Chương 6

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Một lũ học sinh tập trung đông trong căn tin hơn 5 phút vẫn còn ồn ào nghẹt thở trong đấy, Becky không có chỗ đặt chân vào chỉ biết ngồi ngoài trời nắng nhìn vào nên dần phát bực.

"Căn tin có chuột chết hả? Làm gì đông như vậy??"

Becky xé cái bánh mì ngọt rồi ngồi chồm hổm ăn, mắt hướng về phía căn tin.

Nop thấp thoáng lao ra khỏi đám đông đó, trên tay cầm hai lon nước, cậu chạy hớt hãi về phía cô miệng thì luôn tuồng. "Becky, trời ơi ! Còn tưởng là cái gì trong đó, biết gì chưa???"

"Làm sao biết?" Becky nhăn mặt. "Đưa nước đây!"

"Cô Freen chứ ai nữa? Thầy Philip đúng là ga lăng thật, mời cô ấy đi ăn lãng mạn như phim tình cảm!Đầu heo cậu nên đi xem để ganh tỵ !!!"

"Phụtttt!!!"

Becky phun sạch ngụm nước ngọt ngon lành vừa uống vào miệng ra ngoài, cô trợn mắt nhìn Nop. "Thầy Philip ?"

"Ừ, ông thầy soái ca dạy Thể dục cho bọn lớp dưới. Ngạc nhiên gì vậy?Đừng bảo với tớ rằng cậu không biết nhé?"

"C...có nghe bao giờ đâu??!Mà cái gì vậy??Kể nghe xem!!!"

"Làm gì mà hối hả vậy?Từ từ...! Chuyện chỉ là thầy Philip mời cô Freen đi ăn tối thôi, mà mời kiểu lãng mạn lắm, trong kia còn có cả hoa hồng tặng cô ấy nữa."

Mặt Becky như đơ ra, cô ngẩn ngơ, trong người khó chịu đến mức kì lạ sau khi nghe Nop kể. Tối nay Freen phải dạy riêng cho cô mà, nếu đi ăn uống với ai đó không lẽ là bỏ rơi cô?

Khó chịu quá thể. Becky muốn tìm cho ra nàng ta và hỏi han cho ra lẽ...

"Thầy Philip nha, cơ bắp cuồng cuộn, cao 1m8, mũi cao mắt sáng...nghe nói rằng fan nữ cũng nhiều lắm. Thấy ra, cô Freen trẻ trung xinh đẹp, hiền dịu, lại tài giỏi...Cậu xem, họ có đẹp đôi không?"

"Đẹp cái gì !" Becky nhét cái bánh mì vào miệng Nop. Rồi cô đứng dậy, xách mông đi thẳng lên lớp.
Nop xém mắc nghẹn, cậu lấy cái bánh mì ra rồi chau mày nhìn theo dáng đứa bạn khó hiểu của mình, miệng lèm bèm.

"Con nhỏ này...bị cái gì vậy?"

.

Gần cuối giờ ra chơi, Becky lấp ló dưới khu vực gần phòng giáo viên vì cô biết Freen lúc nào giải lao cũng xuống phòng ngồi.

Ngó mắt liếc vào cửa sổ, thấy trong phòng chỉ có mỗi mình Freen làm Becky cảm thấy hớn hở hẳn lên. Nàng ta ngồi viết cái gì đó, rất chăm chú, có lẽ là đang xử lý sổ sách gì đó...

Gương mặt Freen bây giờ Becky mới có dịp ngắm thật lâu, nàng ấy quả thật là một đại mỹ nhân. Mũi cao, môi đỏ, da trắng, mắt tam bạch lại đẹp mộng mơ...có phải là quá hoàn hảo hay không?

Mái tóc nàng có một màu nâu hạt dẻ nhìn bình dị, uốn cong nhẹ phần đuôi, xoã sang một bên trước ngực. Với bề ngoài xinh đẹp như tiên nữ, Becky là người cùng giới còn phải phát mê với nàng, kể chi những kẻ khác giới.

Đang nhìn ngó nàng ta, Becky cũng vô tình nhìn thấy bó hoa hồng bất thường hiện diện trên bàn, tự dưng cô nhớ đến chuyện của Nop kể mà mất hứng.

Hoa ở đó, có phải rằng nàng ta đã nhận lời đi ăn tối với ai kia?

Còn cô thì sao?

Becky vô tình ngẩn mặt lên nhìn và trông thấy cô đứng nhìn vào mà không mở miệng, nàng có chút bất ngờ. "Becky ?Em tìm tôi hả?"

"..." Becky không trả lời đứng lì ở chỗ đó nhìn vào.

"Em sao vậy?" Freen thấy thái độ của Becky hơi lạ, nàng đứng dậy và tiến đến gần cái cửa sổ, đối diện với cô rồi nàng nở một nụ cười. "Tôi xin lỗi nhé,tối nay tôi không thể dạy em được. Chúng ta tạm..."

Thế là nàng đã nhận lời người ta...Becky không muốn nghe nữa. Quay lưng chạy thật nhanh đi khỏi đó.
Freen còn chưa dứt câu đã phải dừng cuộc nói chuyện, nàng bất chợt khó hiểu vì thái độ của Becky. Cô giận nàng chuyện gì hay sao?...
Cả buổi học còn lại Becky học không vào, ngồi một đống với vẻ mặt chù ụ trong bàn. Suy nghĩ toàn những chuyện trời mây, ai giảng gì thì giảng, cô vẫn một lòng bay bổng.
Becky tự khó hiểu về bản thân mình...tại sao cô phải khó chấp nhận khi Freen đồng ý lời mời đi ăn với người ta và tạm bỏ qua chuyện kèm riêng cho cô...?

Nàng ấy có là gì với cô đâu...chỉ là giáo viên thôi mà.

Nghỉ học một hôm cô phải vui lên mới phải chứ?

Becky ngồi thẳng dậy, chóng tay lên cầm, thở dài cố đẩy cho qua chuyện...

.

Cuối giờ, tan học rồi cô cùng thằng bạn đi ra bãi đổ xe với tâm trạng đen như mực, thằng bạn luyên thuyên cái gì dường như cô không nghe thấy. Becky thẩn thờ vừa đi vừa nhìn xuống đất...

"Nè!!! Là thầy Philip và cô Freen !Ô ô ô!!!"

Nop reo lên làm cô giật mình ngẩn mặt nhìn ngay về phía bãi đổ xe.

Freen và thầy Philip gì đó đang đứng trò chuyện gần chiếc xe của nàng ấy. Thầy Philip còn bất ngờ đưa tay quẹt quẹt má nàng ấy nữa...

Tim bị bóp chặt, Becky đứng hình tại chỗ.

"Trời ơi, là cái gì đây? Sao mối quan hệ của họ lại phát triển nhanh như vậy?" Nop dường như là fan cuồng của cặp đôi đó, cậu ta ôm lấy Becky rồi hú hét.

Becky một mặt đen xì tiến thẳng vào bãi đổ xe, dặm từng bước chân thật nặng như muốn dằn mặt hai người kia.

"Bec..." Freen hơi chau mày, Becky đi ngang thấy nàng mà không thèm một lời chào hỏi, ai đã làm gì cô hay sao?

"Con bé đó...?"

"Là học sinh của lớp tôi. Thôi, chào thầy, tôi về trước."

"Tạm biệt cô. Ngày mai đi sớm không?Hay tôi rước cô đi ăn sáng..."

Từng lời của thầy Philip lọt vào tai Becky, cô nghe khó chịu hơn bất cứ âm thanh nào. Lôi mạnh chiếc xe ra rồi phóng lên, cô đạp bất chấp ra thẳng cổng trường.

Freen nhìn theo cô, rồi có chút lo lắng, nàng đáp lại thầy Philip mà mắt vẫn hướng nhìn đi. "Dạ không được ạ, để hôm khác vậy."

.

Becky đạp xe về nhà thật nhanh, cố gắng rời khỏi khu vực trường học thật xa.

Cô khó thở.

Cực kì khó thở.

Becky cảm thấy như mình như một đứa trẻ đang tị nạnh, Freen là Freen, chẳng phải nàng ấy cũng nên có một cuộc sống, một người để nương tựa riêng?

Cô thì có cái quyền gì, có cái tư cách gì để hờn dỗi...?

"Ngu ngốc...ngu ngốc quá mà!!!"

Chân đạp nhanh hơn.

Tối nay không có Freen, cô vẫn ổn, cô không cần nàng ấy đến bên cạnh. Trước kia không có nàng cô vẫn có thể sống qua đêm, bây giờ vẫn vậy thôi. Becky sẽ tự lo liệu cho mình.

Nàng ấy có đi ăn với ai...mặc kệ nàng ấy.

____

Nói sao thì nói...

Qua một đêm dài chán nản thì hôm nay Becky phải nói là vác đôi mắt panda thần thánh vào lớp để lũ bạn cô cười vào mặt.

Như bình thường Becky sẽ há mồm chửi cho lũ cười cô một trận bão cấp 20...nhưng hôm nay thì không, Becky lủi thủi lết xác về chỗ ngồi rồi ôm cặp ngó mắt ra cửa, trông thật đáng thương.

Một trong cả lớp-vị lớp trưởng xinh đẹp bước xuống vỗ vai cô."Becky ~"

Becky đoán lớp trưởng thấy tâm trạng cô tệ nên đến an ủi cô. Becky cảm thấy hạnh phúc, nhưng lại làm giá hất tay lớp trưởng ra, lắc đầu từ chối. Becky thích mình giống trong phim =)))

Vị lớp trưởng lại vỗ vai cô nữa.

Ok, đúng ý Becky. Cô thích cảm giác được như thế này. Lại ra vẻ buồn rầu cô xoay sang nơi khác. "Mặc kệ mình..."

"Đưa tôi cuốn vở bài tập Anh Ngữ? Hôm nay thu bài."

Ơ kìa...

Becky thì ngơ ngác vì quê ngẩn mặt nhìn vị lớp trưởng đang chìa tay ra, còn cả lớp thì đang cười ầm ầm lên. Becky lườm lớp trưởng của mình một cái,rồi đưa tay đập mạnh vở bài tập lên bàn tay đang xoè ra.

"Becky, trống không vậy ?? Cô Freen trừ điểm chết nhà ngươi đấy ~"

"Không có làm!!!Bảo cô ấy trừ đi,làm gì làm đi!!!Hứ!!!" Becky cau có hất mặt đi.

Lớp trưởng không nói gì, nhún vai rồi đem vở của cô lên nhập vào chồng tập ngay ngắn trên bàn giáo viên, chờ đợi giáo viên dạy Anh Ngữ vào kiểm tra...

Thế là Becky bắt đầu tiết một với gương mặt không thể đen hơn...Freen bước vào lớp mà Becky không thèm nhấc mông lên chào, nàng ấy ngó mắt nhìn cả lớp đang đứng nghiêm chào mình một lượt rồi thấy cô không thèm đứng nên chau mày nhìn cô một hồi lâu.

Cả lớp đứng lâu nên cũng nhăn nhó quay mắt ngang dọc nhìn kẻ duy nhất không đứng.

"Đứng dậy coi thím!!!" Nop ném mảnh giấy vo tròn thành cục vào đầu Becky, rồi trừng mắt xoay qua nói nhỏ.

Becky chán nản, đứng dậy với thái độ khó chịu.
Freen thoáng khó chịu, rồi nàng đưa tay ra hiệu cho học sinh mình ngồi xuống. Nhưng liền nói. "Becky đứng đó, cô muốn em làm gương cho các bạn sau này phải lễ phép với giáo viên."

Thấy chưa? Nàng ghét cô...Becky bậm môi câm phẫn nhưng không dám cãi, đứng đó.

Freen bắt đầu ngồi vào ghế giáo viên và xử lí vài việc vặt trước khi bắt đầu học bài mới, trong đó có kiểm-tra-tập.

Nàng khá hài lòng với thái độ học tập của lớp qua những vở bài tập đầy đủ, trình bày sạch sẻ. Môi dần nở một nụ cười.
Nhưng nụ cười chợt tắt khi kiểm tra vở của nữ sinh họ Armstrong. Nàng nhíu mày. "Becky, bài tập đâu!!?"

"Không làm." Becky trả lời mà không thèm ngó nhìn nàng ta.

Freen trợn mắt ngạc nhiên."Em ăn nói kiểu gì vậy?"

"Dạ-thưa-cô-em-chưa-làm-bài." Becky nghiến răng từng câu chữ như vậy đúng là thái độ khó chấp nhận.

Freen cảm thấy khó chịu, nàng bực tức. "Bài phạt...50 lần, mai nộp cho tôi."

"50 lần...sợ chắc..."

"Em nói cái gì đó???" Freen hỏi mạnh cái kẻ vừa lèm bèm trong miệng.

"Dạ không!!!"

"Em đừng tưởng tôi không dám ghi tên em vào sổ nhé! Cẩn thận một chút đi!"

"Dạ!"

"Giờ ra chơi xuống phòng giáo viên gặp tôi."

Tiết học diễn ra khá căng thẳng vì thái độ khó chịu của Freen. Cả lớp lườm Becky rách mặt.

Vâng, cô đương nhiên hất mặt với lý do của riêng mình là do nàng ấy trước. Do nàng ấy bỏ rơi Becky, Becky không làm được bài tập, nên như vậy.

Gặp thì gặp cô không ngán nàng ấy đâu.

.
.
.

Đúng như lời hẹn, giờ ra chơi Becky vác gương mặt cau có xuống gặp Freen. Đứng trước cửa phòng cô đã thấy cái kẻ gai mắt nhất trường, ông thầy Philip gì đó dạy thể dục cớ gì hôm nay lại xuất hiện ở phòng giáo viên ngay giờ này.

Trong phòng chỉ có Freen đứng nói chuyện vui vẻ với ông ấy như vậy khiến Becky nổi đom đóm mắt.

"THƯA CÔ EM ĐẾN RỒI!"

Freen và thầy Philip nhìn ra phía cô, Freen ra hiệu cho cô vào rồi nói gì đó với thầy Philip mà ông ta mỉm cười nói ngọt. "Thế 10 phút nữa tôi chờ tại căng tin nhé."

"Dạ."

Ông thầy Philip trước khi ra khỏi phòng còn liếc Becky một cái như bảo cô phá đám, Becky hậm hực vì nghe thấy Freen ăn với ông ta, dặm chân bước vào...

"Ok, Becky lý do gì mà em không làm bài tập?" Freen ngồi chéo chân, nhìn cô với đôi mắt uy nghiêm.

"Em không biết làm." Becky hất mặt đi.

"Cái gì? Em đang tìm cớ hả! Bình thường em cũng làm những dạng bài như vậy mà? Rõ ràng là nói dối, ham chơi quên học có phải không? Tôi có cảm giác như e..."

"Cô đừng có mắng người ta!!! Cô phải nhớ là mỗi ngày môn này cô hướng dẫn em mới hoàn thành chứ!"

Freen trợn mắt nhìn nữ sinh trước mắt mình, hôm nay quả thật Becky khác lạ, còn dám lên tiếng cãi lại nàng nữa."Ý...ý em là sao?"

"Không có gì!!! Nói chung ngày mai em sẽ chép cho cô 50 lần bài phạt, bài tập ngày mai em sẽ làm đầy đủ tuyệt đối! Còn nữa, em không cần cô giúp!"

"Nghe có vẻ hay ?" Freen có hơi bất ngờ, nàng phì cười, ghép hai bàn tay lại với nhau, rồi nhìn cô một cách hứng thú."Không cần tôi giảng sao?"

"Không cần, không có cô em vẫn sống"

Câu này...nghe lạ lạ...

Cứ như cô đang trách nàng vì việc...

"Em giận tôi vì hôm qua tôi nghỉ à?" Freen chớp chớp mắt.

"Không!" Becky lắc đầu."KHÔNG BAO GIỜ!"

"Em cần gì hét lên như vậy?" Nàng sững người. "Hôm nay em sao thế?"

"Cô đi ăn đi, thầy Philip chờ đấy!!! Em về lớp đây!!!"

"Bec..Becky!!!"

"Coi kìa...con bé sao thế không biết."

____

Sao mà Becky ghét cảm giác này quá...

Cô ghét khi nghĩ đến cảnh Freen vui vẻ ăn uống với người đàn ông đó.

Cô cực ghét bọn bàn tán về việc họ đẹp đôi với nhau như thế nào...

Không phải vì cô gato khi cô thuộc dạng "F.A" mà phải nghe đến việc các cặp đôi vui vẻ.

Becky chưa bao giờ như vậy...

Cũng không phải là cô ghét một trong hai người đó.
Nhưng lạ thật...

Becky không hề thích cảm giác bây giờ...

"Thật khó chịu."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro