Sự Dịu Dàng

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Vì quan tâm đến khẩu vị sau khi cô mang thai, bữa ăn tối bọn họ còn lựa chọn đồ ăn Trung Quốc truyền thống .


Khu vực nội thành tấc đất tấc vàng, có thể chiếm giữ toàn bộ nhà hàng ba tầng có thể nói là đầu tư không ít, hơn nữa nghe nói nhà hàng này chỉ tiếp khách đặt trước một tuần lễ, không biết jiyeon có phải quen biết với ông chủ nhà hàng này hay không, thứ nhất là chỉ định muốn một gian phòng VIP, lúc phục vụ kiểm tra nói rõ không có hẹn trước không thể nhận thì jiyeon chỉ từ tốn nói mà một câu: " Nói với quản lý các anh, jiyeon muốn một gian phòng, có hay không?"


Có vài người trời sinh đã có khí thế loại này, làm cho người ta nhìn một cái cũng biết không phải là hạng người thông thường,jiyeon vừa đúng có thể liệt vào cái loại này. Phục vụ bất kể chậm trễ, lập tức đi lên báo cáo.


Phòng ăn nhà hàng này cũng không có giống như nhà hàng đồ ăn Trung Quốc bình thường khác, khắp nơi là thanh âm ồn ào, náo nhiệt . Lúc này bọn họ đang ở đại sảnh nơi tiếp đãi, bên trong trang hoàng phong cách cổ xưa, lịch sự tao nhã, khắp nơi hiển rõ nét thanh tĩnh mà cũng đầy phong cách.


Một nhóm lại một khách không ngừng xông vào, vừa tiến vào nơi này lớn giọng nói chuyện, mọi người không do tự chủ để làm nhỏ âm thanh lại, cứ như vậy hùa theo.


"Nếu không chúng ta đi nơi khác ăn có được hay không?" hyomin kéo vạt áo của jiyeon. Nếu khó khăn như vậy, cũng không nhất định phải ăn ở chỗ này. Cùng lắm cũng chỉ là một bữa cơm mà thôi, không có cần quan trọng như vậy.


"Có phải đứng mệt hay không? Chúng ta đến kia bên ngồi xuống đi." jiyeon làm lơ đối lời nói của cô, cúi đầu xem kỹ mặt của cô. Mới vừa rồi khi ra khỏi cửa sợ thân thể của cô khó chịu, cho nên để cho cô đổi lại mang dép lê đế bằng. Vừa vặn màu sắc cũng rất hợp, cùng lắm cũng không sao, chỉ cần cô thoải mái là được.


"Không phải vậy." Đối với sự quan tâm chu đáo của jiyeon, hyomin không thấy quen, nhưng là tại sao nó có thể làm tự nhiên được như vậy? Có phải bởi vì cô mang thai hay không, cho nên về sau jiyeon trở nên không giống lúc trước?


"Tốt lắm, rất nhanh chúng ta có thể lên rồi, có cái gì không thoải mái phải nói cho em." jiyeon cúi đầu đem những sợi tóc rũ xuống trước mặt vén ra sau. Do thói quen cầm bút nên bàn tay jiyeon có lớp chai mỏng, lúc lướt qua gò má cô làm cho tim cô không theo ý muốn đập mạnh một cái, một loại cảm giác làm cô không nói thành lời cũng không muốn nghĩ thêm.


"Park tiên sinh, thật xin lỗi. Tiếp đón ngài chậm trễ, quản lý chúng tôi nói tối nay bữa cơm này ông ấy tính tiền." Là phục vụ vừa mới đi tìm quản lý đang dùng khuôn mặt áy náy nói với họ.


"Đi thôi! Cẩn thận một chút." jiyeon cứ tự nhiên một tay vòng qua hông của cô, một tay đỡ vai của cô đi lên lầu. Cô cũng không phải là bụng lớn đến đi không nổi để cho người khác đỡ, hyomin thầm ở trong lòng nghĩ nhưng không có can đảm nói ra. Chỉ sợ mình không biết từ lúc nào lại muốn chọc giận nó, còn chưa muốn nói. nó muốn thế nào thì thế ấy đi, cái người kia căn bản không cho phép người ta ở trước mặt jiyeon nói không thể. Người tự cao tự phụ đều như vậy, hyomin hiện tại đã biết.


Bữa ăn này làm cho hyomin run sợ. Cái người kỳ quái này chẳng những muốn toàn bộ nhân viên phục vụ trong phòng đi ra, còn để cho bọn họ ở bên ngoài coi chừng, không có sự cho phép của jiyeon không cho phép kẻ nào đi vào. Người trả tiền chính là đại gia, hai phục vụ thì mừng rỡ lại nhàn hạ, cười híp mắt đi ra ngoài.


"Như vậy yên tĩnh hơn nhiều." jiyeon tự tay lấy cho hyomin một chén canh thơm ngon. Thì ra là jiyeon ghét có người nhìn nó ăn cơm ! Không nhìn ra nó còn có nhiều tật xấu như vậy.


hyomin lẳng lặng nhìn jiyeon, cởi ra áo khoác âu phục chính là một cái áo sơ mi màu trắng, cà vạt cũng bị jiyeon mở ra. Cả người xem ra nhẹ nhõm không ít. Mà jiyeon bây giờ đang cẩn thận giúp cô thổi chén canh còn bốc hơi nóng kia, hyomin không thể tin được người đang trước mắt này. Thật sự là jiyeon, nhất định là không giống. Hay là cô hoa mắt? Cái người luôn chỉ tay năm ngón đó làm sao có thể sẽ làm chuyện như vậy đây? jiyeon đối tốt với cô giống như là một loại cảm giác thương yêu? Nhưng là làm sao lại có thể như vậy?


"Tốt lắm, có thể uống được rồi. Từ từ thôi." Mà jiyeon dường như cũng không có ý thức được mình đang làm gì, sau khi thổi canh xong cẩn thận đặt ở trước mặt cô.


"Cám ơn." hyomin nhận lấy cái muỗng nhỏ, đè xuống rung động trong lòng.


hyomin cho là jiyeon không bình thường tới đây là xong, kết quả là cô sai. Suốt bữa ăn, jiyeon không ngừng gắp đồ ăn cho cô, đem đến trước mặt cô chén nhỏ giống như núi nhỏ dạng cao, hình như nó muốn cô chết no, jiyeon còn muốn cô ăn nhiều một chút nữa. Khẩu vị bình thường của cô cũng không coi là nhiều, mặc dù bây giờ mang thai nhưng cũng không có tham ăn đến nông nỗi này chứ? Chưa dứt, jiyeon lại vẫn đeo bao tay, giúp cô lấy hết xương cá ra rồi mới thả đặt vào trong chén của nàng. Đây cũng quá làm cho người ta được yêu thương mà vừa mừng vừa lo sao?


"Thế nào? Ăn no chưa?" jiyeon còn mang cái bao tay, thấy hyomin nhỏ giọng liền cau mày mở miệng hỏi. Phụ nữ có thai không phải nói ăn rất nhiều sao? Tại sao cô ăn không có bao nhiêu?


"unnie ăn không hết nhiều như vậy." hyomin nhỏ giọng mở miệng nói.


"Không sao, unnie vui là tốt rồi." Vẫn dùng thái độ dịu dàng như vậy làm cho không người nào có thể cự tuyệt.


"Này, yeon, thật không nghĩ cậu đạt đến một trình độ này nha! Tới dùng cơm cũng không nói cho tôi?" Đang muốn cởi cái bao tay ra, jiyeon thấy người tiến vào liền nhíu mày. Thiệt là, ăn một bữa cơm cũng không yên bình. Nhất định là tên khốn Tống Thanh phong kia thông báo hắn tới, cũng biết bọn họ người nhà họ Tống cũng là cái loa lớn.


"Hi, hyomin. Có để ý em ngồi chung hay không?" Tống Tử Tự đem hai phục vụ muốn ngăn cản anh kia đi ra khóa lại cửa, còn lại là một bộ cười hì hì.


"Bác sĩ Tống, làm thế nào trùng hợp như vậy? Cùng nhau ăn đi?" hyomin thấy Tống tử tự thì khuôn mặt trầm tĩnh một buổi tối thế nhưng giương lên một nụ cười nhàn nhạt mà vui sướng.


"Đã nói không nên gọi em là bác sĩ Tống. Lần sau đừng có gọi lầm nữa." Người nào đó đã mình kéo ghế dựa ra ngồi xuống , hơn nữa cầm đôi đũa dự bị bên cạnh lên.


"hyomin, unnie phải ăn nhiều một chút. Như vậy thì Tiểu Bảo Bối trong bụng mới phát triển tốt . Ăn cá đối với Bảo Bối thì tốt cho não, ăn nhiều một chút đi."


"unnie đã ăn nhiều rồi." hyomin chỉ chỉ đống món ăn trước mặt giống như núi nhỏ giống nhau. Không biết vì sao cùng bác sĩ Tống nói chuyện phiếm thấy rất thoải mái.


A, thì ra có người cũng có một ngày như thế này a? Tống Tử Tự nhìn đĩa ăn của hyomin đầy thịt cá đã được chuẩn bị tốt, nét mặt biểu lộ nụ cười xấu xa, nhìn đi, chứng cớ vẫn còn ở trên tay người có khuôn mặt khó chịu kia kìa!


Lửa giận của jiyeon với Tống Tử Tự sau khi đi vào không ngừng tăng lên. Hai người bọn họ cho jiyeon là "người trong suốt" sao? Vừa tiến đến liền liếc mắt đưa tình hay sao? Còn đối với hắn ta cười đến vui vẻ như vậy? Suốt cả một buổi tối, bất kể jiyeon làm cái gì cô đối với hắn trừ một tiếng lại một tiếng cám ơn ở ngoài, một nụ cười nho nhỏ cũng không có, vậy mà với một người đàn ông vừa bước vào lại có thể cười ngọt đến vậy sao?


Điều này làm cho jiyeon không cách nào nhịn được. Đột nhiên tức giận ném cái bao tay trong tay xuống, không nói một lời kéo cái ghế ra, thuận tay cầm áo khoác lên đi về phía hyomin nói: "Đi thôi. Đi về!


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro