Chương 24

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Lo lắng ấn chuông cửa nhà Âu Dương Na Na, Âu Dương Na Na vừa mở rộng cửa đã bị Tuấn Khải nhìn từ trên xuống dưới.

"Em không sao chứ?" Tuấn Khải lo lắng hỏi.

"Ha ha ha, Tuấn Khải anh nhanh như vậy đã tới rồi, em lừa anh thôi." Âu Dương Na Na cười đắc ý như một đứa trẻ, "Gần đây em quá buồn chán, anh cũng không đến, cho nên em mới nghĩ ra cách này."

Âu Dương Na Na làm nũng kéo tay Tuấn Khải, đột nhiên bị Tuấn Khải cố sức bỏ qua, chỉ ngây ngốc ngẩng đầu nhìn hắn.

"Được rồi, buồn chán thì đi ngủ, đùa như vậy không tốt đâu!"

"Cái gì chứ, người ta cũng chỉ là nhớ anh thôi." Âu Dương Na Na bày ra bộ dạng ủy khuất.

"Em cứ ở nhà an ổn dưỡng thai, hiện tại đứa con là lý do duy nhất cho em vào cửa nhà Vương gia."

Âu Dương Na Na vừa nghe Tuấn Khải nói như vậy ngực tự nhiên không vui, liếc mắt nhìn Tuấn Khải rồi bỏ chạy vào phòng, đóng cửa cái ầm.

Biết cô lại giở tính tiểu thư, Tuấn Khải cũng không muốn dỗ nữa, quay đầu ly khai nhà Âu Dương Na Na lái xe về nhà.

Chạy đi chạy tới khiến Tuấn Khải cảm thấy thể xác và tinh thần quá vất vả, về đến nhà đã nghe thấy loáng thoáng tiếng khóc nức nở của Thiên Tỉ truyền xuống từ lầu hai, bèn đi lên xem.

Trong phòng, cậu ôm quần áo và đồ chơi trong lòng, tựa hồ đã khóc đã lâu rồi, thanh âm đã trở nên khàn đặc.

"Con à, đừng bỏ lại ba, ba không thể không có con."

"Con ơi, con của tôi."

...

Tiếng khóc thê thảm của Thiên Tỉ vẫn bồi hồi bên tai Tuấn Khải, đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy cậu như vậy, khóc đến tê tâm liệt phế, khóc như thể không còn ngày mai, thế nhưng tất cả đều là một tay hắn tạo ra, trong lòng cảm thấy hổ thẹn không xiết.

Hôm sau Thiên Tỉ dậy rất sớm đi ra ngoài, cho đến khi trời tối mịt mới về nhà. Về đến nhà đã thấy Tuấn Khải đứng ở trong phòng khách chờ cậu, thế nhưng Thiên Tỉ làm như không thấy mà lên lầu.

"Cậu đi đâu vậy?" Tuấn Khải nghiêm giọng hỏi.

"Đi tìm phòng trọ, ngày mai tôi chuyển đi, chúng ta đã ly hôn rồi, không cần phải sống cùng nhau nữa." Trong giọng nói của Thiên Tỉ ngoại trừ lãnh khốc ra thì không có được chút cảm tình nào nữa.

"Tuy rằng chúng ta đã ly hôn, thế nhưng tôi đã nói sẽ bồi thường cho cậu căn nhà này và một nghìn vạn." Tuấn Khải xoay người lại nhìn bóng lưng Thiên Tỉ đứng ở cầu thang.

"Không cần, tôi kết hôn với anh không phải ham tiền của anh." Nói xong cậu chuẩn bị lên lầu lại bị Tuấn Khải nói mà dừng lại.

"Vậy cậu muốn cái gì, tôi nghĩ, chí ít cũng phải bồi thường cho cậu."

Thiên Tỉ lập tức xoay người hét lớn, "Tôi muốn con của tôi, anh có thể đem nó trả lại cho tôi không? Nó vô tội, vì sao anh phải đối xử với nó như vậy, Vương Tuấn Khải tôi coi như đã nhìn thấu anh rồi."

"Xin lỗi, chuyện đứa con tôi không phải cố ý."

"Ha ~" Thiên Tỉ cười mỉa, xoay người lên lầu vào phòng.

Tuấn Khải ảo não ngồi ở sô pha vò đầu bứt tóc, hắn trên thương trường được người người ca tụng là doanh nhân thành đạt, thế nhưng trong chuyện tình cảm lại là một kẻ bất lực. Thương tổn một người không đáng tổn thương, lẽ nào hắn thực sự không nên như vậy?

Đêm qua Thiên Tỉ không ngủ được, chỉ cần nhắm mắt lại lại nghĩ đến đứa con đã mất, trong đầu lại vang lên tiếng trẻ con gọi ba. Cậu tròn mắt nhìn trần nhà, lệ ở viền mắt lại chảy ra.

Sáng sớm cậu thu dọn xong hành lý xuống lầu đã thấy Tuấn Khải và Vương mẫu.

" Thiên Tỉ , con thực sự phải đi sao?" Vương mẫu luyến tiếc kéo tay cậu.

"Mẹ, xin lỗi, con thực sự phải đi." Cậu nói.

" Thiên Tỉ , là Vương gia có lỗi với con, con hãy tha thứ cho Tuấn Khải, ta thay Tuấn Khải xin lỗi con."

"Mẹ, mẹ không cần xin lỗi, không phải lỗi của mẹ, con sớm muộn gì cũng phải ra đi, đây chỉ là vấn đề thời gian mà thôi." Cậu đạm nhiên nói.

"Mẹ, sau này phải bảo trọng thân thể, nếu có thời gian con sẽ đến thăm." Nói xong Thiên Tỉ ngẩng đầu nhìn Tuấn Khải nãy giờ vẫn yên lặng, "Lúc rảnh rỗi thì chơi với mẹ."

Tuấn Khải có điểm ngoài ý muốn, lung tung gật đầu.

Nói lời từ biệt xong cậu kéo hành lý đi ra khỏi nhà, cậu sắp xếp xong hành lý không hề lưu luyến chui vào trong xe.

"Tài xế, lái xe."

Thiên Tỉ chỉ nhìn về phía trước, bên tai vẫn truyền đến tiếng Vương mẫu đang gọi tên mình. Cậu nói cho bản thân, rốt cục đã thoát khỏi 'người đó' rồi.

Lúc ấy lòng tràn đầy mong muốn đến nơi đây, tin tưởng vững chắc có một ngày có thể trở thành người trong lòng Tuấn Khải. Một năm qua vì hắn mà không ngừng nỗ lực, kết cục chỉ được những lời nói lạnh nhạt, cuối cùng làm cho mình đầy thương tích. Chờ đợi rồi lại chờ mong đến tuyệt vọng, con đường này quá chua xót và đắng cay, cũng chỉ có Thiên Tỉ nếm trải một mình.

Cậu lau đi hàng lệ, hơi ngẩng đầu lên thoải mái cười. Từ khi mất đi đứa con, suốt ngày lấy lệ rửa mặt, hiện tại lệ cũng chảy khô rồi.

Cậu ở trong lòng âm thầm nói cho mình, từ hôm nay trở đi, cậu muốn trở lại làm một Thiên Tỉ bình thường, một Thiên Tỉ không rơi lệ vì bất cứ kẻ nào.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro