Chương 5: Lời dụ dỗ của thành chủ

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng


  Vương Nguyên ăn no, ngủ một giấc say sưa, sau khi giấc mơ trưa kết thúc, cậu mở mắt nhìn quanh, không thấy đám kì hoa dị thảo mà đại ca đi khắp nơi tìm về dỗ dành cậu, cũng không phải san hô vỏ sò mà các tỷ tỷ thu thập ở long cung của thái tử mang về cho cậu trang trí giường, đỉnh trướng màn xanh này rất lạ. Đang do dự đảo mắt suy tư không hiểu, thì eo lại bị ai đó siết chặt, vòng tay ấm áp kéo cậu sát lại. 

"Hử?" 

"Hử gì?" Vương Tuấn Khải nhìn cậu đang cuộn tròn lại trong lòng mình, "Ngủ đủ rồi chứ?"

 "Lò sưởi của Nguyên Nhi là ngươi?" 

Lò sưởi? Vương Tuấn Khải nhướng mày. 

"Không đúng không đúng, người còn ấm áp hơn cả lò sưởi?" Nguyên Nhi lại nhích nhích về phía người kia, "Thích, Nguyên Nhi rất thích!" 

"... Thích thì tốt!" Vương Tuấn Khải chẳng để phí thời gian, lập tức khóa chặt đôi môi hồng đào, bắt đầu tìm tới cái lưỡi nhỏ tham ăn trong miệng cậu, trêu đùa nó.

 Đồ ngon dâng tới miệng, phải cố gắng mà tận hưởng chứ. Đương nhiên, thành chủ thành Phi Hồ cũng rất "kén ăn", nếu không phải loại cực phẩm, chắc chắn không thể khiến cái miệng tôn quý của hắn cử động. 

Còn Nguyên Nhi, đầu tiên còn hân hoan đón nhận, nhưng khi cái miệng ấy chiếc lưỡi ấy tấn công cậu liên tiếp, miệng cậu lưỡi nàng đã bắt đầu mệt tới tê cả đi, mãi vẫn không thấy có thứ hợp khẩu vị mà mình muốn, cậu không kiềm được mà khẽ bật khóc rấm rứt.

 "Khóc gì chứ?" Hắn kinh ngạc ngẩng đầu lên, kỹ thuật hôn môi của hắn đã thụt lùi rồi sao? Hay là tốt quá, tiểu nha đầu này không thể chịu đựng được? 

"Không có gà ăn." Cậu nói trong tiếng nấc. 

"..." Hắn nghệch mặt.

 "Ngươi lừa Nguyên Nhi, không có gà ăn!" 

"... Tiểu hồ ly ngốc nghếch, không phải lần nào cũng đều có gà ăn."

 "Ngươi lừa Nguyên Nhi."

 "..." Hắn "ăn" chỗ khác là được chứ gì? Tai cậu, đôi má phúng phính của cậu, chiếc cổ thon nhỏ, mỗi tấc trên người cậu đều mịn màng căng mượt khiến người ta lưu luyến không rời, yêu không nỡ rời...miệng. "... Nàng là Nguyên Nhi?"

 "Nguyên Nhi là Nguyên Nhi." Đôi mắt hiền dịu mở to tò mò nhìn gã đàn ông đang ôm mình rất ấm áp và có khuôn mặt vô cùng anh tuấn đó. "Ngươi tên là gì?"

 Vương Nguyên, cái tên rất hợp với dáng vẻ hoạt bát xinh đẹp lại vô cùng thướt tha của cậu, chỉ là tướng mạo thông minh, bụng dạ lương thiện, đích thực là một tiểu hồ ly ngốc nghếch, một tiểu hồ ly ngốc nghếch mà hắn muốn "ăn thịt". 

"Vương Tuấn Khải." 

"Vương Tuấn..." 

Ngón tay thon dài chỉ vào cái miệng xinh xinh màu hoa anh đào của cậu: "Gọi một tiếng 'Khải' ta nghe xem nào!" 

"Khải?"

 Vương Tuấn Khải ngẩn người. 

Mặc dù đã sớm dự liệu rằng khi giọng nói dễ nghe của cậu gọi tên mình, chắc chắn sẽ vô cùng hay, nhưng không ngờ, chỉ một tiếng gọi mềm mại dịu dàng ấy, lại khiến hắn có cảm giác tê dại tới tận xương tủy, tiểu yêu tinh, quả nhiên là một tiểu yêu tinh, hơn nữa còn là một tiểu yêu tinh thuần khiết không lẫn bụi trần! "Nguyên Nhi, theo ta về nhé!" "Về đâu?" 

"Về nhà ta, cũng chính là nhà của em..."

 "Nhà?" Nguyên Nhi lập tức muốn nhảy lên, "Á á, tam tỷ! Tam tỷ không tìm thấy Nguyên Nhi sẽ lo lắng lắm, Nguyên Nhi phải về!"

 Sao có thể? Hắn ôm chặt tiểu hồ ly của mình hơn, "Em không được đi đâu hết!" 

"Nguyên Nhi muốn về!" 

"Không cho phép! Không được! Không thể!"

 Nhìn khuôn mặt ưa nhìn bỗng trở nên sắc lạnh nghiêm nghị, Vương Nguyên bỗng thấy sợ, đôi mắt dịu dàng lại rưng rưng: "Hu hu hu, ngươi hung dữ với Nguyên Nhi, người xấu, hu hu hu..." 

Những giọt nước mắt đó rơi xuống tay của Nam đại thành chủ, hắn dùng môi hút cạn chúng, "Được rồi, đừng khóc nữa, về thì về..." "Vậy Nguyên Nhi đi nhé?" Nói là đi, nhưng cũng có chút không nỡ. Vòng tay này còn ấm hơn cả lò sưởi, cậu thích. Mùi gỗ tùng của núi rừng tỏa ra nhè nhẹ từ cơ thể của người đàn ông này, cậu thích. Người đàn ông tuấn tú này... cậu thích.

 Vương Tuấn Khải nở một nụ cười dịu dàng: "Chí Hoành đang làm món gà hầm lá sen, không muốn ăn xong rồi hẵng đi sao?"

 Tiểu hồ ly mắt sáng rỡ: "Muốn ăn muốn ăn, Nguyên Nhi muốn ăn!" 

Tiểu hồ ly ngốc nghếch sau khi ăn xong món gà hầm lá sen, lại ngủ lăn quay như một chú heo con. Nguyên nhân, bởi món gà hầm lá sen đó có tác dụng giống thuốc an thần. Muốn Nam đại thành chủ "thả hồ (ly) về núi" ư? Thà bảo hổ tự lột da mình còn dễ dàng hơn. 

"Thành chủ, ngài định đưa cậu ta về thật sao?" 

"Đúng." 

"Thế sao được? Ngài mang một con...?" Ánh mắt sắc lẹm của chủ nhân phóng tới khiến Lưu Chí Hoành lập tức đổi giọng, "Mang một thiếu niên trở về như thế, không chừng sẽ gây náo loạn?" 

"Có thể náo loạn gì chứ?" Vương Tuấn Khải cụp mắt, trong đôi mắt thản nhiên điềm tĩnh như thể chuyện này chẳng hề liên quan tới mình của hắn giờ đây tràn ngập sự dịu dàng, miên man. 

Tiểu nha đầu tựa vào vòm ngực rắn chắc của hắn, hai má đỏ hây hây, đôi mắt to nhắm chặt, chiếc miệng nhỏ xinh hé mở, hơi thở đều đặn thơm tho, ngây thơ non nớt như một đứa trẻ con, nhưng làm gì có đứa trẻ con nhà nào vừa sinh ra đã xinh đẹp ma mị tới mức hớp mất hồn người ta đi như thế. Nếu trong thiên hạ có người đàn ông nào nỡ buông tay thả một bảo bối như thế này đi, thì hắn sẽ tặng người ấy một chữ "Phục". Còn hắn, hắn không thử. 

"Ngài biết rõ rằng, cậu ta là... ngài mang cậu ta về, thế thì phải làm thế nào?"

 "Nên làm thế nào thì làm thế ấy." Còn có thể làm thế nào nữa? Vương Tuấn Khải ôm cơ thể mềm mại đang cong người ngủ lên, đi về phía xe kiệu.

 "Thành chủ!" Khuôn mặt thanh tú của Lưu Chí Hoành ngập tràn sự kinh ngạc, "Ngài sẽ không... ngài sẽ không...với cậu ta chứ..." 

"Tại sao lại không?" Vương Tuấn Khải đặt cậu vào trong xe trước, sự dịch chuyển khẽ khàng đó khiến tiểu nha đầu lẩm bẩm, câu gì đó không biết là tiếng người hay tiếng... thú. Hắn không kìm được cúi đầu xuống, đặt lên đôi môi màu hoa anh đào một nụ hôn. 

Lưu Chí Hoành gần như muốn xỉu: Cậu ta là một con hồ ly mà, sao ngài có thể... việc này không thể, như thế là loạn... loạn luân? Hình như cũng không thể phán như vậy, nhưng rất loạn, câu này không sai chứ? Người và thú mà. 

"Ngươi im miệng cho ta!" Vương Tuấn Khải quay đầu khẽ rít lên, "Nếu ngươi làm cậu ấy thức dậy, ta sẽ mang ngươi đi nướng cho cậu ấy ăn! Mau đóng cửa lại!"

Lưu Chí Hoành hiểu rồi. Tóm lại, thành chủ đại nhân nhà hắn đã quyết định chấm tiểu hồ ly này. Nhưng cho dù có muốn làm gì đó, thì có cần phải báo cáo cho lão thành chủ không...

 Thành chủ đại nhân của Chí hoành cứ như đọc được suy nghĩ của hắn vậy, ngài hạ thấp giọng nhưng không vì thế mà Lưu Chí Hoành không nghe ra sự uy hiếp trong giọng nói của chủ nhân: "Chuyện của cậu ấy, nếu như ngươi dám lắm mồm để lộ dù chỉ một từ, bổn thành chủ sẽ trói ngươi lại, mang đến tặng cho Tái Tây Thi ở thành Đông!" 

Tái Tây Thi? Bà trinh nữ già mặt đen như đít nồi da thịt thô ráp như vỏ cây giọng to như Trương Phi, hễ nhìn thấy mĩ nam là không cất bước nổi đó ư? Thốt nhiên, vì giữ "trinh tiết" của người trai thuần khiết, Lưu Chí Hoành quyết ngậm miệng như hến. 

 Vương Tước Nhi  tỉnh lại sau giấc mộng đẹp, trong mộng các mĩ nam tranh nhau lấy lòng cậu, nàng vươn vai với tư thế tuyệt đẹp, lại che miệng ngáp hết sức phong tình, đôi mắt yêu kiều khẽ nheo lại trông uể oải đầy gợi cảm, nàng lười biếng gọi một tiếng: "Nguyên Nhi." 

Hiếm khi đệ  lại ngoan như hôm nay, không vì cái miệng thèm ăn suốt ngày mà làm phiền giấc mộng đẹp của tam tỷ, nên tam tỷ sẽ đưa tiểu đệ xuống tửu lầu dưới chân núi ăn một bữa no nê. 

Chỉ là, gọi một lúc lâu, không thấy tiểu muội đáp lại. 

"... Tiểu đệ đang ngủ à?" VươngTước Nhi nhảy xuống khỏi chiếc giường hồng ngọc, cất những bước đi khoan thai uyển chuyển, đến trước căn phòng được ngăn bằng những nhánh san hô, đó là phòng của tiểu đệ, "Muốn ngủ hay là ăn... hả?"

 Trên chiếc giường băng tuyết không thấy vết tích của tiểu hồ ly... Ở gian ngoài chăng? 

Sau hơn một khắc đồng hồ đi tìm, trong động hồ ly vang lên một tiếng thét chói tai: "Nguyên Nhi, tiểu đệ ngốc nghếch đi đâu rồi hả? Đệ muốn hại ta bị đại ca mắng một trận đúng không? Mau cút về đây cho ta?" 

Lúc này, trong khoang xe rộng rãi của thành chủ đại nhân, trong chiếc chăn gấm vừa dày vừa ấm, Nguyên Nhi trở người, khuôn mặt nhỏ xinh dụi dụi vào "lò sưởi" nóng ấm bên mình, vẫn ngủ ngon lành.



Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro