Chap 9

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Tôi vừa run rẩy vừa vỗ vào má cậu em trai xấu số vì sợ rằng cậu ta không bao giờ tỉnh lại được nữa.
Thật may, cuối cùng đôi mắt ấy cũng mở ra và nhìn tôi. Tôi mừng đến phát khóc.
- Em ơi, em tỉnh lại rồi à?
- Chị khóc? - ánh mắt cậu ta nhìn tôi, nhìn rất sâu.
- Tại lo cho em quá, mà em làm sao mà bị đánh thế này?
- Không...biết...
Bỗng tôi thấy đầu cậu ta chảy máu. Tôi hoảng loạn...
- Đầu em...đầu em chảy máu rồi kìa. Không thể không thể, em đừng ngủ nhé.
Toàn thân tôi tun lập cập. Ở đây vắng người, lại là ban đêm nữa, làm sao nhờ vả ai được đây.
Trong phút hoảng loạn tôi liền ôm chầm lấy cậu ta vào lòng, không hiểu sao lúc này tôi cảm thấy cần phải làm như thế.
- Em đừng sợ, có chị ở đây, em sẽ không sao đâu.
Cậu nhóc không nói gì, chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt lờ đờ, xong lịm hẳn.
Tôi hoảng loạn thật sự! Bỗng tôi thấy chiếc di động từ trong túi cậu ta rơi ra...
Tôi liền cầm lấy và bấm số xe cứu thương...
Loạn...loạn....
...Tại bệnh viện...
- Bác sĩ ơi! Bác sĩ làm ơn cứu em cháu với, đừng để nó chết.
Tôi vừa khóc vừa níu áo vị bác sĩ đang khám cho cậu em trai (chắc khi đó áo ông ấy bị sút cả vạt chỉ không chừng +_+).
Vị bác sĩ đáng kính sau một hồi khám đi khám lại liền quay sang mỉm cười.
- Cháu cứ bình tĩnh! Không sao đâu. Cậu ấy không chết được đâu.
Nói đến đây thì mấy cô y tá xung quanh cứ bụm miệng cười.
- Cậu ấy chỉ bị gãy tay thôi, không nặng lắm, xây xước ngoài da và bầm tím một vài nơi thôi.
(Vậy mà nói là nhẹ sao +_+).
- Nhưng đầu em cháu chảy máu kìa!
- Đó chỉ là va đập nhỏ, không gây tổn thương vùng trong, chỉ cần ở đây khoảng 2 ngày để theo dõi là có thể xuất viện, nhưng cần tĩnh dưỡng lại đấy. Có lẽ cậu ta bị suy nhược và trầm cảm trong thời gian dài nên mới bị như vậy...
- Cảm ơn bác sĩ.
- Không sao.
Tôi nhìn sang giường bệnh, cậu nhóc vẫn hôn mê, tội nghiệp...
Hồi nãy lúc điền thông tin bệnh nhân, cũng may là tôi chụp được quyển vở trong cặp cậu nhóc, nhìn cái nhãn mới biết họ tên cậu ấy là gì để mà khai với y tá, không thì rắc rối to. Mà tên cậu ta cũng hay nhỉ...Vương Vũ Quốc Hy.
Đói! Cái bụng đang biểu tình. Từ chiều đến giờ có được ăn gì đâu, phải kiếm cái gì đó ăn thôi.
May quá. Chị y tá...
- Chị ơi! Cho em hỏi căn tin nằm ở đâu ạ?
- Em cứ đi thẳng rồi rẽ trái.
- Cảm ơn chị nhiều.
Tôi mò ra căn tin bệnh viện, toàn người là người. Cũng may tôi kiếm được một bàn trống.
Chao ôi! Cơm ngon quá là ngon. (Không biết có ngon thiệt không nữa, nhưng chắc tại đói quá nên cái gì cho vào bụng đều ngon tất ~^O^~ ).
- Bàn này còn trống, chúng ta ngồi ở đây cũng được.
Một giọng nói quen quen, không, rất quen thì đúng. Nhưng tôi không ngẩng đầu lên. Ăn đã.
- Không biết ba con thế nào rồi đây. Sao mà tai họa ập xuống đầu mình như thế này chứ. - đó là giọng của một người phụ nữ trung niên.
- Mẹ đừng quá lo! Ba sẽ vượt qua! Ba còn phải sống vì mẹ con mình nữa mà! Có con ở đây, ba sẽ không sao đâu.
Trời đất! Con ai mà nói năng có hiếu thế nhỉ. Khâm phục thật.
Tôi ngẩng mặt lên định nhìn dung nhan của đứa con trai có hiếu đó là ai. Nhưng khi chạm mặt thì toàn bộ số cơm trong họng tôi bị phun ra ngoài...Không thể nào là hắn được!
~~~~End chap 9~~~~

#Mun

Chap này hơi ngắn rồi. Cỏ thông cảm nha.
Vote + cmt cho mình động lực nha 😘😘😘😘

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro