Chương 4

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Nước từ trong vòi phun được ánh nắng chiếu chói lòa, tiếng nước phun ào ào, mang theo âm thanh tiết tấu mạnh mẽ.

Bởi vì là thời gian giữa trưa, mọi người trên quảng trường không có bao nhiêu.

Lisa ngồi trên ghế băng, chị duỗi tay đặt lên ghế.Nancy khoác tay chị , ngẩng đầu lên nói với Chaeyoung
"Xin lỗi nhé, hôm nay là ngày hẹn hò của cậu và Li, đáng nhé mình không nên xuất hiện.Nhưng mà....Li nói rằng chị ấy rất nhớ mình....mình.....mình đành phải....."

Trên ghế băng đã không còn thừa ra để cho Chaeyoung có thể ngồi xuống. Cô đứng đó, chiếc váy xanh cô mặc dưới ánh nắng càng trở nên mỏng manh.

"Không sao."Chaeyoung ngắt lời, liếc nhìn Lisa, "thế thì mình đi trước đây, hai người vui chơi thoải mái nhé."Nói xong, cô quay người bước đi, trong tim dường như bị một vật sắc nhọt đâm vào.

Một bàn tay kéo cô lại!

Lisa đặt tay lên vai cô:

"Không vui à?"

Chaeyoung thở mạnh, lắc đầu:

"Không."

"Thế thì, cô rất vui?"

"Vâng."

Lisa ngẩng đầu cười lớn:"Tôi đem cô gái khác đến chỗ hẹn hò với cô, cô lại rằng cô vui? Chaeyoung, trên đời này còn có người khác giả dối hơn cô không?"

"Có."Chaeyoung nói.

Lisa ngạc nhiên.

Nụ cười của Chaeyoung đẹp như thiên thần:"Em không giả dối.Chạy mười nghìn mét, viết bài luận, đều là để cho chị vui.Lúc đi chơi cũng vậy, chị thích chiếc váy này, mặc dù rất lạnh em cũng mặc vì chị. chị thích Nancy, muốn ở bên cạnh cô ấy, thế thì chị cứ ở cô ấy.Chỉ cần chị vui, tại sao em lại không vui?"

"Thật lạnh."

Nancy trừng mắt nhìn Chaeyoung, trong lòng nghĩ.Ồ, Jihyo luôn nói rằng cô nói chuyện thô bỉ, nhưng như thế này còn thô bỉ gấp trăm lần.

"Được! Lisa gật đầu, "Cô nói rất hay, rất cảm động."chị ta kéo cô ôm vào lòng.

Lisa tay trái ôm Nancy, tay phải ôm Chaeyoung, cười lớn:"Thế thì 3 chúng ta cùng nhau hẹn hò nhé, thật vui! "

Hôm đó, tất cả mọi người trên quảng trường đều trợn tròn mắt nhìn.Một thanh niên lại ngang nhiên giữa thanh thiên bạch nhật ôm hai cô gái!

Thanh niên bây giờ, thật là khác người.

"Diêu, cảm ơn chị , bữa trưa rất ngon, em thích nhất món canh cá biển, ồ....vừa tinh tế vừa thơm ngon! "Nancy ngọt ngào nói với Lisa.

"Thích thì lần sau đi tiếp."

"A! "Nancy vui vẻ , rất thích nhà hàng Pháp này, kiến trúc cửa hàng, không khí, đồ ăn, phục vụ đều là cao cấp.

"Chaeyoung, cậu ăn chưa?"Cô giả vờ thân thiện hỏi Chaeyoung.

"Chưa."

Bụng cô đang sôi lên.Trên trán Chaeyoung phảng phất chút mồ hôi.

"À, như thế thì làm thế nào đây?"Nhưng mà chúng mình đã ăn rồi."Nancy cười....

Chaeyoung nhìn ra xa thấy một siêu thị, đứng dậy, nói:"Mình đi mua cái bánh mỳ ăn được rồi."Bắt buộc phải ăn cái gì đó, không thì không chịu được, cô không muốn xấu mặt trước chị.

Lisa ngồi trên ghế băng.

chị không nói gì, sâu trong mắt hiện lên một ánh nhìn khó đoán.

"A, Li em đột nhiên rất muốn ăn kem! "Nancy nói.Rồi cô quay sang Chaeyoung, "Nhưng mà.....mình không muốn đi mua, cũng không muốn Li đi mua cho mình......Nhưng mà.....mình rất thèm....Chaeyoung....."

Chaeyoung nhắm mắt lại:

"Được, mình mua giúp cậu ."

"Cảm ơn! Cửa hàng ở bên kia! "Nancy chỉ tay, cửa hàng kem ơ phía bắc quảng trường, còn siêu thị có bán bánh mỳ lại ở phía nam quảng trường, "nhanh quay về nhé, mình rất muốn được ăn ngay lập tức."

Ánh nắng giữa trưa chẳng ấm áp chút nào.

Kem cầm trong tay thật lạnh.

Khi Chaeyoung dùng tốc độ nhanh nhất để mua kem mang về, cái lạnh làm cô rét run người.Nhưng Lisa và Nancy lại không có ở đó, 2 người đứng cạnh vòi phun nước ngắm nước phun lên.

"Xin lỗi, kem mình không muốn ăn nữa, "Nancy nói, "hay cậu ăn đi, không phải cậu rất đói à?

"Ừ."

Chaeyoung cúi đầu xuống nhìn chiếc kem, bước đến, vứt chiếc kem vào thùng rác.

Nancy tỏ vẻ tức giận, nhìn Lisa.Cuối cùng cô cũng nhịn được, quay sang nói với chị:"Vòi phun nước là nơi lãng mạn nhất nhỉ."

Lisa tỏ vẻ không quan tâm.

Nancy tiếp tục nói:"Nghe nói chỉ cần ném tiền xu xuống bể nước, sau đó ước nguyện, nguyện vọng sẽ trở thành sự thật."

Lisa vẫn vậy.

"Li , chị không tin à?", "Rất nhiều người tin vậy đó, cho nên ở mỗi vòi phun nước đều có tiền xu dưới đáy."

"Tiền xu, trị giá nhất là một tệ nhỉ."

"Vâng."

"Như vậy có thể nói, những ước nguyện đó chỉ đáng giá một tệ thôi."

Nancy cứng họng.

Lisa vẫn tỏ vẻ không quan tâm:"Ước nguyện chỉ đáng giá một tệ, có thực hiện được hay không chẳng quan trọng."

"Không nên nói như vậy."
Chaeyoug nhìn vòi phun nước, ánh nắng chiếu thật đẹp.

"Khi đồng tiền xu chìm vào trong nước, giống như một ước nguyện đẹp đẽ được cất giấu đi.Khi có ánh nắng, tiền xu dưới đáy nước sẽ phát sáng, khi nước phun lên, cũng giống như ước nguyện trong đồng tiền xu đang cất tiếng hát.Hoặc là, chỉ có tiền xu là không thể làm cho ước nguyện thành hiện thực.Nhưng mà, khi chị ném đồng xu vào trong bể nước là có hy vọng, vì niềm hy vọng đó, chị sẽ nỗ lực cố gắng, sau dố, ước nguyện sẽ thật sự được thực hiên."

Lisa trừng mắt nhìn cô, cười nhạt:

Thế à?Thế thì tôi cũng ước một điều vậy."

chị ta đưa tay vào túi quần lục, nhưng trong túi chỉ có chi phiếu và thẻ ngân hàng.Nancy vội vàng lục tìm trong túi xách của mình:"Em có, em đưa cho chị ."

Lisa ngăn tay Nancy lại, đưa tay gỡ chiếc khuyên kim cương trên mũi xuống, vung tay ném xuống vòi phun nước.

"Li ! Kim cương...."

Nancy kinh ngạc, từ khi cô biết Lisa, chị luôn đeo chiếc khuyên đó, 3 năm không hề tháo nó ra.

"Ước nguyện bằng kim cương có thể thực hiện chứ?"Lisa hỏi Chaeyoung

"Chỉ cần cố gắng, ước nguyện nào cũng có thể thực hiện được."

"Tôi không tin."

"Lúc đầu, em cũng không tin, cho đến khi ông trời cướp đi hạnh phúc của em, làm cho cuộc sống của em trở nên vô ý nghĩa, rồi lại âm thầm trả lại cho em một kỳ tích."

Nancy không thể chịu được cảnh Lisa và Chaeyoung nói chuyện với nhau như không có cô ở đó, cô vội vàng khoác chặt tay chị , ngọt ngào nói với Chaeyoung:

"Ừ, mình tin tưởng kỳ tích sẽ đến với cậu , bởi vì rất ít gặp con gái mặt dày như cậu.Cả ngày bám theo Li, làm những việc vô nghĩa, có phải cậu đang cố gắng hy vọng cậu có thể thực hiện được ước nguyện tiếp cận Li không?"

Lisa ôm cô, hôn lên má:"Ghen à, có con gái điên cuồng yêu chị , em nên cảm thấy tự hào chứ."

Nancy cười:"Làm gì có, người ta chỉ cảm thấy Chaeyoung quá điên cuồng, sợ cô ấy bị thần kinh thì chết, nhỡ làm hại đến chị thì sao! "Quay đầu lại, cô nhìn Chaeyoung, "Phải không, Chaeyoung?"

Chaeyoung cắn chặt môi:"Xin lỗi."

"Xin lỗi cái gì?"Nancy ánh mắt lạnh lùng, "Thế thì sau này cậu đừng theo đuổi Li nữa, cậu không biết rằng như thế rất đáng ghét à, cậu không có lòng tự trọng ư? cậu không cảm thấy xấu hổ à?"

Chaeyoung nhắm mắt.

Cô nói không nên lời, cô biết rằng bản thân rất đáng ghét, nhưng mà, cô chỉ muốn---ở bên cạnh chị.

Lisa nhìn Chaeyoung, đột nhiên ôm cô vào lòng, nói nhỏ vào tai cô:"Cô thích tôi?"

Chaeyoung sững người.

"Cho tôi biết, cô thích tôi nhiều như thế nào?"Nụ cười Lisa đầy khinh miệt.

Câu nói này.....

Nước mắt Chaeyoung trào ra.

"Em mãi mãi yêu chị.Kể cả khi chị không yêu em nữa, kể cả khi chị quên em đi, kể cả khi em không còn trên thế gian này nữa, em sẽ vẫn yêu chị."

Cô nhẹ nhàng nói.

"Bốp---"

Một cái tát thẳng vào mặt Chaeyoung.

Nancy quát:"Nói không biết xấu hổ, cô lại càng không biết tự trọng! "

Lisa cũng sững người, chị ta xoa nhẹ lên vai cô, sau đó, chị ta khôi phục nụ cười nhẹ:"biết vừa rồi tôi dùng kim cương ước nguyện điều gì không?"

Mặt Chaeyoung vừa đau vừa buốt, cô bắt đầu ho, chút sức lực cuối cùng đang dần dần biến mất.

"Tôi ước, cô sẽ không theo đuổi tôi như thế này nữa." chị ác ý hôn lên tai cô, nhẹ giọng nói, "Con gái như cô, thật đáng sợ."

Chaeyoung sắc mặt xanh xao.

"Nhưng mà, bây giờ tôi có chút hối hận rồi----"Lisa lấy tay lau nước mắt cho cô, rồi đưa lên miệng nếm thử, ừ, lạnh lạnh, mặn mặn, "được người khác yêu mạnh mẽ như vậy, cảm giác thật mới lạ, nếu không thì, chúng ta thử hẹn hò một thời gian xem sao."

"Li ! "

Nancy hét lên, một chút khí chất của gái nhà lành cũng không còn.

"Nhưng mà, làm sao đây, "Lisa nụ cười đểu giả, "Chiếc khuyên kim cương đã rơi vào trong nước, tôi lại không muốn cái ước nguyện đó nữa."

Chaeyoung quá mệt đến mức khó nghe rõ những lời chị nói.

"Giúp tôi tìm lại cái khuyên, "chị hôn lên làn môi xám xịt của Chaeyoung"Tìm lại được cái khuyên, tôi sẽ hẹn hò với cô 1 tháng."

"Li ! chị nói gì vậy?"Nancy lại hét lên.

Chaeyoung chầm chậm ngẩng đầu lên, ngước nhìn chị , làn môi thâm tím:"Không cần, em không cần làm bạn gái của chị , chỉ cần chị vui, chỉ cần chị cho em ở bên cạnh chị , em đã cảm thấy rất hạnh phúc rồi."

Lisa nhếch mép:"Ồ?Chỉ nghe thấy phải vào bể nước tìm cái khuyên cô đã sợ hãi rồi à, không phải cô có thể làm tất cả vì tôi sao, chỉ cần tôi vui.Thế thì đi tìm lại cái khuyên đi."

Nancy nhìn Lisa, rồi nhìn xuống bể nước, đột nhiên hiểu ra chị đang muốn làm gì, không nhịn được cười:"đúng rồi, Chaeyoung nhanh lên, cậu có thể làm tất cả mà, vào bể nước này thì có đáng gì?"

Bể nước rộng phải đến 20 mét.

Vòi phun nước đang phun lên từng đợt mạnh mẽ.

Nước rất sâu.

Lisa dáng người cao cao, khuôn mặt đẹp , dưới ánh nắng toát lên một mùi vị lạnh lẽo.

chị nhấc vai cô lên:

"Sao vậy, sợ nước quá lạnh, không muốn đi à?Cô yêu thôi cũng chỉ có vậy thôi à?"

Chaeyoung nắm chặt tay, sắc mắt cô xanh xao còn tiếng nói yếu ớt như lụa.

"Tìm thấy chiếc khuyên, chị sẽ vui chứ?"

"Ừ, tôi sẽ rất, rất vui."Lisa lạnh lùng, ánh mắt thậm chí còn không thèm nhìn cô.

..............

chị nắm lấy khủyu tay cô dùng sức lay mạnh, ánh mắt ác hiểm.

"Em muốn nhìn thấy tuyết ! "

"Tuyết?"

chị cười khổ sở.Tháng tư ánh nắng tràn đầy, bây giờ thì kiếm đâu ra tuyết đây?

"Em muốn nhìn thấy tuyết mà, "Cô hưng phấn nói, "Để tuyết nhẹ nhàng bay, bay lượn xung quanh em, khắp trời đất đều là tuyết, em ở trong tuyết nhắm mắt lại đưa tay ra hứng tuyết rơi....sẽ rất lãng mạn đúng không?! "

"Chaeyoung, em lại xem phim truyền hình nào rồi?"

"Bản tình ca mùa đông! Bae Jong Joon ở trong tuyết......anh ấy mỉm cười.....Wow, thật đẹp thật quyến rũ! "

chị luôn biết.Mỗi lần cô xem cảnh tượng đẹp nào trong phim Hàn Quốc, là cô muốn bắt chước bằng được, cô nói như vậy có thể cảm nhận sâu sắc tình yêu trong câu chuyện.

"Mặc kệ, em muốn nhìn thấy tuyết.....Yeon....."Cô lại nũng nịu đòi chị , "Được không.......năn nỉ chị đấy...."

"Đợi sau khi tốt nghiệp, chị đưa em đến Thụy Sỹ xem tuyết rơi được không?Nghe nói tuyết ở đó rất đẹp."chị dịu dàng nói.

"Không! "Cô nhịu môi, "Người ta muốn xem bây giờ cơ! "

"Chaeyoung...."

"Yeon......"Cô nài nỉ, "được không, năn nỉ chị đấy, Chaeyoung biết rằng Yeon vĩ đại của cô có thể làm được bất cứ điều gì! Chaeyoung sùng bái Yeon nhất! "

"Nhìn thấy tuyết, em sẽ vui chứ?"chị cười thở dài.

"Vâng! Vâng! "Cô gật đầu lia lịa, "Em sẽ rất, rất vui! "Hai mắt cô sáng lên, ôm chặt hai cánh tay chị , "Yeon, chị có cách rồi đúng không?Wow, em biết là Yeon yêu Chaeyoung nhất! Yeon có thể làm tất cả vì Chaeyoung! "

Sân trường Thanh Viễn tràn ngập ánh nắng.

Tiếng cười cô vang lên, ánh mắt chị tràn đầy là chiều chuộng, hai người cười ôm lấy nhau, tưởng như tất cả ánh nắng đang chiếu lên hai con người đó.

Sinh viên Thanh Viễn mặc dù đều biết là chị và cô là một đôi nổi tiếng nhất trong trường, nhưng nhìn thấy cảnh tượng đó cũng không nhịn được ngước nhìn.

Khuôn mặt cô hồng hào tràn đầy sức sống.

chị nhìn cô, rồi bất chợt hôn nhẹ lên môi cô.Cô sững người, khuôn mặt cô càng đỏ hồng hơn. chị mỉm cười, rồi nắm lấy tay cô chạy nhanh trên con đường rừng trong trường.

Chạy qua sân vận động.

Chạy qua hồ Kính Minh.

Chạy qua Viện Giao Lưu nhập văn học thuật.

chị dừng lại, mỉm cười:"Nhìn kìa, hoa Anh Đào."

Đây là con đường hoa Anh Đào trong trường.Đang là mùa hoa nở.Sắc hoa trắng toát như tuyết.Khi gió nhè nhẹ thổi qua, cánh hoa bay bay, tạo nên khung cảnh tuyệt đẹp.

Hoa Anh Đào thật đẹp.....

Hoa Anh Đào trắng toát rơi giống hệt tuyết.....

Chaeyoung giơ hai tai ra, nhắm mắt lại, mỉm cười.

Trong tuyết hoa Anh Đào, cô giống như một thiên thần.

"A! Yeon đang ở trên cây! "

Chaeyoung mở mắt ra, a, cô nhất thời mỉm cười, nụ cười tươi sáng hơn cả hoa Anh Đào.Thì ra Yeon trèo lên cây rung mạnh, làm cho cánh hoa rơi xuống.

chị mỉm cười với cô, ánh mắt đầy trìu mến.

Từng đợt, từng đợt hoa Anh Đào rơi xuống làm cho Chaeyoung dường như trở thành công chúa hoa Anh Đào xinh đẹp nhất.

Còn Jiyeon -----

Vì trèo lên cây phá hoại nên bị kỷ luật.

"Em vui là được."

chị từ trong phòng bảo vệ đi ra, ôm lấy cô đang đứng đợi ở đó, mỉm cười nói.

..........

Cuối tháng 5 nhưng ánh nắng lại lạnh lẽo bất thường, trong không khí ngập tràn hơi lạnh, Chaeyoung mặc chiết váy xanh mỏng manh, cơ thể cô đang run lên, cô cố gắng để không ho thành tiếng, sắc mặt cô trắng bệch như giấy.

Cô nhìn Lisa.

2 tay nắm chặt thành nắm đấm, cố gắng để hít thở, để cho không khí đi sâu vào trong tim.Chỉ cần cô lấy được chiếc khuyên trong bể nước, chị sẽ rất vui chứ? Nụ cười lại nở trên môi Chaeyoung, sau đó, hơi thở của cô trở nên rất nhẹ.Như thế, hãy làm cho chị ấy vui......

"Có người nhảy xuống bể nước! "

Mọi người trên quảng trường kinh ngạc!

Chỉ nhìn trong làn nước sâu 1 mét, một cô gái mặc váy xanh đang vất vả tìm kiếm, nước từ vòi phun vào người cô, chiếc váy ướt đẫm, dinh chặt lên người cô gái.Thân thể cô đang run lên vì lạnh, run đến mức làm cho mọi người cảm thấy cô sẽ gục xuống ngay lập tức.

Dưới ánh nắng.

Trong bể nước.

Cô gái bị vòi nước lạnh lẽo phun vào.

Thân thể yếu ớt của cô gái giống như ngọn cỏ đang bị mưa dày xéo.Cô cúi xuống, cố gắng tìm kiếm gì đó ở dưới nước, một chút một chút, cô tìm kiếm rất tỉ mỉ.

Nước.....

Rất lạnh, rất lạnh...

Chaeyoung trước mắt đã không còn nhìn thấy gì, ánh nắng mờ ảo, làn nước cũng mờ ảo, khắp nơi là nước, khắp nơi lạnh lẽo.Cô chỉ dùng ngón tay mò tìm dưới đáy nước, cái khuyên nhỏ bé, mày ở đâu, ra đây đi.Hơi thở cô khó nhọc, làn nước lạnh lẽo đang lấy dần đi chút hơi sức cuối cùng của cô.

Cái khuyên nhỏ bé, mày ở đâu......

Chaeyoung lại cúi xuống kiếm tìm.......

Khi Chaeyoung nhảy vào bể nước, vòi nước phun lên một đóa hoa nước.

Hoa nước làm ướt đẫm bàn tay Lisa.

Trong bể nước, Chaeyoung cuối cùng cũng đứng thẳng lên, cô vẫy tay, hoa nước trên không trung phun lên trong suốt rồi rơi xuống.Cô vẫy tay với chị , nói điều gì đó, nhưng tiếng nước quá lớn, nghe không rõ ràng.

Lisa đi lên phía trước.

chị vẫn không hiểu được mình rốt cuộc đang làm cái gì, thì đã đi vòng đến bên cạnh vòi phun nước, đưa tay ra đỡ lấy Chaeyoung đang ướt đẫm người.

Tiếng nước phun ào ạt.

Chaeyoung đứng trước mặt anh, cô trông tội nghiệp giống như một con cá vừa nhảy ra khỏi nước.

Bàn tay Lisa vẫn giơ ra.

Nhìn tay chị , cô sững người, ngẩng đầu lên, nụ cười yếu ớt nở trên môi cô.Sau đó, cô cũng giơ tay ra----

Hai bàn tay nắm lấy nhau.....

Ngón tay tiếp xúc ngón tay....

Ngón tay cô lạnh buốt.....

Ngón tay chị nóng hổi.......

Ngay lúc đó, Chaeyoung đột nhiên ngã xuống nước.....

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro