Chương 33: END : Đám cưới

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Hôm nay là ngày độc thân cuối của cả sáu người. Ran, Shinichi, Kazuha, Heiji, Kaito, Aoko. Họ cảm thấy rất vui lại cảm thấy rất tiếc không sao hiểu được. Cả sáu người đều dành cả ngày để đi chơi cho thoải mái những ngày cuối độc thân của mình.

Rồi cái ngày mà mọi người mong chờ cũng đến. Đám cưới của cả sáu người được tổ chức rất long trọng. Khách mời thì mấy ngàn người. Cả năm gia đình ( Heiji và Ran là hai anh em nên có năm gia đình thôi nhá) đều góp phần rất nhiều vào đám cưới. Tại phòng của ba chú rễ, trong ai cũng đẹp trai, ga lăng cả.

- Tao run quá tụi bây ạ_Kaito nói

- Aoko nghe được nó cười cho thối mặt_Heiji

- Hihi_Kaito

- Sao mày im ru vậy Shinichi? Còn vài tiếng nữa mày được xưng hô với tao là mày tao đấy. Chứ sau khi đám cưới phải kêu tao là anh nhé. Hehe_Heiji

- Tại tao...không có gì nói_Shinichi trả lời

- Hôm nay mày bị sao nhể?_Heiji

- Tao thấy lo.

- Lo? Về chuyện gì?_ Kaito hỏi Shinichi

- Tao đã làm cho Ran đau khổ biết bao nhiêu lần. Tao sợ sẽ làm cô ấy thấy thất vọng thêm lần nữa. Rồi cô ấy sẽ hối hận khi cưới tao_Shinichi

- Uiss. Mày yên tâm. Tao tin mày có thể lo cho em tao mà. Tao giao em tao cho mày hết đó._ Heiji

Nhờ vào những lời động viên tích cực của Kaito và Heiji mà Shinichi hết lo ngại.

Tại phòng cô dâu....

- Ấy chà! Ran hôm nay nhìn mày xin quá!_ Kazuha và Aoko đồng thanh

- Hai bây cũng vậy thôi!_ Ran

Thấy sắc mặt Ran cũng buồn buồn làm Aoko, Kazuha khó chịu.

- Sao mặt trù ụ vậy? tươi lên coi_Aoko

- Không phải. Chỉ là tao thấy hồi hộp_Ran nhăn mặt

- Ừ hồi hộp thật_Kazuha

Đám cưới rồi cũng diễn, cô dâu chú rễ đang đứng trên lễ đường. Aoko, Kazuha, Kaito và Heiji đã làm xong thủ tục đám cưới của hai cặp đôi. Giờ chỉ còn hủ tục đám cưới của Ran và Shinichi. Cả bốn người ngồi ở dưới mỉm cười khe khẽ.

- Cuối cùng hai người cũng đi đến đám cưới. Trở thành vợ chồng rồi_Kazuha

- Ừ! Hai nó vui tự nhiên mình cũng vui lây_Aoko

Tại lễ đường ở phía cô dâu chú rễ. Cha dõng dạc nói:

- Con có đồng ý lấy Kudo Shinichi làm chồng dù có bệnh tật khó khăn hay không?_Cha

- Con đồng ý_ Ran

- Con có đồng ý lấy Ran Mouri làm vợ dù có bệnh tật khó khăn hay không?_ Cha

- Con đồng ý_ Shinichi

- Ta tuyên bố từ đây hai con là vợ chồng _ Cha

Khi nghe Cha nói hai người rất vui mừng. Shinichi và Ran cuối cùng cũng đã đến với nhau. Họ nhìn về quãng đường họ đã đi qua, biết bao đau khổ, khó khăn thử thách nhưng cuối cùng họ vẫn cùng nhau vượt qua mọi chuyện. Hai người sinh ra là dành cho nhau, không một ai có thể chia cách được họ nữa.

" Nếu muốn đến được hạnh phúc thì hãy đi qua con đường mang tên Đau Khổ"

Nhưng giờ họ đã vượt qua con đường đó thì chẳng có gì ngăn cản tình yêu của họ nữa. Bây giờ hai người chỉ muốn "Được chung sống với nhau trọn đời"

------------- 2 năm sau -----------------

Cậu nhóc dễ thương chạy ùa từ trong nhà ra.

- Ba ơi!_cậu bé cất tiếng gọi

- Này Conan. Con đừng nghịch nữa chứ!! Ba con đi công tác tới 1 năm không về đâu_người mẹ

Phải, đứa con trai tên Conan chính là con của Shinichi và Ran. Nhưng hiện giờ Ran không vui lắm. Bởi Shinichi phải đi công tác tới 1 năm ở Mỹ. Nhiều lần Ran khuyên Shinichi đừng đi để ở nhà chăm sóc Conan nhưng hắn lại không chịu. Anh nói không nên đùng đẩy trách nhiệm của mình.

Ngày Shinichi đi Ran giận không thèm ra tiễn. Anh buồn lắm! Buồn là vì người vợ anh thương chẳng ủng hộ công việc của mình. Hắn đi cũng đã 4 tháng rồi, Conan cũng đã biết nói, tập đi. Trong thời gian 4 tháng đó cô không thèm trả lời tin nhắn hay cuộc gọi nào của Shinichi khiến anh bên Mỹ rất buồn lại rất lo lắng.

Ran chạy ra ôm lấy đứa con trai nhấc bổng nó lên.

- Vào nhà thôi con!_Ran

- Nhưng mẹ...ba kìa_Conan

- Mẹ có thấy đâu

- Con mới thấy ba mà mẹ

- Mẹ đã nói ba đi công tác rồi. Mà không chừng ba con có bồ nhí luôn đấy. Nên con đừng mong chờ gì ở người ba đó_càng nhắc đến thì Ran lại càng bực Shinichi

- Em dạy con về anh như vậy sao? Ngỗ nhỡ nó hiểu lầm anh đó. Gì mà bồ nhí? Không có đâu

Shinichi từ đâu bước ra khiến Ran sững sờ

- Shinichi ? Nhưng còn tới 8 tháng anh mới về mà.

- Anh đã cố gắng làm hết công việc để về với em. Haizz anh đi có 4 tháng mà em đã nghĩ xấu cho anh. Còn không thèm trả lời tin nhắn hay cuộc gọi của anh. Có biết anh nhớ em với con lắm không?

- Hứ!!

- Thôi đừng giận nữa mà

- Hihi được rồi

- Trên Trái Đất này chỉ có vợ anh đẹp nhất

- Chỉ giỏi nịnh nhở?

- Anh báo em tin mừng._ hắn

-Tin gì cơ?_nó

- Mọi người chủ nhật tuần này sẽ về nhà mình

- Ý anh là Aoko, Kazuha, Kaito, Heiji sao?

- Phải

- Vui quá. Họ đi làm ăn xa bây giờ mới gặp

- Không chỉ về đây chơi mà còn về đây ở luôn. Sao vui chưa?

- Vui rồi! Conan à cô chú con sắp về rồi đó_ nó

- Dạ_Conan

- Conan qua đây ba bổng_ hắn

- Dạ

" Hạnh phúc đã tìm đến"

------------- HẾT ------------------

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro