Chương 15: Đại

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Kim đồng hồ tích tắc điểm một giờ, chiếc đồng hồ trên tường vang lên một tiếng. Số lượng khách trong quán bắt đầu tăng lên, mùi cà phê thơm nồng lan tỏa xung quanh cùng với âm thanh trò chuyện, hài hòa trên nền giai điệu piano. 

Park Ami ngồi bất động một mình với chiếc điện thoại trên tay.

Đầu cô quay cuồng như kim đồng hồ treo tường, nhịp tim còn hỗn loạn hơn cả tiếng đàn piano. 

Mở khóa di động, nhấn vào avatar người đàn ông mặc quần áo đua xe, cô mở khung chat: 

【 anh là người của công ty khai phá bên kia à】

Xóa bỏ.

【 anh vì cái gì không nói cho 】 

Xóa bỏ.

【 anh đã sớm biết là 】

Xóa bỏ  

Ngón tay tinh xảo ấn giữ nút xóa, cuối cùng hộp thoại chỉ còn con trỏ nhấp nháy rồi biến mất. Park Ami nhìn chằm chằm vào màn hình trống rỗng, lông mi dài từng chút một rũ xuống. Cô thoát khỏi Kakaotalk và nhấp lại vào tin nhắn ngắn ngày hôm qua. 

【11:00, Đại sảnh khách sạn Songdo. Đi trễ không gặp. 】  

Ngày hôm qua, anh còn treo cuộc gọi của cô. . . . . .

Vì sao ngày hôm qua lạnh nhạt như vậy, hôm nay gặp mặt lại. . . . . 

Chẳng lẽ, đây cũng là "Chiến thuật đàm phán" của bọn họ sao? !

Anh ấy biết chuyện khi nào? Khẳng định sớm hơn cô. 

Thời điểm ngày hôm qua cô gọi điện, nhắn tin anh đã biết cô là ai chăng? 

Sẽ không từ lúc ở cao nguyên đã —— 

Trong lòng Park Ami phút chốc hốt hoảng, cảm giác lạnh sống lưng một chút một chút xuất hiện, cánh tay bị sườn xám dài tay bao lấy nổi lên một tầng da gà. 

Từng khoảnh khắc phiêu lưu tình cờ không thể nào quên đó mà cô từng nghĩ, những va chạm tinh tế và rung cảm từ con tim, bây giờ dường như đã hoàn toàn thay đổi, thậm chí Park Ami thấy có chút đáng sợ ... 

Di động bỗng nhiên rung lên, theo bản năng cô căng thẳng. Nhìn đến dãy số trên màn hình, tim mới hơi bình tĩnh lại. 

"Xin chào." Giọng điệu cô hơi khẩn trương, thanh âm khi mở miệng có chút trúc trắc. 

"A ——  Park tiểu thư, xin chào!" 

—— là người đã gọi cho cô lúc nãy và anh ta cũng vừa đi gặp bà ngoại ...  

Park Ami mím môi, cẩn thận đặt câu hỏi: "Xin hỏi, bây giờ anh có tới đây không?" 

"A, có chứ! Tôi sắp tới rồi !" 

Park Ami siết chặt bàn tay lạnh ngắt: "Hôm nay. . . . . . Anh là người thương lượng với tôi phải không?" 

"Đúng đúng vậy!" 

Park Ami thở ra một hơi —— 

Nói không chừng là cô lầm , hết thảy đều là đoán mà thôi. . . . . . 

Bàn tay vừa thả lỏng, Park Ami chợt nghe đối phương tiếp tục nói: "Ngoại trừ tôi, thiếu gia của chúng tôi cũng sắp tới, anh ấy hoàn toàn chịu trách nhiệm về dự án này!"

Lòng Park Ami lại trầm xuống. Cô trầm mặc hai giây, mâu quang khẽ động, ngữ khí bình tĩnh: "Lát nữa Jeon Jungkook sẽ đến sao?" 

"Đúng, sẽ đến nhanh thôi!" 

". . . . . ." 

Cách điện thoại cũng có thể cảm thụ ra cảm giác trầm mặc quỷ dị này. 

Trợ lý do dự lên tiếng: "Ách. . . . . . Park tiểu thư?" 

Mi mắt Park Ami giật giật, cô cúi đầu đáp lại: "Được. . . . . ." 

Cô khó khăn cười khẽ : "Tôi biết rồi." 

Khi Jeon Jungkook đến nơi quán trà sữa còn chưa ra đơn. Anh cởi mũ bảo hiểm, nhàn nhạt đứng bên moto chờ đợi. 

Người đàn ông tư thái tản mạn, mặc một bộ đồ đen vô cùng đẹp trai, bên cạnh là chiếc moto đỏ, cả người giống như bước ra từ truyện tranh, người trong cả quán trà sữa đều đang nhìn anh. 

Jeon Jungkook không quan tâm đến xung quanh, rũ mắt nhìn điện thoại di động. Kakaotalk của Park Ami đứng đầu danh sách và ảnh đại diện của cô là ảnh một chậu cây nhỏ. Hẳn là một chậu cây bằng gỗ Brazil thân gỗ trơ trọi chưa nảy mầm, có một chú Groot nhỏ đang ngồi trên đó.

Tên tài khoản của cô là "Amie Style." 

Ami Style? 

 Ami Style? 

Jeon Jungkook nhấn xem vòng bạn bè của Park Ami. Cô giới hạn bài viết trong vòng 3 ngày, chỉ có thể nhìn thấy một status. 

Có hai ảnh chụp, thứ nhất là ảnh tấm vải tuyn lung linh trải trên bàn, tấm thứ hai là chiếc sườn xám lụa trắng mỏng manh như cánh ve sầu, cúc hoa trên cổ áo vô cùng tinh xảo. 

Caption:
【 rốt cục cũng hoàn thành [ yeah ] bộ này đặt tên là 《 ánh trăng 》 đi ~  Nguyện trục nguyệt hoa lưu chiếu quân*. . . . . . 】

* Nguyện đuổi theo ánh trăng đi cùng chàng

Jeon Jungkook có chút ngoài ý muốn nhướng mi. 

Sườn xám cô mặc, khó như vậy đều là tự làm ư? 

"Xin chào, thật ngại quá . . . . ."

Một giọng nữ đánh gãy suy nghĩ của anh, thanh âm rất nhẹ. Jeon Jungkook thản nhiên ngẩng đầu. 

Hai cô gái mặc váy ngắn kẻ sọc đứng trước moto. Bọn họ càng ngượng ngùng hơn khi bắt gặp đôi mắt anh, khuôn mặt đỏ bừng mở miệng: "Anh... add Kakaotalk của anh được không?" 

Jeon Jungkook chưa kịp trả lời thì đã nghe thấy tiếng gọi từ cửa hàng trà sữa, anh cất điện thoại bước vào. Lúc cầm trà sữa quay lại, hai cô gái vẫn còn đứng đó. Bọn họ liếc nhau một cái, một bên lấy hết can đảm nói: "Thật ngại quá cho hỏi ... Anh, anh có bạn gái chưa?" 

Jeon Jungkook không nhìn bọn họ, cẩn thận treo ly trà sữa lên tay lái: " Chưa có." 

Hai cô gái mắt sáng lên, còn chưa kịp vui vẻ, liền thấy tay anh vỗ vỗ túi trà sữa, nói: "Tôi là đang theo đuổi cô ấy." 

". . . . . ." 

Mấy cô gái cúi gằm mặt bỏ đi, miệng thì thào: "Cũng đúng mấy anh đẹp trai thế này đã thuộc về người khác rồi". 

Jeon Jungkook không nhìn họ, lấy điện thoại ra chụp ảnh hai ly trà sữa. 

Sau khi gửi bức ảnh cho Park Ami trên Kakaotalk, anh nhếch môi vặn tay ga. Trên đường, nhìn thấy một cửa hàng đồ tráng miệng mới mở, anh dừng xe, lại bước vào quán một lần nữa.  

Cửa hàng mới không có nhiều khách lắm, Jeon Jungkook cũng không chọn mà mỗi loại đều lấy một cái, rất nhanh đã đầy cả một khay. 

Lúc lấy điện thoại ra trả tiền, Jeon Jungkook lại vào Kakaotalk nhìn thử, khung chat vẫn chỉ có ảnh chụp anh vừa gửi. 

Cô không trả lời. 

Anh nghĩ nghĩ, lại gửi thêm một tin nhắn: 

【 em còn ở quán cà phê không? 】 

Sau một lúc lâu, vẫn không có hồi âm.

Jeon Jungkook khí có chút vội: "Nhị thiếu gia, cậu ở đâu thế?"

Jeon Jungkook một lần nữa sải bước ra xe: "Sắp về rồi, cậu làm sao vậy?" 

"Không phải tôi!" Trợ lý càng thêm vội vàng nói, "Là Park tiểu thư ——" 

Ánh mắt Jungkook phút chốc dừng lại: "Cậu nói cái gì?"

"Tôi mới vừa gọi cho Park tiểu thư, cô ấy đột nhiên nói phải đi, hôm nay không gặp nữa." 

Jeon Jungkook giật mình, rất nhanh thần sắc lại lộ ra một tia hiểu rõ. 

Anh chậm rãi hạ mắt, hỏi: "Cô ấy không nói gì nữa?" 

"Cô ấy nói cái gì mà có việc gấp, hôm nào bàn lại. Nhưng là tôi cảm thấy. . . . . . Có chút không thích hợp ." 

"Tôi biết rồi." 

Anh tắt điện thoại, có chút nóng nảy tháo găng tay cau mày. 

Nhấp vào avatar Groot đầu gỗ trần trụi một lần nữa, ngón tay anh dừng lại trên không trung trong giây lát, rồi chậm rãi gõ "Em biết mọi chuyện rồi sao?" 

Trước khi nhấn gửi, lại xóa đi. 

Nhìn chằm chằm vào màn hình trống rỗng trong giây lát, Jeon Jungkook giơ tay vò đầu tóc cực ngắn của mình, vẻ mặt bất lực thất thần. 

Đột nhiên, có thông báo hiện lên trên trang hội thoại. 

—— Cô gửi cho anh một tin nhắn. 

Jeon Jungkook giơ điện thoại lên, nhìn thấy một tấm ảnh. 

Đó là ảnh chụp màn hình một tin nhắn ngắn: 【 11:00, Đại sảnh khách sạn Songdo. Đi trễ không gặp. 】 

Jungkook: ". . . . . ." 

Nhìn ảnh chụp tin nhắn mỉa mai, Jeon Jungkook cười như đang tự giễu chính mình. Liếc đến phần trên cùng của ảnh chụp màn hình, tầm mắt anh dừng lại. Số của anh đã được cô lưu, ba chữ sau đó là dấu chấm than: Đại lừa đảo! 

Jungkook: ". . . . . ." 

Không đợi anh hồi âm, lên kia lại có thông báo: 

【Đối phương chuyển khoản cho bạn Ghi chú: Phí giao hàng :  886₩】 

Jungkook: ". . . . . . ." 

Anh không nhận tiền, nhanh chóng truy cập khung chat, rất nhanh đánh ra một hàng tin nhắn: 

【 Hôm nay tôi thấy em mới biết được mọi chuyện】 

Anh nhấn nút gửi, giây tiếp theo, một dấu chấm than màu đỏ xuất hiện bên cạnh dòng tin nhắn màu xanh lá cây. 

—— Tin nhắn đã gửi, nhưng đối phương từ chối nhận!

Lâu lâu mới up truyện cho mấy bà đọc

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro