Chương 50: Trong hoạn nạn nhìn thấy thâm tình

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng


Hoàng đế bỗng dưng xuất hiện khiến mọi người một phen kinh ngạc, đồng loạt quỳ xuống hành lễ. Khi mọi người được lệnh đứng lên, Kỳ Phong vẫn quỳ gối tại chỗ, không chút e sợ hướng hoàng đế lên tiếng:

"Phụ hoàng, mong người hãy tha cho con hổ này!"

Hoàng đế nhìn hắn, rồi quay sang Bạch Hổ từ nãy tới giờ vẫn đang bị bao vây bởi các binh sĩ. Hắn lạnh lùng nói:

"Nó hại con trai trẫm bị thương, phải diệt trừ, tránh hậu hoạ về sau."

"Là do tam ca làm Hạo Phong bị thương, nó nóng giận nhất thời nên mới tấn công anh ấy. Mong phụ hoàng khai ân."

Không biết từ khi nào, Khắc Phong cũng đã có mặt, bất chấp thương thế nghiêm trọng, gân cổ quát:

"Chỉ cần nó nóng giận thì được quyền làm hại con người sao? Phụ hoàng, mong người hãy mau chóng lấy mạng nó!"

Đến nước này, Kỳ Phong thực sự nổi giận, hai tay co thành nắm đấm, ánh mắt sắc như dao chĩa thẳng lên người Khắc Phong:

"Phụ hoàng, tam ca là con trai của người. Hạo Phong cũng là con trai người. Người giết con hổ này vì nó làm tam ca bị thương. Vậy kẻ khiến Hạo Phong bị trúng tên thì người tính xử trí thế nào đây?"

Khắc Phong la lên:

"Là do nó ngu ngốc lao ra đỡ cho con hổ đó! Không phải lỗi của ta!"

Làm Hạo Phong bị thương, Khắc Phong không những không áy náy mà còn lớn tiếng mắng chàng. Không kiềm chế được lửa giận ngùn ngụt cháy, nhanh như cắt, Kỳ Phong lao về phía Khắc Phong. Mặc kệ thương thế nghiêm trọng của hắn, Kỳ Phong túm lấy cổ áo hắn, siết mạnh:

"Em ấy đã bảo ngươi đừng làm hại nó, ngươi vẫn cố tình không nghe! Nếu Hạo Phong có gì bất trắc thì ngươi đừng trách ta vô tình."

Khắc Phong bị siết muốn nghẹt thở, đã vậy, vết thương khiến hắn đau đến tái mặt, không có sức phản kháng, khó nhọc nói:

"Nó là em trai của ngươi. Ta là anh trai của ngươi. Ngươi vì nó mà muốn giết ta sao? Tình cảm của ngươi đối với nó quả thực quá bất thường!"

Kỳ Phong càng siết mạnh:

"Ngươi có cửa để so sánh với em ấy? Dĩ nhiên trong lòng của ta, em ấy quan trọng hơn ngươi gấp vạn lần!"

Lúc này, giọng nói của Hạo Phong bỗng dưng truyền đến:

"Phụ hoàng... mong người khai ân..."

Kỳ Phong thấy chàng được Trương y sư dìu ra ngoài, nhanh chóng thả Khắc Phong ra chạy tới đỡ lấy chàng:

"Hạo Phong! Sao em không ở trong nghỉ ngơi? Ra đây làm gì?"

Hạo Phong gạt tay hắn ra, quỳ xuống, hướng hoàng đế nói:

"Bạch Hổ là người bạn thân thiết của nhi thần. Người cũng từng gặp mặt nó rồi mà. Nó rất nghe lời, chưa từng làm hại con người. Hôm nay, vì thấy nhi thần bị thương nên nó mới không kiềm chế được tấn công tam ca. Nhi thần cầu xin người, cho nó một con đường sống..."

Dứt lời, chàng bất chấp vết thương, dập đầu dưới đất.

Bạch Hổ đứng bên kia thấy Hạo Phong liền gào lên thương tâm. Nó muốn lao về phía chàng, nhưng bọn người đáng ghét tay cứ lăm lăm vũ khí, cản trở không cho nó lại gần.

Ngày đó khi Hạo Phong nói muốn mau chóng lớn lên để bảo vệ nó, nó còn cho rằng đó là chuyện hoang đường. Một con người yếu ớt nhỏ bé mà sao lại dám mạnh miệng như thế. Nhưng nay, chính con người yếu ớt này lại vì bảo vệ nó mà bị thương nặng, giờ cũng bởi vì nó mà quỳ gối cầu xin tên hoàng đế kia tha mạng. Đúng là ngốc nghếch mà. Nếu không vì chàng cấm nó sát hại người vô tội, thì nó đã liều mạng với đám người trước mặt rồi. Hiện tại, nó chỉ biết trút nỗi bực dọc bằng cách gầm lên náo động trời đêm.

Kỳ Phong thấy Hạo Phong như ngọn đèn trước gió mà vẫn gắng gượng van xin cho Bạch Hổ thì đau lòng không thôi, vội đỡ chàng lên:

"Em đang bị thương, đứng lên rồi nói."

Hạo Phong đẩy nhẹ hắn ra, thều thào:

"Không, nếu Bạch Hổ phải chết ở đây, em cũng sẽ đi theo nó!"

Khắc Phong bị thương, mặt mày xanh mét nhưng vẫn không bỏ cuộc, tiếp tục kêu gào:

"Phụ hoàng, mong người hãy vì nhi thần mà đòi lại công đạo!"

Cả người Hạo Phong lung lay, có thể ngã quỵ bất cứ lúc nào, yếu ớt cầu xin:

"Phụ hoàng... cầu xin người tha cho nó... người muốn trách phạt thế nào nhi thần cũng chấp nhận..."

Dứt lời, chàng bỗng dưng ho ra một ngụm máu tươi. Kỳ Phong hốt hoảng ôm lấy chàng:

"Hạo Phong!"

Trương y sư đứng bên cạnh cũng xót ruột, tặc lưỡi nói:

"Điện hạ, đừng quá xúc động mà tổn hại thân thể!"

Hạo Phong lắc đầu:

"Ta không thể bỏ mặc Bạch Hổ được!"

Nói rồi, chàng dùng chút hơi tàn đẩy Kỳ Phong và Trương y sư ra, vội chạy về phía Bạch Hổ. Vết thương được băng bó cẩn thận dường như muốn nứt toạc, máu bắt đầu thấm đỏ lan trước ngực.

Thấy Hạo Phong lao về phía Bạch Hổ, ôm nó vào lòng, che chắn cho nó, ai nấy cũng cả kinh. Dù gì nó cũng chỉ là một con hổ, đâu cần làm đến mức này? Hạo Phong mặc kệ tiếng xôn xao từ mọi người, hôn lên một bên mắt của nó, thì thào:

"Tao đến với mày đây. Yên tâm, nếu bọn họ muốn giết mày, dù tao không bảo vệ được mày, ít ra... mày sẽ có tao đi theo bầu bạn."

Ở bên này, Kỳ Phong thấy Hạo Phong không đoái hoài gì tới mình mà còn đòi sống đòi chết cùng Bạch Hổ, trái tim hắn như bị khoét một mảng lớn, đau đớn, trống rỗng. Hắn cắn chặt răng, rồi đột nhiên lao đến chắn trước mặt Hạo Phong và Bạch Hổ. Chàng nhìn thấy hắn, thốt lên kinh ngạc:

"Anh?"

Kỳ Phong không nhìn chàng, điềm tĩnh hướng hoàng đế nói:

"Phụ hoàng, muốn làm hại Hạo Phong, thì hãy bước qua xác nhi thần!"

Khắc Phong thấy hai anh em Kỳ Phong liều mạng vì một con hổ thì sững sốt tột độ, hắn quát:

"Mau tránh ra! Các ngươi đang kháng chỉ đó!"

Kỳ Phong nhếch môi:

"Đã không sợ chết thì còn sợ kháng chỉ sao?"

Hạo Phong nói như van nài:

"Anh à, mặc kệ em đi!"

Kỳ Phong quay sang, nhìn chàng, mỉm cười thật dịu dàng:

"Cả đời này, ta sẽ không bao giờ buông tay em."

Hạo Phong cảm động đến hai hốc mắt nóng rực. Nhìn thấy Kỳ Phong chìa bàn tay ra, chàng không ngăn được, nắm lấy tay hắn, hơi ấm thân thuộc toả ra khiến trái tim bình lặng đến lạ.

Kỳ Phong bật cười, siết chặt tay chàng:

"Chỉ khi rơi vào tình trạng thập tử nhất sinh thì em mới sống thật với lòng mình ư?"

Hạo Phong vội vàng rụt tay lại, né tránh câu hỏi của hắn. Bỗng dưng chàng ôm ngực, đau đớn nhíu chặt chân mày, trên trán thấm đẫm mồ hôi. Có lẽ do ban nãy chạy nhanh quá, vết thương chưa khép miệng lại rách ra rồi. Hạo Phong nhăn mặt, bàn tay thu về khi nãy trong vô thức lần tìm tay của Kỳ Phong, siết chặt. Nhưng cơn đau khiến chàng không chống đỡ được nữa, chỉ mờ mịt nhìn thấy vẻ mặt hoảng loạn của hắn. Hình như hắn đang nói gì đó, nhưng chàng không còn nghe rõ, ngã vào lòng hắn, mất đi ý thức.

Trong tình cảnh này, Kỳ Phong có thể ôm chàng quay về lều trại, mặc kệ an nguy của con hổ kia. Nhưng khi tỉnh lại, phát hiện mất đi nó, chàng chắc chắn sẽ vô cùng đau khổ, thậm chí hận hắn vì không bảo vệ nó chu toàn. Nghĩ tới đây, Kỳ Phong quyết tâm vừa ôm lấy chàng, vừa kiên trì quỳ gối, ánh mắt kiên định nhìn thẳng Hoàng đế.

Nghinh Phong thấy lửa giận trong mắt Hoàng đế, lòng thầm kinh sợ. Nhưng hắn và Hạo Phong dù gì cũng có giao tình. Khi xưa hắn lôi bọn tham quan vô lại ra ánh sáng, chàng đã giúp đỡ hắn rất nhiều. Lúc nguy nan hắn không thể bỏ mặt chàng được. Suy nghĩ một lúc, Nghinh Phong vội chạy đến bên hai anh em Kỳ Phong, quỳ xuống:

"Mong phụ hoàng khai ân!"

Một lúc sau, Mặc Phong cũng bất ngờ chạy đến, quỳ xuống lắp bắp:

"Phụ hoàng! Người tha cho nó đi được không?"

Nhìn mấy đứa con đòi sống đòi chết chỉ để bảo vệ một con hổ, Hoàng đế bất lực nhíu chặt chân mày. Hắn chỉ có năm người con trai, mà giờ đây hết bốn đứa ngu ngốc không cần mạng. Dù trong lòng cuộn trào cơn giận, nhưng cuối cùng hắn đành miễn cưỡng nói:

"Thôi bỏ đi! Giải tán, thả con hổ về rừng."

Dứt lời, Hoàng đế quay đi, mặc cho Khắc Phong kêu gào khản cổ.

Hạo Phong mê man cả đêm, cuối cùng cũng tỉnh lại. Chàng giật mình ngồi bật dậy, hoảng hốt nhìn quanh. Hôm qua đang cầu xin hoàng đế tha mạng cho Bạch Hổ thì lại vô dụng ngất đi, hiện giờ nó ra sao rồi cũng chẳng rõ. Chàng định ngồi dậy xuống giường đi tìm Kỳ Phong hỏi tình hình của Bạch Hổ, ai ngờ vừa đặt chân xuống, đã đụng phải một thứ gì đó mềm mềm trắng trắng.

Bạch Hổ đang ngủ say, thấy Hạo Phong tỉnh lại, hết sức vui mừng, ngồi dậy ngoe nguẩy đuôi, rồi vươn lưỡi liếm nhẹ má chàng.

Nhìn thấy Bạch Hổ bằng xương bằng thịt ở trước mắt, Hạo Phong xúc động đến độ sống mũi cay xè, quên cả vết thương đau, ôm chầm lấy nó.

Bỗng từ bên ngoài truyền đến tiếng bước chân, Hạo Phong ngước lên, đã thấy Kỳ Phong ở trước mặt.

Hắn sải bước đến gần, vô thức đưa tay sờ vào vết thương trên bả vai chàng, vẻ mặt vừa lo lắng vừa dịu dàng:

"Đau không?"

Thanh âm trầm ấm của hắn khiến trái tim Hạo Phong khẽ xao động, như cánh hoa trên cành bởi vì cơn gió mát lành lướt qua mà rung rinh. Chàng nhẹ xoay người, cúi mặt trả lời:

"Không đau..."

Kỳ Phong gật đầu:

"Vậy ta yên tâm rồi. Đợi vài ngày nữa khi sức khoẻ em ổn định, chúng ta cùng nhau quay về."

"Cảm ơn anh."

Hạo Phong nhìn lên, thoáng giật mình khi chạm vào ánh mắt lạnh lẽo của hắn. Chàng đã nói gì sai hay sao mà ánh mắt dịu dàng kia như phảng phất lửa giận, lại còn có chút đau lòng.

Kỳ Phong hờ hững đáp:

"Đừng cảm ơn ta. Nếu không có đại ca và Mặc Phong, thì không biết giờ này ta có còn vinh hạnh nhận lời cảm ơn của em không."

Kỳ Phong nói rồi phất tay bỏ đi ra ngoài, để lại Hạo Phong vẫn còn ngơ ngác không hiểu chuyện gì.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro