QUÁ KHỨ

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

- Ba.. huhu ..ba  hư lắm. Ba đánh mẹ..con ghét ba... huhu

Nhưng trái với hành động vỗ về con thì ông ta xô nó ra. Tay nó rướm máu. Mẹ nó cầm chân ba nó nói :

- Hức..anh ơi..em đi cũng được nhưng em xin anh hãy cho con ở lại. Dù sao cũng là con anh, anh à.

Mụ già ngồi ở sofa lên tiếng :

- Con sao! Nực cười. Cô dõng tai nghe cho kĩ. Con của anh ấy là Bae Suzy chứ không phải Bae Jiyeon . Hai mẹ con cô đừng xin xỏ gì. Quản gia! Mau tóm cổ 2 mẹ con ăn mày này ra đi

Rồi ả ta tình tứ cùng ba nó lên lầu. Mẹ nó thất thiểu dắt nó đi. Đường đường là phu nhân và tiểu thư tập đoàn Vesa đứng thứ 10, giờ thành kẻ lang thang. Cả hai ngày mẹ con nó chưa có gì vô bụng mà ông trời cũng trêu người. Gió thổi mạnh, mây đen kéo đến và trời đổ mưa. Mưa càng lúc càng lớn và không có dấu hiệu dừng. Vì sợ con lạnh mẹ nó ôm trọn nó vào lòng để nó không bị ướt và lạnh. Nhận được hơi ấm từ mẹ..mi mắt nó nặng trĩu và nhắm lại.

Sáng hôm sau, nó tỉnh dậy thì thấy mẹ nó ngất. Toàn thân lạnh ngắt. Chết rồi! Nó nhớ ra là mẹ nó bị ung thư phổi. Vội năng nỉ người qua đường đưa mẹ nó vào viện. Cũng may là có ông chú tốt bụng đã giúp.

Ngồi co chân trước cửa phòng cấp cứu. Nó cầu mong mẹ nó bình yên vô sự. "Ting"cửa phòng cấp cứu mở ra nó lay tay bác sĩ :

- Bác sĩ ! Mẹ cháu..

Hiểu ý nó vị bác sĩ thở dài :

- Mẹ cháu đang mang trong người bệnh ung thư phổi, lại còn bị cảm lạnh khiến cho bệnh nặng hơn..ta e..

Chưa kịp để bác sĩ nói xong, nó chạy ù vào trong. Mẹ nó cơ thể ốm yếu, xanh xao. Thở mệt nhọc bằng máy. Cầm đôi bàn tay mẹ, nó áp vào má mặc cho nước mắt chảy dài :

- M..mẹ ơi..hic..mẹ sẽ khỏe phải không mẹ..mẹ sẽ tiếp tục dẫn con đi ăn kem, mẹ à!

Mẹ nó gắng sức nói :

- Y..Yeonie..m..mẹ xin..l..ỗi...c..con hãy      s..s.ống tốt.... đừng..đ..ặ..t niề..m  tin quá nhiề..u.
H.. hãy..gi..úp mẹ     dành l..ại  Vesa tâ..m...huyết   của..ông..ngoại con.

Rồi bà nhắm mắt buông tay. Nó sửng sờ. Mắt nó nhoè đi, hét :

- MẸ À!  HIC MẸ DÂY ĐI MÀ.. HUHU... DẬY ĐI

Nhưng đáp lại vẫn là im lặng vô vọng. Nó khuỵu xuống. Sau khi nhờ bệnh viện lo cho mẹ. Nó lang thang, nhìn con đường dài phía trước giờ còn mình nó. Nó mới 13 tuổi thôi mà. Làm sao chịu được cú sock này. Nó hận!  Nó hận ông ta. Nó thề sẽ khiến ông ta sống không được yên. Bỗng đầu óc nó quay cuồng và ngã xuống. Khoảng một lát sau, có 1 chiếc xe hơi sang trọng dừng kế nó. Một cặp vợ chồng xuống xem tình hình. Gọi mãi mà nó không dậy đành bế nó về.

Nó lơ mơ tỉnh giấc. Đây là đâu!  Nó đang ở trong một căn phòng to gấp đôi phòng củ của nó " Cách " tiếng mở cửa.

Cặp vợ chồng bước vào nhìn nó cười hiền. Bớt cảnh giác nó nhìn họ, người phụ nữ hỏi :

- Nhà cháu đâu! Sao cháu lại ngất giữa đường.

Nó chỉ lắc đầu. Người đàn ông vuốt tóc nó :

- Cháu cứ nói!

Nó bắt đầu có thiện cảm. Kể cho họ nghe. Giọng nói nghèn nghẹn như kìm chế, kể xong nó oà khóc. Người đàn ông nói :

- Ông ta quả là rất tồi.

Người phụ nữ ôn nhu nhìn nó :

- Chúng ta không có con, vậy con hãy làm con gái bọn ta.

Nó lưỡng lự, nó không biết làm sao nếu nhận thì mọi người sẽ nói nó là kẻ hám danh. Như hiểu ý nó, người đàn ông lên tiếng :

- Con yên tâm, ta sẽ giúp con dành lại Vesa, hoàn thành tâm nguyện của mẹ con .

Họ kiên nhẫn nhìn nó, nó gật đầu. Mẹ nó (gọi vậy luôn ha) cười tươi nói :

- Good! Từ giờ con sẽ là Park Jiyeon con gái của ta. Là nữ chủ nhân tương lai của Park thị. Ta sẽ công bố cho giới thông và con yên tâm ta sẽ không để ảnh con.

Nó gật đầu và cảm ơn bà, nó thấy thương bà như mẹ ruột. Nó là Jiyeon, con gái tập đoàn Park thị. Dù nhỏ tuổi nhưng nó biết tập đoàn Park thị, tập đoàn này đứng thứ hai thế giới, chủ tịch là Park Ji Hoon 1 thời làm mưa làm gió được mệnh danh là "ông vua cổ phiếu " khiến ai cũng sợ. Còn phu nhân là Kim Tae Hee một nhà thiết kế tài ba.

Sau khi chôn cất mẹ ruột xong, nó thay đổi hẳn. Lầm lì, ít nói, nó Quyết tâm trả thù . Nó được mẹ nó dẫn sang nhà bác Lee bạn thân của mẹ nó. Ở đây nó quen được một cô bạn. Mái tóc búp bê ôm lấy khuôn mặt tròn trĩnh, đáng yêu. Cô hỏi nó :

- Nè! Cậu xinh quá ,cậu tên gì?

- Park Jiyeon, còn cậu

- Tớ là Lee Ji Eun.

Nó và cô rất hợp nhau, vì nhà cùng 1 khu nên chiều nào 2 đứa cũng qua lại chơi với nhau. Tụi nó nhường nhịn, bảo vệ nhau xem nhau như chị em.
→→→→→→→→→→→→→→
2 năm sau.

- CÁI GÌ! TỤI CON MUỐN ĐI PHÁP!

Vâng! Đó là tiếng hét của nhị vị phụ huynh. Tụi nó năm nay 15 tuổi, tụi nó thông báo đi du học mặc cho gia đình ngăn cản. Nói không lại tụi nó nên 4 ông bà cho tui nó thoả chí. Ngày tiễn tụi nó ra sân bay, hai bà mẹ dặn dò đủ điều. Bỗng loa phát thanh

"Chuyến bay từ Hàn sang Pháp sắp cất cánh mong hành khách nhanh chóng làm thủ tục "

Tụi nó ôm ba mẹ mình rồi kéo vali vào. Ngồi trên máy bay, nó nhớ lại chuyện năm xưa, nắm chặt tay nó khẽ "Các người cứ sống tốt những năm tháng còn lại, tôi sẽ đòi lại từng món một ". Rồi nó khẽ thiếp đi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro