Chương 3: Một đêm xuân sắc

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Phụ nữ chủ động ôm ấp Tiêu Lăng gặp nhiều rồi, vì thân phận cao quý, bên anh không thiếu phụ nữ, nhưng...ánh mắt rơi xuống cổ trắng ngần của Tô Tố, mái tóc dài của cô thả xuống, cơ thể không còn mùi nước hoa ngạt thở, chí có mùi thơm nhẹ của dầu gội đầu trên tóc mai.

Tuy vẫn chưa thấy mặt, anh đối với cô gái này không có sự phản cảm.

"Xin cho qua" Tô Tố bịt miệng xông ra ngoài, nhưng Tiêu Lăng bây giờ đã rõ mặt cô, nắm lấy cánh tay cô.

Hôm nay Tô Tố có ăn diện trang điểm qua, một thân đầm đỏ ngắn không ống tay, lộ đôi vai gầy và xương quai xanh tinh tế, màu đỏ không phải ai mặc cũng hợp, chỉ riêng cô với làn da trắng ngần óng ánh, mặc lên rất vừa vặn. Da cô rất mỏng, dường như có thể thấy gân tay dưới lớp da đó.

Tiêu Lăng là người nhìn quen mỹ nhân nhưng cũng nhịn không được cả người nóng lên.

Người phụ nữ này, sinh ra là để hại người mà.

Anh nhìn ngũ quan và lông mày của cô, không biết vì sao, cảm thấy có chút quen mắt.

Lông mày anh nhếch lên, trầm giọng hỏi:" Chúng ta có phải gặp ở đâu.......".

" Ọc..."

Tô Tố không nhịn được sự cuộn trào trong ngực, nôn lên bộ đồ tây thủ công Ý đắt tiền của Tiêu Lăng, hoàn toàn ngắt được lời chưa nói hết của Tiêu Lăng.

Tiêu Lăng nhìn vết dơ trên y phục, lông mày nhíu chặt.

" Tiêu tổng..."

Thư ký xinh đẹp của Tiêu Lăng bị doạ đến trắng mặt, phải biết là, Tiêu tổng là người rất ưa sạch sẽ, không thể nhịn được y phục bị nếp nhăn gấp, giày không được đánh sáng bóng thì sẽ kohông ra khỏi cửa. Thư ký Trương nhìn Tô Tố không ngừng nôn, trong tim cô thay cô bi ai mấy giây.

Không khí nhất thời ngưng đọng.

Mặt Tiêu Lăng đen đến doạ người, đẩy Tô Tố ở nơi cánh tay anh ra, không nhịn được nữa cởi bỏ áo khoác đắt tiền của mình, thuận tay vứt vào thùng rác.

Không thể chịu được mùi chua ôi trong không khí, Tiêu Lăng bắt lấy Tô Tố sắp ngã xuống, toàn thân phát ra khí lạnh đến có thể đóng băng người khác.

Thư ký Trương cẩn thận lùi hai bước, cô theo Tiêu tổng năm sáu năm rồi, lần đầu tiên thấy được cơn giận rõ ràng như vậy.

Thư ký Trương cẩn thận hỏi:" Tiêu tổng, cần...lên lầu trên thay đồ không ạ?.

" Thay"

" Còn tiểu thư này thì sao?"

Tiêu Lăng lạnh lùng nhìn Tô Tố, nhưng lúc này Tô Tố đã say mèm, nếu không phải ai nâng lên, sớm đã bất tỉnh nhân sự nằm ở dưới đất.

Nếu là người khác anh đã sớm bỏ đi, nhưng anh cảm thấy Tô Tố quen mắt, anh dám khẳng định, trước đây đã từng gặp cô, ngoài ra còn có nguyên căn nào đó, vì nếu gặp qua, người xinh đẹp như vậy nhất định phải nhớ mới đúng.

Anh nghĩ nghĩ, thuận tay đem Tô Tố ném vào lòng thư ký Trương" Đưa cô ta lên!".

................

Tô Tố mơ một giấc mơ, trong mơ cô vẫn là nữ minh tinh hạng B trong giới giải trí, cô và Mạc Tầm vẫn yêu nhau, cô mơ thấy mình âm thầm hẹn hò với Mạc Tầm, sợ bị phóng viên chụp được đưa lên báo.

Cô mơ thấy căn hộ của Mạc Tầm, cô vì ngủ trễ nên lười không chịu dậy, những lúc này Mạc Tầm thường hôn lên trán cô, nhẹ nhàng xuống giường, làm đồ ăn sáng cho cô.

Tất cả đều rất tốt đẹp.

Nhưng giống như những cảnh quay chậm trong điện ảnh, tất cả đều rất tốt đẹp đột nhiên sụp đổ, cô mơ thấy phòng phẫu thuật tràn đầy máu, mũ chỉ ngửi được mùi tanh của máu.

Loại công kích nghiêm trọng này, làm cô không thở được.

Cô mạnh mẽ mở đôi mắt ra.

Căn phòng toàn màu đen, giơ tay không thấy năm ngón. Dưới thân là cái giường mềm mại, trên thân là hơi thở mạnh mẽ của người đàn ông, đều ép cô không thở được không phải là ác mộng mà là người đàn ông thực sự.

Tô Tố sững sốt.

Cô nhớ là vì muốn kí hợp đồng với Triệu tổng, một mực chuốc say ông ta, bất đắc dĩ vì chính mình chuốc rượu nên cũng say theo.

Sau đó thì?

Cô nhớ cô đem Triệu tổng vào căn phòng của quán rượu, cho ông ta uống nước có thuốc ngủ.

Sau đó nữa...sau đó nữa cô hoàn toàn không nhớ nổi.

Hơi thở của người đàn ông trên thân ngày càng trầm, đôi tay lớn không ngừng sờ soạng trên da thịt cô.

Sắc lang!

Đây là ý nghĩ xuất hiện đầu tiên trong đầu Tô Tố.

" Hỗn đãn........buông tay!".

" Tiểu yêu tinh là em dụ dỗ tôi".

Giọng người đàn ông trong bóng tối khàn khàn, vậy mà không khó nghe, nhưng Tô Tố làm sao quan tâm đến giọng như thế nào, ngoài Mạc Tầm, cô chưa bao giờ thân cận ai như vậy.

Cô cố gắng phản kháng :" buông tôi ra".

Vì sự phản kháng của cô làm Tiêu Lăng thở ra một hơi lạnh. Anh ban đầu không muốn chạm Tô Tố, là Tô Tố ngủ không ngoan, đem anh như gấu bông ôm lấy, anh là đàn ông, còn là người đàn ông bình thường không bị bệnh, đương nhiên không nhịn nổi.

Đương nhiên, anh cũng không tính nhịn.

Anh đưa tay bắt lấy hai tay của Tô Tố, đưa lên trên đỉnh đầu cô, làm cô không thể động đậy, lạnh lùng nói :" Cô tiếp cận tôi không phải muốn chủ động ôm ấp? Nếu đã như vậy, thì không phải lạt mềm buộc chặt nữa!"

Cái gì thế?

Tô Tố trong lòng nóng nãy cô lúc chủ động ôm ấp, lúc nào lạt mềm buộc chặt. Nhưng sức của phụ nữ không thể nào bằng đàn ông.

Cô cố gắng phản kháng càng làm người đàn ông phía trên tăng thêm dục hoả.

"Xì...tiểu yêu tinh, đây là em tự tìm"

Đôi môi nóng bỏng của người đàn ông trong bóng tối chuẩn xác tìm được đôi môi của cô, điên cuồng cắn gặm, đồng thời một tay rất nhanh cởi hết đồ đạc trên của cô.

"Xoẹt---------"

Tiếng vải rách chói tai làm thân thể của cô cứng ngắc, đồng thời cũng mở to mắt.

"Uhm......" Buông tay!

Bây giờ Tiêu Lăng như cung đã giương lên không thể nào không bắn, không quan tâm phản kháng của Tô Tố mà cô cũng dây dưa.

Cơ thể Tô Tố hiển nhiên rất ít kinh nghiệm, cộng thêm Tiêu Lăng thủ đoạn cao minh, cô vậy mà không khống chế được thấp giọng thở.

Trong căn phòng liền tràn đầy xuân sắc.

...............

Tô Tố lần nữa thức dậy căn phòng đã sáng chói, rèm cửa mở ra, ánh nắng ấm áp thuận theo cửa kính chiếu vào, làm tăng sự dịu dàng.

Tô Tố khẽ động thân thể, toàn thân đau giống như bánh xe cán qua, cô bỗng nhớ lại kí ức tối qua, khuôn mặt khẽ trắng bệch.

Cô ôm hy vọng cuối cùng, khẽ lấy chăn dưới thân lên, bên trong chăn cô không một mảnh áo, toàn thân đều là dấu vết đỏ tím, đặc biệt là cổ tay, tối qua cổ tay cô bị người khác trói lại, bây giờ quanh cổ tay bị một vòng màu tím là dấu vết của sự ứ đọng máu. Da của cô vốn đã mỏng, lại đặc biệt trắng, cho nên dấu vết trên thân thể cô càng hiện lên một cách rõ ràng.

Thân thể cô bỗng nhiên cứng đờ.

Chính vào lúc này, cô nghe thấy có một giọng trầm thấp vang lên

"Tỉnh rồi".

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro

#trảthù