Tên Biến Thái Xuất Hiện

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Park Chaeyoung, cô giám đốc xinh đẹp vừa nhận chức ở tập đoàn Mango. Chỉ mới 23 tuổi nhưng leo đến vị trí này quả thực không đơn giản, điều khiến cô có được phúc lớn đó chính là người cha tài giỏi của mình, ông cả đời cố gắng, đến khi sự nghiệp ở bước tiến cao nhất bất ngờ giao tất cả cho con gái, trở về nhà an toàn
~ ♡♡♡~
Dĩ nhiên đứa con gái phải tài năng đến độ nào mới được ông tin tưởng giao tâm huyết cả đời, biết nó nhất định làm nên nghiệp lớn, dù yểu điệu nhu mì nhưng tư chất của Chaeyoung vượt bật hơn người, IQ của cô đối với việc kinh doanh dường như ở mức cao nhất, huống hồ tập đoàn chính là làm vè lĩnh vực người mẫu và giải trí, lĩnh vực cô đam mê số một

Tài năng, xinh đẹp, giàu có, được ba chống lưng... Đó chưa là đáng ngưỡng mộ nhất, bởi Chaeyoung còn đang sắp kết hôn với Chủ tịch hội đồng quản trị tập đoàn thời trang liên Thái Bình Dương Kim Jisoo.
~ ♡♡♡~
Kim gia không những là tập đoàn tài phiệt về thời trang, mà còn thâu tóm thị trường nhà đất ở Hàn Quốc.
Đó là một người phụ nữ...Tuy là phụ nữ nhưng chị ta mạnh mẽ, cá tính, xinh đẹp hơn người, là một đại mỹ nhân thực thụ, mỗi sự xuất hiện của Jisoo điều làm rúng động cả một vùng, làm điên đảo bao nhiêu chàng trai, cô gái.Người sắp cười Chaeyoung
Tưởng chừng mọi hào quang tập trung hết trên người con gái mảnh khảnh này, nhưng trên thực tế cô không hề hạnh phúc, vui vẻ như mọi người vẫn nghĩ
Cô chịu biết bao nhiêu áp lực từ khi ngồi chiếc ghê giám đốc, bao nhiêu lời dèm pha, bao nhiêu con mắt khinh thường, điều cấp thiết bây giờ là phải khẳng định bản thân, khẳng định năng lực để người ta thấy tiềm năng thực sự của mình.
~ ♡♡♡~
Còn cuộc hôn nhân với Jisso, cô không hứng thú. Đó là sự ép buộc vô lí, chị ta là con gái, đã là còn gái lại còn đại mỹ nhân, trắng trẻo ẻo lã, điệu đà... Cười chỉ vì củng cố thế lực hai tập đoàn, cuộc hôn nhân lợi cả đôi đường.Cô luôn nghĩ mình phải lấy một chàng trai cao to lực lưỡng, một chàng trai thực thụ, anh chàng cơ bắp cuồn cuộn, hoàng tử trong truyền thuyết, không thể là một người con gái. Cô thẳng, cả nhà cứ bắt cô cong, cong gì mà cong? Người ta thẳng nhé :>
~ ♡♡♡~
Chaeyoung ngồi trong phòng làm việc ở nhà riêng, dựa lưng vào ghế nhắm hờ mắt, bỏ quên đời. Muốn lắng hết mọi thứ xung quanh, một màn hư ảo bao phủ, cố định tâm để đầu óc trống rỗng, vùi mình vào nỗi mơ hồ, cho những bề bộn yên vào góc nào đó... Cho lòng cho chìm vào một khoảng không bình thường, khoảng không của tâm tình một cô gái đơn thuần, đôi lúc chẳng muốn có thân phận đặc biệt thế này, nhiều áp lực quá!
~ ♡♡♡~
Vốn nghĩ chỉ nghỉ ngơi một chút, ai ngờ thiếp đi lúc nào không hay, nhìn đồng hồ để bàn mới biết hẳn mình ngủ tầm ba mươi phút.
Bỗng cô cảm nhận một thứ gò ép khó chịu, chững lại mới biết hai cổ tau bị cột chặt vào nhau bằng một chiếc khăn vải.Gì đấy?
Ánh sáng nhạt buổi chiều bị che mất phần nào, ngờ ngợ ngẩn mắt lên, cô sững người, ráng chiều mang theo một bóng cao lớn hất vào từ cửa sổ.Ở đó, một người đang đứng, đôi chân dài miên man được tôn lên bằng chiếc quần ôm, chiếc áo sơ mi trắng đơn giản lịch lãm, mái tóc cột cao... Là con gái?
~ ♡♡♡~
Bóng lưng xoay về cô, người ném ánh mắt ra cửa sổ, ngoài đó có khu vườn hoa xinh đẹp đẽ, một tay đúc túi quần, tay còn lại nhàn nhã cầm ly rượu lắc lư.Đang nhấm nháp rượu? Trời đất!
Đay là nhà cô, ai cho tùy tiện vào còn làm như nhà của mình, ai mà lạ hoắc lạ hươ?
Bóng cao lớn nhẹ nhàng quay lại, sự chuyển động khiến hương thơm từ người đó tỏa ta ngọt ngào dễ chịu, xài nước hoa gì đấy? Chắc quý giá lắm? Giờ Chaeyoung hoảng hơn, bởi gương mặt người được che khuất bằng một chiếc mặt nạ bằng vàng lấp lánh, chỉ để hở đôi mắt đa tình phong lưu, hàng mi buông rũ câu hồn. Chiếc mặt nạ dài đến khuôn miệng, một khuôn miệng hơi rộng, bờ môi đầy đặn quyến rũ. Hẳn là một khuôn mặt rất đẹp nếu không che đi.
~ ♡♡♡~
-Cô là ai??Cô trói tôi?- Chaeyoung băng lãnh hỏi, cô đã nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, quả là người có cái đầu lạnh,đứng trước nguy hiểm còn cứng rắn thế kia, thú vị!
Người con gái nhếch môi, vểnh một nụ cười ma đạo, lả lơi, bí ẩn, chuyển dần bước chân đến chỗ Chaeyoung ngồi, nhích bờ mông cáng tròn ngồi hờ hững lên bàn làm việc của cô.
Công nhận mông to há!Ối, nghĩ xàm rồi.

Chị ta nhìn cô, ánh mắt ẩn chứa điều gì đó vừa say đắm vừa thách thức.
-Có người muốn phục vụ em đêm nay.
Giọng nới vừa trầm thấp vừa ôn nhu đùa cợt.Thông báo một tin hết sức trân tráo với mà lại ngạo mạn vậy sao?
Chaeyoung dùng đôi mắt rực lửa như muốn đốt cháy người đối diện, nhưng tay cô căn bản bị trói chặt, vô lực. Âm thầm nhấc lên định ấn chuông báo động cho vệ sĩ xung quanh khu nhà vào, nhưng... Hệ thống báo động đã bị vô hiệu hóa.
~ ♡♡♡~

Trời đất ơi, bây giờ tiểu thư mới thực sự hoang mang, kinh hãi.
Việc cô lên làm giám đốc tập đoàn dĩ nhiên đắc tội nhiều người, không ít kẻ coi cô là cái gai trong mắt cần nhổ bỏ, việc thuê người hại cô là hoàn toàn có thể.Chỉ là không ngờ nó đến chớp nhoáng và nhanh vánh thế này. CHẾT TIỆT. Ngay tại nhà riêng của cô mới đáng sợ chứ, ai, là ai làm điều đó nhất thời cô không thể nghĩ ra.
Từ bé đến lớn, chưa bao giờ cô cảm thấy mình gặp nguy hiểm như bây giờ, chị ta muốn gì? Chị ta là con gái mà.
Đối phương chậm rãi, lại mang nét trang nhã từ tốn như cưỡi ngựa xem hoa, cành đánh động, kéo dài sự sợ hãi của Chaeyoung, dự cảm bất an càng lúc càng cao. Chị ta ngửa cổ nhấp một ngụm chất lỏng sóng sánh trong ly, sau đó rướn người về phái Chaeyoung.
~ ♡♡♡~
Một bàn tay túm lấy chiếc eo nhỏ của Chaeyoung, kéo cô về phái người đó, rồi khi chưa định thần, cô nhận ra cánh môi đầy đặn của ai đó đang đậu trên môi mình, chất đắng cay xè từ khuôn miệng kia bị ép sang cho mình, vì quá ngộp thở và hoảng loạn, theo bản năng nuốt ực một cái, nuốt xong mới điếng hồn. Trời đất, nụ hôn đầu đời, còn như uống nước miếng của người khác, muốn móc họng nôn ra không được, muốn chùi mép cũng không xong.
Cô chết sững, sau đó nghe một giọng cườ cợt truyền đến nóng bỏng, một làn hơi mang hơi rượu phảng phất phả vào tai cô.
-Ngoan lắm mèo con...
Bàn tay thon thả từ từ vuốt ve lên má cô, ngón cái tiện lau lau nhẹ khóe môi loang loáng rượu... Không gian bây giờ chếnh choáng say... Chất lỏng trôi qua cổ hộng Chaeyoung vào dạ dày chợt nóng ran, rồi khắp toàn thân bắt đầu rạo rực nhẹ nhàng.
- Tránh ra!- Chaeyoung bức xúc phun hai chữ lạnh lẽo, cố sức khắc chế cơ thể phản chủ.
Ánh mắt kia chăm chú nhìn cô, phấn khởi, say mê...
Đồ xấu xa, cho cô uống cái gì đây? Ngu cũng đoán được!Aaa bỉ ổi, vô liêm sỉ, sở khanh...
Người vô liêm sỉ thông thả đứng lên, tiến đến cạnh bên chiếc ghế cô bị trói, chân cô cũng bị trói.Vòng tay khỏe mạnh rắn chắc bất ngờ ôm lấy cô, chôn vào khuôn ngực ấm áp của mình, ơ.. côi vậy mà ngực lép...Lêu lêu:>
-Yên nào em sẽ không thất vọng đâu.
~ ♡♡♡~
Cô như bị dính kết, muốn đẩy người ra nhưng mà chân bị trói chặt, còn bị chất lỏng vừa đi vào ngưòi làm cho vô lực, không có khả năng kháng cự, gương mặt đỏ ửng, hơi thở càng lúc càng nhanh hơn.Chaeyoung vốn nổi tiếng xinh đẹp hơn người, hoàn cảnh bây giờ trông cô càng kiều mị kinh hồn, nét thanh xuân mơn mởn điểm thêm sắc ương ngạng nhưng dịu dàng, bướng bĩnh nhưng bất lực cam chịu...
Mọi thứ từ cô bây giờ kích thích thị giác người một cách mãnh liệt
Đối phương khó lòng kiềm chế bản thân khỏi đem cô ra dày vò, liền cười gian tà, đứng lên bế gọn thân hình mảnh khảnh, lả lướt bước đi, dùng chân đạp của, tiến về phòng ngủ của cô
Trời ơi cái tên vô sỉ, tường tận cả ngốc ngách trong nhà mình?
Tất cả ý niệm trong đầu Chaeyoung mất dần, theo kinh nghiệm, cô chỉ biết mình sắp bị cưỡng bức.
Không thể tin được Park Chaeyoung có ngày này sắp bị một người con gái cưỡng bức.
~~~~~~~~~~~~~~~END~~~~~~~~~~~~~~~

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro