Chương 71: Sao anh không mặc quần

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

"Ngừa thai?" Vương Tuấn Khải cau mày, ngay sau đó vẻ mặt không dám tin nhìn cậu hỏi lại: "Dịch Dương Thiên Tỉ, em mang thai?"

Không thể nào, bọn họ lên giường hình như chưa bao lâu, mang thai, không biết sao lại mau như thế chứ?

"Phi phi phi. . . . . . Vương Tuấn Khải, anh đừng nói lung tung, tôi không có mang thai, làm gì mà nhanh trúng chiêu như vậy, tôi chỉ muốn hỏi một chút thôi."

Lo lắng nhất đương nhiên là sợ mang thai, nếu mang thai mà cho người này biết, không biết sẽ như thế nào!

Vương Tuấn Khải nghiêm túc nhìn cậu.

"Một tháng sau tôi dẫn em đi bệnh viện kiểm tra, tôi nghĩ chúng ta làm nhiều lần như vậy, nhất định sẽ mang thai, đến lúc đó chúng ta phải kết hôn gấp!"

Anh cũng không thể để đứa bé sinh ra rồi mới kết hôn, đây cũng không phải là tác phong của anh!

Thiên Tỉ cười khan đáp: "Làm sao có thể, chúng ta chỉ mới làm mấy lần, sao có thể mang thai, thế anh đã đói chưa, tôi nấu mì cho anh ăn!"

Nếu còn thảo luận, không biết sẽ như thế nào!

Thiên Tỉ thề, đợi khi cậu hoàn thành nhiệm vụ lần này, cậu sẽ phải trốn thật xa, không nghĩ tới lần này để anh hại thảm rồi, nếu tiếp tục ở lại,thật sự mang thai, thì cậu rất phiền toái!

"Hình như cũng hơi đói rồi!"

Vương Tuấn Khải lạnh nhạt nói, tròng mắt khóa chặt cậu, người xon trai này cư nhiên lại sợ như vậy, nhưng mà anh tin chắc, cậu nhất định sẽ mang thai,xem ra thật sự phải chuẩn bị tốt một chút, phải kết hôn rồi!

Trong lòng Thiên Tỉ bất ổn, rối bời, thương tích của Vương Tuấn Khải không nặng, ước chừng nhiều nhất mười ngày thì có thể khỏe lại, đến lúc đó cậu nhất định phải trốn thật xa, chờ Vương Tuấn Khải có vợ rồi mới trở về.

Không thể trách cậu được, chỉ cần nghĩ đến thú tính của Vương Tuấn Khải, cậu liền không kìm được run rẩy, gả cho người đàn ông như vậy, còn khôngbiết ngày nào đó chết ở dưới háng của anh!

Tùy ý nấu tô mì cho anh ăn, phía trên công nhân đã chuẩn bị mọi thứ xong xuôi, Thiên Tỉ ngáp một cái, sắc mặt buồn ngủ.

"Anh ăn xong đi nằm ngủ đi, tôi mệt rồi, muốn ngủ trước!"

Nói xong liền đi lên lầu, đã mười giờ, bận bịu cả ngày, mệt chết cậu!

Vương Tuấn Khải ăn mì xong cũng lên lầu, miệng vết thương đã chăm sóc qua,hôm nay không cần xử lý, một tay đi tiểu vẫn có thể được, Dịch Dương Thiên Tỉ không muốn ngủ cùng anh trong một phòng, nói trắng ra đúng là sợ anh bộc phát thú tính đem cậu ăn hết.

Chỉ có điều không phải còn rất nhiều thời gian sao? Anh sẽ từ từ, dù sao cậu cũng chạy không thoát lòng bàn tay của anh!

Cả đêm bình an vô sự, Thiên Tỉ ngủ một giấc thật ngon, cho đến khi ngoàicửa truyền đến tiếng gõ cửa của Vương Tuấn Khải, lúc này mới lười biếng đi tới mở cửa.

"Có chuyện gì!"

Vương Tuấn Khải không ngờ mình sẽ thấy diện mạo này của cậu, áo ngủ thật mỏng, mơ màng buồn ngủ,đầu tóc rối bời phủ xuống vai, ngũ quan xinh xắn hiện đầy vẻ bực mình,dưới áo ngủ, cơ thể như ẩn như hiện khiến anh không khỏi chăm chú nhìn thêm.

Thiên Tỉ hình như nghĩ đến cái gì, “bùm” một tiếng đóng kỹ cửa, ở bên trong mắng Vương Tuấn Khải thật to, một lát sau mới mở cửa.

Vương Tuấn Khải nhìn Thiên Tỉ đã ăn mặc chỉnh tề, rất mong đợi một ngày nào đó cậu cũng mặc áo ngủ khêu gợi nằm ở bên cạnh mình, chỉ là ảo tưởng rất nhanh đã bị tiếng kêu trong bụng làm cho tan vỡ!

"Ùng ục. . . . . . Ùng ục. . . . . ."

Thiên Tỉ cúi đầu nhìn bụng của anh, người này cư nhiên không có mặc quần áo, chỉ vây quanh cái khăn tắm tối hôm qua!

"Anh đói bụng?"

Vương Tuấn Khải có chút xấu hổ ho khan mấy tiếng: "Ừ, rất đói! Tối hôm qua chưa ăn no!"

Tô mì tối hôm qua đối với người đàn ông cường tráng này mà nói chỉ như muối bỏ bể, quả thật quá ít!

Thiên Tỉ nhàn nhạt quét mắt nhìn anh một cái, nhìn dáng vẻ quấn khăn tắm của anh, không nhịn được mở miệng hỏi.

"Vương Tuấn Khải, tại sao anh không mặc quần áo, chẳng lẽ anh để như vậy rất đẹp mắt sao?"

Một người đàn ông quấn khăn tắm đứng trước mặt người con trai sắp cưới, như vậy có lịch sự sao?

Vương Tuấn Khải vô tội nhún nhún vai, "Tôi không mặc được!" Nói xong giơ cánh tay bị thương lên!

Thiên Tỉ tức giận cắn chặt răng, giận dữ nhìn anh chằm chằm.

"Tôi mặc cho!"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro

#jh