Chương 16: Thầy Chủ Nhiệm

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Sáng hôm sau, cả lớp 12-4 nghỉ tập thể để đi đám tang 4 con bạn của nó

- Ah... Không có tụi nó lải nhải chán quá - Haruo

- Muốn nghe tụi nó lải nhải à?? - Yuki

- Vậy mới có trò vui - Haruo

- Còn 2 ông thầy... Ưm.. Tính sao đây ta? - Sakura

- Để Takuya lo - Takuya xoa đầu Sakura

- 2 bây xưng hô bằng tên khi nào vậy - Megumi

- Hôm qua - Sakura với Takuya trả lời tỉnh bơ

- Quen nhau chưa? - Haruo

- Ơ.... - Sakura với Takuya lại đồng thanh

- Rồi má ơi - Saki

- Vỗ tay nào - Cả lớp vỗ tay rần rần, 2 đứa nó xấu hổ chỉ biết cười rồi cúi mặt xuống.

- Ở chung nhà vậy tối có làm chuyện đó không? - Yuki

- Chuyện gì????? - Sakura với Takuya trợn mắt nhìn Yuki

- Chuyện người lớn, thấy vợ chồng nào cũng tối đêm xem phim tình cảm hàn quốc xong mới ngủ - Yuki trả lời

- Làm tao tưởng gì - Haruo cốc đầu Yuki, Sakura và Takuya thở phào nhẹ nhõm

- Còn Haruo với Megumi à! - Saki

- Ơ... Đâu ra vậy - Haruo

- Tất nhiên là 2 người hợp nhau rồi - Yuki

- Điên, làm gì hợp - Haruo. Lời nói của Haruo như con dao đâm xoẹt thẳng vào tim Megumi, "không hợp ư.. Phải.. Không hợp..." Đó là những gì nó nghĩ

- Vậy sao.. - Yuki buồn bã

- 2 tụi tao là bạn thân, không hơn không kém - Megumi

- Buồn nha - Saki

- Thôi thôi, bàn chuyện ông thầy đi - Megumi tránh né vấn đề này

- Giờ sao Takuya? - Sakura

- Tối nay 7h ở cầu Noruzu nhé - Takuya

- Ok haha - cả lớp

///////////////////////////////////

- Megumi ơi đi thôi - Haruo ở trước cửa đợi Megumi, nhỏ tính bước xuống thì lại nhớ tới lời nói của Haruo lúc sáng

- Haruo đi trước đi - Megumi đứng trên lầu ngó ra cửa sổ

- Megumi sao vậy? Bận hả? Vậy Haruo đợi - Haruo

- Không sao, Haruo đi đi không tụi nó đợi, bảo Megumi ra trễ - nhỏ vẫn cố đuổi Haruo đi

- Ok - Haruo tính quay đi thì quay đầu lại, nét mặt thoáng chút buồn, Megumi vô tình gặp phải nét mặt ấy

- Haruo sao vậy nhỉ? - Megumi

6h30'

- Megumi đâu Haruo - Saki

- Megumi bảo tao đi trước, nhỏ bị gì vậy nhỉ? - Haruo

- Mày làm nhỏ buồn hả? - Yuki

- Tao có làm... - đang nói thì Haruo nhớ ra điều gì đó hồi sáng, quay đầu xe chạy đi

- Đâu vậy?? - Sakura

- Đi đón người yêu - Haruo cười

Lớp nó chỉ đứng đó mặt ngu ngu nhìn bóng Haruo khuất dần " Người yêu ?? "

- MEGUMIIII !!!! - Ken hét lớn

- Ông kia tính khủng bố tai người ta hả - Megumi đứng lù lù đằng sau Haruo

- Á! Megumi hì hì, đi thôi - Haruo

- Tui nhớ ông đi rồi cơ mà? - Megumi

- Đi rồi giờ quay lại - Haruo nắm tay nhỏ lôi lên xe

- Ôm chắc nha - Haruo nói

- Xe đạp thôi mà có gì phải ôm? - Nói xong Haruo đạp nhanh hơn cả xe máy

- Á! Xe đạp bơm xăng hả??? - nhỏ la í ới, tay ôm chặt hông Haruo

- Hì hì, - Haruo cười

- Tới rồi, 6h59' haha kịp thời gian luôn - Haruo

- Tới đây nè 2 ông bà kia - cả lớp. Megumi chỉnh lại tóc lon ton chạy lại chỗ tụi nó

- Đếm đi theo tao nha - Takuya

- ok!! - cả lớp

- 5...4...3...2...1!! - cả lớp

*Ùm* có người nhảy sông, là ông chủ nhiệm của tụi nó

- Haha ổng chịu chết rồi kìa - lớp nó cười lớn

- Đi thông báo với công an? - Sakura

- Để ổng chết hẳn đi, giờ ổng chưa chết đâu, mới nhảy mà - Takuya

15' sau

- Đi thôi!!! Làm người tốt ha - Megumi

- Chắc là tốt hahaha - cả lớp

Lớp 8 chạy đi báo công an, 15' sau tại hiện trường, xe cấp cứu rồi xe công an đậu tại cầu Noruzu làm nhiều người dân bu lại. Đám nó lén ra ngoài đám đông rồi chạy về, vừa chạy vừa bàn về chuyện ông thầy chủ nhiệm và cười lớn. Nghe nói sau khi vớt lên thì ông thầy đã chết. Nói đến nhảy sông thì Megumi chợt nhớ ra

- Takuya cậu nhảy sông vậy xác cậu đâu ? - Tôi ôm xác tôi đi rồi - Takuya ngoáy mũi trả lời

- Là sao? - cả lớp

- Ổng chôn xác ổng trong vườn nhà tui - Sakura lườm Takuya

- Hí hí tại hết chỗ - Takuya gãi đầu

- Haha để bà luôn luôn nhớ tới ổng chứ sao - Saki

- Còn bộ xương thì nhớ bằng niềm - Yuki cười

- 2 anh em bây im đi - Takuya, Sakura đồng thanh

- Giờ đi đâu ?? - Takuya hỏi

- Đi về - cả lớp

- Về thì về - hắn bĩu môi

Rồi 15 cái xe đạp nối đuôi nhau về, lớp nó như nó có duyên với nhau hay sao 15 nữ 15 nam, 15 cặp mỗi cặp đều là bạn từ nhỏ và đều gần nhà nhau. Đến ngã 5 chúng nó chia tay nhau về, cặp Yuki, cặp Takuya và cặp Haruo rẽ tay phải đi về. Về đến nhà là những cảnh này

Cảnh 1

- Mày đi đâu giờ mới về

Cảnh 2

- Sao mày không cút luôn đi

Cảnh 3

- Biến đi, đừng về nữa, đợi mày cũng hao mòn nhan sắc lắm

Cảnh 4

- Mẹ nó lấy tôi cái roi, còn mày nằm úp xuống cho tao.

- Bố/Mẹ nói gì kì vậy, bố/mẹ có biết con với lớp vừa cứu người xong không? - lớp nó

- Mày cứu người á? - hội phụ huynh học sinh

- Dạ vâng, thầy chủ nhiệm con nhảy cầu ở cầu Noruzu, chúng con đi qua đó thì thấy thầy nhảy xuống, rối rít tìm công an - lớp nó

- Trời đất! Thầy chủ nhiệm à? Nguy quá, thầy sao rồi? - hội PHHS

- Chết rồi - lớp nó trả lời tỉnh bơ

////////////////////////////////

Trên Instagram

- Ê ba mẹ tụi bây có chửi tụi bây không - Takuya

- Không - 29 tin nhắn cùng 1 nội dung

- Haha có ta là không sao hết - Takuya

- Gớm không - đồng thanh tập 2

Hôm sau, ở trên trường, cái loa chết tiết .. Kêu lên

- Mời học sinh lớp 12-8 lên phòng hiệu trưởng

Lớp chúng nó đang trong căn tin

- Lên chi dậy ta ? - 1 đứa

Lucy cốc đầu nó

- Ngu, lên nhận thưởng việc cứu người

- Hahahaha chắc là cứu - Lớp 8 cùng cười

Chúng sách cặp bước lên phòng hiệu trưởng hiên ngang, bên trong là ông hiệu trưởng già sắp chết cùng 1 ông công an

- Thưa thầy lớp 12-8 có mặt

- Ờ, lý do tôi gọi các em hôm nay là muốn khen thưởng vì đã gọi công an khi thấy người nhảy cầu và người ấy lại là thầy chủ nhiệm của các em. - ông HT già

- Các em biết vì sao thầy ấy tự sát không ? - công an

- thưa thầy không.. À mà có

- Tại sao ?? - ông công an hoảng hốt

- Em nghe nói mẹ ổng với con ổng chết, vợ bỏ theo trai. Chắc ổng nản rồi tự tử - Haruo

- Ra là vậy.. À đây là bằng khen của lớp em

Chúng nó nhìn bằng khen ấy rồi nhìn nhau, Takuya lên tiếng

- Thưa chú, chúng cháu không đáng để nhận bằng khen

- Tại sao? - công an

- Tại vì thầy ấy nhảy cũng lâu rồi tụi em mới báo - Takuya

- Sao các em biết?

- Lúc đầu tụi em nghe tiếng gì đó rơi xuống nước, tưởng là cục đá, nhưng mà nghĩ lại làm gì có đá trên cầu mới nghĩ có người tự tử nên mới báo công an - Takuya

- Haha các cháu đừng khiêm tốn - chú công an

- Chú đã nói thế thì chúng cháu nhận, chúng cháu xin phép đi trước.

Trước khi đi chúng nó nhìn ông thầy HT bằng ánh mắt thương hại và nhìn chú công an bằng ánh mắt muốn nói lên "Đã bảo không xứng mà cứ bắt nhận" chúng nó đi tới lớp cầm bằng khen lên cười lớn

- Ê chúng mày, giết người được bằng khen cứu người

- Tao cũng thấy nực cười ghê á mà

- Thôi kệ, người ta ép thì nhận

Lớp cứ bàn tán xôn xao

- Còn ông HT, Takuya tính sao? - Sakura

- ..... Chưa nghĩ ra - Takuya

- Vậy lần này cho Sakura bày kế nhé - Sakura

- Sakura muốn sao? - Takuya

- Như vầy nè... - Sakura

- Hể... đó là điểm mà Takuya thích Sakura đó - Takuya cười khì khì xoa đầu nhỏ

- Sakura mà - nhỏ nhéo má Takuya

- Cho Sakura thử đụng vào người Takuya nha

- Đừng rợn người là được - Takuya nuốt nước bọt

Nói rồi nhỏ lấy tay sờ khắp người từ má xuống cổ đến tay, ngực, bụng... Đám lớp nó hùa nhau ngó nhìn 2 chúng nó

- Lạnh ghê - Sakura

- Ma không lạnh chứ gì lạnh - Takuya

- Ờ ha.. - Sakura chu mỏ dễ thương

Takuya hôn nó một cái, nó lấy tay che miệng

- A...Takuya làm gì vậy - Sakura xấu hổ

- Ai bảo Sakura dễ thương quá chi - Takuya cười

- Ehem... Cả lớp ở đây nãy giờ nha - Haruo

- Ăn bánh GATO nhiều quá. Ngán lắm rồi - Saki

- Lần sau không dám mua bánh GATO nữa quá - Yuki

- Megumi không được ăn.... Mà bị đập nguyên cái bánh vào mặt - Megumi

Cả lớp thì cười rần rần còn 2 đứa nó nhìn nhau rồi cúi mặt xuống đất

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro