Chương 10 (tiếp theo)

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Thật ra thì hai ngày trước, hắn cũng biết mình sẽ rất nhanh khôi phục bộ dạng cũ, cho nên hai
ngày nay hắn một mực nghĩ lý do nói cho cô biết hắn sắp đi, thông qua mấy ngày sống chung, hắn khẳng định nha đầu kia đã sớm đem hắn trở thành con trai của mình, nếu không nghĩ ra cách xử lí tốt nhất, cô nhất định sẽ rất đau lòng, cuối cùng bất đắc dĩ không thể làm gì khác hơn là nói mình là con của một gia đình giàu có, bởi vì giận dỗi với người nhà, cho nên liền chạy ra ngoài, hiện tại người nhà đã tìm được hắn, bất đắc dĩ không thể làm gì khác hơn là cùng người nhà đi về. Như vậy cô dù lưu luyến không rời nhưng cũng không thể không thả hắn đi.

Nhưng vì muốn tương lai có thể sống cùng cô, cuộc chia tay ngắn ngủi là một điều không thể tránh khỏi. Có câu nói, " lưỡng tình nếu là lâu dài thì lại khải tại sớm sớm chiều chiều" (người yêu nhau, không cần phải sớm tối ở bên cạnh nhau, chỉ cần tâm tình họ vẫn mãi bên cạnh nhau là được), nhưng lúc này thật không đúng.

Thật không nghĩ đến hết thảy, chỉ là hắn tự mình đa tình, thế nhưng lại muốn sớm ở bên cạnh cô như vậy.

Tức chết hắn, thật là tức chết hắn, nếu cô không nhìn thấy hắn, vậy hắn không thể làm gì khác hơn là thời thời khắc khắc xuất hiện ở trước mắt cô, xem cô như thế nào dám không nhìn hắn.

"Triệu thư kí, đem toàn bộ tư liệu nhân viên mới tới đây, tôi cần ngay." Thanh âm lạnh như băng
từ trong điện thoại truyền tới.

Triệu Ngôn rùng mình một cái, hôm nay máy điều hòa không khí để nhiệt độ quá thấp hay sao mà lạnh vậy, "Vâng, tổng giám đốc, tôi lập tức đi lấy." Nói xong hắn lập tức đi, tổng giám đốc đang nổi nóng, hắn nên thông minh một chút,không nên làm trái ý tổng giám đốc, nếu không hắn liền trở thành bao cát mất.

"Tôi nghe nói, tổng giám đốc hôm nay tự dưng tỏa ra mùi thuốc súng nha." Tư Đồ Hoàng hoàn toàn không để ý tới bộ mắt hắc ám của Bạch Kiểu Thiên, thẳng thắn nói giỡn.

"Cậu không có việc để làm sao? Thế nào lại rảnh đến độ chạy đến chỗ tôi mà làm ông tám." Bạch Kiểu Thiên nói.

"Tôi hôm nay rỗi rãnh nên tới thăm cậu, thế nào, lý do gì mà khiến cậu phải ăn thuốc súng thế." Hắn vừa nói, vừa làm ra một bộ dáng vẻ sợ hãi cực kì cùng ghê tởm.

"Cậu thật không có gì để làm sao, không thì đừng ở chỗ này làm ra cái bộ dáng ghê tởm kia, rảnh thì để tôi đem đề án bên Châu Phi giao cho cậu. Xem ra, sư tử bên kia nhất định sẽ vô cùng thích Tư Đồ Hoàng cậu đấy." Bạch Kiểu
Thiên âm trầm mà nói.

"Miễn nha, công chuyện tại đây của tôi vốn đã rất nhiều rồi, đủ để tôi bận đến sang năm, cái
chuyện tốt này, cậu nên giao cho người khác thôi." Tư Đồ Hoàng một bộ dáng khiển trách lo sợ, Châu Phi, là một nơi kinh khủng, có chết hắn cũng không đi.

"Tổng giám đốc đây là tư liệu anh cần." Triệu Ngôn vừa nói vừa đưa tài liệu giao cho Bạch Kiểu Thiên.

"Ừ, để ở nơi này, cậu đi ra ngoài đi."

Triệu Ngôn ngay lập tức chạy nhanh như làn khói, chỉ sợ tổng giám đốc thay đổi chủ ý để cho hắn lưu lại.

"Hoàng, sao hắn ta chạy nhanh vậy, cứ như có sói đuổi theo hắn phía sau?" Bạch Kiểu Thiên kỳ
quái nhìn chằm chằm vào hướng Triệu Ngôn chạy đi.

"Không có sao, có thể đại di mụ của hắn tới." Tư Đồ Hoàng nói xạo.

(*) : ngày ấy của phụ nữ ^^

"A " đàn ông cũng có cái đó ư, sao hắn chưa từng nghe qua. Chẳng lẽ Triệu Ngôn bị biến dị.

"Mặc kệ hắn đi, mà cậu cần những thứ này làm chi?" Tư Đồ Hoàng nhìn tư liệu trên bàn, kỳ quái, công ty vốn không cần tới những thứ này.

"Không có gì, cậu đi ra ngoài trước đi." Bạch Kiểu Thiên lên tiếng đuổi người.

"Thật không có sao?" Hắn cũng không tin tưởng.

"Thật không có." Bạch Kiểu Thiên hơi muốn đánh hắn rồi.

"Vậy ư, vậy tôi đi ra ngoài đây.".

"Ừ, cậu đi ra ngoài đi, tôi cần làm việc." Bạch Kiểu Thiên cắn răng nghiến lợi, sao hắn cảm giác hôm nay cái tên Hoàng này đặc biệt phiền.

"Vậy tôi đi ngay, sau đó chúng ta cùng ăn cơm trưa chứ."

"Được". Rất đơn giản, chỉ một chữ, hắn thật sự là không muốn nói nhiều hơn rồi.

Tư Đồ Hoàng thức thời rời đi, không lưu lại nữa, hắn vốn rất hiểu tính của Thiên. Nhớ có lần một người đàn ông uống rượu say quấn lấy Thiên, còn muốn vô lễ với hắn, kết quả bị hắn đánh
thiếu chút nữa không xuống giường được.

Bạch Kiểu Thiên cầm lấy tư liệu tìm tên của Thường Mạn Mạn. Rốt cuộc cũng tìm được.

Thường Mạn Mạn, nữ, hai mươi lăm tuổi, tốt nghiệp khoa chính quy, không có kinh nghiệm làm việc, chưa lập gia đình, bối cảnh vô cùng đơn giản. Giống như con người cô .

Nhìn chằm chằm vào tấm hình phía trên, hắn giống như nhìn thấy cô năm đó, những năm này
trừ làm mẹ, cô không thay đổi chút nào, vẫn ngơ ngác như vậy, cho đến giây cuối cùng cô vẫn
cho là mình nằm mơ, dù hắn không rút đi đoạn trí nhớ này, nói không chừng cô cũng vẫn cho là cô ở trong mộng cùng người nào đó làm chuyện kia, cho nên mới mang thai đấy chứ. Thật không biết cô sao có thể nuôi lớn con trai.

"Mạn Mạn, cậu thấy tổng giám đốc có đẹp trai không, cậu có từng thấy ai so với hắn còn đẹp
trai hơn chưa?" Lỗ Mỹ Lệ hoàn toàn biến thành một bộ dáng hoa si. Lôi kéo Thường Mạn Mạn nói.

Thường Mạn Mạn có chút bất đắc dĩ nhìn cô ta chảy nước miếng hoa si, trời ơi, cô căn bản ngay
cả dáng người tổng giám đốc còn không thấy rõ ràng, làm sao biết hắn có bao nhiêu đẹp trai, có mấy phần mị lực chứ. Hơn nữa, nhà bọn họ đã có hai Tiểu Suất Ca rồi, bây giờ cô đối với đẹp trai đã bị miễn dịch, nghĩ tới như vậy, cô tự nhiên có chút đau lòng, Thiên Thiên không biết giờ thế nào rồi, mới đi có vài ngày cô đã nhớ nhóc rồi, mặc dù nhóc không phải là con trai ruột của cô, nhưng qua mấy ngày sống chung,
cô đã đem hắn làm thành con trai ruột mà đối đãi. Vì để thoát khỏi dây dưa của Lỗ Mỹ Lệ, cô
cũng chỉ có thể nói lời trái lương tâm "Đúng, tớ chưa từng gặp qua người đàn ông nào đẹp trai như vậy, bây giờ tớ đã có thể đi rồi chứ? Tớ còn rất nhiều chuyện muốn phải làm?"

"Đừng vội thế chứ, chúng ta vẫn còn đang nói chuyện mà, cậu có biết kể từ khi tớ nhìn thấy..."
Lỗ Mỹ Lệ căn bản không muốn buông tha cho cái đề tài này.

"Bảo bối tiếp điện thoại, bảo bối tiếp điện thoại..." Thường Mạn Mạn cầm điện thoại di động lên, cô thật cảm tạ cuộc gọi này, nếu
không cô thật không biết sẽ bị Mỹ Lệ kì kéo đến khi nào nữa.

"Thật xin lỗi, tớ phải đi nhận điện thoại." Cô nói xong cũng không quản người khác có đáp ứng hay không liền đi ra ngoài.

"Ai, ai, tớ còn chưa nói xong đấy..." Lỗ Mỹ Lệ bất mãn la hét, bất quá,dù gì tổng giám đốc
cũng trở lại rồi, hơn nữa, hôm nay tổng giám đốc còn ở trước mặt cô ngừng một chút, không
biết có phải là bị mình hấp dẫn hay không. Lỗ Mỹ Lệ nghĩ tới điều ấy. Nụ cười bên khóe miệng
cũng càng ngày càng cong. Phải chăng, chẳng bao lâu nữa, cô sẽ trở thành Tổng giám đốc phu
nhân, sẽ không cần nhìn quan tâm đến cách nhìn cùng sắc mặt của người khác nữa.

"A lô..." Thường Mạn Mạn đi tới phòng rửa tay nhận điện thoại

"Mạn Mạn..." Đầu kia truyền đến tiếng thét chói tai cùng hưng phấn.

"A Linh Linh, nhóc con đáng chết, cậu rốt cuộc cũng nhớ tới mình." Thường Mạn Mạn hưng
phấn kêu lên, cô gái nhỏ này đã lâu không gọi điện thoại cho cô, đã hai tháng kể từ khi cô đi công tác, chưa từng gặp qua một lần, mãi cho tới bây giờ mới gọi cho cô một cú điện thoại. Cô thực sự muốn giết cô ta mà.

"Honey nhớ mình không ?. Nhớ thì kêu một tiếng thân ái đi, mình liền lập tức bay trở về." Triệu Linh Linh lưu manh nói. Cô - Linh Linh thật thích trêu chọc lấy Mạn Mạn, nhìn mặt Mạn Mạn hồng như một cục bột nhỏ, cô liền đặc biệt cao hứng.

"Đừng hòng mơ tưởng mình gọi cậu là "honey", trừ khi cậu trọng sinh thành một soái ca" Thường Mạn Mạn đỏ mặt tía tai mà nói.

Triệu Linh Linh dùng đầu gối suy nghĩ cũng biết bộ dáng Thường Mạn Mạn bây giờ. "Vậy cũng
không được, nếu như vậy, honey, cậu có thể phải chờ thật nhiều năm mới có thể nhìn thấy mình, hơn nữa, cậu vừa mới kêu "honey" đấy thôi." Triệu Linh linh vô lại nói.

"Mình nào có?" Hiện tại cả khuôn mặt cô đã trở thành màu đỏ rồi.

"Mình nói có, là có, hai cái lỗ tai mình đều nghe được, đừng nghĩ muốn chối." Triệu Linh Linh
giảo hoạt nói.

"Được rồi, không cùng cậu nói chuyện phiếm nữa, mình còn phải làm việc." Thường Mạn Mạn
bất đắc dĩ nói, nếu bàn về công phu ăn vạ, cô tuyệt đối không thể nào thắng nổi Linh Linh.

"Cái gì, cậu đi làm sao, chuyện khi nào, làm ở đâu, sao mình lại không biết, mà tiểu ác ma nhà
cậu đồng ý sao?" Triệu Linh Linh khó mà tin được, tiểu ác ma nhà Mạn Mạn đối với mẹ hắn sớm đã tỏ ra là một tên có tham muốn giữ lấy siêu cường, ngay cả khi cô cùng Mạn Mạn ở chung một chỗ, cũng đừng hòng ở quá lâu, chớ
nói chi là để Mạn Mạn ra ngoài công tác. Thật cà có đánh chết, cô cũng không thể tin được.

"Ngươi một lúc hỏi nhiều vấn đề như vậy, muốn ta trả lời cái nào trước đây." Thường Mạn Mạn nói

"Vậy ngươi trước trả lời ta, tiểu ác ma nhà ngươi, thật đồng ý cho ngươi đi ra ngoài tìm công việc sao?" Điều này cô thật vô cùng quan tâm, cũng là không thể liền tin tưởng.

"Con ta đáng yêu như thế, sao ngươi lại dám gọi thành tiểu ác ma." Thật không chịu nổi Triệu
Linh Linh, cô ta lại dám gọi Bảo Bối Nhi Tử nhà cô thành "tiểu ác ma", không trách được bảo bối
nhà cô lại không chịu nhận thức cô ấy làm mẹ nuôi.

"Con trai của ngươi vốn là một tiểu ác ma, chẳng qua ngươi không biết đấy thôi." Triệu Linh Linh nói với giọng "Mạn Mạn ngươi thật rất ngốc".

"Ai, xem ra con ta không chịu nhận thức ngươi làm mẹ nuôi là đúng, nào có mẹ nuôi nói con
mình như vậy." Thường Mạn Mạn rất rõ ràng là đang có ý muốn khen ngợi con trai của mình thật thông minh.

"Ngươi còn chưa nói lý do tại sao con trai của ngươi đồng ý cho ngươi đi ra ngoài tìm công
việc nha?" Triệu Linh Linh cũng không muốn tiếp tục cái đề tài dài dòng ấy qua điện thoại. Cô
thế nhưng lại bị một tiểu oa nhi cự tuyệt, hơn nữa cái tiểu oa nhi mới một tuổi lại có thể nhận
thức, nhất định không chịu nhận cô làm mẹ nuôi, thật không biết thứ mà Mạn Mạn nuôi là một tiểu thiên tài hay là một quái thai.

" Đương nhiên ta đã được Khoái Khoái đồng ý rồi mới ra ngoài công tác nha." Mặc dù là mất rất nhiều thời gian, nhưng con trai của cô lại rất dễ hiểu chuyện.

"Thật không nghĩ tới hắn sẽ đồng ý." Triệu Linh Linh một bộ dạng rất khó chấp nhận sự thật.

"Tốt lắm không nhiều lời với ngươi nữa, ngươi chừng nào thì quay về nước?" Thường Mạn Mạn nói với bộ dạng rất cẩn thận, cô rất sợ bị công ty phát hiện dám nói chuyện phiến, cô không có trình độ học vấn cao, cũng không có kinh nghiệm làm việc, có thể tìm được việc tại một
công ty lớn như vậy là rất may mắn rồi, cô không muốn bị khai trừ.

"Thân ái, buổi tối làm cơm xong, nhớ chờ ta về nhà ăn cơm.".

"Ý ngươi nói là tối nay sẽ quay về rồi ?" Thường Mạn Mạn kích động.

"Đúng nha, buổi tối làm xong cơm nhớ chờ ta về nhà ăn cơm đi."

"Ừ, ta nhất định sẽ làm nhiều đồ ăn ngon chờ ngươi." Thường Mạn Mạn cao hứng nói. Thật sự là quá tốt, Linh Linh rốt cuộc cũng trở lại.

"Ngoan, hôn một cái." Dáng vẻ du côn thật đúng là bị Triệu Linh Linh phát huy đến cực điểm.

"Ai muốn hôn ngươi chứ." Mặt Thường Mạn Mạn lại bắt đầu đỏ rồi.

"Không cho ư, ngươi thật là vô tình."

"Tốt lắm, ta cúp đây, buổi tối gặp."

"Bái bai."

"Bái bai."

Thường Mạn Mạn cúp điện thoại, dùng nước phẩy một cái lên mặt, nhìn trên mặt không có gì, liền đi ra ngoài.

"Các cậu nghe chưa? Thường Mạn Mạn trong mắt chúng ta vốn là một cô gái ngoan ngoãn thế nhưng cô ấy lại tìm cho con trai mình một người cha ghẻ*, hơn nữa nhi tử của cô còn có vẻ như không thích hắn." Đồng nghiệp Giáp từ trong nhà vệ sinh đi ra nói.

(* cha ghẻ [hậu ba] phát âm gần giống với [kiền mụ] mẹ nuôi )

"Đúng nha, thật không nghĩ tới, Mạn Mạn là người như vậy." Đồng nghiệp Ất cũng hợp lại.
Rất nhanh sau đó, chuyện từ lầu được truyền đến lầu 38.

"Cậu có nghe nói gì chưa, toàn bộ công ty đều nói Thường Mạn Mạn tại lầu 18 đang tìm cho con mình một tên cha ghẻ, hai người ngọt ngọt ngào ngào, gọi điện thoại cũng rất ư là thân thiết, nghe nói Thường Mạn Mạn còn muốn hợp tác với hắn cùng ngược đãi nhi tử, người đàn ông ấy tối nay sẽ trở về rồi, ta xem đứa trẻ lại sắp phải chịu khổ." Triệu Ngôn nói với Triệu Tình.

.
Mà đáng thương nhất chính là việc Thường Mạn Mạn căn bản cũng không biết có chuyện này
xảy ra.

Bạch Kiểu Thiên vừa lúc đi qua, hắn nghe không sót một chữ, tay hắn nắm chặt thành hình quả
đấm, cố kiềm chế cơn giận nhanh chóng đi vào phòng làm việc của mình, dùng lực lớn đóng cửa lại. Trên người hắn hiện giờ phát tán ra một loại lãnh khí, thật có thể làm cho cả tòa nhà này không cần mở điều hòa rồi. Mặc dù hắn tin rằng sẽ không có ai khi dễ được con hắn, nhưng " hắn ta" trong miệng bọn nhân viên kia rốt cuộc là ai, sao hắn chưa bao giờ có nghe nói qua, chẳng lẽ Mạn Mạn thật đang chuẩn bị muốn cho hắn đội nón xanh rồi **.

Không, hắn quyết không cho phép.

(** tại TQ đàn ông tại mà đội nón xanh : ý chỉ
vợ của họ ngoại tình )

Hai người họ Triệu đang ngồi tại phòng thư kí không khỏi rùng mình một cái, chẳng lẽ máy điều hòa bị hư sao, sao nhiệt độ trong phòng lại quá thấp vậy

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro