Chương 17

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

"Bố mẹ ttôi trước kia cũng là bác sĩ ở một bệnh viện, hồi hai người còn ở nhà, mỗi ngày dều có rất đông bệnh nhân dến cảm ơn..." Kim Nguyệt Dạ nhìn xa xăm như đang kể chuyện về một người khác.

"Ồ... Thế... thế à?" Hóa ra hắn có bố mẹ! Nhưng bố mẹ hắn đi đâu mất rồi? Tại sao lại bỏ hắn một mình như vậy?

"Ê! Đồ ngốc! Vẻ mặt cô thế là sao?"

"Làm bác sĩ thu thập không tồi, lại được mọi người kính trọng. Tương lai có nuôi con heo ngốc như cô trong nhà cũng không sợ chết đói! Hà hà..." Kim Ngyệt Dạ tay chống cằm ra vẻ trầm tư.

"Cậu nói cái gì? Ai là heo ngốc hả? Tôi không cần cậu phải nuôi! Hừ!" Vừa mới nghĩ hắn cao thượng, bây giờ lại hiện nguyên hình tên chồn hôi!

"Anh ơi, mua cho chị gái xinh đẹp này một bông hoa đi, em còn hai bong thôi..." Giọng yếu ớt vang lên làm gián đoạn câu chuyện của chúng tôi, có một đứa bé gái tầm mười tuổi ăn mặc nhếch hác, run lập cập trong gió rét, nhìn chúng tôi với ánh mắt van xin.

"Ừ, bao nhiêu tiền một bông?"

"Mười đồng ạ!" Đôi mắt cô bé sang bừng hi vọng, giơ cao bông hoa trong tay.

Những mười đồng cơ á? Sao đắt thế?" Tôi nhíu mày, bình thường chỉ có hai đồng một bong thôi mà!

"Trả em hai mươi đồng này!" Kim Nguyệt Dạ rút tiền từ trong túi ra dúi vào tay cô bé.

"Này, đắt quá thì phải!" Tôi ké tay hắn, thằng cha này bình thường mặc cả ác liệt lắm cơ mà.

"Cảm ơn anh! Anh thật tuyệt vời!" Bé gái đưa cho Kim Nguyệt Dạ bông hoa, chạy vụt đi.

"Hừ, hoa hồng loại này trong cửa hang chỉ có hai đồng là mua được cả bó, ngốc!"

"Cô thích hoa không?" Kim Nguyệt Dạ không thèm đến xỉa đến lời tôi nói, cười híp mắt.

"Tôi... tôi không cần!" Tôi bĩu môi nhin bông hoa trong tay Kim Nguyệt Dạ, lí nhí trả lời mặc dù trong lòng không hề nghĩ thế.

"Ồ, thế hả? Vậy sao cô lại giữ bông hoa chặt thế?"

Á...

Ối trời ơi! Không biết từ lúc nào tay tôi lại tự động giơ ra cầm chặt bong hồng trong tay Kim Nguyệt Dạ.

Xấu hổ chết mất thôi!

Tôi vội vàng tự dánh vào tay mình, thấy giận mình quá đi mất...

"Hơ hơ hơ!"

"Híc..."

"Dù sao tôi mua hoa này cũng để cho cô mà!" Kim Nguyệt Dạ nháy mắt mỉm cười.

"Thật... thật sao?"

Ôi chao, đây là cảm giác gì thế này? Tôi thấy mình lâng lâng như bay lên tận thiên đường...

Hừu, dù đó là một bong hoa đã nát bươm... nhưng xem ra thằng cha Kim Nguyệt Dạ cũng có lúc da lăng ra phết! Hê hê!

"Trả tôi đi!" Kim Nguyệt Dạ đột nhien chìa tay ra trước mặt tôi.

"Trả cái gì!" Tôi trợn tròn mắt không hiểu.

"Hai mươi đồng?"

"Hai... hai mươi đồng? Nghĩa là sao?"

"Tiền trao cháo múc, tôi đưa hoa cho cô rồi, giờ cô phải đưa tiền cho tôi chứ còn gì!"

"... Cậu... cậu có nhầm không vậy? Làm gì có chuyện con trai tặng hoa cho con gái lại đòi con gái trả tiền hả?"

"Ủa? Tôi có nói tặng cô đâu? Hơn nữa, cô cũng thấy rồi đấy, bây giờ tôi phải chạy ăn từng bữa, làm gì có thừa tiền để làm mấy chuyện vô vị kiểu này?"

"Vậy... vậy tôi... tôi không cần hoa nữa! Cậu cầm về đi!"

"Không được! Hàng đã bán miễn trả lại!"

"Cậu... cậu cậu cậu cậu cậu! Đồ mặt dày!"

"Hơ hơ! Không có tiền à? Vậy... hay là cô đem bán hai bông hoa này đi! Tiền bán được trả lại cho tôi! Chậc, đúng là xui tận mạng, cô còn nghèo khiết xác hơn tôi!"

"Cậu muốn tôi bán chỗ hoa này?"

"Không bán thì thôi, nhưng vẫn phải trả tôi tiền, nhiều nhặn gì đâu, chỉ có hai mươi đồng thôi mà! Hơ hơ!"

"Kim Nguyệt Dạ! Đồ đểu giả!"

"Hơ hơ, bé Hựu Tuệ cố lên! Chẳng nhẽ có bán mấy bong hoa này mà bé cũng không làm nổi?"

"Cái gì? Tôi sẽ bán cho cậu xem!"

Đến tối, khi tôi về đến nhà, papa mama đã đi ngủ từ lúc nào...

Vừa ngáp vừa đẩy cửa phòng, vứt cặp sách lên giường, tôi ngồi trước máy tính.

Ngọn gió thần sầu: Tô Cơ, Tô Cơ, bà có online không?

Mưa phùn tháng ba:
Đây, đây... tôi đợi bà nãy giờ... Bà chết dẫm ở đâu vậy mà bây giờ mới online?

Ngọn gió thần sầu: Tôi đi chết ở nhà Kim Nguyệt Dạ chứ ở đâu!

Mưa phùn tháng ba: Á! Bà... bà đi báo đáp hắn thật à?

Ngọn gió thần sầu: Bà chán sống rồi hử? Tôi chỉ đi đến cảm ơn hắn thôi.

Mưa phùn tháng ba: He he, thật sao? Vậy nhà hắn như thế nào? Sa hoa và lộng lẫy lắm à?

Ngọn gió thần sầu: Căn phòng rất lớn... nhưng...

Mưa phùn tháng ba: Nhưng cái gì? Bộ nhà hắn thàng trữ đồ quốc cấm sao?

Ngọn gió thần sầu: Không phải thế, chỉ là... trừ bức tường, nền nhà và trần nhà ra thì chẳng còn thứ gì nữa!

Mưa phùn tháng ba: What? Hay bà vô nhầm nhà? Hay là nhà hắn bị trộm lẻn vào khuôn sạch đi rồi?

Ngọn gió thần sầu:Không phải trộm, mà là gia cảnh bần hàn, tôi cũng không rõ lắm, chỉ biết hắn không phải là "đại thiếu gia" như mọi người đồn đại.

Mưa phùn tháng ba: Bà chắc chứ?

Ngọn gió thần sầu: Tất nhiên!

Ở trong căn phòng đó đến mấy tiếng đồng hồ, lại được tận mắt chứng kiến cuộc sống của Kim Nguyệt Dạ, tôi sao không chắc chắn được chứ.

Mưa phùn tháng ba: ... Thảo nào hắn phải đi làm thêm, nhưng Hựu Tuệ à, bây giờ hắn bị đuổi học rồi, đến cơ hội đổi đời duy nhất cũng bị bà cướp mất... Thật không ngờ hotboy trong mơ của bao nhiêu nữ sinh lại bị rơi vào thảm cảnh như vậy...

Ngọn gió thần sầu: Không đến mức bi thảm như bà nói đâu, Tô Cơ. Dù sao hắn vẫn có cơ hội đi học lại mà, Kim Nguyệt Dạ sẽ vẫn là Kim Nguyệt Dạ thôi!

Đúng vậy! Hắn là thiên tài số một Kim Nguyệt Dạ! Không thể đầu hàng sớm như vậy được! Nghĩ bụng tôi thấy còn một chút hi vọng, mong rằng ngày mai tỉnh dậy mọi chuyện sẽ khác.

"Ôi! Hựu Tuệ hôm nay cậu xinh quá đi! Đúng là công chúa trường Minh Đức có khác!"

"Hựu Tuệ, cho mình xin chữ kí đi!"

"Hựu Tuệ, lần này cậu đứng đầu trường Minh Đức đấy! Hơn nữa còn hơn người đứng đầu trường Sùng Dương đến mấy điểm liền! Ha ha... Sùng Dương không có Kim Nguyệt Dạ làm sao thắng nổi Minh Đức chúng ta?'

"Hựu Tuệ..."

...

Đây chính là cuộc sống mà tôi hằng mơ ước, trở thành một Tô Hựu Tuệ hoàn hỏa trong mắt mọt người...

Nhưng sao tôi lại không thấy vui như trước? Không có Kim Nguyệt Dạ, Tô Hựu Tuệ này" độc bá võ lâm", đáng nhẽ phải ngẩng mặt lên trời mà cười dung sướng chứ? Chỉ có điều, lòng tôi sao lại...

Một ngày...

Hai ngày...

Chớp mắt, một tuần đã trôi qua.

Ngày nào tôi cũng sống trong tiếng hoa hô và tán thưởng của mọi người.

Nhưng thật kì lạ, tôi dần nhận ra mình thiếu hụt một cái gì đó, trong lòng vô cùng trống trải...

THREE

"Này, bà biết tin gì chưa? Có một học sinh trường Sùng Dương nhìn thấy Kim Nguyệt Dạ đang làm thầy nuôi dạy trẻ ở trường mầm non Ban Mai thuộc trường cấp ba Sùng Dương đấy! Ngày nào cũng phải chăm sóc cả lũ trẻ con lớp lá, thật tội quá!"

"Bà đùa à? Thiên tài trường Sung Dương mà phải đi làm thầy nuôi dạy trẻ sao?"
...

Kim Nguyệt Dạ? Thầy gáo mầm non? Tôi vội dỏng tai lên hóng hớt chuyện tụi Tô Cơ và Hiểu Ảnh đang thì thầm với nhau.

"Sau khi thay x vào phương trình này, kết quả sẽ là..."

Đang giờ học mà chỉ lén lút chúi đầu vào nói chuyện riêng, thảo nào kết quả học tập của hai con nhỏ này kém vậy. Tôi lắc lắc đầu cố tập trung nghe thầy giảng bài, nhưng cái tai lại không chịu nghe lời, cứ dỏng lên để hóng chuyện.

"Tô Cơ, tụi mình có nên giúp Kim Nguyệt Dạ không?"
"Tôi cũng muốn thế! Nhưng bà cũng biết tính của mama tôi đấy, vừa cổ lỗ lại cứng nhắc, nhất quyết không cho Kim Nguyệt Dạ đi học lại, nếu cứ thế này e là chẳng có hi vọng gì đâu!"

"Bên Tiểu Huyền Huyền cũng đang nghĩ cách! Nhưng chắc cũng bó tay thôi! Mà tôi nghe Huyền nói Kim Nguyệt Dạ chẳng hề lo lắng gì cả, ngày nào cũng chỉ chăm chăm đi làm thêm!"

Hóng được câu chuyện của hai nhỏ bạn mà lòng tôi nặng trĩu, tay xoay tròn bút theo thói quen.

Kim Nguyệt dạ đang làm them ở nhà trẻ sao?

Hay chính xác là hắn đã hết hi vọng được đi học lại?

Tôi nên làm thế nào đây? Cứ khoanh tay đứng nhìn hắn vứt bỏ lại tương lai sang lạn...

Cả ngày hôm nay đầu óc tôi chỉ nghĩ đến Kim Nguyệt Dạ.

Khi tôi tỉnh táo lại, vừa ngước đầu lên đã nhìn thấy bốn chữ chói lòa: Nhà trẻ Ban Mai. Trời... sao... sao tôi lại đi đến đây thế này?

Chà sân trường vắng lặng, có lẽ bọn trẻ đang học trong lớp.

Cầu trượt và xích đu trông đáng yêu quá! Lại có cả ngựa gỗ nữa này...

Haiz, thấy nhớ ngày xưa quá, bao nhiêu kỉ niệm tuổi thơ chợt ùa về...

Tôi bước đến chỗ ngựa gỗ, dáo dác nhìn xung quanh.

Không có ai cả!

He he he he...

Hai mắt sáng long lanh, tôi chạy lại ngồi lên một chú ngựa gỗ...

Phi nào... phi nào...

Cảm giác như được trở lại năm tháng ấu thơ vô tư hồn nhiên, những tháng ngày chan chứa nụ cười...

"E hèm!"

Ối! Có tiếng người! Tôi quay lại phía sau...

"Tô Hựu Tuệ! Cô... cô đến đây làm gì?" Kim Nguyệt Dạ dẫn theo một đám trẻ lít nhít đột nhiên xuất hiên ở cửa phòng học, trợn tròn mắt nhìn tôi như quái vật.

"À! Tôi... tôi muốn xem thử xem con ngựa gỗ này có... có chắc không thôi..." Hu hu hu hu... Tô Hựu Tuệ, mày biết giấu mặt vào đâu bây giờ? Bị bắt quả tang ngay tại chỗ.

"Thế nó có chắc không?" Kim Nguyệt Dạ cố nín cười hỏi tôi.

"Chắc... Rất chắc... ha ha ha..." Tôi cố hết sức giẫm chân xuống mặt đất.

Sao... sao không đứng dậy được thế này?

Tôi... tôi hình như bị kẹt vào chỗ ngồi rồi, làm sao bây giờ?

"Bà già kia, mau tránh ra, trả ngựa gỗ lại cho bé Cường!" Một thằng nhóc lao xồng xộc đến, ngông nghênh quát lên với tôi.

Bà già? Trẻ con thời nay sao lại láo toét thế nhỉ? Thằng ranh đáng ghét!

"Nhóc con, phải gọi chị chứ!" Tôi gắng kìm lửa giận, nhẹ nhàng nói, còn chú ý nhấn mạnh vào chữ "chị"

"Bà già xuống ngay đi! Nhanh lên!" Thằng ranh thối tha đó vẫn hoàn toàn không coi tôi ra gì, chạy lại kéo tay tôi ra.

Oái! Không xong rồi, con ngựa gỗ này làm sao vậy? Chẳng nhẽ mới bị biến nhỏ lại?

Làm thế nào bây giờ? Làm sao đây? Tôi lo lắng, mồ hôi chảy ròng ròng!

"Bà chị này làm trò gì vậy?"

"Không biết nữa! To đầu như vậy còn chơi trò của con nít! Xấu mặt quá đi!"

"Chị ta còn không chịu xuống nữa kìa! Lêu lêu đi các bạn..."

"..."

"Xuống thôi!" Kim Nguyệt Dạ mỉm cười chìa tay về phía tôi.

"Làm... làm gì vậy?" Tôi hậm hực.

"Đương nhiên là giúp cô xuống ngựa rồi! Chẳng nhẽ cô muốn ngồi ở đấy cả đời sao?"

Híc híc híc... Tất nhiên là không rồi...

Mặt tôi méo mó, chìa tay ra, mấy phút sau đã được giải thoát khỏi con ngựa gỗ đáng ghét.

"Bé Hựu Tuệ, sao bé lúc nào cũng thích làm những chuyện đáng xấu hổ thế nhỉ?" Kim Nguyệt Dạ cười châm chọc.

"Hừ! Cái gì là chuyện đáng xấu hổ hả? Tôi nghe nói cậu làm them ở đây nên..." Thôi tiêu rồi, sao lại buột miệng nói với hắn chân tướng sự việc chứ.

"Ô hô! Cô đến tận đây chỉ vì muốn gặp tôi sao?"

"Đâu có!" Lại thế rồi, lại thế rồi, mặt hắn sao cứ dí sát vào mặt tôi như vậy chứ?

"Hơ hơ hơ hơ, đã đến đây rồi thì tiện thể giúp tôi một chút đi, bé yêu!"

Tôi xoa xoa chỗ bị đau, mặt nhăn như cái bị rách, Kim Nguyệt Dạ lôi tôi vào phòng học cùng tụi nhóc.

"Ối trời ơi! Có... có chuyện gì xảy ra vậy? Đại chiến thế giới lần thứ ba sao?

Tôi thật không dám tin vào mắt minh.

Căn phòng rộng khoảng năm chục mét vuông, sách vở, miếng xếp hình, đồ chơi vứt tứ tung trên sàn. Ngay cả bàn ghế cũng bị lật đổ, nằm ngổn ngang trong phòng. Nơi đây thật chẳng khác gì mới bị một trận lốc xoáy càn quét...

Đám trẻ chạy ùa vào phòng, hò hét, chạy nhảy khắp nơi.

"Cô giúp tôi quét dọn nền nhà sạch sẽ nhé! Lộn xộn thế này bọn trẻ dễ bị ngã lắm." Thằng cha Kim Nguyệt Dạ thản nhiên sai bảo tôi như người hầu.

"Hôm nay giáo viên dạy cùng tôi bị ốm, chỉ có một mình tôi thôi, đang không biết xoay sở thế nào may mà cô đến giúp! Hơ hơ!"

"Á!" Một thằng nhóc đột nhiên hét toáng lên làm tôi và Kim Nguyệt Dạ tim bắn khỏi lồng ngực.

"Có chuyện gì vậy?"

"Thầy Kim, Tiểu Cường... Tiểu Cường tè dầm rồi ạ!"

"Ai cho mày nói to thế hả!"

"Thầy ơi, Tiểu Cường uýnh con nè..."

Hừ, đó chẳng phải là thằng nhóc hỗn láo vừa nãy sao? Hê hê hê... Ban nãy còn hung hăng bọ xít vậy, bây giờ thì ê mặt chưa cưng?

"Thầy Kim, thầy Kim, bé Lan muốn nghe thầy kể chuyện." Một cô nhóc khệ nệ ôm theo chồng truyện cổ tích, ngượng ngùng kéo vạt áo Kim Nguyệt Dạ.

"Ừ! Được rồi..."

"Thầy ơi, Tiểu Cường véo má con..."

"Tiểu Cường, con phải ngoan chứ! Không được suốt ngày bắt nạt các bạn!"

"Thầy Kim, tại nó không ngoan đấy chứ..."

"Thầy Kim, con muốn đi ị!"

"Ừ, thấy đưa con đi đây!"

"Thầy Kim..."

Hô hô hô! Thằng cha Kim Nguyệt Dạ này đến Thượng đế cũng không làm hắn cay mày thế mà lại bị một đám nhóc bốn, năm tuổi quay như dế.

Tôi đứng trong phòng cười hả hê, còn Kim Nguyệt Dạ mướt mát mồ hôi lo đối phó với tụi trẻ.

"Này, Tô Hựu Tuệ, nhanh qua đây giúp một tay đi!"

"Ha ha ha... Muốn tôi giúp hả?"

"Chứ còn gì!" Thằng cha này ngay cả lúc nhờ vả người khác mà vẫn huênh hoang gớm!

"Giúp cậu cũng được thôi nhưng có một điều kiện!"
"..."

"Nếu không đồng ý thì cậu ở lại mà chơi với đám nhóc một mình!"

"Tôi đồng ý!" Hơ hơ, trông thấy bọ dạng thê thảm của tên Kim Nguyệt Da, xem như chuyến đi hôm nay của tôi không công cốc rồi.

"Được, cậu đồng ý rồi nhé, không được nuốt lời đó!"

Tôi nhìn khắp căn phòng. Ồ, là đàn Accordion! Dùng cái này được đấy! Cầm đàn Accordion lên, tôi bắt đầu chơi bản nhạc quen thuộc...

"Lấp lánh lấp lánh ánh bạc ánh vàng, bầu trời đầy sao, ngôi sao bé nhỏ..."

Đám trẻ bị tiếng đàn thu hút, bắt đầu trật tự, lần lượt ngồi xung quanh tôi, yên lặng lắng nghe tôi hát...

Vừa hát, tôi vừa đắc ý quay đầu sang nhìn Kim Nguyệt Dạ.

"Lấp lánh lấp lánh ánh bạc ánh vàng, ngôi sao nho nhỏ..."

Ngay cả cô nhóc đang quấn lấy nghe Kim Nguyệt Dạ đọc truyện cũng say sưa lắng nghe tiếng đàn,sau đó còn giơ tay múa theo điệu nhạc.

"Lấp lánh lấp lánh..."

Những cánh tay nhỏ xíu giơ mỗi lúc một nhiều, cả căn phòng tràn ngập tiếng nhạc cùng tiếng hát của trẻ thơ.

FOUR

Mệt... mệt chết mất thôi!

Sau khi giúp Kim Nguyệt Dạ thu xếp xong đống đồ chơi vứt tung trên nền nhà, tôi mệt đén nỗi không nhấc nổi tay chân lên, thế mà Kim Nguyệt Dạ vẫn tất bật chuẩn bị cho buổi học ngày mai.

Tôi dựa vào tường, dưới ánh đèn, chăm chú nhìn từng động tác của hắn.
Nhìn cái điệu bộ tưng tửng thường ngày của Kim Nguyệt Dạ, tôi không dám tin là hắn lại làm việc tỉ mỉ, chu đáo đến vậy. Nhưng góc tối hành lang dưới ánh đèn ấm áp như có một sức lôi cuốn kì diệu.

Có chuyện gì làm khó hắn vậy? Đôi lông mày đen đậm và dài nhăn lại vì mệt mỏi... Hừm, tôi vẫn thích cái đoi long mày ngỗ ngược nhếch lên khi trêu chọc tôi hơn.

Đôi môi hồng hào của hắn mím chặt lại, bình thường nếu không phải cãi nhau với tôi thì cũng nghĩ cách châm chọc tôi.

Còn nữa...

Kể cũng lạ... Tại sao dáng vẻ của hắn càng lúc càng nhạt nhòa đi... còn mắt tôi ngày càng nặng trĩu...

Buồn ngủ quá...

Ưm... Có cảm giác hơi lành lạnh... hắn bao giờ mới xong việc đây? Tôi còn phải về nhà làm bài tập nữa...

Tôi mơ mơ màng màng.

Đẹp quá! Bốn phía đều là những tấm rèm kết từ hạt thủy tinh lấp lánh, trong suốt. Hơ, là ai thế kia?

Tôi nhìn thấy một người con trai cuộn tròn trong một hạt thủy tinh trong suốt, cô đơn như thể viên thủy tinh đó là cả thế giới của cậu ấy. Tại sao... tại sao tôi lại muốn bay ngay tới để an ủi cậu ấy, nhưng toàn thân lại không thể cử động được

Tôi đột nhiên nhận ra mình cũng đang bị nhốt trong một viên thủy tinh. Đừng mà... Lạnh quá... Cô đơn quá...

Bỗng chố, từ trên trời rơi xuống rất nhiều long vũ trắng muốt, một dôi cánh lớn dịu dàng ôm lấy tôi, thật ấm áp. Tất cả nỗi cô đơn và sợ hãi đều tan biến như bọt xà phòng...

Ồ! Hình như còn có một chiếc lông vũ chạm hẹ lên môi tôi...

Nhè nhẹ, mềm mềm và âm ấm.

"Tít tít... Tít tít... Tít tít..."

Tiếng tin nhắn làm tôi choàng tỉnh.

Hả? Tôi ngủ quên từ khi nào vậy? Tôi quay đầu nhìn về phía chiếc đèn để bàn...

Hừm! Không có ai cả!

Mở tin nhắn ra xem:

"Cô ngủ say như heo ý, ngáy to như bò rống. Thấy khiếp quá nên tôi lượn trước đây!

Mà cô nhớ lau miệng hộ cái, nước dãi chảy suýt làm ngập cả thành phố. Chủ nhật ngày mai, sáu giờ sang tôi đợi cô ở bến xe Milan. Đây là điều kiện thứ ba nhé!

From: Kim Nguyệt Dạ"

Gì thế này?

Chỉ hận không thể đập ỡ cái điện thoại này, thật uổng công tôi đã giúp hắn hôm nay. Ai dại gì mà ngày mai dẫn xác đi!

Chương 04

Tạm biệt biển hồi ức.

ONE

"Đi, không đi! Đi, không đi!..."

Thật không ngờ hotgirl "vạn người ngưỡng mộ" Tô Hựu Tuệ này lại có lúc ngồi thơ thẩn, tay ngắt từng cánh hoa, miệng lẩm bẩm như mấy cô nàng đang tương tư trong tiểu thuyết ba xu thế này.

Chiếc kim đồng hồ cứ nhích dần từng vạch, còn tôi thì vẫn đấu tranh tư tưởng kịch liệt đi hay không đi... Vì hai bức ảnh lần trước mà hắn đã hại tôi thê thảm lắm rồi, tôi vẫn chưa quên cảnh mình phải ngồi trong toilet suốt ba tiếng đồng hồ đến khi ngất lịm.

Lần... lần này thế nào hắn lại chả bày trò tai quái gì đó.

Nhưng... nhưng, một giọng nói từ đâu đó vang lên trong đầu tôi: Có thể lần này sẽ khác.

Đến lúc tôi hạ quyết tâm vượt qua cả việc tắc đường, nổ lốp... ... để đến bến xe khách thì đã muộn mất 4 tiếng đồng hồ.

Bến xe lúc này chỉ còn lác đác vài bóng người . Hừ! Chắc hắn ta đi trước mất rồi...

Phỏng đoán đó làm cho tôi có cảm giác hụt hẫng.

"Bé Hựu Tuệ!" Một giọng nói vang lên từ phía sau. Vẫn nụ cười rạng rỡ đó, Kim Nguyệt Dạ mặc áo T-shirt màu trắng và quần jean xanh nhạt đi thẳng về phía tôi...

Chết rồi! Chết rồi! Lại nụ cười kiểu thiên thần đó... Hựu Tuệ à, bình tĩnh... Hết sức bình tĩnh...

"Ha ha, tôi bị tắc đường..." Tôi giữ khoảng cách với hắn, cố vịn ra một lí do hợp tình hợp lí.

"Hơ hơ, lên xe thôi, xe sắp chạy rồi!"

"Lên... lên xe? Này!"

Hắn hôm nay uống nhầm thuốc gì vậy? Tôi còn chưa kịp hiểu đầu cua tai nheo ra sao thì đã bị tên Kim Nguyệt Dạ lôi lên một chiếc xe khách.

"Cậu muốn đưa tôi đi đâu?" Tôi cố làm ra vẻ bình tĩnh.

"Đợi chút cô sẽ biết ngay thôi! Hơ hơ!" Kim Nguyệt Dạ làm ra vẻ thần bí, nháy mắt.

Chẳng nhẽ... Chẳng nhẽ hắn định bắt cóc tống tiền? Hay là dẫn tôi đến một nơi lạ hoắc lạ huơ nào đó để tôi ngày ngày phải lao động khổ sai kiếm tiền cống nạp cho hắn? Hình ảnh tên Kim Nguyệt Dạ cười như ác ma, đếm tiền xoèn xoẹt bỗng hiện lên trong đầu tôi.

Không! Không được! Tôi không thể chịu được nỗi nhục đó! Trước khi xe chạy phải chuồn thôi!

Tôi liếc trộm Kim Nguyệt Dạ, thấy hắn đang dựa vào cửa sổ, hai mắt khép hờ...


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro