Chương18

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng


Chương 18: Nhã tao đệ tứ

Editor: YuanYuan

Beta: Thanh Du

-----------

Ngụy Vô Tiện mua một đống đồ chơi linh tinh ở trấn Thải Y mang về Vân Thâm Bất Tri Xứ, rồi bị đám đệ tử thế gia khác chia nhau hết ráo chẳng còn gì. Vì Lam Khải Nhân đi Thanh Hà nên mấy bữa nay không cần lên lớp, đám thiếu niên chơi mãi đến tối mờ tối mịt lại nhao nhao ùa vào phòng Giang Trừng và Ngụy Vô Tiện, cả đêm lăn lê dưới sàn, ăn uống, vật tay, đổ xúc xắc, xem tập tranh. Một đêm nọ, Ngụy Vô Tiện chơi xúc xắc thua, bị phạt trèo tường xuống núi mua Thiên Tử Tiếu, lần này mọi người cuối cùng cũng được đánh chén thỏa thích. Ngờ đâu, sang ngày hôm sau trời còn chưa kịp sáng, đám thiếu niên vẫn ngủ lăn ngủ lê chật kín sàn phòng y như một bãi xác nằm, thì bỗng dưng có người mở cửa.

Tiếng mở cửa đánh thức cả đám, mấy cặp mắt còn lờ đờ ngái ngủ chợt dòm thấy Lam Vong Cơ mặt mũi lạnh băng đứng ngay cửa, sợ quá tỉnh ngay lập tức. Nhiếp Hoài Tang điên cuồng lay Ngụy Vô Tiện ngủ say đầu một nơi mình một nẻo, gọi: "Ngụy huynh! Ngụy huynh!"

Ngụy Vô Tiện bị hắn lay mấy phát, mơ mơ màng màng hỏi: "Ai? Còn ai muốn nhào vô? Giang Trừng hả? Thích thì chiều, ta sợ ngươi chắc?!"

Giang Trừng tối qua uống lắm, đầu hãy còn đau, mắt nhắm mắt mở nằm dưới đất, trở tay mò được một vật bèn ném thẳng về hướng có tiếng Ngụy Vô Tiện, càu nhàu: "Câm miệng!"

Thứ kia đập trúng ngực Ngụy Vô Tiên, vài tờ loạt xoạt mở ra. Nhiếp Hoài Tang nhìn kỹ, thứ Giang Trừng dùng để ném Ngụy Vô Tiện chính là một trong những quyển xuân cung đồ phiên bản giới hạn quý giá mà hắn ra sức giữ gìn. Lại ngẩng đầu lên, thấy ánh mắt Lam Vong Cơ lành lạnh, miệng hắn thiếu điều xì khói. Ngụy Vô Tiện ôm sách lẩm bẩm hai câu rồi ngủ tiếp, Lam Vong Cơ bước vào phòng, dùng một tay nắm lấy gáy áo hắn, nhấc lên kéo thẳng ra ngoài.

Ngụy Vô Tiện bị hắn xách một hồi, ngáo ngơ giây lát, cuối cùng cũng tỉnh được năm sáu phần, ngoái đầu lại hỏi: "Lam Trạm, ngươi làm gì đó?"

Lam Vong Cơ chẳng nói chẳng rằng, kéo hắn đi thẳng về phía trước. Ngụy Vô Tiện tỉnh thêm ba phần nữa, đám xác nằm ngổn ngang khắp phòng cũng lục tục bị đánh thức. Giang Trừng nhác thấy Ngụy Vô Tiện bị Lam Vong Cơ xách cổ đã lập tức lao tới: "Có chuyện gì thế? Làm cái gì vậy?"

Lam Vong Cơ quay lại, gằn từng chữ: "Lãnh phạt."

Giang Trừng vừa rồi còn lờ đờ ngái ngủ, giờ mới nhớ ra bãi chiến trường ngổn ngang trong phòng, lại nhớ tối qua bọn họ chẳng biết đã phạm vào mấy điều trong gia quy Vân Thâm Bất Tri Xứ rồi, mặt mũi liền cứng đờ.

Lam Vong Cơ kéo Ngụy Vô Tiện đến trước từ đường Cô Tô Lam thị, nơi này đã có vài môn sinh Lam thị lớn tuổi lẳng lặng đứng chờ. Tổng cộng có tám người, bốn trong số đó tay cầm thước gỗ đàn hương dài khủng khiếp, thân thước khắc chi chít chữ vuông, rặt một điệu bộ nghiêm nghị lạnh lùng. Thấy Lam Vong Cơ kéo hắn tới, hai người lập tức tiến lên, kẹp chặt Ngụy Vô Tiện. Ngụy Vô Tiện nửa quỳ dưới đất, hết đường giãy dụa, hỏi: "Lam Trạm ngươi muốn phạt ta à?"

Lam Vong Cơ không đáp, lạnh lùng nhìn hắn đăm đăm.

Ngụy Vô Tiện gào lên: "Ta không phục".

Bấy giờ đám nhóc tỉnh rượu cũng nghiêng nghiêng ngả ngả chạy tới, bị chặn bên ngoài từ đường không cho vào, ai nấy đều vò đầu bứt tai, nhìn cây thước mà sợ đến líu lưỡi. Lại thấy Lam Vong Cơ vén vạt áo trắng, quỳ xuống ngay cạnh Ngụy Vô Tiện.

Ngụy Vô Tiện thấy thế sợ đến tái mặt, nhấp nhổm muốn đứng lên, Lam Vong Cơ lại quát: "Đánh!"

Ngụy Vô Tiện trợn mắt há mồm, vội bảo: "Khoan khoan khoan khoan ta phục rồi, ta phục rồi Lam Trạm, ta sai r...á!"

Lòng bàn tay và mu bàn chân hai người đều đã ăn hơn trăm thước. Lam Vong Cơ chẳng cần ai giữ, tấm lưng trước sau vẫn thẳng tắp, quỳ rất ngay ngắn, còn Ngụy Vô Tiện thì khóc la um sùm, chẳng hề nghiêm chỉnh. Đệ tử các nhà vây xem thấy vậy đau xót không thôi, nhăn mặt liên tục. Chịu đánh xong, Lam Vong Cơ lẳng lặng đứng lên, cúi đầu thi lễ với môn sinh trong từ đường rồi ra ngoài ngay lập tức, chẳng nhìn ra chút dấu hiệu thương tích nào. Ngụy Vô Tiện thì hoàn toàn trái ngược, sau khi được Giang Trừng cõng khỏi từ đường, dọc đường đi hắn cứ không ngừng á úi. Đám thiếu niên nháo nhào vây quanh bọn họ hỏi thăm: "Ngụy huynh à, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

"Lam Trạm hắn phạt ngươi cũng đành, nhưng sao chính hắn cũng chịu đòn theo?"

Ngụy Vô Tiện nằm trên lưng Giang Trừng thở ngắn than dài: "Haiz! Thất sách, thất sách! Một lời khó nói hết!"

Giang Trừng nạt: "Bớt nói nhảm đi! Rốt cuộc ngươi đã làm gì!"

Ngụy Vô Tiện chối: "Có làm gì đâu! Tối qua ta chơi xúc xắc thua phải xuống núi mua Thiên Tử Tiếu đúng không?"

"...Đừng bảo ta ngươi lại chạm trán y."

"Ngươi nói chuẩn rồi, chẳng biết vận số thế nào mà ta vừa vác Thiên Tử Tiếu trèo lên tường đã đụng trúng y. Ta còn nghi biết đâu ngày nào y cũng theo dõi ta."

"Ngươi tưởng ai cũng rảnh rỗi như ngươi chắc. Rồi sao nữa"

Ngụy Vô Tiện kể: "Sau đó ta vẫn chào hỏi y. Ta bảo: "Lam Trạm! Trùng hợp ghê, lại là ngươi!", y đương nhiên không thèm để ý, chẳng nói chẳng rằng tung ngay một chưởng. Ta nói ha ha ngươi việc gì phải thế? Y nói khách bên ngoài nếu nhiều lần vi phạm lệnh giới nghiêm ban đêm, thì phải đến từ đường Lam thị chịu phạt. Ta lại nói, chỗ này chỉ có hai đứa mình thôi, ngươi không nói ta không nói thì ai mà biết ta phạm lệnh giới nghiêm chứ. Ta cam đoan không có lần sau đâu, tụi mình quen biết bao lâu, không nể mặt thả nhau một tí được à?"

Sắc mặt mọi người trông cực kì thê thảm.

Ngụy Vô Tiện kể tiếp: "Kết quả y xụ mặt nói không quen ta, vung kiếm đánh qua, chẳng thèm nể tình gì sất. Ta đành phải đặt Thiên Tử Tiếu sang một bên, so chiêu với y. Y tung cả quyền lẫn chưởng, đuổi theo rất căng, dứt mãi không ra! Cuối cùng bị y đuổi đến phát bực, ta hỏi: Ngươi không chịu buông? Không buông thật hả?!"

"Y vẫn nói: Lãnh phạt!"

Chúng thiếu niên nghe mà hồi hộp thay. Ngụy Vô Tiện mặt mày hớn hở kể chuyện, hồn nhiên quên mất mình vẫn còn đang nằm trên lưng Giang Trừng, chợt vỗ đánh bốp vào đầu vai Giang Trừng: "Ta nói: Được!, sau đó không né nữa, đứng lại tiếp y, ôm cứng y ngã ra khỏi bức tường của Vân Thâm Bất Tri Xứ!"

"..."

"Vậy là cả hai đứa đều rơi ra khỏi Vân Thâm Bất Tri Xứ! Ngã một cái phải gọi là nổ đom đóm mắt luôn".

Nhiếp Hoài Tang đã đần người: "...Y không giãy nổi khỏi ngươi à?"

Ngụy Vô Tiện đáp: "À, y có thử, chẳng qua ta dùng hết chân tay khóa cứng y, cứng như tấm ván, y có muốn giãy cũng không thoát ra nổi, chẳng có cách nào bò lên khỏi người ta. Ta lại bảo: "Sao nào Lam Trạm? Ngươi đã ở bên ngoài Vân Thâm Bất Tri Xứ rồi, hai ta cùng phạm lệnh giới nghiêm ban đêm, ngươi cũng không thể nghiêm với ta mà tha cho mình, nếu phạt ta cũng phải tự phạt mình luôn, thế mới công bằng, sao hả?"

"Sau khi đứng lên sắc mặt y rất tệ, ta ngồi cạnh bảo ngươi đừng lo, ta sẽ không mách ai hết, chuyện này chỉ có trời biết đất biết ngươi biết ta biết, sau đó y đi luôn chẳng nói chẳng rằng. Ai ngờ sáng nay hắn lại đến... Giang Trừng đi chậm cái coi, ta sắp bị ngươi quẳng xuống đất rồi."

Giang Trừng đâu chỉ muốn vứt hắn đi, mà thật tình muốn dộng luôn đầu hắn xuống đất thành mấy cái hố hình người: "Cõng cho là tốt rồi còn kén cá chọn canh."

Ngụy Vô Tiện cãi: "Thì từ đầu có ai bắt ngươi cõng đâu."

Giang Trừng điên tiết: "Ta mà không cõng không chừng ngươi sẽ nằm ì ra từ đường nhà người ta lăn lộn cả ngày chẳng chịu dậy, cái thứ đuổi không đi! Lam Vong Cơ còn chịu nhiều hơn ngươi năm mươi thước vẫn tự đi được kìa, ngươi giả làm thằng què không thấy mất mặt hả. Giờ ta không thích cõng nữa, cút xuống mau!"

Ngụy Vô Tiện nhây: "Không xuống đấy, ta là thương binh."

Cả đám xô xô đẩy đẩy suốt con đường mòn đá trắng, vừa hay gặp một người áo trắng cầm sách đi ngang, kinh ngạc dừng bước. Lam Hi Thần cười nói: "Có chuyện gì thế này?"

Giang Trừng rất ngượng, còn chưa biết đáp lại thế nào thì Nhiếp Hoài Tang đã cướp lời: "Hi Thần ca, Ngụy huynh bị phạt hơn trăm thước, có thuốc gì trị thương không?"

Chưởng phạt ở Vân Thâm Bất Tri Xứ là Lam Vong Cơ, lại thêm Ngụy Vô Tiện bị vây giữa đám đông cứ kêu gào thảm thiết mãi, có vẻ bị thương nặng lắm. Lam Hi Thần thấy thế vội vàng tiến lên nghênh đón, hỏi: "Là Vong Cơ phạt? Ngụy công tử không đi nổi? Rốt cuộc là sao thế?"

Giang Trừng đương nhiên rất ngại nói thật Ngụy Vô Tiện đã làm gì, tính ra vẫn là cả đám bọn họ xúi bẩy Ngụy Vô Tiện đi mua rượu, muốn phạt thì ai cũng có phần, đành đáp qua loa: "Không sao, không sao hết, không cường điệu đến thế đâu! Hắn đi được mà. Ngụy Vô Tiện, còn không chịu xuống!"

Ngụy Vô Tiện rên rỉ: "Ta đi không nổi." Hắn chìa bàn tay đỏ ửng sưng vù ra, mách Lam Hi Thần: "Trạch Vu quân, em trai huynh lợi hại lắm."

Lam Hi Thần nhìn bàn tay hắn: "Ồ, lần này đúng là phạt hơi nặng tay, e rằng ba bốn ngày nữa cũng chưa tan nổi."

Trước đó Giang Trừng đâu biết hắn bị đánh nặng thật, hoảng hốt la lên: "Cái gì? Ba bốn ngày không tan nổi? Đùi hắn, lưng hắn cũng đều ăn thước. Lam Vong Cơ sao có thể làm thế?!" Câu cuối thêm vào chút bất mãn không kiềm chế nổi, Ngụy Vô Tiện lặng lẽ đập hắn một phát, hắn mới nhận ra. Lam Hi Thần lại chẳng hề so đo, cười nói: "Nhưng cũng không có gì đáng ngại, chưa cần đến thuốc trị thương đâu. Ngụy công tử, ta cho cậu biết một mẹo, qua mấy canh giờ là khỏi."

Buổi chiều, ở suối nước lạnh trong Vân Thâm Bất Tri Xứ.

Lam Vong Cơ đang ngâm mình dưới suối nước lạnh băng, nhắm mắt dưỡng thần, chợt có tiếng nói vang lên bên tai: "Lam Trạm."

"..."

Lam Vong Cơ giật mình mở mắt. Quả nhiên, Ngụy Vô Tiện đang tựa vào tảng đá ven suối nước lạnh, nghiêng đầu cười với y.

Lam Vong Cơ buột miệng hỏi: "Ngươi vào bằng cách nào?!"

Ngụy Vô Tiện thong thả đứng lên, vừa cởi đai lưng vừa đáp: "Trạch Vu Quân cho phép ta vào."

Lam Vong Cơ gắt: "Ngươi làm gì đó?"

Ngụy Vô Tiện dùng chân tháo giày, vừa cởi đồ quăng đầy đất vừa nói: "Ta cởi hết rồi, ngươi nói xem ta đến làm gì. Nghe đâu suối nước lạnh nhà các ngươi ngoài tác dụng giúp người bình tâm tĩnh trí tu hành, thì còn có công năng tiêu độc trị thương, nên anh ngươi mới bảo ta đến ngâm chung với ngươi nè. Chỉ cho một mình ngươi đến đây trị thương thì chẳng tử tế chút nào. Ái ui lạnh dữ hồn, hưưưư-"

Hắn nhảy xuống, gặp nước suối lạnh lẽo thấu xương liền quẫy đạp khắp con suối. Lam Vong Cơ nhanh chóng né xa hắn một trượng (*), bảo: "Ta đến đây tu hành, không phải để trị thương - đừng có quẫy lung tung."

(*) Khoảng 3,3m.

"Nhưng mà ta lạnh quá, lạnh quá mà..."

Lần này hắn thật sự không có ý làm màu quấy rối, bởi người ngoài quả thực khó lòng thích ứng với suối nước lạnh của Cô Tô Lam thị trong thời gian ngắn, dường như chỉ cần đứng yên một giây máu sẽ đông cứng, tay chân đóng băng. Vậy nên hắn đành đạp nước liên tục, muốn hoạt động tí cho nóng người. Lam Vong Cơ vốn đang yên ổn bình tâm tĩnh tu, bị hắn đạp tới đạp lui, quẫy cho bọt nước bắn đầy mặt, nước nhỏ tong tong theo tóc đen mi dài, nhịn hết nổi mới nói: "Đừng quậy!"

Nói rồi vươn tay, đặt trên đầu vai Ngụy Vô Tiện.

Ngay lập tức, Ngụy Vô Tiện cảm nhận được một luồng nhiệt ấm áp tuôn ra từ chỗ thân thể chạm nhau, cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút, liền vô thức xáp lại gần y. Lam Vong Cơ cảnh giác hỏi: "Làm gì."

Ngụy Vô Tiện hồn nhiên đáp: "Đâu có làm gì, hình như chỗ ngươi ấm hơn một chút thì phải."

Tay Lam Vong Cơ vững vàng đặt giữa hai người, giữ nguyên khoảng cách, nghiêm túc nói: "Không hề."

Ngụy Vô Tiện vốn định xáp lại gần y một chút, tìm đường làm thân cho dễ nói chuyện, vậy mà đã không xáp được lại còn bẽ mặt, nhưng vẫn không giận. Nhìn lướt qua bờ vai và bàn tay y, vết thương đúng là chưa tan, y đến đây quả thực không phải để trị thương. Ngụy Vô Tiện tự nhủ trong lòng: "Lam Trạm, ta bái phục ngươi luôn. Nói phạt là phạt luôn cả mình, không hề nhượng bộ. Ta cạn lời."

Lam Vong Cơ lại nhắm mắt, lặng yên không nói.

Ngụy Vô Tiện lại lải nhải tiếp: "Thật là, ta chưa gặp ai nghiêm túc nói một là một hai là hai như ngươi, ta nhất định không làm được như thế. Ngươi thật lợi hại."

Lam Vong Cơ vẫn phớt lờ hắn.

Ngụy Vô Tiện hết lạnh, bắt đầu bơi qua bơi lại trong suối. Bơi một lát, lại ngứa tay ngứa chân bơi đến trước mặt Lam Vong Cơ, hỏi: "Lam Trạm, vừa rồi ngươi không nhận ra ta đang làm gì hả?"

"Không biết."

"Vậy mà cũng không biết? Ta đang khen ngươi đó, đang lân la làm quen đó."

Lam Vong Cơ liếc nhìn hắn: "Ngươi muốn làm gì."

"Lam Trạm, làm bạn thôi, quen nhau cả rồi mà."

"Không quen."

Ngụy Vô Tiện khua khoắng nước: "Ngươi chẳng thú vị chút nào. Thật đấy. Làm bạn với ta nhiều cái có lợi lắm."

"Chẳng hạn như?"

Ngụy Vô Tiện bơi tới ven bờ, tựa lưng khoác tay lên tảng đá: "Với bạn bè ta lúc nào cũng rất nghĩa khí, chẳng hạn xuân cung mới tới tay, nhất định sẽ cho ngươi xem trước... Ấy ấy, quay lại nào! Không xem cũng không sao. Ngươi đến Vân Mộng bao giờ chưa? Vân Mộng chơi vui lắm đó, cái gì ở Vân Mộng ăn cũng ngon, ta không biết vấn đề ở Cô Tô hay Vân Thâm Bất Tri Xứ, nhưng đồ nhà các ngươi ăn dở chết mịa. Ngươi mà đến Liên Hoa ổ chơi sẽ được ăn thật nhiều đồ ngon. Ta dẫn ngươi đi hái đài sen với củ ấu, đi không Lam Trạm?"

"Không đi."

"Ngươi đừng mở đầu câu chuyện rặt một chữ "không" như thế, nghe thật lạnh lùng, bọn con gái sẽ không thích đâu. Con gái Vân Mộng cũng đẹp lắm, vẻ đẹp không giống con gái Cô Tô nhà các ngươi." Hắn nháy mắt trái với Lam Vong Cơ, đắc ý hỏi: "Không đến thật à?"

Lam Vong Cơ ngừng một lát, nhưng vẫn từ chối: "Không..."

"Ngươi từ chối ta như thế thật chẳng nể mặt nhau tí nào, không sợ lúc đi ta tiện tay vơ luôn quần áo ngươi hả."

Lam Vong Cơ quát: "Cút!!!"

[...]

----------

Bạn Trừng đúng là đồ tsun hết thuốc chữa, câu trước còn đòi đuổi người ta xuống tự đi, câu sau đã lo lắng ra mặt =))))))))))

Anw, hai đứa ngủ chung kìa =)) Không uổng công mình đạp hai chân hai thuyền bấy lâu nay =))

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro

#ふふ