Chương 2: Đời người bao giờ cũng quá rập khuôn

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

"Joohyun, anh thích em." Nụ cười của BoGum rực rỡ như ánh mặt trời ngày đông, mặc một bộ hàng hiệu, cùng với chiếc xe thể thao đắt tiền phía sau, thật giống hoàng tử bạch mã trong truyền thuyết.

Đáng tiếc, đàn ông mở cửa xe BMW có thể là hoàng tử bạch mã, cũng có thể là cặn bã, Joohyun lé mắt nhìn người này, trong lòng thầm mắng, cho dù ở trong mơ, xem ra BoGum vẫn ăn mặc bảnh bao như trước.

"Bạn học Joohyun, nếu bạn không rời giường thì đừng ăn sáng nữa!"

Joohyun ngồi dậy, nhìn Soyeon đang gặm một miếng sandwich, vò vò đầu tóc rối bời: "Cậu ăn đi, tớ không muốn ăn."

"Ai ya, thất tình nên chuẩn bị tuyệt thực đấy hả?" Soyeon đi tới mép giường, ngồi xuống, nói một cách vô cùng hâm mộ: "Tớ nói này Huyn Huyn bé nhỏ, gương mặt này của cậu cũng không tệ, da mặt mềm mịn, đàn hồi, làm thế nào lại để con yêu tinh Lâm Kỳ kia khoét góc tường vậy?"

Sau khi lấy quần áo ra khỏi hành lý, thay xong, Joohyun mới mở miệng nói: "Bức tường này của tớ không vây được Hayeon muốn vượt tường của BoGum, có cách nào khác đâu."

Soyeon lắc đầu thở dài nói: "Cô nàng à, BoGum mà nghe được những lời này của cậu sẽ tức đến ói máu."

Bàn tay đang thu dọn hành lý của Joohyun dừng lại một lát, lấy ra khung ảnh bên trong, bên trên là tấm ảnh mà cô và BoGum đang cười sáng lạn, căn bản không hề ngờ rằng sẽ đi tới ngày hôm nay.

Thấy Joohyun nhìn chằm chằm bức ảnh ngẩn người, Soyeon cắn cắn môi, không nói gì.

Đầu ngón tay mảnh khảnh của Joohyun chọc chọc gương mặt BoGum trong ảnh, xoay người ném cả khung ảnh vào trong thùng rác, tìm được đồ rửa mặt rồi mới cảm thán: "Yeon Yeon nhỏ bé à, cô chú đối với cậu có phần tốt quá rồi, cậu ở lại đây làm việc mà bọn họ còn cho cậu tiền mua nhà, thật sự làm người ta thèm muốn."

"Được rồi, được rồi, vậy cậu ở đây với tớ đi." Soyeon vừa giúp Joohyun xếp quần áo từ trong hành lý vào trong tủ, vừa mở miệng hỏi: "Được rồi, hôm nay cậu có đi làm không?"

Joohyun lấy những thứ trong hành lý ra: "Tớ đã đưa đơn từ chức rồi."

Soyeon cũng không hỏi đã xảy ra chuyện gì, chỉ giúp Joohyun xếp từng bộ quần áo cẩn thận: "Vậy thì tốt, đến công ty bố tớ làm đi, gần đây công ty đang tuyển nhân viên mới."

Cuối cùng Joohyun cũng tìm được kem và bàn chải đánh răng, nghe vậy ngẩng đầu nhìn về phía Soyeon: "Vậy thì tốt rồi, ai dám không cho tớ vào công ty của chú, tớ có thể tìm cấp trên của bọn họ che nhờ ô dù." Nói xong, cô cười cười đi vào phòng tắm.

Soyeon thấy Joohyun đã ra ngoài nụ cười trên mặt mới dần dần biến mất, cô biết Joohyun không giống với những cô gái õng ẹo, xảy ra chuyện gì cô cũng không khóc không nháo, nhưng những chuyện xảy ra hai ngày này cũng khó chịu đựng được. Không còn công việc, bạn trai ngoại tình, những chuyện này xảy ra với bất cứ ai, họ cũng không thể đơn giản tiếp nhận.

Joohyun thường xuyên hối hận vì những quyết định của mình, ví dụ như nói sẽ đi dạo phố với Soyeon. Cô nhìn Soyeon đi giày cao gót mười phân mà lướt đi nhẹ nhàng như gió, không khỏi giật giật khóe miệng, đều là con gái, vì sao cô chỉ đi giày cao gót một tiếng là xương sống, thắt lưng đã mềm nhũn ra, thật xấu hổ.

"Hyun Hyun bé nhỏ, cái áo này thế nào? Vóc người cậu không tệ, mặc vào hẳn sẽ rất đẹp." Soyeon chỉ vào một chiếc áo khoác nhạt màu, nói với nhân viên bán hàng bên cạnh: "Cô đưa cái này cho cô ấy thử xem."

Joohyun uể oải kéo Soyeon: "Bà chị Lee, Lee thái hậu, con đã mua hai bộ quần áo theo thẩm mỹ của ngài rồi, van xin ngài hãy tha cho con đi."

Soyeon ấn chiếc áo vào trong lòng Joohyun, cười tít mắt nói, "Bạn yêu, tớ sẽ khiến cậu xuất hiện một cách lộng lẫy trong hội bạn học thành phố, cho dù con tiểu yêu tinh Hayeon hay gã đàn ông đê tiện Bogum kia có xuất hiện, cậu cũng phải giành sân khấu lại cho bà chị đây."

Joohyun giật giật khóe miệng, cam chịu số phận ôm quần áo bước vào phòng thay đồ, sau khi tinh thần chịu dằn vặt, thân thể cũng bị đày đọa.

"Cô Kang, hợp tác lần này, cô xem..." Người đang nói chuyện phát hiện dường như tâm tình đối phương không yên, nhìn theo hướng đối phương đang nhìn, lại không thấy cái gì.

"Thật xin lỗi." Seulgi lễ phép cười, thu hồi tầm mắt, sau khi uống một ngụm cà phê mới nói: "Anh Vương đưa ra giá này có phần hơi thấp, thật sự khiến tôi khó xử."

"Giá cả dễ bàn." Người nói cười cười: "Nếu không chúng ta lại bàn bạc về sản phẩm này một chút."

Seulgi gật đầu, khóe mắt hướng ra ngoài cửa sổ, trong đôi mắt có thứ gì đó sâu đậm khó tan chảy.

______________________

"Thái hậu nương nương, chúng ta nghỉ ngơi một lát đi." Đi ngang qua một quán cà phê, rốt cuộc Joohyun không nhịn được nữa, ôm cột đèn đường không buông tay. "Tớ thà mặc giẻ lau đi tham gia hội bạn học cũng không muốn đi mua sắm nữa."

Soyeon vỗ vỗ đầu Joohyun: "Ngoan, tới cửa hàng tiếp theo đã rồi ai gia đưa con đi ăn."

"Cậu nói câu này năm lần rồi!" Joohyun nghiêm khắc lên án.

Nụ cười của Soyeon vẫn không giảm: "Đương nhiên, cậu cũng có thể ôm cột đèn không buông tay, tớ đi ăn cơm một mình."

Joohyun cam chịu số phận, buông cột đèn ra, đi theo bên cạnh Lee thái hậu vào một cửa hàng giày.

Vào lúc này gặp phải Hayeon và BoGum thật là một chuyện ngoài ý muốn đầy rập khuôn, Joohyun nghĩ chính mình dường như đang xem người ta biểu diễn một vở kịch nhàm chán thấp kém, tất cả các loại tình tiết vớ vẩn đều đủ cả, mà chính mình cũng là một nữ diễn viên trong vở kịch không hề có tính sáng tạo này.

Cô nhìn BoGum đang khom lưng đeo giày cho Hayeon, trong mắt tràn đầy thương yêu, đột nhiên cô cảm thấy dạ dày nhói đau, nhíu mày nhưng vẫn đâm đầu vào tiệm giày này.

Soyeon liếc mắt nhìn BoGum và Hayeon, căn bản không thèm để ý tới hai người kia, cô đi tới bên cạnh Joohyun, lấy một đôi giày xuống: "Hyun Hyun bé nhỏ, thử đôi này xem, chân cậu trắng như thế, đi vào nhất định rất đẹp."

"Đẹp thì đẹp, nhưng không biết có tiền mua hay không." Hayeon khinh bỉ nhìn về phía Joohyun. "Một tháng được có mấy nghìn tiền lương, nên biết tiết kiệm đi, nếu không sau này lấy chồng cũng chẳng có đồ cưới."

Soyeon và Joohyun đồng thời đỡ trán, người phụ nữ này có cần phải diễn giống nữ phụ độc ác trong phim thần tượng thế không, thủ đoạn này... thật sự làm cho người ta không nói gì chống đỡ được.

Joohyun quay mặt muốn tỏ ý không quen người phụ nữ này, đáng tiếc, đối phương hiển nhiên nghĩ mình diễn còn chưa đủ nhập vai, tiếp tục mở miệng nói: "Nghe nói tối mai có hội bạn học thì phải, vì vậy BoGum mới dẫn tôi đi mua giày, lẽ nào mấy người cũng muốn tham gia hội bạn học?" Nói xong, cánh tay cô ta còn khoác lên tay BoGum.

BoGum không nói gì, anh ta chỉ ngẩng đầu nhìn Joohyun, nhưng đối phương căn bản không thèm liếc nhìn anh ta, giống như anh ta không tồn tại.

Joohyun vẫn không để ý đến Hayeon, thử đôi giày Soyeon đưa cho, đi vào cảm thấy thật sự không tệ, cô gật đầu: "Lấy đôi này đi, thái hậu nương nương, con đây có thể đi ăn chưa."

Soyeon thỏa mãn vỗ đầu Joohyun: "Chuẩn tấu."

Hayeon nói mà không được Joohyun đáp lại, bỗng nhiên cảm thấy xấu hổ, vẻ mặt nóng lên, không khỏi nổi giận đùng đùng mở miệng: "Joohyun, bạn trai đá cô, cô cũng không nói gì sao?"

Joohyun nghe vậy cười khúc khích, trào phúng nhìn về phía Hayeon: "Đêm qua mắt cô mù sao, không phải chính tôi đá tên con ông cháu cha này sao, một tên con ông cháu cha, một cô nàng thứ ba, đây không phải một đôi trời sinh sao, tôi rộng lượng tác thành cho hai người, cô còn chưa hài lòng?"

Bên cạnh cũng có những khách hàng khác, nghe được những lời này của Joohyun đều nhìn về phía Hayeon và BoGum, thể hiện lòng hiếu kỳ vô cùng lớn đối với kẻ thứ ba và gã đàn ông ngoại tình, dù sao ở thời buổi này, kẻ thứ ba chửi mắng người ta tương đối nhiều, dù sao hiện thực không phải tiểu thuyết Quỳnh Dao, tình yêu không phải là thứ vô địch.

Sắc mặt BoGum trở nên khó coi, anh ta đứng lên đi về phía Joohyun: "Joohyun, em đừng làm ầm ĩ." Những lời này của Joohyun thật sự làm người ta khó xử.

Joohyun lắc lắc ngón trỏ: "BoGum, tôi không làm ầm ĩ, mà đang tuyên bố chuyển nhượng quyền làm chủ cho Hayeon, tôi cũng không muốn vì một gã đàn ông như anh mà mất phong độ ở một nơi thế này." Nói xong, cô nói với Soyeon ở bên cạnh: "Soyeon, chúng ta đi." Nếu không đi, cô sợ mình sẽ bạt tai người ta giống nữ diễn viên trong phim thần tượng, dù sao mình mà có chỉ số thông minh vô địch như nữ diễn viên là một chuyện thật đáng sợ. = =

Ra khỏi tiệm giày, Soyeon lo lắng liếc nhìn Joohyun, nhưng sắc mặt đối phương vẫn như thường, căn bản không nhìn ra chút mất hứng nào, đi tới một nhà hàng bên cạnh: "Cô nàng à, hôm nay tôi mời khách, cô muốn ăn gì?"

"Nhân sâm, vây cá, bào ngư, tổ yến." Đôi mắt Joohyun trông mong nhìn về phía Soyeon: "Những cái này đều được chứ?"

Soyeon nhe răng cười nói: "Ra khỏi cửa rẽ phải, đụng vào tường ba cái."

Joohyun mù mờ: "Cái tường kia có gì thần kì à?"

Soyeon mỉm cười: "Không, như vậy bộ não cậu sẽ gặp ảo giác."

"Lee thái hậu, nhà ngài rất có tiền." Joohyun lên án. "Chẳng lẽ ngài không thể an ủi người thất tình đáng thương này sao?"

Vẻ mặt Soyeon không đổi: "Vì vậy ta mới quyết định mời con đi ăn sườn nướng mà không phải cải trắng nướng."

Joohyun vào nhà hàng, buông đồ đạc trong tay xuống mới tức giận nói: "Lee thái hậu, ngài thật keo kiệt."

Soyeon tự hào nói: "Vì vậy ta mới có tiền."

Joohyun yên lặng ăn hai miếng dưa chuột miễn phí trên bàn.

Đồ ăn được đưa lên rất nhanh, tuy không phải cái loại nhân sâm bào ngư nhưng cũng coi như không tệ, Joohyun nhanh tay nhanh mắt nướng một miếng sườn nhiều thịt.

"Joohyun, cậu chính là một thần tham ăn." Soyeon nhìn dáng vẻ này của Joohyun, bao nhiêu lo lắng cũng bị cô ăn hết vào bụng, người khác thất tình đều say rượu khóc lóc, tới lượt Joohyun này thì ăn được, ngủ được, cuộc sống vẫn thoải mái như trước.

Joohyun cắn miếng sườn nướng vẻ mặt ảm đạm: "Thái hậu nhà tớ từng nói, nếu một người phụ nữ vì một gã đàn ông mà đòi sống đòi chết, thì cả cuộc đời đều sống uổng phí."

Vẻ mặt Joohyun khẽ thay đổi, không nói gì, chỉ nướng một miếng sườn nữa để vào trong bát của Joohyun.

Joohyun cười cười, nhìn Soyeon nói: "Yeon Yeon, cậu không cần lo lắng, chỉ là một gã đàn ông mà thôi, Joohyun tớ không đến mức không có BoGum thì không sống nổi, chỉ cần tớ muốn là có thể sống rất tốt."

Soyeon trừng mắt: "Chị đây lo lắng cho mi từ khi nào?!"

Joohyun vẫn cười như trước, ngay cả đôi mắt cũng cong thành hình trăng khuyết, nếu không lo lắng, Soyeon sao có thể xin nghỉ một ngày đi cùng cô, sao có thể cố ý để cô tới ở nhà mình, có một người bạn như vậy là sự may mắn của Joohyun cô.

__________________________

"Cô Kang, giờ không còn sớm nữa, gần đây có một nhà hàng, cậu có muốn đi dùng cơm trưa không?" Tài xế quan tâm hỏi.

Seulgi lắc đầu, cuộn cửa sổ lên, nói: "Về công ty trước."

Tài xế gật đầu, quay xe trở lại, chen vào dòng xe cộ dài đằng đẵng.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro