CHƯƠNG 105

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Kim Trân Ni rất mệt, chém gϊếŧ một ngày hai đêm, nàng không hề chợp mắt, cả người căng thẳng, không dám lộ ra chút mềm yếu sợ hãi. Phác Thái Anh không ở đây, nàng chính là chủ tử của các tướng sĩ, vô luận thế nào, nàng không thể gục ngã.

Thậm chí tới khi cầm hỏa súng gϊếŧ người, mặc dù dạ dày quay cuồng, nàng cũng cố cưỡng chế, giả bộ không sao, liên tiếp bóp cò súng, bắn chết người...... Cho tới khi loại cảm giác ghê tởm này dần yếu đi, trở nên chết lặng, cuối cùng chỉ còn lại bản năng chống đỡ nàng không được ngừng động tác......

Lúc này cảm giác ấy lại nổi lên, cảm thấy cả người như ngâm trong bể máu nhớp nháp lạnh lẽo, không được giải thoát.

Chỉ có cái ôm ấm áp của Phác Thái Anh, mới có thể ngăn cách tất cả nguy hiểm cùng thống khổ, nàng còn rất nhiều lời muốn nói, nhưng trong cảm giác an ổn, bất tri bất giác hôn mê.
Khi tỉnh lại, trước mắt là một mảnh tối đen không thấy rõ năm ngón. Kim Trân Ni cả kinh, trái tim tức khắc co chặt, cơ hồ cho rằng cái ôm ấm áp kia chỉ là hư cảnh trong mơ.

Nàng cực lực mở to mắt, run rẩy mà gọi Phác Thái Anh.

"Ta đây."

Tiếng nói quen thuộc vang lên, đồng thời nến cũng được đốt, Phác Thái Anh nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của nàng: "Gặp ác mộng sao?"

Kim Trân Ni chớp mắt, thích ứng ánh sáng, mới phát hiện mình đang nằm trên giường trong chính phòng, Phác Thái Anh ngồi ở mép giường. Trên giường nhỏ cạnh giường, huynh muội Phác An Hoành nằm cạnh nhau ngủ ngon lành.

Lòng nàng lập tức yên ổn, càng nắm chặt tay Phác Thái Anh, thấp giọng "ừ" một tiếng, lại nói: "Ta sợ."

Trước đó thấy nàng rất mệt, mà bản thân cả người mồ hôi cùng máu, Phác Thái Anh mới khắc chế canh giữ ở mép giường, hiện giờ nghe thấy nàng ủy khuất, cũng bất chấp cởi giày lên giường, ôm nàng vào lòng.
Kim Trân Ni đã cởϊ áσ ngoài, chỉ còn trung y, thân hình càng có vẻ mảnh khảnh. Phác Thái Anh chạm vào tấm lưng gầy gò của nàng, thở dài nói: "Gầy đi nhiều rồi."

Kim Trân Ni rầu rĩ "ừm" một tiếng, quyến luyến ôm eo nàng, chôn mặt vào ngực nàng, ngửi thấy hương thơm quen thuộc, mới dần dần thả lỏng.

Hai người không nói lời nào, Phác Thái Anh xoa lưng nàng, im lặng dùng động tác an ủi nàng.

Hai người ôm nhau thật lâu, Kim Trân Ni mới buông nàng ra.

Khi một mình đối mặt tên chó điên Phác Kỳ Án, nàng không sợ; khi cho người chuẩn bị dầu hỏa và chấn thiên lôi dứt khoát chịu chết, nàng cũng không sợ...... Nhưng khi thấy Phác Thái Anh xuất hiện, tất cả kiên cường như bị đánh nát, chỉ còn lại ủy khuất cùng sợ hãi vô tận.

Chỉ có trước mặt Phác Thái Anh, nàng mới có thể lộ ra một tia mềm yếu.
Nàng chậm rãi thở ra một hơi, vòng cánh tay qua cổ Phác Thái Anh, ngước mặt hôn lên cằm Phác Thái Anh rồi đến môi.

Hành quân bên ngoài, đi đường dài nên đôi môi của người này không còn mềm mại nữa mà chở nên khô cùng nức nẻ nhưng nàng không chê, trái lại càng không muốn rời xa mà hôn, dùng gương mặt nhẹ nhàng cọ vào làn môi đó.

Phác Thái Anh giữ chặt cánh tay, mặc nàng càn rỡ hôn.

Ánh nến yếu ớt, bóng dáng mơ hồ mờ nhạt, chỉ thấy tóc đen của hai người quấn, không phân rõ là tóc ai.

Phác Thái Anh ngồi xếp bằng ôm lấy người này, cánh tay giữ chặt eo nàng, gắt gao kề sát lấy nàng không để lại một khe hở, cho đến khi cảm nhận tiếng tim đập dồn dập của nhau, mới thỏa mãn thở ra một tiếng.

Kim Trân Ni dán mặt lên cổ nàng, thấp giọng nói: "Ta rất nhớ nàng, Thái Anh."
"Ta cũng nhớ nàng, thời thời khắc khắc đều nhớ."

Phác Thái Anh dùng gò má mềm mại chạm vào gương mặt nàng, nghĩ tới một màn kia, trái tim vẫn co rút không chịu nổi, thanh âm cũng trở nên tàn nhẫn: "Sau này ta tuyệt đối không để một mình nàng vào chỗ hiểm, nàng cũng đừng nghĩ sẽ bỏ lại ta, nếu nàng không còn nữa, ta cần thiên hạ này có tác dụng gì? Đã nói sống cùng phòng chết cùng huyệt, nếu nàng dám đi trước một bước, dù là 3000 trượng hoàng tuyền, ta cũng phải bắt nàng trở về!" Là Phác Thái Anh nàng quá tự tin, cho rằng đã an bài hết sức cẩn thận, không ngờ trên đường gặp phải trở ngại trì hoãn thời gian, nếu đến chậm một bước, nàng không dám nghĩ sẽ có hậu quả gì.

Nàng nói lời tàn nhẫn, Kim Trân Ni lại an tâm hơn, nhắm mắt nói: "Được."

......

Vừa rồi Kim Trân Ni không ngủ bao lâu, dù cực kỳ mệt mỏi, nhưng cũng bị kinh hách, không ngủ an ổn được. Lúc này Phác Thái Anh ôm nàng, mới ổn định ngủ ngon.
Bây giờ sắc trời vẫn chưa sáng, Thái Thông dẫn người dọn sạch chiến trường, tính số thương vong. Tướng sĩ bá tánh bị thương đều lập tức đưa đi chữa trị, tướng sĩ bá tánh đã hi sinh được kiểm kê vào sổ, chờ đến ban ngày thông báo với người nhà tới nhận về an táng, còn an trí trợ cấp cho gia quyến...... Từng chuyện một đều được an bài ổn thỏa.

Trừ chuyện này ra, hoàng cung cũng đã bị khống chế, mấy quan viên trong hình ngục Đại Lý Tự cũng đều được giải cứu, sau đó phải làm thế nào, đều cần Phác Thái Anh tới quyết định.

An Khánh Đế bệnh nặng gần chết, Tam hoàng tử bị gϊếŧ, Phác Kỳ Án thành tù nhân, Phác Thái Anh danh chính ngôn thuận kế thừa đế vị.

Quý An Dân mang theo vài vị quan viên, cùng vài vị tướng lãnh chờ bên ngoài -- từ lúc Bắc Chiến Vương Công Chúa ôm Công Chúa phi xuống nóc nhà, thì không có ra ngoài.
Mọi người thức thời, biết Kim Trân Ni gặp phải nguy hiểm, nhất định hai người có nhiều lời muốn nói, cho nên không ai dám lên tiếng quấy rầy.

Nhưng mà bọn họ đứng bên ngoài một canh giờ, hai canh giờ...... Mắt thấy trời sắp sáng, bên trong vẫn không có động tĩnh.

Quý An Dân nâng tay, ngáp một cái nói với Tề Nguy: "Không phải Tề tướng quân có chuyện muốn bẩm sao?"

Tề Nguy liên tục xua tay: "Ta không vội, nếu Quý đại nhân sốt ruột, vậy mời trước."

Nói xong lại lui ra sau một bước, dành ra vị trí, nói rõ mình sẽ không làm chim đầu đàn.

Quý An Dân khụ một tiếng, nâng tay nói: "Lão thần cũng không sốt ruột lắm."

Mọi người không nói lời nào, văn thần võ tướng chia ra hai bên kiên nhẫn chờ. Chờ một lát, Đại Lý Tự khanh tìm chuyện nói: "Công Chúa và Công Chúa phi thật là uyên ương tình thâm, khiến người hâm mộ."
Quý An Dân cười nói: "Công Chúa phi cao thượng, có lòng đại nghĩa, cũng khó trách Công Chúa vô cùng yêu thương."

Đám người Tề Nguy bên kia nghe thấy, vinh dự nói: "Đó là tất nhiên."

Hai bên vốn không nói lời nào vì đề tài này mà không khí trở nên hòa hợp, Đại Lý Tự khanh hiếu kỳ nói: "Ta vừa thấy một vũ khí giống ống sắt, đó là hỏa súng sao?"

"Đúng vậy." Thiết Hổ nói: "Trừ hỏa súng, còn có chấn thiên lôi, đều do Công Chúa phi nghĩ ra. Quân khí giám tốn không ít sức lực mới chế tạo được, đây là lần đầu tiên sử dụng......"

Chỉ cần thấy uy lực của hỏa khí này sẽ không khỏi kinh ngạc cảm thán, không chỉ võ tướng, nhóm văn thần cũng ý thức được hỏa khí này có ý vị thế nào.

"Có thể chế tạo nhiều không?" Quý An Dân kích động hỏi.

"Vật này cần dùng sắt, yêu cầu với thợ làm cũng cao. Nếu có đầy đủ sắt và thợ, có lẽ có thể chế tạo ra số lượng lớn. Nhưng giờ trong vương phủ, những thứ này đã chiếm hơn phân nửa số tích trữ của Nhạn Châu rồi."
"......"

Mọi người vây quanh thảo luận hỏa khí kiểu mới này, nhất thời quên luôn canh giờ.

Chờ Phác Thái Anh ra khỏi phòng, sắc trời đã sáng. Thấy mọi người chờ bên ngoài, nói một câu "Vất vả rồi", liền triệu bọn họ vào nghị sự.

Kim Trân Ni và hai đứa nhỏ còn đang ngủ, Phác Thái Anh sợ mình đi xa, khi Kim Trân Ni tỉnh lại sẽ sợ hãi, cho nên buông màn, lấy bình phong ngăn cách, trực tiếp nghị sự với mọi người ngay trong phòng.

Tuy có bình phong ngăn cách, nhưng vẫn mơ hồ thấy màn trướng rủ xuống phía sau. Phác Thái Anh còn cố tình đè thấp thanh âm, mọi người ngầm hiểu, cũng thấp giọng nói chuyện.

Tề Nguy và Thiết Hổ mang binh từ Nhạn Châu nửa đường hội hợp với Phác Thái Anh, tới Nghiệp Kinh, hai người họ chia ra dẫn người đánh vào hoàng cung, hiện giờ cấm vệ quân ở hoàng cung đổi hết thành quân Nhạn Châu, cửa khẩu quan trọng trong thành Nghiệp Kinh cũng bị người của họ khống chế. Tiếp theo phải xử lý thế nào, còn phải đợi Phác Thái Anh ra chỉ thị.
"Bệ hạ và Thái Hậu đều muốn gặp tướng quân." Tề Nguy nói uyển chuyển, kỳ thật sau khi An Khánh Đế biết Phác Thái Anh mang binh tấn công, liền kích động không thôi, giãy giụa đứng dậy, muốn triệu kiến Phác Thái Anh.

Triệu Thái Hậu thu liễm khí thế, nhưng trong lời nói vẫn khó tránh có chút cao cao tại thượng.

"Không vội." Phác Thái Anh nói: "Chờ xử lý xong những việc vặt này, ta sẽ tự tiến cung."

Nói rồi quay sang đám người Quý An Dân: "Quý đại nhân có chuyện gì?"

Mấy người đi theo Quý An Dân, số lượng không nhiều kiên định đứng về phía Phác Thái Anh. Lần này cũng là bị Phác Thái Anh liên lụy, mới bị hỏi tội bắt vào hình ngục, ăn không ít đau khổ da thịt. Bởi vậy Phác Thái Anh vô cùng khách khí với bọn họ.

Quý An Dân hơi khom người nói: "Lúc trước lão thần từng hỏi Công Chúa muốn thay thế hay không, Công Chúa cự tuyệt. Hiện giờ thiên thời địa lợi nhân hoà đều đầy đủ, lão thần cả gan hỏi lại, thời cơ "phá rồi lập lại" theo lời ngài đã tới chưa?"
Phác Thái Anh gõ mặt bàn, trầm giọng nói: "Không vội, còn có một chuyện vẫn chưa giải quyết."

Nhất thời mọi người khó hiểu ý nàng, nhưng một khi nàng đã nói như vậy, cũng không nên hỏi lại, dù sao An Khánh Đế vẫn chưa tấn thiên, có ít lời không thể nói trắng ra.

Phác Thái Anh và bọn họ thương nghị một phen, sau khi an bài tất cả mọi việc thỏa đáng, liền tống cổ bọn họ về nghỉ ngơi.

Những ngày này bọn họ đều không thoải mái, bây giờ chẳng còn ai tranh với nàng, có một số việc cũng không quá vội.

Đám người đi rồi, Kim Trân Ni mới ra trước bình phòng. Nàng chỉ mặc trung y, trên người tùy ý khoác áo ngoài của Phác Thái Anh. Xiêm y quá rộng, đặt trên người nàng, càng làm nàng thêm mảnh khảnh.

"Đánh thức nàng sao?" Phác Thái Anh kéo người tới, để nàng ngồi trên đùi mình.
"Không có, ngủ đủ thì tỉnh."

Trải qua chuyện này, Kim Trân Ni càng ỷ vào Phác Thái Anh, cảm giác da thịt chạm nhau làm nàng an tâm, giờ được người này ôm ngồi trên đùi, cũng không thấy thẹn thùng, thần thái thân mật, hỏi: "Còn có chuyện gì chưa làm sao?"

Phác Thái Anh "ừ" một tiếng, kéo nàng đứng lên, tìm xiêm y tự thay giúp nàng: "Nếu tỉnh rồi, vậy đi cùng ta đi."

Kim Trân Ni không rõ nguyên do, cho đến khi xe ngựa vào cung, nàng mới mơ hồ hiểu Phác Thái Anh muốn làm gì.

Bọn họ đến cung điện của An Khánh Đế.

Cung điện này vốn hẻo lánh, hiện giờ trong cung gặp đại biến, phần lớn cung nữ thái giám đều bị đưa đi nhốt, chỉ có tướng sĩ Nhạn Châu khí thế lạnh lùng canh giữ bên ngoài.

Phác Thái Anh dẫn Kim Trân Ni đi vào, trong tẩm điện truyền đến tiếng An Khánh Đế ho khan. Chỉ ngắn ngủi một tháng, ông đã già nua không còn bộ dáng, tóc hoa râm, mặt như vỏ quýt héo, dáng vẻ già cỗi nặng nề bao phủ ông, dù là người không thông y thuật cũng có thể nhìn ra ông không sống được bao lâu.
Hiện giờ An Khánh Đế mắt hoa tai điếc, lão thái giám duy nhất hầu hạ ông đã bị nhốt lại. Tới lúc hai người đến gần, ông mới phát hiện có người tới.

Nheo mắt lại gian nan phân biệt, gương mặt ông đỏ ửng, vui vẻ nói: "Nữ nhi ta tới rồi!"

Nói xong lại ho khan một trận, ông lấy khăn lau miệng, thở dốc nói: "Nghiệt tử kia, bị ngươi gϊếŧ rồi?"

Trên mặt Phác Thái Anh không nhìn ra cảm xúc, lắc đầu nói: "Ta không gϊếŧ hắn, mà chuẩn bị cho hắn một nơi tốt hơn."

Hình như An Khánh Đế có chút bất mãn, nhưng vẫn không nói gì, thở hổn hển rồi nói: "Thôi, ngươi muốn xử trí thế nào thì tùy ngươi. Lão Tam không còn, trẫm cũng không xong rồi, ngôi vị hoàng đế này chỉ có thể truyền cho ngươi. Ngươi mang ngọc tỷ tới, trẫm viết chiếu thư nhường ngôi. Sau này giang sơn Đại Nghiệp giao cho ngươi......"
"Nhường ngôi cho ta, phụ hoàng muốn thế nào?" Phác Thái Anh hỏi.

"Trẫm già rồi, lại bị Triệu thị hạ cổ độc, thấy ngày tháng còn lại không nhiều lắm. Muốn đến hành cung Xuân Sơn nghỉ ngơi."

Đêm qua ông đã an bài đường lui cho mình. Tất nhiên Phác Thái Anh không chờ nổi ngày ông quy thiên kế vị, chỉ có khi ông chủ động nhường ngôi, làm Thái Thượng Hoàng mới không cản đường nàng.

Nhưng ông tính toán kỹ càng, Phác Thái Anh lại không định để ông vừa lòng đẹp ý.

Nghe thấy Phác Thái Anh cười như không cười hỏi: "Năm đó mẫu phi ta hàm oan mà chết, phụ hoàng cũng biết nhỉ?"

Nhắc lại chuyện xưa, sắc mặt An Khánh Đế không tự giác có chút khó coi, nhưng hiện giờ ông yếu thế, chỉ có thể áp bất mãn gật đầu.

"Nghĩ đến khi đó nghiệt tử kia bắt đầu lộ bản tính, chỉ hận lúc ấy trẫm đã tin lời biện giải của hắn......"
Giữa lời nói cũng ông rất là phẫn uất, nhưng không có chút áy náy nào.

Thanh âm của Phác Thái Anh lạnh đi, chậm rãi nói: "Phác Kỳ Án sắp trả giá đại giới vì hành động của hắn, phụ hoàng chuẩn bị đền tội với mẫu phi thế nào?"

An Khánh Đế lộ vẻ ngạc nhiên, run rẩy môi nhìn nàng: "Ngươi...... có ý tứ gì?"

"Nếu phụ hoàng chưa nghĩ ra, vậy cứ làm theo ý của ta đi."

Ánh mắt Phác Thái Anh rét lạnh, sát ý dày đặc: "Phế Thái tử Phác Kỳ Án gϊếŧ cha soán vị, nhi thần cứu giá chậm trễ, phụ hoàng chết dưới kiếm của phế Thái tử...... thế nào? Dù sao tội danh của Phác Kỳ Án đã đủ nhiều, thêm một chuyện cũng không có vấn đề."

"Ngươi, ngươi......" An Khánh Đế hoảng sợ, thấy nàng bình tĩnh rút bội kiếm, chỉ có thể nỗ lực chống thân thể lui ra sau, ngoài mạnh trong yếu nói: "Gϊếŧ cha gϊếŧ quân, ngươi đại nghịch bất đạo! Ngươi không muốn kế vị sao?!"
Phác Thái Anh không đáp, đặt mũi kiếm lên ngực ông, thong thả mà kiên định đẩy vào: "Từ lúc ông ngồi nhìn mẫu phi chết oan, nên nghĩ đến sẽ có hôm nay."

Mũi kiếm xuyên tim, An Khánh Đế kinh ngạc trừng lớn mắt, trong cổ phát ra tiếng "ô ô" không cam lòng, nhưng bất luận ông không cam lòng thế nào, cũng chỉ có thể dần dần đứt hơi thở.

Phác Thái Anh lạnh mắt nhìn ông, sau đó buông lỏng tay, An Khánh Đế chết không nhắm mắt ngửa mặt nằm trên tháp.

Kim Trân Ni ở cách đó không xa nhìn thấy hết thảy, nhưng không tiến lên ngăn cản. Nàng biết những năm này Phác Thái Anh dồn nén thù hận trong lòng, chỉ có chính tay nàng chặt đứt, mới có thể bình ổn.

Thấy sắc mặt Phác Thái Anh u ám, nàng tiến lên nắm lấy tay người này, nhẹ giọng nói: "Đi thôi."

Phác Thái Anh trở tay nắm tay nàng, sóng vai nàng đi ra ngoài. Phía sau họ là tẩm điện âm u cùng xác chết của An Khánh Đế, tựa như những chuyện cũ mục nát ngày xưa, đã bị nàng đích thân chặt đứt rễ má dây dưa, vứt bỏ vào một góc tối tăm, từ nay về sau, không còn liên quan tới nàng.
Tác giả có lời muốn nói:

Thái Anh: Hoàng đế không phải do ta gϊếŧ, không tin các ngươi nhìn thanh kiếm kia, đó là của Phác Kỳ Án.

Phác Kỳ Án:????

Cố gắng trước 12h xả xong🥲

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro