Chương 115 - 116

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

CHƯƠNG 115: Khu Vườn Bí Mật

Phong cảnh đẹp như vậy, gió đêm yên tĩnh thổi qua, tâm tình phức tạp theo đó cũng chầm chậm giãn ra.

Chợt anh ta vươn vai, hỏi tôi: "Thế nào, có cảm thấy tốt hơn không?"

Tôi mấp máy môi: "Ừm, phong cảnh ở đây rất đẹp, nhìn rất thoải mái."

"Đúng vậy đó!" Tô Quân thở dài một hơi, nhìn lên bầu trời đầy sao: "Mỗi khi trong lòng anh có chuyện gì không vui, sẽ một mình lái xe đến chỗ này ngắm cảnh, cảm nhận gió đêm thổi qua, tâm tình sẽ từ từ tốt lên."

Tôi không nói gì, chỉ lẳng lặng lắng nghe.

Anh ta bỗng nhiên quay đầu cười với tôi: "Đây là khu vườn bí mật của anh đó, em chính là người đầu tiên được anh chia sẻ nơi này."

Tôi cười: "Em thật là vinh hạnh, cảm ơn anh."

"Không cần khách khí như vậy được không? Cứ cảm ơn tới cảm ơn lui, ở trước mặt anh không cần nói cảm ơn." Anh ta trầm mặt một lát, chăm chú nhìn tôi: "Tuy rằng em rất kiên cường, không cần bất kỳ ai bảo vệ, nhưng chính là bởi vì sự kiên cường này của em, lại làm cho anh rất muốn được bảo vệ em."

Lời của anh ta khiến cho tôi hơi chấn động, tôi mấp máy môi: "Ngoài hai chữ "cám ơn" ra, em không biết nên nói cái gì hơn."

Đối với tôi, kiên cường đã là một thói quen, là một loại ngụy trang, nếu có thể, tôi cũng không muốn phải kiên cường như vậy, nhưng mà để có thể sinh tồn trong hoàn cảnh này, tôi cần thiết phải thật mạnh mẽ.

"Vậy thì không cần phải nói gì hết!" Anh ta quay đầu, nhìn về phía trước: "Cho dù em là một người mạnh mẽ, nhưng cũng sẽ có lúc cần sự giúp đỡ của người khác, anh hy vọng khi em gặp khó khăn, sẽ nhớ tới anh. Anh sẽ cố hết sức để giúp em."

Lần đầu tiên có người nói với tôi như vậy, trong lòng tôi thật cảm động.

Tôi nhìn anh ta, nhất thời không biết phải nói cái gì.

"Mạc Oánh, khi nào em cần giúp đỡ, đến tìm anh được không? Không cần lúc nào cũng phải gánh vác hết mọi thứ, bờ vai của em đơn bạc yếu ớt như vậy, nếu chịu áp lực lớn quá sẽ sụp đổ mất, để cho anh chia sẻ bớt gánh nặng với em có được không?" Anh ta thật nghiêm túc nhìn tôi.

Lời nói của anh ta làm cái mũi tôi hơi cay, không có từ ngữ nào có thể biểu đạt tâm tình của tôi bây giờ.

Cuộc sống có rất nhiều áp lực, tôi không thể không thừa nhận, không có ai giúp tôi, mà cho tới bây giờ tôi cũng không nghĩ sẽ nhận được sự giúp đỡ của người khác, hoặc muốn nhận được trợ giúp từ người nào, tất cả đều phải dựa vào chính bản thân, cũng chỉ có thể dựa vào chính bản thân mình.

Tôi chính là một người cô đơn như vậy, chỉ có một mình, lúc ủy khuất cũng chỉ có thể tìm một góc tối không người, lén lút khóc, khi nào khóc xong thì lau khô nước mắt, lại một lần nữa đứng lên.


CHƯƠNG 116: Suốt Đêm Không Về

Tôi chính là một người cô đơn như vậy, chỉ có một mình, lúc ủy khuất cũng chỉ có thể tìm một góc tối không người, lén lút khóc, khi nào khóc xong thì lau khô nước mắt, lại một lần nữa đứng lên.

Ở trước mặt người khác, tôi không thể không ngụy trang kiên cường, một khi mặt yếu ớt bị người khác nhìn thấy, bọn họ sẽ chỉ biết giễu cợt tôi.

Từ nhỏ đến lớn tôi đều bị người khác chỉ chỉ trỏ trỏ, tôi biết trong cái xã hội này, nếu không cố gắng nỗ lực, sẽ chỉ có thể bị người khác cười nhạo, sẽ không ai hiểu cho mình hoặc giúp đỡ mình.

Tô Quân là người đầu tiên nói như vậy với tôi, tôi cảm nhận được, anh ta là thật tình muốn giúp đỡ tôi.

"Mạc Oánh . . . . . ." Anh ta nhẹ nhàng gọi tên tôi, kéo suy nghĩ của tôi quay về với thực tại.

Tôi phục hồi lại tinh thần, gật đầu: "Ừ, em biết rồi, bất kể như thế nào, thật sự. . . . ."

"Không cần nói hai chữ kia." Anh ta cắt đứt lời tôi.

Tôi mím môi cười, trong đêm tối, đôi mắt tôi lóe lên giọt nước mắt cảm động, nhưng anh ta không thấy được, tôi cũng sẽ không để cho anh ta nhìn thấy.

Một đêm vui vẻ trôi qua thật nhanh, nháy mắt trời đã gần sáng.

Tôi quay lại biệt thự, mặc dù biết rõ hôm nay anh ta sẽ không về nhà, mà tôi cũng không muốn về nhà quá sớm tránh quấy rầy đến ông ngoại, nên định quay về đây rửa mặt đánh răng một chút.

Nhưng lại không nghĩ đến, vừa vào đến cửa đã nhìn thấy khuôn mặt đen như đáy nồi của Lục Minh Hiên!

Anh ta ngồi an tĩnh trên ghế sofa, trên người vẫn mặc bộ tây trang màu lam hôm qua.

"Sao anh về sớm vậy?" Tôi kinh ngạc nhìn anh ta, trong lòng nghi hoặc, tại sao anh ta lại về sớm như vậy? Hay là tối hôm qua anh ta đã sớm đã trở lại?

Anh ta không nói lời nào, khuôn mặt âm trầm làm tôi có dự cảm xấu.

"Tôi lên lầu thay quần áo." Tôi nói xong định lên lầu, lại nghe thấy giọng nói âm trầm của anh ta truyền đến: "Em đứng lại cho tôi!"

Tôi hoảng sợ bởi giọng nói của anh ta, bước chân mắc kẹt tại chỗ.

"Suốt đêm qua em không về nhà, không muốn giải thích gì với tôi sao?" Giọng nói trầm thấp của anh ta có chút tức giận.

"Thật xin lỗi, anh không có gọi điện thoại cho tôi, tôi không biết tối hôm qua anh sẽ về nhà."

"Tôi không gọi cho em, thì em cũng sẽ không gọi cho tôi sao? Nhất định phải là tôi gọi điện thoại cầu xin em trở về sao?" Anh ta cố ý lên giọng hai chữ "cầu xin", giống như đang nghiến răng nghiến lợi.

"Ý của tôi không phải như vậy."

"Vậy em có ý gì?" Anh ta hung hăng: "Tôi không có ở đây thì cả đêm em sẽ không về nhà sao?"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro