Chương 53

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Hôm nay Lisa  trở về Vĩnh Thành cho nên đêm qua hai người qua đêm ở khu Thiên Nhai, tránh cho lúc chú Trần đến lại sinh ra thắc mắc.

Vừa sáng sớm, Park Chaeyoung đã rời giường giúp nàng chuẩn bị ổn thỏa mọi thứ. Lisa  chỉ cần yên tâm ở đó mà ngủ nướng.

Lần này nàng muốn mang Hạ Hạ về ra mắt ba mẹ La để Đông Đông ở lại bầu bạn cùng Park Chaeyoung. Với lại nếu để hai đứa nó xuất hiện cùng lúc lại sợ ba mẹ nàng không chịu được ồn ào.

Quần áo đêm qua đã xếp xong xuôi. Hôm nay Park Chaeyoung chỉ việc kiểm tra lại và gom chúng lại một chỗ để tiện mang lên xe. Mấy hôm trước cô đã cùng Lisa  ra ngoài mua một ít đặc sản Bắc Thành cùng mấy loại trà quý mang về cho ba mẹ. Lisa  nói ba mẹ nàng không đặc biệt thích thứ gì nên cứ tùy tiện là được. Thế nhưng Park Chaeyoung lại vô cùng dụng tâm. Dù sao đang yêu đương với con gái bảo bối của người ta, không thể không lấy lòng.

Không có Park Chaeyoung nằm cùng, chẳng mấy chốc Lisa cũng tỉnh lại. Thời gian qua cùng cô chung chăn gối đã tập thành thói quen, cho nên mỗi khi không có người kia tự nhiên sẽ thấy trống vắng. Lisa  vươn vai một cái rồi đưa tay dụi dụi mắt. Bỗng dưng nghĩ về những ngày tháng ở quê không được chui vào lòng Park Chaeyoung, thật có chút không nỡ.

Nghĩ vậy nàng liền nhanh chóng tìm đến phòng khách, mắt nhắm mắt mở dựa vào thính giác mà tìm đến mùi hương quen thuộc, rồi treo trên người Park Chaeyoung.

"Đã xong chưa, vào ngủ với em thêm một lát."

Đông Đông và Hạ Hạ nhìn nàng, một bụng xem thường. Park Chaeyoung cũng nhìn nàng sau đó đỡ lấy eo để nàng không bị ngã: "Tài xế nhà em chắc cũng sắp đến rồi, phải tranh thủ ăn sáng."

Hôm qua đã hẹn chú Trần 9 giờ có mặt, bây giờ đã 8 giờ hơn, thời gian thấy vậy nhưng trôi rất nhanh.

Lisa  bĩu môi, ôm chặt lấy Park Chaeyoung: "Em kêu chú Trần đợi thêm một lát là được."

Park Chaeyoung điểm mũi nàng: "Trẻ nhỏ phải ngoan ngoãn, không nên bắt người lớn phải đợi như vậy."

Lisa nghe thế liền đứng thẳng người dậy, kéo ra một nụ cười: "Em biết rồi a. Cơ mà Park  lão sư, em thấy chị càng lúc càng giống mẹ em rồi."

Nàng nói xong thì cười khúc khích chạy vào nhà vệ sinh. Đông Đông và Hạ Hạ không hiểu chuyện gì cũng đuổi theo, trên đường tranh thủ đấu võ mấy hồi.

Park Chaeyoung sủng nịch lắc đầu, vô thức nhìn lại bản thân từ trên xuống dưới rồi tự hỏi.

Giống lắm sao?

Cô là lần đầu yêu đương, có phải hay không không biết cách thể hiện, để nàng xem cô thành mẹ rồi?

Trầm tư một lát Park Chaeyoung bật cười lắc đầu rồi vào nhà bếp chuẩn bị bữa sáng.

Sau khi Lisa  sửa soạn xong xuôi đi ra ngoài thì mọi thứ đã sẵn sàng. Nàng tiến lên đặt một nụ hôn lên môi Park Chaeyoung rồi mới ngồi xuống bắt đầu dùng bữa.

"Thật thơm."

Lisa ngửi ngửi rồi đưa ra lời bình phẩm.

Park Chaeyoung rót một ly nước đặt lên bàn rồi cũng ngồi xuống đối diện nàng, nhìn thấy gương mặt rạng ngời tâm cũng sinh ra vui vẻ.

Đông Đông như cũ trèo lên bàn đi qua đi lại, Hạ Hạ thì vẫn ngồi ở dưới đợi người đút thức ăn. Lisa cũng không phụ lòng nó, cho nó một ít phúc lợi.

"Hạ Hạ, lần này trở về ra mắt không được làm loạn."

Tính cách Hạ Hạ sôi nổi hơn Đông Đông rất nhiều, chỉ tưởng tượng Thái Vịnh Nghi vừa gặp nó đã cau mày, nàng liền thấy buồn cười.

"Hạ Hạ nếu làm loạn, liền nói với tôi."

Park Chaeyoung nói.

Lisa  nhướng mày: "Nói với chị làm gì a? Chị đến mang nó về sao?"

Park Chaeyoung lắc đầu, mặt không biến sắc: "Là đến dạy dỗ nó."

Nàng nghe xong có hơi rướn người lại gần Park Chaeyoung, gương mặt hai người gần trong gang tấc: "Park  lão sư, em có cảm giác chị rất muốn đến nhà em nha."

Park Chaeyoung vẻ mặt vẫn bình tĩnh nhưng âm thầm nuốt một ngụm nước bọt.

Cô hỏi lại nàng: "Đó không phải chuyện sớm muộn sao, hửm?"

Lisa  cười cười ngồi trở về vị trí cũ: "Xem biểu hiện của chị đã."

"Vậy em phải tạo cơ hội cho tôi biểu hiện."

Park Chaeyoung đáp lại.

Lisa dừng lại một chút, ánh mắt thêm vài phần kiên định, nắm tay Park Chaeyoung nói: "Sau này ải của ba mẹ, phải nhờ chị nhọc lòng rồi."

Nàng tuy không nói ra nhưng cũng có lo lắng trong lòng. Thái Vịnh Nghi trước giờ thái độ cứng rắn, lại chưa biết có thể hay không tiếp thu chuyện này.

Tuy hiện tại vẫn chưa có sóng gió gì nhưng muốn đi đường dài e là phải có sự chuẩn bị. Vả lại nàng không xem mối quan hệ với Park Chaeyoung chỉ là trải nghiệm cho vui mà thực sự muốn cùng cô có cái kết viên mãn.

Trước có người vì ngưỡng mộ mà sinh ra yêu thích rồi muốn có được, đến khi có được rồi thì sẽ chẳng còn hứng thú.

Lại có người vì trẻ tuổi muốn trải nghiệm mà yêu qua không ít người. Họ nói mỗi lần như vậy là một bài học để đắp nặn nên phiên bản hoàn hảo nhất của mỗi người.

Thế nhưng đó là vì họ chưa gặp đúng người để bản thân muốn dừng lại. Nàng tuy cũng trẻ tuổi, tuy cũng bắt đầu từ việc ngưỡng mộ nhưng có lẽ nàng có phần may mắn khi ngay lần đầu đã gặp trúng Park Chaeyoung mà Park Chaeyoung đối với nàng cũng hết lòng sủng ái. Nếu không trân trọng thì chính là ngu ngốc. Lisa tự biết mình không phải là kẻ ngốc.

Park Chaeyoung nghe xong thì mỉm cười, dùng ngón cái xoa xoa mu bàn tay của nàng: "Tin tưởng tôi."

Một buổi sáng thâm tình, Đông Đông và Hạ Hạ thì chẳng mấy quan tâm hai người nói gì, chỉ đợi thức ăn đến miệng là ngoe nguẩy đuôi vui vẻ.

Một lát sau chú Trần cuối cùng cũng đến, Park Chaeyoung xách vali, Lisa mang theo Hạ Hạ xuống dưới lầu.

"A Tiểu Li, để chú, để chú."

Chú Trần vừa nhìn thấy nàng đã mở cửa xe, đến tiếp nhận vali trong tay Park Chaeyoung.

Park Chaeyoung nhìn thấy ông thì lễ phép gật đầu: "Chào chú Trần."

Chú Trần dừng lại một chút, có hơi không biết xưng hô sau cho phải. Lisa  liền tiến lên khoác lấy tay Park Chaeyoung, hướng chú Trần giới thiệu: "Chú Trần, đây là Park  lão sư, là giảng viên của con, cũng là bạn tốt của con."

Chú Trần nghe xong thì vui vẻ gật đầu: "Thì ra là lão sư của tiểu Li, tôi là tài xế nhà họ La. Thất lễ, thất lễ."

Park Chaeyoung mỉm cười: "Nghe tiểu Li  nói chú rất thích đánh cờ, con có chuẩn bị một bộ bàn cờ mới làm quà tặng. Hy vọng chú sẽ thích."

Chú trần không giấu được vui mừng, nhưng ngoài mặt có hơi lúng túng: "Có lòng, có lòng. Tôi đây cảm ơn cô Park ."

"Chuyện nên làm."

Park Chaeyoung đáp.

Chú Trần cũng không quan tâm lời này của Park Chaeyoung là có ý gì, ông chỉ nhanh chóng thu xếp đồ đạc rồi lên xe đợi Lisa

Lisa nãy giờ đứng một bên quan sát, âm thầm mỉm cười. Nhân lúc chú Trần không để ý thì lén lút hôn lên má Park Chaeyoung một cái.

"Park  lão sư đây là đang mua chuộc người nhà sao?"

Park Chaeyoung nắm lấy cằm nàng, cong môi: "Đúng là như vậy."

Nàng nghe xong thì bật cười, nắm tay cô: "Em đây chắc phải sớm cho chị gặp phụ huynh thôi."

Park Chaeyoung nương theo động tác kéo nàng vào lòng, vỗ vỗ lưng nàng: "Tôi đợi."

Lisa  sau khi lên xe chưa đầy mười phút đã cầm lấy điện thoại nhắn tin cho Park Chaeyoung, giọng điệu muốn bao nhiêu nũng nịu có bấy nhiêu nũng nịu.

Tiểu Li : [Bảo bối, thật nhớ chị a.]

Đây là lần đầu tiên hai người yêu xa sau khi xác định quan hệ, đúng là có một chút mới mẻ cùng không nỡ. Park Chaeyoung bên kia cũng không ngoại lệ, thế nên vừa nhận được tin nhắn liền nhanh chóng trả lời.

Bảo bối: [Nếu không thì quay lại, thấy thế nào]

Đây rõ ràng là trêu chọc, thế nhưng Lisa  đọc được không nhịn được mỉm cười.

Tiểu Li : [Thái Vịnh Nghi phu nhân sẽ đánh vào mông em.]

Bảo bối: [Cùng lắm thì tôi thay em bị đánh.]

Tiểu Li : [Em chính là không đành lòng.]

Bảo bối: [Tôi cũng không đành lòng.]

Tiểu Li : [Đành chịu vậy. Ai kêu mama nhà em quá dữ. Chị không biết đâu...]

...

Theo sau đó là hàng loạt tin nhắn đem lịch sử của Thái Vịnh Nghi từng chút từng chút bóc trần, không sót một chi tiết nào.

Thái Vịnh Nghi đang cách xa hàng trăm cây số mong ngóng con về nếu biết được nàng đang kể xấu mình không biết sẽ có phản ứng như thế nào.

...

Chú Trần thấy nàng chăm chú cầm điện thoại, thỉnh thoảng lại cười thành tiếng thì có hơi tò mò: "Tiểu Li , có chuyện gì mà vui thế?"

"A, chỉ là đọc được một số chuyện buồn cười."

Nàng không có ngẩng đầu mà trả lời.

Giọng chú Trần lại vang lên: "Cô Park  lúc nãy thật xinh đẹp. Ngoài tiểu Li  nhà chúng ta chú lần đầu tiên nhìn thấy người xinh đẹp lại khí chất như vậy."

Lisa  bởi vì lời khen này mà có hơi kiêu ngạo. Nàng thật muốn vỗ ngực la lên rằng Park Chaeyoung chính là bạn gái của nàng. Nhưng cuối cùng vẫn là phải nhịn xuống.

"Đúng vậy a, lần đầu nhìn thấy chị ấy con cũng có cảm nhận giống như chú."

Còn bây giờ thì không những si mê vẻ bề ngoài mà còn bởi sự ôn nhu cùng săn sóc của cô. Tất nhiên lời này Lisa  không có nói ra.

"Phải phải. Chú mà có con trai liền kêu nó tìm người như cô Park  cưới làm vợ. Nhưng mà xem ra thân phận cô ấy cũng không tầm thường, chỉ cầu mà không được."

Thật ra nếu nói Park Chaeyoung chỉ là một giảng viên thì cũng không nói làm gì, nhưng sự từng trải bấy lâu nói cho ông biết ở cô có một loại áp bức mà không phải ai cũng có được. Nó giống với Thái Vịnh Nghi nhưng lại cao hơn Thái Vịnh Nghi một bậc.

Lisa  nghe xong không tỏ ý kiến. Thật ra nàng cũng không biết quá nhiều về bối cảnh phía sau Park Chaeyoung, chỉ biết đúng thật không hề tầm thường như cách cô thể hiện. Nhưng mà điều đó cũng không quan trọng, dù là gì thì phần tình cảm này là dành cho con người của Park Chaeyoung chứ không phải vì cô là ai mà có.

Chiếc xe vẫn nhẹ nhàng lăn bánh, âm thanh huyên náo bị ngăn cách sau cửa kính. Hạ Hạ hết ngồi rồi lại nằm. Lisa thì vẫn bận rộn với chiếc điện thoại trong tay cho đến khi về đến Vĩnh Thành.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro