chương 19- mưu trong mưu

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Liên tục một tháng, Lạc Âm vẫn thường qua lại chỗ lão phu nhân, dù chỉ là hư tình giả ý nhưng lâu dần trong Lạc phủ cũng truyền đi nàng rất được lão phu nhân sủng ái.

Đối với những chuyện này Lạc Âm chỉ cười vô vị, sủng ái sao? Lão yêu bà kia chẳng qua xem trọng chuyện nàng được thánh thượng thưởng thức, về lâu dài, bà ta thấy nàng không mang đến lợi lộc gì cũng sẽ ruồng bỏ nàng mà thôi.

Hôm nay như thường lệ, tầm đầu giờ thìn thì Lạc Âm đã chỉnh chu dùng điểm tâm, Bạch Thúy ở một bên bồi nàng, đám nha hoàn bà tử khác đều chỉ đứng ngoại hiên chờ phân phó, không dám tiến vào trong.

Hơn ai hết, Lạc Âm biết rõ trong đám hạ nhân này, một vài là tai mắt của Lưu thị, vài kẻ là tay chân của lão yêu bà, còn có lẫn là thuộc hạ của Lạc Khải. Đám người này luôn nhìn chằm chặp nàng, nói khó nghe là tùy thời giám thị. Dù thế nào, một thứ nữ hiển lộ phong tư như nàng, trong Lạc phủ được đề phòng nhiều hơn là nghênh đón.

Đối với những chuyện này, Lạc Âm chỉ một sắc dửng dưng. Đuổi đám cẩu này đi không khó, nhưng nàng lại không muốn làm, cứ để đám người kia nghĩ rằng giám thị được nàng là được.

Lạc Âm còn đang dùng điểm tâm thì trông thấy Bạch Hạ từ ngoài tiến vào, trên tay cầm theo thực hạp. Đây là thông lệ mỗi sáng của Lạc Âm, nàng vẫn hay mang canh nóng hoặc chút thuốc bổ đến thỉnh an lão phu nhân. Nếu đã sắm vai tôn nữ hiếu thuận, tất nhiên phải diễn tận tâm một chút.

Bạch Hạ nhẹ nhàng đặt thực hạp lên bàn chỗ Lạc Âm, tay trong góc khuất làm một thủ thế. Lạc Âm thu vào đáy mắt, khóe môi cong nghiền ngẫm. Xem ra Lạc Thi Âm đã bắt đầu nôn nóng rồi, còn dám cho người dò thám hành tung của nàng sao? Thật chờ mong đâu.

Quả nhiên, trên đường chủ tớ Lạc Âm đến Tĩnh viên thỉnh an liền đụng phải Lạc Thi Âm.

Nửa tháng dưỡng thương nhưng khí sắc của Lạc Thi Âm vẫn chưa khôi phục hoàn toàn, mang theo chút ý vị bệnh tật, mềm mại đáng yêu. Nha hoàn Ngân Đào đi bên cạnh bán đỡ ả ta.

"Tam muội là đến thỉnh an tổ mẫu sao?"- Lạc Thi Âm cười như gió xuân nói, so với đố kị ghen ghét ngày đó trên long điện là một trời một vực.

Lạc Âm cũng chậm chạp dừng bước, khóe môi nâng thành nụ cười thản nhiên: "Ân, tỷ tỷ cũng là thỉnh an chăng?".

Thấy Lạc Âm không thi lễ chào hỏi, sắc mặt Lạc Thi Âm có chút xấu xí, nhưng rất nhanh khôi phục. Nàng làm sao quên được ả thứ nữ này đã là nữ quan danh chính ngôn thuận, còn nàng thì làm gì có danh phẩm đó. Quả là chó ngáp phải ruồi! Nhân trung long phượng bị bỏ qua, còn cẩu thí lại trèo lên thật cao!

"Tam muội hiện tại đã là nữ quan, vẻ vang mặt mũi phụ thân, lại được tổ mẫu sủng ái, kẻ làm tỷ tỷ như ta thật vui thay cho muội!"- Lạc Thi Âm ôn nhu nói.

Lạc Âm hơi gợn chân mày, giọng nhàn nhạt: "Phải không?". Nếu ả quân quý này thật vui mừng thay, cần gì phải dùng loại ngữ khí châm biếm như vậy.

Lạc Thi Âm vờ than thở nói: "Tam muội được tổ mẫu sủng ái thật tốt rồi, ngược lại ta... aizz".

Chuyện Lạc Thi Âm chọc giận long nhan đã khiến lão phu nhân không hợp mắt, lại thêm dưỡng thương một tháng qua, không hề gặp mặt, cảm tình giữa ả cũng lão yêu bà xuống thấp trông thấy.

Lạc Âm rũ mi, ngữ khí không đổi: "Nhị tỷ quá lời rồi, tỷ là dòng chính, vẫn là được tổ mẫu trân trọng, ta làm sao dám tranh đoạt".

Lạc Thi Âm chậm lắc đầu, thân thiết cười: "Sao muội nói vậy, tổ mẫu nào cho tỷ muội ta tranh đoạt gì? Chẳng qua ta làm tổ mẫu phiền lòng, hi vọng muội có thể giúp ta vãn hồi cảm tình là tốt lắm rồi!!".

Nói hợp tình hợp lý, lại dùng vẻ mặt ôn nhược như vậy, ai có thể chối từ đâu. Phải nói, khả năng uyển chuyển bức ép người khác của Lạc Thi Âm là cả một bậc tinh thâm.

Lạc Âm nhất quán vẫn là điệu cười nhạt nhẽo, nàng chỉ thuận nước đẩy thuyền: "Nhị tỷ cần chi hi vọng, ta giúp được tỷ nhất định sẽ giúp, không cần phải hạ thấp cầu khẩn, người khác nhìn vào còn sợ ta đang đè đầu cưỡi cổ tỷ".

Ý tứ: 'ngươi là người cậy nhờ kẻ khác, hà tất cố tỏ ra thanh cao, còn có vẻ mặt nhu nhược đó của ngươi, ngươi cố tỏ ra bản thân đang bị bắt nạt để làm gì?'.

Sắc mặt Lạc Thi Âm có chút cứng ngắc, nhưng lại khôi phục ôn nhu điềm đạm: "Nếu tam muội chịu giúp, ta đã vạn phần an tâm rồi".

Lạc Âm lười ở đây giả trang sắc mặt cùng ả nữ nhân này, nàng cảm thấy thập phần buồn nôn. Tự hỏi, Phượng Hinh Phúc có thể chịu được một kẻ giả tạo, da mặt xấu xí đến thế này sao? Mà thôi, tra nhân tiện nữ, một đôi "bích nhân", nàng cần gì phải hiếu kì.

Vậy nên Lạc Âm thong thả tăng nhanh cước bỏ xa Lạc Thi Âm một đoạn.

Lạc Thi Âm trông thấy sắc mặt âm trầm của Lạc Âm thì giật mình, nhưng vẫn cười cười. Nàng ta không tiếng động2 bấm vào cổ tay nha hoàn Ngân Đào. Ngân Đào cắn môi chịu đau, đợi chủ tớ Lạc Âm đi xa mới thấp giọng nói: "Tiểu thư bớt giận, chút nữa ả thứ nữ kia sẽ bị đẹp mặt! Người ngàn vạn đừng bị ả ta khiêu khích!".

Lạc Thi Âm thu lại tay mình, trên mặt nhất quán tiếu dung ôn nhu, làm sao có thể đoán ra nội tâm vặn vẹo của ả lúc này đâu. Duy chỉ có nha hoàn thiếp thân bên cạnh mới biết được một mặt xấu xí này của ả mà thôi.

Lạc Thi Âm u ám nhìn bóng lưng đi trước của Lạc Âm, hừ lạnh trong kẽ răng: "Xem người tự mãn được bao lâu!". Nói xong lại hối thúc Ngân Đào dìu nàng ta nhanh chóng đuổi kịp cước bộ Lạc Âm.

...

Tại Tĩnh viên, lão phu nhân theo thong lệ ngồi tại chủ vị chờ đám hậu bối thỉnh an. Một tháng qua chỗ chính phòng đã không bước vào đây thỉnh an, chỉ có vài thứ nữ di nương thuận thường đến. Vậy nên lúc Lạc Thi Âm tiến vào cửa liền chọc đoàn người một trận giật mình.

Ba vị di nương đã đến từ trước, vội vã đứng dậy cho Lạc Thi Âm thỉnh an, ả ta liền cười dịu dàng phất tay miễn lễ, thật chất ả lại rất hưởng thụ loại ở bề trên này, cảm giác hư vinh ả vẫn rất thích.

Lão phu nhân có chút mất hứng, xét đúng thì Lạc Thi Âm nên thỉnh an bà rồi mới để thiếp thất thỉnh an mình, đằng này lại thụ lễ trước, ả có thấy bà ngồi đây hay không.

Lạc Âm bên cạnh lập tức đoán được sắc mặt lão phu nhân, nàng từ tốn hành lễ: "Thỉnh an tổ mẫu".

Lúc này thiếp thất lại nhao nhao thỉnh an Lạc Âm lần nữa, nàng hiện tại là nữ quan không thể tùy tiện được. Thiếp thất lẫn hạ nhân trong nhà trừ lén lút nghị luận chính là cố kị.

"Các vị di nương đến là thỉnh an tổ mẫu, lễ nghi ngoài lề này miễn được thì miễn, Tam nhi không dám thụ lễ lớn vậy"- Lạc Âm chậm rì rì nói, rất có phong phạm quý phái, lại tiến thối có độ, dù không làm gì cũng vô hình sinh ra một bậc khí thế.

Đây chính là khác biệt lớn nhất của Lạc Âm cùng Lạc Thi Âm, hoặc có thể nói, là khác biệt giữa một Trữ phi giữ vị mười lăm năm cùng một quân quý mắt cao hơn đầu. Lạc Âm đã trải qua một đời mưa gió, được thời gian mài giũa tâm tính, làm sao còn những xốc nổi hay háo thắng như Lạc Thi Âm. Hơn cả, nàng càng biết nhìn sắc mặt kẻ khác mà đối nhân xử thế.

Lão phu nhân thấy Lạc Âm nói đúng tâm ý thì rất vừa lòng, nhấp ngụm trà nói: "Tam nhi nói không sai, đều là người trong nhà, dùng lễ nghi gò ép làm gì?". Nói xong lại liếc Lạc Thi Âm một cái.

Sắc mặt Lạc Thi Âm có nho nhỏ vết rách, nhưng rất nhanh trí ứng phó: "Tổ mẫu chí phải, sau này di nương không cần thi lễ cùng Âm nhi nữa, Âm nhi thân là tiểu bối, làm sao dám nhận được đây?".

Lão phu nhân ngược lại vẫn không tỏ thái độ vui vẻ gì, có lẽ nhìn Lạc Thi Âm càng không thuận mắt.

Một chuyện nhỏ như vậy nhanh chóng bị đè xuống, Lạc Thi Âm cùng đám thiếp thất khác cho lão phu nhân thỉnh an xong cũng không vội ly khai, ngồi lại bồi chuyện một lúc.

Được một khắc lại trông thấy nha hoàn mang canh sâm lên cho lão phu nhân như thường lệ. Chuyện này cũng không lạ, vốn dĩ Lạc Âm ngày nào cũng mang canh nóng đến, nha hoàn bày biện xong thì dâng lên.

Lão phu nhân vẫn chưa có mấy phần để tâm, ngược lại Lạc Thi Âm đã chăm chú nhìn chén canh kia, sau lại hạ thấp tầm mắt cười lạnh lùng. Ả tiện nhân thứ nữ kia rất giỏi lấy lòng sao, hôm nay nàng muốn ả ta triệt để cõng tội bất hiếu.

Lão phu nhân nhận chén canh, hơi nghiêng đầu nghe tam di nương huyên thuyên gì đó. Cảm thán một câu mới nhấp ngụm canh.

Lạc Âm phân theo cao thấp mà ngồi, vì nàng đã có phong hàm nữ quan nên chỗ an vị cao hơn một bậc, cũng là gần chủ vị của lão phu nhân nhất. Nàng nhạt nhẽo nhìn qua lão phu nhân, lại nhìn Lạc Thi Âm. Chỉ thấy đôi môi nàng cười rất nhẹ, nhẹ tới mức bất phân tâm tình.

Bạch Hạ đứng sau lưng Lạc Âm nhẹ cúi thấp đầu, thầm than tiểu thư liệu sự như thần. Nếu chuyện hôm nay phải đi đến hồi kết, khó mà nói trước tiểu thư nhà nàng sẽ chịu thiệt hay là kẻ khác đâu.

Lão phu nhân hơi nhíu mày, trầm tư nói: "Canh sâm hôm nay thoạt có vị đạo là lạ". Nói rồi liền nghiêng đầu nhìn Lạc Âm. Có lẽ bà nghĩ đây vẫn là canh nóng mà Lạc Âm hiếu kính như hằng ngày.

Lạc Âm cũng tỏ vẻ kì quái, thử dò hỏi: "Không vừa khẩu vị của tổ mẫu chăng?".

Nhị di nương lướt thoát qua chén canh trên bàn, lại cảm thán: "Tam tiểu thư thật là hiếu thuận, hồng sâm thánh thượng ngự ban quý giá cũng mang dâng cho lão phu nhân".

Quả thật trong Lạc gia, kẻ vừa được ban thưởng hồng sâm chính là Lạc Âm. Nghe đâu nàng nghĩ ra một thủ pháp ngâm trà mới lạ, thánh thượng yêu thích nên ban thưởng.

Lạc Thi Âm ngồi hơi xa trà kỉ của lão phu nhân, ánh sáng lại kém nên không nhìn rõ, nghe thấy hai tự "hồng sâm" thì giật mình. Chấn kinh ngước nhìn Lạc Âm, chỉ thấy Bạch Hạ sau lưng Lạc Âm lúc này mới đưa thực hạp cho nha đầu bày biện của Tĩnh viên.

Đây chính là mấu chốt, Lạc Âm vốn dĩ mang đến là canh thủy liên, Lạc Thi Âm cũng là tráo canh thủy liên có độc với chén canh của Lạc Âm. Nếu không phải dâng canh thủy liên, thì chén hồng sâm này là ở đâu ra.

Quả nhiên liền thấy Lạc Âm kinh ngạc nhíu mày, dường như cũng rối rắm không rõ hồng sâm này là từ đâu ra. Lạc Thi Âm thầm kêu không ổn, nếu để Lạc Âm từ bỏ dâng canh thủy liên, thì chén canh có độc làm sao đến tay lão phu nhân đây.

Vậy nên nàng liền lên tiếng: "Nhị di nương có lẽ hiểu lầm rồi, chén hồng sâm này là Âm nhi hiếu kính với tổ mẫu, canh mà tam muội mang đến vẫn còn chưa được dâng lên mà".

Lạc Âm nghe xong đáy mắt hài lòng gợn nhẹ, lão phu nhân cũng có chút giật mình, gật gật đầu đã rõ. Lại nói với Lạc Thi Âm: "Hồng sâm vốn dĩ vạn phần quý báu, ngươi là có lòng rồi".

Lạc Thi Âm ôn nhu nói không dám, rất hiếu thuận. Nội tâm lại thầm thở phào, dù không biết chén hồng sâm từ đâu ra, nhưng nếu để Lạc Âm thừa nhận rồi bỏ qua chuyện kính canh thủy liên thì công sức của ả liền bỏ lỡ rồi. Nhất định phải để Lạc Âm kính chén canh độc kia, vậy mới có thể thành toàn công sức của ả bỏ ra.

Lạc Âm tại góc khuất cười lạnh, hay lắm, kịch hay còn ở sau màn.

Tam di nương vốn dĩ là kẻ thích bỏ đá xuống giếng. Nghe đồn thổi Lạc Âm có hồng sâm quý báu nhưng không đem hiếu thuận thì bóng gió châm biếm vài câu, thuận tiện tâng bốc Lạc Thi Âm vừa dưỡng thương khỏi đã rất hiểu chuyện.

Lạc Âm lại vờ như người ngoài cuộc, không tỏ thái độ gì với cuộc tranh sủng này. Chỉ than thở nói: "Vốn dĩ tôn nữ định mang canh thủy liên đến cho tổ mẫu. Nhưng nhị tỷ đã dâng canh hồng sâm quý báu như vậy, tôn nữ tự thẹn không bằng. Vẫn là đành giữ lại không bêu xấu cùng tổ mẫu làm gì".

Lão phu nhân trước giờ chưa hề thật lòng yêu thích con cháu nào trong nhà, với bà chỉ có kẻ mang đến lợi ích mới có trọng lượng. Vậy nên hời hợt nói: "Tam nhi quá lời rồi, lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt, ta thân là trưởng bối đều sẽ chở che các ngươi, cần chi phải thủ tục rườm rà!".

Lạc Thi Âm cũng phụ họa đôi câu, tư thái ôn nhu thánh mẫu hiển lộ không một vết bẩn. Làm sao tin được, nữ nhân này đang bị bôi bác mặt mũi ngoài kia. Chỉ nghe Lạc Thi Âm uyển chuyển: "Tam muội nếu đã mang canh nóng đến cho tổ mẫu rồi lại mang về có phải không xem trọng mặt mũi tổ mẫu không? Bằng không, tam muội cứ hiếu kính lên đi, há để vì ta mà phí hoài tâm tư, như vậy lại thành lỗi của ta sao".

Lạc Âm hơi nghiêng đầu nhìn Lạc Thi Âm, chân mày khẽ nhướn lên, gương mặt mang theo vài phần nghiền ngẫm. Xem ra ả nữ nhân này vẫn còn quấn quýt chuyện canh độc. Thế nàng đành chiều ý nàng ta vậy.

"Nhị tỷ nói chí phải. Bạch Hạ, vậy ngươi dâng canh lên đi, hi vọng tổ mẫu không chê là tốt lắm rồi..."

Chỉ là lời của Lạc Âm còn chưa dứt, đã thấy lão phu nhân ôm ngực khụ khụ phun ra một ngụm máu đen ngòm!!!

Nhất tề đại sảnh thập phần kinh hãi, nhao nhao hét lên. Cả hạ nhân nô bộc cũng ồn ào ầm ĩ!! Chỉ trong nháy mắt loạn thành một đoàn!!!

...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro