng chợt buồn hơn gấp bội.

Rẳn rỏi gỡ tay Jennie ở bụng mình ra, xoay người ôm vòng lấy eo nàng bế xốc, đặt vợ ngồi lên lan can, đứng dưới ôm eo nàng. Jennie ngồi im phần vì hơi sợ té phần muốn tận hưởng không khí này, choàng cả hai tay qua cổ chồng ôm chặt. Cùng nhau hướng mắt ngắm nhìn vầng trăng chiếu ánh sáng bạc và những ngôi sao lấp lánh xung quanh. Lần cùng cùng nhau ngắm trăng!

- Vợ này.

- Hửm? - Tự nhiên Lisa gọi thế làm mặt nàng ửng đỏ, trước đây em ấy chưa gọi như vậy bao giờ.

- Nếu lỡ mình xa nhau thì sao? - Tiếng nói mơ hồ lạc lõng.

Jennie nghe thấy sững người, nghiêm nghị.

- Muốn vậy lắm hả?

- Không... nếu thôi mà. - Thấy thái độ gay gắt của nàng, liền tập trung, nhẹ giọng lại, vuốt tóc Jennie dỗ dành.

- Nhất định không có, nếu cũng không được. Có nghe không? - Nàng nhướn mày, ghé sát mặt Lisa để hai hơi thở quấn quýt nhau thật gần, hai ngón tay nhỏ nhắn ngắt chóp mũi chồng một cái đau điếng như cảnh cáo, không được nói mấy lời xui xẻo.

Dù vậy nhưng sao... tích tắc trong nàng vô thức sợ bởi mấy lời thốt ra từ chính miệng Lisa, trái tim nhói lên vì hẫng mất mấy nhịp. Ôi nghe thôi đã như vậy rồi, có thật làm sao chịu nổi?

- Vâng! Bà xã đại nhân. - Lisa hôn nhanh lên môi nàng lấp liếm, không muốn vợ chồng cãi nhau vấn đề không đâu.

Hai đứa đang chụm đầu tâm tình bỗng nghe tiếng xôn xao ầm ĩ dưới vườn, Lisa đỡ Jennie đứng xuống, chồm người xem, ngoài ánh đèn mờ phía xa có rất nhiều người tụ tập. Tế bào que cực nhạy bén trong đôi mắt Lisa liền nhìn thấy Chaeyoung lẫn trong đám đông, hoảng hồn đi nhanh xuống đó, Jennie đi theo.

Đúng là Park Chaeyoung đang ở giữa cả đám gia nhân, cô được một người làm vườn đỡ dậy, nhưng chẳng muốn đứng lên, cứ gục đầu khóc rưng rức.

- Chị Chaeyoung, có chuyện gì? - Lisa lo lắng, tức khắc rẽ đám đông ngồi xuống bên cạnh Chaeyoung.

Dường như nhận được âm thanh quen thuộc và vòng tay đáng tin cậy đặt lên vai mình, Chaeyoung đang hoảng loạn lập tức ôm lấy Lisa.

- Jisoo... Jisoo... Chị nhìn thấy Jisoo... - Nhịp thở của nàng rất gấp gáp, có vẻ như đã chạy một đoạn xa trước khi té xuống đất.

Lần trước bác sĩ đã nói không được xúc động mạnh, sẽ ảnh hưởng thai nhi.

- Không sao đâu, chị Chaeyoung, bình tĩnh đi, không có, chị hai không ở đây.

Lisa lập tức xám mặt, ôm lấy Chaeyoung vỗ về... Sau lưng còn có ai khác tái mặt hơn, giữa đông người như vậy mà ôm nhau thắm thiết? Mặc dù cũng có chút thương xót Chaeyoung, nhưng cỗ khó chịu bây giờ lớn hơn, hừng hực. Chồng tôi mà! >.<

- Có... Có... Bác làm vườn cũng nói có... Có mà... - Chaeyoung bắt đầu khóc, khóc nhiều, rất kích động, thở dốc.

Lisa cật lực vỗ về, vuốt vuốt tấm lưng mềm mại an ủi. Muốn nói gì đó nhưng lại không muốn làm Chaeyoung kích động hơn. Không còn Jisoo ở đây, Chaeyoung càng không thể dựa dẫm vào ai khác ngoài mình, vậy nên trước giờ Lisa luôn làm hết mọi cách thay Chu bảo vệ cô gái này.

- Đúng vậy cô ba, đêm xảy ra án mạng... Có vài người thấy hồn cố chủ tịch về, người đầy máu me... - Một anh chàng ngập ngừng lên tiếng, vẻ sợ sệt.

- Đúng vậy, chúng tôi hay thấy hồn cố chủ tịch hiện về, lơ lửng ở cửa sổ phòng cô Chaeyoung, hôm xảy ra án mạng chủ tịch người máu... - Người khác thêm vào, chắc chắn hơn.

- CÂM MIỆNG!!! - Lisa gầm mạnh một tiếng, quắc đôi mắt chim ưng đảo một vòng quanh đám đông, tay vẫn ôm thân thể run rẩy yếu đuối của Chaeyoung. Chưa bao giờ cô ba nhà này trở nên đáng sợ như vậy khiến ai nấy im bặt. Một lúc sau, Lisa mới lấy lại được chút bình tĩnh, trấn hồn. – Chị hai đã khuất, tôi cấm tất cả bàn ra nói vào làm hoang mang lòng người, còn nữa, sau này nếu không có việc gì đừng lảng vảng vườn sau. Nghe chưa?!

Lisa trừng mắt, sau đó đứng lên, sẵn tiện vòng tay bế xốc Chaeyoung theo, sải từng bước vững chắc vào nhà. Jennie thấy hình ảnh này, lòng càng bực bội, nhưng vẫn bước theo vào trong, nãy giờ nàng cứ cảm giác mình giống như không khí.

Đặt Chaeyoung lên sofa, Lisa đi vào lấy một ly nước lọc, sau đó quỳ xổm dưới đất trấn an chị dâu, dúi ly nước vào bàn tay vô cùng run rẫy, gầy guộc xanh xao.

- Chị Chaeng bình tĩnh, nói em nghe, chuyện gì vậy? - Lisa ân cần dịu dàng, vô cùng nhã nhặn. Phía sau lưng có ánh mắt trợn lên trợn xuống vẫn không hay biết, bởi lo lắng chú tâm vào Chaeyoung, lo cho đứa bé trong bụng.

Chaeyoung dần dần đã đỡ kích động, lập cập đưa ly nước lên hớp một ngụm, thút thít kể trong hơi thở đứt đoạn.

- Chị ngủ chập chờn... Thấy... Thấy Jisoo đứng ở đầu giường.... Chị ấy... Chị ấy ngồi xuống vuốt tóc chị, xoa bụng chị... Nhưng mà...nhưng mà khi giật mình dậy chị ấy bay mất ra ban công... Chị ấy bay ra sau vườn... Chị...chị chạy theo... Jisoo đi mất sau vườn... Jisoo... -
Chaeyoung nghẹn không thể kể được nữa, lại khóc, lại kích động.

Lisa nhắm mắt nuốt khan, mặt mày tái xanh. Chu ơi là Chu! Sao lại manh động như vậy? Không thể chịu nổi nữa, nắm bàn tay lạnh ngắt của Chaeyoung.

- Chị Chaeng... Có thể chỉ là hồn của chị hai thôi, hoặc chị nhớ quá nên nằm mơ. Lần sau đừng chạy theo như vậy nữa ha, nha, hứa với em, được không? - Lisa vỗ về cô gái nhỏ đang khóc ngất, cố thật nhỏ nhẹ để cô nghe lời, kì thực bây giờ đối với người này không thể không ôn hoà.

Gật gật...

- Chắc chắn? Hứa với em, lo cho đứa nhỏ trước. Được không? Dù có chuyện gì đi nữa...

Chaeyoung ngước đôi mắt ướt đẫm nhìn Lisa có gì đó thấy kì lạ, nhưng từ lúc mất Jisoo, luôn đặt sự tin tưởng vào đứa em có gương mặt giống người cô yêu thương nhất này.

Gật gật, mạnh hơn một chút.

- Được rồi, em đưa chị lên phòng nghỉ.

Lisa ôn nhu dìu Chaeyoung lên phòng, lần này rất cẩn trọng, xem xét đóng chặt hết cửa sổ, cửa ban công, khoá trái bên trong để chắc chắn không có ai lọt vào được, sau đó đứng lên định ra ngoài, chẳng hiểu sao dừng bước, đứng một góc trầm ngâm nhìn Chaeyoung, đôi mắt ưu thương tư lự... Thêm một lúc lâu, mới rời khỏi, đi về phòng mình.

...

Vợ về phòng tự lúc nào? Có lẽ là từ lúc Lisa ân cần dìu Chaeyoung, quay mặt vào góc tường.

Buông tiếng thở dài mệt mỏi, đến giường ngồi, chậm rãi nằm xuống, từ từ áp sát Jennie phía sau, người kia nằm im không nhúc nhích.

- Chị...

Thanh âm nhỏ nhẹ phảng phất muộn phiền.

- Sao không đi với người ta luôn đi?

Ặc, gì người ta ở đây? Rồi cái giọng dỗi hờn này ở đâu ra nữa? Dù đang không vui nhưng Lisa vẫn phải phì cười câu nói này của nàng.

- Ghen với chị dâu hả? - Ghé sát tai Jennie thì thầm giọng bỡn cợt.

Nàng có phần thẹn, phần bực tức, quay lại.

- Không! Ai thèm ghen... Làm gì có em chồng nào lại thân mật với chị dâu như vậy? Trong khi chồng người ta mất rồi đó. - Nàng trưng vẻ mặt nghiêm túc vô cùng.

Ừ thì đúng là Chaeyoung rất đáng thương, chị ấy rất yêu Jisoo, ừ thì Lisa rất yêu nàng. Ừ thì Chaeyoung đang mang thai cháu ruột của Lisa, chồng nàng là người trọng thâm tình... Nên mới nói ở trong một hoàn cảnh đặc biệt, nhưng mà chẳng thể nào ngăn máu nóng dồn lên não khi thấy Lisa chăm sóc người khác. Sờ sờ trước mặt, dù nàng không muốn nghĩ cũng tự nhiên bức rức.

- Hôm nay chồng không muốn giận nhau có được không? - Lisa tự nhiên vô cùng uỷ mị, ôm lấy nàng nằm xuống giường, rút vào người nhau.

Linh cảm cho Jennie biết cái gì đó bất an, vậy nên nằm im.

- Có chuyện gì sao? - Dẫu mềm lòng, nhưng vẫn cao giọng lấy chút phong độ. Lisa lạ lắm.

- Không có gì, em yêu chị...rất nhiều!

Làm sao vậy? Jennie cau mày, có điều âm thanh êm ái truyền đến mấy lời hiếm hoi này, lòng nàng tan thành nước, có giận có ghen bao nhiêu đều trôi đi hết.

Lisa không để nàng nói thêm, áp môi lên môi, có gì đó giằng xé trong lòng, trong ánh mắt và cả trong nụ hôn đang dây dưa trên môi nàng. Lúc nồng nàn day dứt, lúc êm êm như ru, lúc cuộn trào từng đợt hệt muốn nuốt chửng nàng đi. Rất lâu...

Bàn tay mon men đến vạc áo.

- Lisa, không được... - Hơi thở sớm không còn bình thường, có điều nàng đủ tỉnh táo bắt lấy bàn tay hư hỏng.

- Sao vậy? Một chút thôi, hôm nay thôi... - Hơi thở nhuốm trầm đục phả ra, nói cho nàng biết chồng đang muốn gì?

- Chị kẹt đèn đỏ rồi, không được. Đợi vài ngày nha. - Jennie vuốt ve gò má bầu bĩnh vỗ về chồng, mấp máy đôi môi đã bị Lisa làm sưng mọng, bóng nhẵn.

- Ừm, vậy thôi. - Không đòi hỏi thêm, hôm nay xem chừng rất ngoan ngoãn, ôm lấy nàng, ôm rất chặt.

- Em yêu chị nhiều lắm. Nini...

...

- Lisa! - Jennie im im lắng nghe, bỗng hốt hoảng khi cảm nhận một giọt nước rơi xuống bờ vai mình mát rượi. Túm lấy khuôn mặt Lisa ra xem, khoé mắt ươn ướt. - Em bị sao vậy?

Lisa né tránh, thoát khỏi bàn tay nàng để cố vùi sâu vào hõm cổ nồng mùi vị thân quen, giấu giếm.

- Đâu có gì, em yêu chị quá thôi.

- Có chuyện gì? Nói chị nghe.

- Đâu có... À... Em hát ru chị ngủ, chịu không?

Lại còn hát ru, thôi được, nghe cũng hay ho, hôm nay tự nhiên kì cục, nhưng nàng lại bị dụ dỗ bởi những lời tha thiết nên không màn thắc mắc. Cười tủm tỉm.

- Được, hát bài gì? - Jennie rất thích thú trò chồng vừa bày ra, lần đầu biết yêu, cho nên có lẽ... Cái gì cũng là lần đầu tiên... Cái gì lần đầu tiên luôn đẹp... Và đẹp nhất là: người yêu hát cho nghe.

Lisa nằm lại đàng hoàng, gối đầu nàng lên một cánh tay mình, tay còn lại vắt ngang vùng bụng phẳng lì, chân gác qua người nàng đầy chiếm hữu, chỉnh lại nhiệt độ điều hoà kéo chăn đắp ngang ngực cho cả hai và chỉnh mờ thêm đèn ngủ.

Giọng hát trầm ấm chậm rãi cất lên, từng nhịp, từng lời... Một tình khúc buồn da diết.

Dựa vai nhau cho nhau yên vui ấm áp cuộc đời
Tìm môi nhau, cho nhau rã nát, rã nát tim đau
Vừa đôi tay, ước muốn tù đầy,
Tóc rối bạc màu vết dấu tình sầu
Nhìn em, nhìn em giây phút, muốn nói yêu em
Xin cho tôi, tôi như cơn ngủ
Ru em, đưa em một lần
Ru em vào mộng, đưa em vào đời
Một thời yêu đương
Cho tôi xin em như gối mộng
Cho tôi ôm em vào lòng
Xin cho một lần, cho đêm mặn nồng
Yêu thương vợ chồng...
Dù mai đây ai đưa em đi đến cuối cuộc đời
Dù cho em, em đang tâm xé, xé nát tim tôi
Dù có ước, có ước ngàn lời, có trách một đời
Cũng đã muộn rồi
Tình ơi! dù sao đi nữa xin vẫn yêu em!

Jennie nghe mới hết một đoạn đầu đã dần dần tiến vào giấc ngủ lúc nào không hay biết, ngoan ngoãn rúc vào lòng Lisa như một con mèo cuộn tròn. Quả thật nằm ngay ngắn êm đềm trong vòng tay này chuẩn bị ngủ rất thoải mái, lại thêm âm thanh bản thân cho là êm tai nhất thế giới, quyện từng lời hát đưa đến, càng cho người ta cảm giác hưởng thụ gấp đôi.

...

Lờ mờ sáng, Jennie trong cơn mê man cảm nhận có ai đó đứng đầu giường nhìn mình, lâu thật lâu, đôi mắt buồn rười rượi phảng phất trăm ngàn yêu thương cháy bỏng. Rồi một đôi môi ấm nồng nàn đặt lên môi nàng giữ một thời gian, như cố hút hết những ngọt ngào cuối cùng, như muốn cắt nhỏ nàng ra hoà thành một phần vào cơ thể mình.

Bước chân bịn rịn, rời khỏi phòng, cánh cửa đóng lại rất khẽ.

Jennie thức dậy theo đúng cảm thụ đồng hồ sinh học, lười nhác không muốn dậy, nàng nằm im trong tấm chăn dày được ai đó đắp lại cẩn thận, như con mèo lim dim với bộ lông mềm mại. Chiếc gối bên cạnh còn nồng hơi ấm mà người chẳng thấy đâu.

Khó chịu vô cùng, hai ngày rồi thức dậy không gọi nàng. Nhưng hôm nay không thư thả như hôm qua, vì Jennie phải đến công ty sớm có cuộc họp quan trọng. Gấp gáp sửa soạn đi. Lòng thầm nguyền rủa con người vô tâm đó, tối nay về là chết với tôi!

Được rồi!

...

- Tổng giám đốc, có người đợi chị rất lâu rồi.

Jennie từ phòng họp bước ra liền nghe thư kí báo, nhíu mày đi theo nàng.

Trong phòng chờ là một người đàn ông mặc Âu phục lịch lãm, nàng không hề quen biết.

- Chào cô! Cô là Kim Jennie?

Người đàn ông chìa tay ra, nàng lịch sự bắt lại.

- Đúng vậy, là tôi.

Nàng đưa bàn tay ý mời người đàn ông ngồi xuống ghế nói chuyện, bản thân cũng đỉnh đạc ngồi xuống, thể hiện tôn nghiêm của một người phụ nữ quyền lực.

- Tôi là luật sư đại diện của cô Lalisa Manoban, chủ tịch tập đoàn Manoban Gia.

Đôi mày nàng càng chau chặt.

- Chồng tôi!

Không cần phải khẳng định vậy đâu, người đàn ông gật đầu cầm sấp hồ sơ lên.

- Đây là đơn ly hôn của chủ tịch, mong cô hợp tác.

Jennie choáng váng, mắt mở to hết cỡ nhìn ông ta như người ngoài hành tinh.

- Ông nói nhảm gì vậy? - Mắt dao động mạnh, nhìn ông ta như thể muốn nói tìm nhằm người rồi, nàng và chồng rất hạnh phúc, làm gì có chuyện ly hôn ở đây?

- Đây là đơn do chủ tịch Manoban viết, cô có thể hợp tác để công việc dễ dàng hơn, nếu không trong yêu cầu sẽ ly hôn một phía. Cô có một nửa cổ phần của chủ tịch ở Manoban Gia.

Jennie nhìn thái độ nghiêm túc và tác phong chuyên nghiệp của ông ta, bắt đầu run rẫy, tim đập điên cuồng, cả thế giới bỗng chốc thinh lặng. Tiếp sau đó là tai ù ù, mở sấp hồ sơ ông ta đang cầm. Quả thật... Tên cả hai rõ ràng trên giấy.

Nàng cắn môi, không phải! Nhất định không phải.

Lấy điện thoại định gọi hỏi Lisa xem đang chơi trò gì? Tạo thú vị hả? Đùa kiểu gì đây?

Nhưng trước cả khi nàng kịp bấm số của Lisa đã có người gọi trước: Seo Joon.

Lập cập bấm nghe luôn.

- Chị Jen, đến sở cảnh sát ngay đi.

- Chuyện gì? - Nàng run giọng, chẳng quan tâm đâu nhưng vẫn trả lời như bản năng.

- Chị Lisa tự thú là hung thủ giết Mo Yeon Manoban.

Bụp...

Seo Joon vừa dứt câu cũng là lúc chiếc điện thoại siêu phẩm nàng đang cầm rơi xuống đất theo phương thẳng đứng, dù tay cầm điện thoại của Jennie vẫn đang áp vào tai. Đôi mắt đờ đẫn vô hồn, môi tím tái run bần bật...

...Ngất xỉu.



...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro