Chương 3

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng


"Bồ đề bản vô thụ, minh kính diệc phi đài, bản lai vô nhất vật, hà xứ nhạ trần ai."

Lý Đại Huy vừa mới đi vào phòng khách, liền nghe được một giọng nói non nớt đang đọc thơ, vừa liếc mắt nhìn, thì ra là Bùi Minh Hạo đang quy củ đứng chính giữa nhà khoanh tay ngâm nga .

Bùi Trân Ánh ngồi ngay ngắn ở trên ghế sofa da màu trắng, mặc một bộ quần áo ở nhà sang quý thuần sắc trắng, hai chân tao nhã gác cùng một chỗ, trong tay bưng một ly cà phê đang tỏa nhiệt.

"Dùng tiếng Anh đọc một lại lần." Sau khi Bùi Minh Hạo đọc xong bài thơ, anh tiếp tục giao phó.

Bùi Minh Hạo không dám chậm trễ, rất nhanh đọc ra một chuỗi tiếng Anh lưu loát.

"Tiếng Pháp." Mệnh lệnh lại hạ xuống.

Sắc mặt Bùi Minh Hạo trở nên có chút khó xử, bất quá cậu vẫn ấp a ấp úng đem thơ phiên dịch thành tiếng Pháo mà đọc ra.

"Tiếng Nhật." Biểu tình của Bùi Trân Ánh tựa như một thủ trưởng đang nghiêm khắc khảo hạch biểu hiện của cấp dưới.

Bùi Minh Hạo khẩn trương cắn môi dưới, sau khi chậm chạp đọc ra được vài từ tiếng Nhật, trên khuôn mặt trắng noãn nhỏ nhắn dần dần đỏ lên.

Bùi Trân Ánh nhíu mày nhìn con "Tiếp tục."

Bùi Minh Hạo gục đầu xuống,"Thực xin lỗi, ba ba, con... con không biết." Cậu co rúm lại trả lời.

Không khí ngưng đọng một lát, Bùi Minh Hạo cũng không dám thở mạnh một cái, chỉ thấy Bùi Trân Ánh tư thái tao nhã uống xong ly cà phê liền nói:"Giáo viên tiếng Nhật của con chưa không dạy cho con sao?"

Cậu nhỏ tiếng trả lời: "Đã dạy."

"Vây vì sao không biết?" Giọng hỏi tuy rằng mềm nhẹ, nhưng giọng điệu lại tiềm tàng vài phần nghiêm khắc dọa người.

"Con..." Cậu bất an bẻ bẻ ngón tay,"Thực xin lỗi..."

"Một trăm lần." Bùi Trân Ánh đặt ly cà phê lên bàn,"Tối nay đem bài chép phạt đưa đến phòng sách của ba."

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Bùi Minh Hạo uể oải, nhưng không phải bởi vì bị xử phạt, mà là vì nhóc đã làm cho cha thất vọng rồi.

Lý Đại Huy nhìn đến đây có chút chịu không được, một đứa nhỏ mới năm sáu tuổi lại bị ba mình bức đến loại tình trạng này, chỉ là một bài thơ làm gì lại muốn đọc bằng nhiều thứ tiếng khác nhau như vậy, hắn là muốn đem con huấn luyện thành máy phiên dịch sao!

Cậu chống nạng đi đến trước mặt hai cha con, gặp chuyện bất bình bênh vực lẽ phải nói: " Bùi tiên sinh, anh không biết là quản giáo một đứa trẻ như vậy là có chút quá mức sao?"

Bùi Trân Ánh nhẹ mở mí mắt, thật lạnh lùng nhìn cậu, " Cậu đang nói chuyện với tôi sao?"

" Tôi đương nhiên là đang nói chuyện với anh." Người đàn ông này cũng thực máy móc nha, cậu nhịn tức giận xuống nói: "Anh bắt một đứa trẻ nhỏ như vậy phải học quá nhiều ngôn ngữ, nếu đọc không được còn phạt viết một trăm lần, làm như là đang nuông chiều cho hư hay sao!"

"Nha?" Anh tựa tiếu phi tiếu (cười như không cười) nhẹ liếc nhìn cậu, " David, hành vi của cậu tôi có thể lý giải là cậu đang phát huy thiên tính của người mẹ không?"

Nghe được mấy từ "thiên tính của người mẹ" này, mặt cậu không khỏi đỏ lên, "Tôi... Tôi chỉ là có chút nhìn không vừa mắt, còn nữa, xin anh gọi tôi là Lý thiếu gia hoặc Lý Đại Huy, tôi không phải David . "

Anh càng cảm thấy buồn cười ," David, thời gian của mọi người đều thực quý giá, hơn nữa tôi cũng không có thời gian cùng cậu chơi trò mất trí nhớ nhàm chán này, nếu cậu muốn dùng loại kĩ xảo ngây thơ này để khiến cho tôi chú ý, như vậy tôi có thể nói cho cậu, tốt nhất không cần."

Anh thình lình đứng dậy, cùng cậu gần gũi mặt đối mặt, Lý Đại Huy lúc này mới phát hiện nam nhân này dáng người thật sự là ngạo nhân tài trí hơn người cùng cao ngất.

"Cậu trước kia không phải là người mẹ tốt, hiện tại cũng không cần ở đây làm bộ làm tịch."

Sau khi lại lạnh lùng chăm chú nhìn cậu liếc mắt một cái, hắn nói với con - "Đừng quên, một trăm lần." Nói xong, tự xoay người hướng cầu thang mà đi.

Lý Đại Huy bị châm chọc khiêu khích một phen thật sự là vô cùng giận dữ, sống đến từng tuổi này, lần đầu tiên cậu gặp được loại đàn ông có tính cách đáng đánh như người này.

"Con thật muốn viết phạt một trăm lần sao?" Cô nhìn Bùi Minh Hạo

Đối phương ai oán trừng mắt liếc cậu một cái, "Không cần mẹ xen vào việc của người khác." Nhóc này cùng cha cậu ta là một dạng, lạnh lùng nói xong, cũng xoay người rời đi.

"Này!" Lý Đại Huy thật sự cảm thấy chính mình hảo tâm lại bị ghét bỏ,"Làm sao có thể vô tình giống hai cha con các người như vậy chứ? Uy..."

Phát hiện người hầu chung quanh đều dùng một loại ánh mắt đùa cợt nhìn mình, cậu thật sự là cảm thấy quá đủ! Sao phải ở lại chỗ này chịu loại uất ức này a?

Mang theo một cỗ bất mãn, cậu chống nạng cố hết sức đi lên lầu, tính tìm Bùi Trân Ánh nói chuyện.

Đi đến cửa phòng sách của anh, cửa phòng cũng không có đóng, cậu theo khe hở nhìn vào, thấy anh đang ngồi trước bàn làm việc, hai tay bận rộn chuyển động trên bàn phím.

"Thực xin lỗi quấy rầy một chút." Cậu tượng trưng gõ lên cửa phòng, "Xin hỏi tôi có thể nói chuyện với anh không?"

"Không thể." Anh nhíu mày, đầu ngay cả nâng cũng không nâng.

"Nhưng là tôi cảm thấy chúng ta hẳn cần nói rõ một chút." Cậu không để ý tới anh lạnh lùng cự tuyệt, tự ý đi vào trong phòng, "Tôi sẽ không làm mất nhiều thời gian của anh đâu."

Anh giương mắt nhìn cậu khập khiễng đi về phía mình, chán ghét trong mắt cũng càng ngày càng mãnh liệt.

"Năm phút." Anh lưu hồ sơ lại, "Hiện tại cậu có thể bắt đầu."

Anh ta còn muốn tính giờ trước a, có cần kiêu ngạo như vậy hay không a!

Lửa giận của Lý Đại Huy lại bị anh khơi lên, cô đi đến trước bàn làm việc của anh, hít sâu vài lần mới mở miệng nói: "Bùi tiên sinh, nếu thời gian của mọi người đều thực quý giá, như vậy tôi sẽ nói ngắn gọn, có liên quan đến việc anh nói tôi chính là vợ anh David, chuyện này kỳ thật là hiểu lầm, tên của tôi là Lý Đại Huy, kinh doanh cửa hàng trang phục dành cho thú cưng trên mạng."

" Thời gian trước bởi vì tôi cùng khách hàng hẹn gặp mặt ở nhà hàng phát sinh nổ mạnh, tôi cũng không biết vì sao sau khi tỉnh lại liền biến thành phu nhân của anh, vừa vặn tôi chỉ có một mình ở Đài Bắc, phát sinh loại việc này cũng cần người chiếu cố, cho nên mới... Dù sao, tôi thực cám ơn trong khoảng thời gian này anh cùng Trung bá bọn họ chiếu cố cho tôi..."

Cậu nói một hơi tới đây, nhìn đến khuôn mặt tuấn tú của anh thủy chung đều là biểu tình thờ ơ, nhịn không được nhíu mày,"Này, anh có đang nghe tôi nói chuyện hay không a?"

Bùi Trân Ánh lại là biểu tình sâu xa khó hiểu, dường như là đang nhìn xem cậu định chơi trò gì, khóe miệng tựa tiếu phi tiếu tươi cười, "Tiếp tục đi, cậu còn hai phút."

"Anh..." Người đàn ông này thực làm cho người ta bốc hỏa,"Anh luôn dùng loại thái độ này để nói chuyện với người khác sao?"

"Nếu tôi là cậu, tôi sẽ không lãng phí thời gian ở những câu khắc khẩu vô nghĩa đâu."

"Được rồi, nếu như vậy tôi cứ việc nói thẳng , tôi muốn rời khỏi nơi này, từ nay về sau mỗi người một nơi không liên quan đến nhau nữa, tôi nợ anh tiền thuốc men, anh cho tôi hóa đơn, tôi sẽ nghĩ biện pháp chậm rãi trả lại cho anh, không quấy rầy Bùi tiên sinh anh làm việc nữa."

Cậu căm tức cầm lấy đồng hổ trên bàn làm việc của anh, phanh một tiếng đặt tới trước mặt anh,"Không nhiều không ít vừa đúng năm phút." Cậu khiêu khích trừng mắt nhìn anh liếc một cái, "Không hẹn gặp lại!"

Cầm nạng lên, cậu xoay người định đi ra ngoài cửa, Bùi Trân Ánh tao nhã dựa lưng vào trong ghế da, hai tay thon dài để cùng một chỗ, nhìn bóng dáng cậu đi lại tập tễnh, gợi lên ý đùa cợt cười," David, xem ra cậu tựa hồ càng ngày càng nâng cao trò chơi mất trí nhớ này."

"Tôi không phải David! " Cậu quay sang, hung hăng trừng mắt anh," Nhắc lại một lần cuối cùng, tôi tên là Lý Đại Huy!"

Bùi Trân Ánh suy nghĩ sâu xa hỏi: "Sẽ không phải cậu muốn dùng chiêu rời nhà trốn đi này để khiến cho tôi chú ý chứ?"

"Sao tôi phải khiến anh chú ý tới tôi? Anh cảm thấy tôi là một chàng trai nhàm chán như vậy sao?"

Người đàn ông này sao có thể tự đại đến mức đáng giận thế chứ?

" David, đừng đùa giỡn nữa, tâm cơ dùng bảy năm, chẳng lẽ cho tới bây giờ cậu vẫn chưa cảm thấy chán sao?" Anh cười lạnh một tiếng,"Nếu không cậu cũng chơi trò nào cao minh hơn một chút đi, như vậy ít nhất tôi còn có thể ca ngợi chỉ số thông minh của cậu rốt cục đã thăng cấp."

Lý Đại Huy bị anh lạnh lùng trào phúng như thế lại quay về bàn làm việc của anh "Tôi không có!"

"Nha?" Hắn nhíu mày,"Không có gì?"

"Không muốn khiến anh chú ý tới tôi!" Anh ta cũng quá tự kỷ rồi, tuy rằng là bộ dạng rất tuấn tú, nhưng cậu cũng không phải chưa thấy qua soái ca, trên TV một đống a!

"Anh đã nhận định tôi hiện tại làm hết thảy đều là vì muốn khiến cho anh chú ý, như vậy thì ly hôn đi! Vậy có được chưa?"

Anh ta muốn cậu trở thành vợ thì sẽ theo ý anh ta, dù sao cậu cũng không phải vợ thật sự của anh ta, ly hôn một trăm lần cũng chẳng sao!

Nghe được hai chữ ly hôn, Bùi Trân Ánh lộ ra một cái cười lạnh

"Cậu xác định lấy ra hai triệu tiền mặt bồi thường cho tôi sao?"

"Hai triệu tiền mặt?" Cậu bị con số khổng lồ này dọa sợ.

"Trí nhớ của cậu sẽ không kém vậy chứ, điều kiện này là lúc trước cậu chính miệng đề suất - ai quyết định chấm dứt cuộc hôn nhân này trước, người đó sẽ phải bồi thường cho đối phương hai triệu tiền mặt, mặt khác còn giao quyền nuôi con ra."

"Điều đó không có khả năng..." Cậu há hốc mồm,"Vợ anh sao có thể đưa ra loại điều kiện biến thái này chứ, đây căn bản là đang ép người..." Trời ạ! Rốt cuộc cậu bị cuốn vào một gia đình kỳ quái đến mức nào vậy?

"Tôi cũng rất bội phục tư duy logic kỳ quái của cậu." Anh không phải không có đùa cợt hừ lạnh một tiếng.

Chẳng lẽ từ nay về sau mình phải ở lại cái nơi quỷ quái này, cùng những người tính cách có vấn đề này ở chung cả đời sao?

Đừng choáng váng, chân là ở trên người cậu - tuy rằng hiện tại vẫn chưa tiện, nhưng chờ vết thương của cậu hồi phục rồi, cậu muốn đi đâu liền đi đó, ai có thể cản trở được ?

Lười cùng người đàn ông này nói thêm nữa, cậu xoay người muốn chạy ra ngoài, cũng không để ý đụng phải cái gì đó, mất trọng tâm lui về phía sau vài bước, mất thăng bằng.

"Đông -"

Cậu chật vật đặt mông ngồi xuống sàn, nháy mắt ở trong mắt tụ đầy nước, "Đáng ghét, suốt ngày té ngã, khi dễ ta hiện tại chân tàn tật có phải không!"

Bùi Trân Ánh nghe vậy kỳ quái nhìn cậu, chàng trai này lại đang làm cái quỷ gì vậy? Ai khi dễ cậu ta? Rõ ràng là tự cậu ta té ngã mà.

Từ sau vụ nổ, tính cách của cậu ta xác thực thay đổi rất nhiều, nhưng nhớ lại những lần trước, lại khiến anh không thể không hoài nghi đây hết thảy đều là hành động của cậu.

Nhưng cậu ta diễn cũng quá giống đi, lần này tựa hồ quyết tâm không nhỏ, mới khiến người con trai ích kỷ lại sợ chết như David chịu đựng cái đau da thịt để xuất ra khổ nhục kế sao?

Lạ nhất là chính mình, trong nháy mắt thấy cậu ta ngã sấp xuống, đáy lòng cảm thấy một cỗ đau lòng... Gặp quỷ rồi! Anh thế mà lại đối với người con trai mình thập phần oán hận sinh ra loại cảm giác chết tiệt này, giáo huấn trước kia anh từng chịu qua còn chưa đủ sao? Đừng để bị cậu ta lừa, người con trai này vì đạt được mục đích không hề từ thủ đoạn !

Anh làm mặt lạnh, "Nếu không còn việc gì, cậu có thể đi ra ngoài."

Cố ý xem nhẹ bộ dáng đáng thương lúc này của cậu, người con trai này không đáng để anh mềm lòng, có cục diện ngày hôm nay, tất cả đều là cậu ta tự tìm đến quả đắng.

Lý Đại Huy vừa cầm nạng vừa mượn lực giúp đỡ của cạnh bàn chậm rãi đứng lên, tuy rằng chân đau đến làm cho cậu muốn rơi lệ, nhưng là tính quật cường trời sinh khiến cậu không muốn biểu hiện ra yếu ớt trước mặt nam nhân này.

Cậu khấp khiễng bước ra khỏi phòng sách, Bùi Trân Ánh nhìn bóng dáng chật vật lại kiên cường của cậu, đáy lòng hiện lên hoài nghi - người con trai này, thật là David - vợ anh sao?

Anh không phủ nhận, lúc nhận điện thoại cảnh sát gọi tới, biết được vợ mình ở hiện trường vụ nổ, anh kỳ thật là có chút vui sướng khi người gặp họa , người con trai cùng mình sinh hoạt bảy năm này xảo quyệt tùy hứng, hư vinh ích kỷ, chỉ có khuôn mặt xinh đẹp nhưng lòng dạ lại giống như rắn rết.

Nếu cậu ta đã chết, nhà này có lẽ sẽ bình yên một chút... Nhưng là hiện tại, tính tình cậu ta lại biến đổi rất lớn, thậm chí ngay cả ân oán nhiều năm của hai người cũng không nhớ rõ, trong nhất thời, anh cũng lâm vào tình trạng hoang mang... Trải qua một đoạn thời gian hiểu biết, Lý Đại Huy cuối cùng cũng có một ít nhận thức đơn giản đối với Bùi gia.

Cậu vạn vạn không nghĩ tới đương nhiệm tổng giám đốc tập đoàn Bùi thị cả ngày là đầu đề của giới tài chính và kinh tế lại là Bùi Trân Ánh.

Nghe nói cha mẹ Bùi Trân Ánh đã qua đời từ lúc anh ta còn rất nhỏ, thân là con một anh ta được ông nuôi lớn, mấy năm trước, sau khi Bùi lão gia bị bệnh vĩnh biệt cõi đời, năm ấy Bùi Trân Ánh hai mươi hai tuổi phải nhận trọng trách gánh vác toàn bộ tập đoàn.

Sau ngày hai người cãi vã không vui ở phòng sách, có một đoạn thời gian cậu cũng không thấy Bùi Trân Ánh xuất hiện ở nhà , nghe người hầu nói, hình như anh ta đi nước ngoài công tác.

Cậu vốn định liền có thể như vậy mà vỗ vỗ mông đi, vết thương ở chân đã tốt lên nhiều, nhưng mà nghĩ kĩ lại, chưa nói rõ ràng đã bước đi như vậy liệu có được không? Có thể khi Bùi Trân Ánh trở về liền đăng quảng cáo trên báo "Cảnh cáo vợ bỏ trốn" linh tinh hay không, cậu nghĩ trước nghĩ sau, vẫn là quyết định đem mọi chuyện nói rõ ràng có vẻ tốt hơn.

Hiện tại cậu không cần dựa vào nạng cũng có thể hành động tự nhiên, đi khắp các nơi trong nhà lớn của Bùi gia mà tìm tòi, chỉ là ngôi nhà lớn này tuy rằng rất đông người, nhưng từ trên xuống dưới không một ai muốn dùng gương mặt hiền lành để đối đãi với cậu cả.

Giống như mọi ngày, cậu nhàn rỗi không có việc gì làm ra khỏi phòng ngủ, đi vào phòng khách, nhìn thấy Ann đang cọ rửa tay vịn thang lầu, cậu có ý tốt đi qua, lộ ra một khuôn mặt tươi cười hết cỡ.

"Ann, có cần giúp gì hay không, tôi giúp cô giặt khăn lau nha?"

Ann quái dị nhìn cậu một cái, trong biểu tình mang theo vài tia khiếp sợ, cô không hiểu thiếu phu nhân từ trước bạo ngược ra lệnh làm người người chán ghét gần đây bị lên cơn điên gì, đi làm thân với mọi người, bất quá mặc kệ cậu ta suy nghĩ cái gì, vẫn là ít chọc tới cậu ta là tốt nhất."Không cần thiếu phu nhân, đây là chức trách của tôi."

Lý Đại Huy thất vọng nhún nhún vai, "Vậy...Tôi đây sẽ không quấy rầy cô nữa."

Cậu không có việc gì đi vào phòng bếp, nhìn thấy Phúc tẩu đang vội vàng, không biết muốn làm cái gì.

Cậu thò đầu vào hỏi: "Phúc tẩu, chị đang làm bánh bao sao?" Nhìn một viên bột trắng noãn mềm mịn, cậu cảm thấy hình dạng này thật sự là rất đáng yêu.

Sự xuất hiện đột ngột của cậu làm cho Phúc tẩu hoảng sợ, sắc mặt sợ hãi."A! Thiếu phu nhân, sao cậu lại tới đây?"

"Tôi rất nhàm chán, muốn hỏi có thế giúp việc gì hay không..." Cậu lộ ra khuôn mặt tươi cười lấy lòng, "Phúc tẩu, chị đang làm bánh bao đúng không?"

Phúc tẩu thực khó xử," Thiếu phu nhân, nơi này toàn bột, sẽ làm dơ quần áo của cậu, nếu cậu muốn ăn cái gì, tôi có thể lập tức chuẩn bị cho cậu, cậu có thể ra phòng khách chờ một chút hay không?"

"Nhưng là, tôi chỉ là muốn giúp chị làm."

"Không cần, tôi làm một mình là được."

"Kia... Vậy được rồi!" Lý Đại Huy cũng không muốn làm khó người khác, cậu chán đến chết nên quyết định đi ra ngoài, đi vào vườn hoa phía sau.

Không biết vợ Bùi Trân Ánh rốt cuộc là dạng phụ nữ gì, làm sao có thể không được ưa thích đến loại tình trạng này?

Đi mệt, cậu ngồi ở ghế dài sau vườn hoa thưởng thức hoa cỏ bên cạnh, nghĩ đến Bùi phu nhân thật sự đến bây giờ còn chưa trở về, không phải đã bị vụ nổ kia làm chết rồi chứ?

Nghĩ đến cái chết, cậu không khỏi rùng mình lạnh run một cái, nếu phỏng đoán của cậu trở thành sự thật, chẳng phải Bùi Trân Ánh sẽ đau buồn vì cái chết của vợ hay sao? Còn có Tiểu Hạo...nó mới sáu tuổi mà thôi, chẳng lẽ từ nay về sau sẽ mất đi mẹ ?

Nhưng mà nhìn thái độ của hai cha con kia đối xử với cậu mà nghĩ, bọn họ không giống như sẽ có bộ dáng thống khổ... Ngay tại lúc cậu nghĩ đến xuất thần thì bên tai truyền đến một trận tiếng chó sủa, di? Nơi này có nuôi chó sao?

Cậu nhìn thấy một chú chó thân màu nâu sẫm đi vào bên chân cùa cậu, một đôi mắt đen lúng liếng chớp chớp nhìn cậu, cái đầu nhỏ xoay đến xoay đi, hai cái tai dài đung đưa, bộ dáng đáng yêu cực kỳ.

Cậu cúi người vuốt cái đầu nhỏ đáng yêu của nó,"Ha la, cún con... Oa! Lông của mày thật mềm nga, nói cho tao tên mày là gì được không? Nhạc Nhạc? Da Da? Nữu Nữu? Đông Đông? Chíp Bông? "

"Không được đụng vào Tiểu Tam của tôi!"

Một giọng rống giận truyền đến, cậu vừa ngẩng đầu thì thấy Bùi Minh Hạo mặt hầm hầm chạy tới.

Hôm nay nhóc con mặc một cái áo sơmi trắng cùng quần bò, tóc đen mềm mại, khuôn mặt nhỏ nhắn có thể đi làm ngôi sao nhí vẫn như trước không có nửa điểm tươi cười.

"Tiểu Tam, lại đây..."

Bùi Minh Hạo gắt gao nhìn chằm chằm chú chó con bên chân Lý Đại Huy, nhưng nó vẫn đang xoay tới xoay lui quanh cậu, bộ dạng nó thực thích, còn dùng cái đầu xù của nó cọ xát vào ống quần cậu.

"Tiểu Tam!" Nhóc con thấy thế lại càng không cao hứng, có loại cảm giác ghen tị."Lại đây mau lên!"

Đáng tiếc Tiểu Tam cũng không có ngoan ngoãn phục tùng mệnh lệnh của nhóc, ngược lại còn làm nũng nằm úp sấp đến bên người Lý Đại Huy, cái đầu nhỏ gác lên chân cậu.

Bùi Minh Hạo miệng dẫu ra, tức giận trừng mắt nhìn cậu," Trả Tiểu Tam của tôi, trả lại cho tôi!"

Lý Đại Huy nhịn cười trộm, giả bộ một bộ dáng vô tội," Ta cũng không có bắt cóc tiểu Tam của con, không phải con cũng thấy đó sao? Là tự nó dựa vào người ta thôi."

Cậi là ai nha? Là nhà thiết kế trang phục thú cưng nha, tự nhiên là thực thích động vật nhỏ. Động vật trời sinh liền biết ai có thể thân cận, gặp được cậu đây giống như cha mẹ của "quần áo", đương nhiên muốn lấy lòng một phen.

Cậu yêu chiều vuốt đầu Tiểu Tam,"Thì ra mày tên là Tiểu Tam a, tên này thực đáng yêu, có phải chủ nhân của mày đặt cho hay không? Nhưng mà Tiểu Tam a, hình như tính tình của chủ nhân mày tựa hồ không tốt lắm đâu..."

Bùi Minh Hạo bất mãn đi đến, một phen ôm lấy con chó nhỏ," Tiểu Tam là của tôi, tôi không cho phép mẹ chạm vào nó!"

Cậu có chút đăm chiêu nhìn đứa nhỏ này, hỏi một câu, "Tiểu Hạo, con thực sự chán ghét ta sao?"

Cậu bé phòng bị khi thấy cậu giơ tay lên, mà không biết cô chỉ là muốn sờ sờ đầu của nhóc, còn tưởng rằng cậu ấy muốn đánh mình, vội vàng lùi lại vài bước.

Lý Đại Huy theo đáy mắt cậu bé thấy được sợ hãi, đây không phải là biểu hiện nên có của một đứa bé mới năm, sáu tuổi, cận là mẹ nhóc con nha, cậu có cần sợ cậu đến như vậy không? Người làm mẹ kia rốt cuộc là đối xử với đứa nhỏ như thế nào vậy?

" Ta sẽ không thương tổn con..." Nhịn không được vì cậu bé mà đau lòng, cậu buông tay, giọng mềm nhẹ nói.

Đối với biểu tình dịu dàng trên mặt cậu, Bùi Minh Hạo có chút ngây ngẩn cả người. Có một hoang mang nhóc đặt ở đáy lòng đã lâu, chính là từ sau khi mẹ gặp chuyện không may, cảm giác tựa như biến thành một người khác, không bao giờ vô duyên vô cớ vừa đánh vừa mắng cậu nữa, bộ dáng hiện tại thoạt nhìn... rất giống bộ dáng của một người mẹ tốt nha... Ánh mắt vốn lạnh như băng của nhóc bắt đầu lóe ra gì đó, không buồn hé răng nhìn chằm chằm cậu, thấy cậu lại đưa tay ra lần nữa, nhóc cũng chỉ là co rúm lại một chút, nhịn xuống xúc động muốn né tránh.

Lý Đại Huy nửa ngồi nửa quỳ trước mặt cậu bé, nhẹ nhàng giữ bờ vai của nhóc,

"Tiểu Hạo, con biết không? Nếu một người trong lòng có chuyện không vui mà không nói ra, như vậy chuyện không vui này sẽ càng tích càng nhiều, cuối cùng sẽ biến thành một quả bóng cao su siêu cấp to lớn, sau đó bụng của con sẽ phanh một tiếng..."

Cậu làm một động tác khoa trương."Sẽ nổ tung!"

Nhóc con bị ba chữ sau cùng của cậu dọa sợ tới mức hơi hơi sửng sốt, cậu bật cười nói tiếp :" Cho nên nếu ta là con, sẽ không để bụng mình trở nên càng lúc càng lớn, miễn cho sẽ có một ngày bụng thật sự bị nổ..."

Nhóc con nghĩ nghĩ một chút, dù sao cũng là nhận giáo dục tinh anh từ nhỏ, loại lời nói dỗ đứa trẻ này sao có thể lừa được cậu."Gạt người!"

"Nếu ta lừa con ta chính là Tiểu Tam!" Cậu cười khẽ thè lưỡi, Tiểu Tam nghe được tên mình, còn kêu uông một tiếng."Không bằng như vậy đi Tiểu Hạo, chúng ta làm bạn bè được không?"

"Người là mẹ." Nhóc thực hoang mang.

"Làm mẹ người ta chẳng lẽ lại không thể làm bạn bè sao?"

"Mẹ chính là mẹ, đương nhiên không thể làm bạn." Cậu bé có nề nếp mà nói.

"Như vậy con nói cho ta biết, mẹ định nghĩa như thế nào?"

Nhóc con lạnh lùng nhìn cậu, " Đi beauty salon giành vinh quang, làm spa, đi câu lạc bộ cao cấp cùng các dì chơi mạt chược, cầm thẻ vàng đi shopping ở công ty thương mại."

Nhóc con không dấu vết giãy khỏi tay cậu, lại lùi cách cậu hai bước, " Còn nữa, mẹ là người thường xuyên đánh tát tôi, phạt tôi quỳ xuống đất, không cho tôi ăn cơm."

Nghe đến đó, Lý Đại Huy cảm thấy ngực mình lập tức thắt lại, đứa nhỏ này đang nói cái gì?

Ai tát ?Bắt quỳ xuống đất ? Không cho cậu bé ăn cơm?

Ông trời! Trên đời này có thể có loại mẹ biến thái thế vậy sao?

" Tiểu Hạo..." Cậu không biết phải giải thích với nhóc con này thế nào, người mẹ bình thường sẽ không như vậy.

Bùi Minh Hạo suy nghĩ một chút rồi nói tiếp: "Bọn họ đều nói mẹ mất trí nhớ, tôi đã hỏi qua ba ba, ba nói người mất trí nhớ sẽ quên mất những chuyện trước kia, cho nên mẹ không nhớ rõ tôi."

Trong mắt cậu bao hàm thương tiếc nhìn cậu, "Như vậy con đã từng nghĩ tới có một ngày, mẹ có thể trở nên đáng yêu một chút, dịu dàng một chút, yêu thương con hơn một chút, quan tâm con một chút, thậm chí sẽ xem con như bảo bối ôm vào trong lòng không?"

Nhóc con trực giác gật gật đầu, lập tức ý thức được có cái gì không nên làm liền nhanh chóng lắc đầu."Không cần, tôi mới không hiếm lạ!"

Nhóc ôm Tiểu Tam, xoay người bỏ chạy, chạy được hai bước bỗng dưng dừng bước chân lại, quay đầu giọng điệu không tốt nói: " Tôi cảnh cáo mẹ, không được nói chuyện nhìn thấy Tiểu Tam cho ba ba biết, nếu không -" Cậu nhếch miệng, câu tiếp theo thực mang tính uy hiếp trẻ con," Tôi sẽ càng thêm chán ghét mẹ."

Lý Đại Huy nhìn bóng dáng đứa nhỏ càng chạy càng xa, vẻ mặt cười khổ không thôi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro