chương 12

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Hội quán LH là hội quán lớn nhất trong Tỉnh , đây là nơi tụ tập của các đại gia hàng đầu tỉnh, LH là một phần của hệ thống vui chơi giải trí W.A.O của tập đoàn S.

Hệ thống không phải được xây dựng tập trung mà phân chia ra nhiều khu vực khác nhau, như ở thành phố Đông Bắc thì có Hội quán thể thao Toàn Cầu với sân đánh golf, cầu lông, sân đá banh, hồ bơi nhân tạo lớn nhất, trường đua ngựa, ...vv.

Thành phố Thiên Nam thì có sòng bài, casino O.E.X chiếm cả một tòa nhà 36 tầng, thành phố Hoa Đô thì có nhà hàng K.T.M với phong cách bố trí cổ xưa truyền thống, chuyên về các món ăn châu Á. Nếu muốn ăn món Tây thì có thể đến nhà hàng GaLaXy tại thành phố Hòa Thủy. Ngoài ra, các hội quán đều có nhà hàng trực thuộc của riêng mình để khách không phải đi xa.

Và cuối cùng, SH, cũng là quán Bar lớn nhất tỉnh, chiếm trọn 20 tầng cao nhất của tòa nhà 78 tầng W.A.O, các tầng còn lại được dùng để cho thuê. Hầu hết tất cả các tỉnh lớn trong nước đều có sự hiện diện của W.A.O, các hệ thống được xây dựng tỏa đều các khu vực trong tỉnh.

W.A.O là tượng trưng của sự xa xỉ, giàu có, bởi vì chi phí ở đây rất cao, đi chung với nó là chất lượng phục vụ bậc nhất, đến với W.A.O, người ta sẽ hiểu được hoàn toàn câu nói "khách hàng là thượng đế". Cùng với số tiền bạn bỏ ra, bạn sẽ được thỏa mãn gấp trăm lần khi đến đây. Vì vậy không ít cậu ấm cô chiêu, những đại gia hàng đầu đều chọn đến đây giải trí, cũng là để thể hiện sự đẳng cấp của họ.

8 giờ tối, trước tòa nhà W.A.O thành phố Lăng Tinh, cũng là nơi tọa lạc của L.H.

Một chiếc xe Rolls-Royce dài màu đen dừng trước cổng tòa nhà. Nhân viên ngay lập tức bước tới, mở cửa xe. Người trong xe không lập tức bước ra mà lại dịu dàng lay nhẹ chàng trai đang gối đầu lên đùi hắn ngủ:

-"Tiểu Lộc, tới rồi, dậy thôi!"

Lộc Hàm bị Thế Huân lay nhẹ vài cái, rốt cuộc cũng từ từ mở mắt ra. Không biết có phải là do di chứng sau vụ tai nạn hay không, mỗi lần lên ô tô, máy bay, cậu đều cảm thấy rất mệt mỏi, luôn muốn ngủ. Cũng may là hắn lúc nào cũng chủ động làm cái gối kiêm lò sưởi cho cậu, để mỗi khi cậu mệt, đều theo thói quen mà dựa lên.

Dìu Lộc Hàm ra xe, tài xế sẽ tự động lái xe đến chỗ đỗ. Thế Huân dắt Lộc Hàm tiến vào tòa nhà.

Lộc Hàm cảm thán không thôi về sự tinh tế trong thiết kế của tòa nhà. Diện tích rất lớn, tầng đầu trệt hầu như chỉ dùng để đặt bảng chỉ dẫn hoặc các quầy tiếp tân. Nhận thấy được sự tò mò trong mắt cậu, Thế Huân chủ động giải đáp.

- "Từ tầng 2 đến tầng 25 được sử dụng cho các doanh nghiệp kinh doanh nhà hàng thuê, từ tầng 26 đến 57 là hệ thống khách sạn. Đương nhiên, muốn thuê được mặt bằng ở đây, doanh nghiệp đó cũng phải là một doanh nghiệp có tên tuổi nhất định, vì không phải ai cũng có thể trả nổi tiền thuê."

Lộc Hàm nghe xong, liền nghiêng đầu hỏi:

- "Thật lạ, thường thì em thấy các tòa nhà thường dùng để cho thuê làm văn phòng, khu thương mại hay rạp chiếu phim gì đó mà."

Thế Huân vừa dắt Lộc Hàm vào thang máy, vừa nói:

-"Thường thì là như vậy, nhưng W.A.O thì khác, đây là nơi nằm trong hệ thống W.A.O, dùng để xây dựng hệ thống giải trí hạng sang, nên khu thương mại hay rạp chiếu phim gì đó, không đủ tư cách để thuê ở đây. Đương nhiên, nếu em muốn xem phim với một phong cách W.A.O thì ở đây vẫn có."

Lộc Hàm à một cái, sau đó dường như nghĩ đến thứ gì, gương mặt lại nhăn lại, kéo kéo cánh tay của hắn hỏi:

-"Anh nói, thuê ở đây toàn là doanh nghiệp có tiếng sao. Nhưng vì sao những doanh nghiệp như vậy, họ lại không tự dùng tiền xây cho mình một nơi, mà phải đi thuê? Điều này hơi vô lí."

Thế Huân giải thích : "W.A.O là tượng trưng cho sự sang trọng, xa xỉ, đẳng cấp, chỉ cần là có thể xuất hiện tại đây, đồng nghĩa với việc nhãn hiệu này là nhãn hiệu đẳng cấp, điều đó cũng đồng nghĩa với việc, nếu như nhãn hiệu bị biến mất khỏi đây, nó sẽ bị rớt xuống bảng xếp hạng."

Lộc Hàm nghe tới đây, lập tức hiểu ra, lập tức nói : "Nói cách khác, bọn họ thuê ở đây, là để quảng bá và khẳng định thương hiệu phải không?"

Thế Huân tán thưởng nhìn cậu, mỉm cười, hôn nhẹ vào trán cậu một cái, nói : "Thông minh lắm!"

Lộc Hàm thừa dịp phổng mũi :"Hứ, cũng không xem là bà xã của ai."

Thế Huân nghe vậy, cười càng dữ hơn.

_________________________________________________________________________________

Ri vừa chuyển ver vừa nghĩ đến lúc mà Huân cưng chiều giải thích cho Lộc nghĩ mà thấy yêu gì đâu ấy

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro