Chương 4

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Đến cuối giờ mọi người tập trung tại sân bóng, sau khi xem xét chân của Kim Nam Tuấn huấn luyện viên mới để Mẫn Doãn Kỳ về sớm đồng thời chở hắn đi khám chân.

Y chở Kim Nam Tuấn đến một phòng khám gần đó, dặn dò vị bác sĩ phải khám cho thật kỹ, bản thân y không ngừng đứng kế bên quan sát vẻ mặt của Kim Nam Tuấn xem có giả vờ ăn vạ không. Cuối cùng vị bác sĩ băng chân của hắn lại, dặn dò thuốc uống và thuốc xức, còn bảo tầm hơn tuần sau mới khỏi. Hai người cúi đầu chào bác sĩ rồi đi ra ngoài.

Ra khỏi phòng khám hắn lại giở trò đòi uống nước, Mẫn Doãn Kỳ tính nói gì đó nhưng lại thôi, y bước đến cửa hàng tiện ích đối diện, cùng lúc đó Kim Nam Tuấn quay trở vào trong phòng khám, lôi xấp tiền ra đưa cho vị bác sĩ, trên miệng hắn giữ nguyên nụ cười. Sau đó quay trở ra thì gặp Mẫn Doãn Kỳ đang dáo dác tìm mình. Mẫn Doãn Kỳ thắc mắc hắn vào đó làm gì, hắn chỉ bảo quên đồ. Y cũng không nghi ngờ gì, tiện tay ném chai trà xanh về phía Kim Nam Tuấn, hắn đưa chai nước lên nhìn. Mẫn Doãn Kỳ khó chịu bảo:

- Nhìn cái gì, mau uống đi !

Kim Nam Tuấn cong khoé miệng:

- Tôi còn tưởng cậu sẽ mua sữa dâu cho tôi !! Thì ra cậu mới chính là thích loại này a

Mẫn Doãn Kỳ hừ rõ một tiếng, không lẽ bây giờ lại bảo tôi muốn hại chết anh nên đã mua hộp sữa dâu hết hạn. Y ra hiệu cho Kim Nam Tuấn leo lên xe, hắn khệ nệ cái chân cùng chiếc xe đạp yên vị trên xe, Mẫn Doãn Kỳ mới bắt đầu đạp.

Kim Nam Tuấn rất vô cùng ưng ý bảo y từ nay đến khi chân hắn lành hẳn, cứ y đó mà sáng sáng chở hắn đi học. Mẫn Doãn Kỳ không còn gì để nói, chỉ trách số phận quá đen đủi mà va phải tên này.

Theo sự chỉ dẫn của Kim Nam Tuấn, chiếc xe đạp của Mẫn Doãn Kỳ đã đỗ xịch trước một căn biệt thự to. Mẫn Doãn Kỳ trợn to mắt:

- Đội trưởng, anh con mẹ nó nhà giàu như vậy sao không bảo người đưa đón, việc gì phải tự đi xe đạp rồi đâm phải tôi, báo hại tôi như vậy???

Kim Nam Tuấn chậm rãi đều đều:

- Tôi chỉ là con ở trong nhà này thôi!

- Anh nói láo, con ở mà trong bóp anh nhiều tiền thế!

- Chủ ở đây trả lương rất hậu hĩnh!

Mẫn Doãn Kỳ trong lòng chưa hết nghi ngờ:

- Được vậy tôi cũng muốn vào đây làm con ở

Nói đoạn Mẫn Doãn Kỳ một mực đạp xe đi khuất, Kim Nam Tuấn lúc bấy giờ mới trở vào trong căn biệt thự. Một người đàn ông trung niên vừa nhìn thấy Kim Nam Tuấn đã hoảng hốt chạy lại hỏi han hắn. Hắn chỉ đáp không sao, còn dậm dậm bên chân bị băng để người đàn ông đối diện tin tưởng.

- Thiếu gia tuyệt đối không nên xem thường, phải gọi bác sĩ tới mới được.

- Không cần cầu kỳ, tôi nói không sao là không sao. Mau dọn cơm tôi đã rất đói - Kim Nam Tuấn đi một mạch vào phòng.

- Vâng... nếu thiếu gia đã nói vậy. Thiếu gia mau thay đồ rồi xuống nhà ăn, chúng tôi đã chuẩn bị bữa trưa cho ngài.

Kim Nam Tuấn đóng cánh cửa phòng rồi thay y phục, biểu tình vô cùng hoan hỉ.

Mẫn Doãn Kỳ , cuối cùng thì tôi cũng có chuyện để bắt được em.

Kim Nam Tuấn mình trần bước ra từ phòng tắm, từng giọt nước từ mái tóc đen chậm rãi nhỏ xuống tanh tách. Hắn thả mình xuống chiếc ghế bành, cổ hơi ngửa về phía sau . Tóc vẫn còn ướt bết vào mặt lộn xộn, vài sợi tuỳ ý vén ở sau tai. Kim Nam Tuấn đưa tay vuốt ngược ra đằng sau để lộ nốt ruồi nhỏ dưới mắt phải chốc chốc giật lên mỗi lần hắn chớp mắt. Đôi môi lại khẽ nhếch cười.

Hắn nhớ về buổi khai giảng một năm trước. Sau buổi lễ, hắn cùng thành viên đội bóng rổ tới nhà thể chất tập cho kì thi cấp trường sắp tới. Kim Nam Tuấn chợt phát hiện hai dáng người một nam một nữ lấp ló gần sân bóng, không làm gì cả, chỉ đứng đó nhìn, rồi về. Ngày nào cũng vậy, cứ đến cuối buổi bọn họ đều ngồi ở hàng ghế khán giả nhìn mọi người chơi bóng rổ, rồi đi về.

Kim Nam Tuấn ban đầu mặc xác hai người họ, cư nhiên trong một lần ra sân tập ở gần nhà lại trông thấy thiếu niên kia. Vẻ mặt của y lúc cầm trái bóng đầy nhiệt huyết, y thỉnh thoảng chơi một mình, thỉnh thoảng chơi cùng đám nhóc. Kim Nam Tuấn càng về sau hắn càng quan tâm đến thiếu niên kia nhiều hơn. Dáng người thiếu niên nhỏ nhỏ gầy gầy ấy cứ ám ảnh mãi trong tâm trí hắn. Không biết tự bao giờ, ánh mắt hắn đã vô thức tìm kiếm cậu ta trong đám đông.

Kim Nam Tuấn lúc đó không biết cảm tình của mình đối với Mẫn Doãn Kỳ là gì. Chỉ biết lần đầu chạm mặt trực diện với y, chính mắt thấy được tên y in trên bảng tên, hắn đã vội vã chạy vào nhà vệ sinh trường, nhìn bản thân trong gương tai hồng mặt đỏ, trong lòng dấy lên một loại cảm xúc khó tả. Kim Nam Tuấn băng lãnh trước giờ chưa từng có xúc cảm như vậy, hắn lúc đó cuối cùng đã biết mình lỡ rơi vào lưới tình của yêu nghiệt Mẫn Doãn Kỳ rồi.

Kim Nam Tuấn đối với chuyện tình yêu đồng tính vốn đã không bài xích, nhưng cũng khó lòng mà chấp nhận thực tại ngay được. Hắn ngày đêm ra sức tra cứu thông tin tìm hiểu sách báo. Sau một tháng thì rút ra kết luận: tình yêu của Kim Nam Tuấn đối với Mẫn Doãn Kỳ mà nói, vô phương cứu chữa!!!

Việc tiếp cận Mẫn Doãn Kỳ phải nói còn khó hơn cả việc hắn mua cả ngôi trường đang học. Kim Nam Tuấn từng có thời gian mất ăn mất ngủ để tìm lý do bắt chuyện với Mẫn Doãn Kỳ.

Tỷ dụ như vào một ngày cuối đông, hắn tính bốc một nắm tuyết chọi vào bản mặt Mẫn Doãn Kỳ rồi sau đó chạy tới xin lỗi và bắt chuyện với y. Không ngờ ngay lúc cầu tuyết lao tới thì Mẫn Doãn Kỳ lại cúi xuống, cầu tuyết không khoan nhượng dính thẳng vào mặt giám thị, báo hại hắn phải nhờ quản gia chép phạt nội quy 100 lần.

Hay như một ngày đẹp trời, hắn tụ tập đám người trong biệt thự lập kế hoạch chận đường Mẫn Doãn Kỳ, sau đó hắn sẽ xuất hiện cứu y, trong lúc cứu y hắn bị người ta đánh lén mà bị thương, từ đó y sẽ cảm kích hắn rồi sẽ xiêu lòng vì hắn. Không ngờ Mẫn Doãn Kỳ ngay sau khi thấy đám người khả nghi tụ tập gần trường đã nhanh chóng chạy đi báo với giám thị. Báo hại hắn bị mời lên phòng giám thị làm việc vì tội tụ tập đánh nhau, sau đó về còn bị quản gia càm ràm suốt hơn tuần trời.

Kim Nam Tuấn sau khi bày hết trò cũng không tiếp cận được Mẫn Doãn Kỳ , không lẽ xồng xộc chạy tới chỗ người ta xổ câu "tôi yêu em"? Như vậy cũng doạ chết người đi. Hắn đành mỗi ngày vác xe đạp ra chạy chầm chậm theo bóng dáng y mà lặng lẽ quan sát từ đằng sau. Đối với hắn như vậy cũng tạm coi là mãn nguyện đi.

Cư nhiên buổi sáng định mệnh hôm đó hắn lại trông thấy một dáng người gầy gầy quen thuộc, đang đứng trước mặt hắn, trong vai trò quản lý đội bóng của hắn. Sao lại là quản lý đội bóng, mà không phải là chơi bóng cùng hắn.

Hắn thật không hiểu, Mẫn Doãn Kỳ vốn chơi bóng cũng rất được, nếu vào chung một đội cũng có thể vận động cùng nhau, chạm vào nhau, tranh thủ ăn đậu hủ nhau... mà thôi, việc Mẫn Doãn Kỳ đứng trước mặt hắn mỗi ngày như vậy là đã quá tuyệt rồi, hắn còn trông mong gì hơn nữa.

Cứ thế suốt cả buổi, hắn chỉ đứng ngẩn người nhìn thiếu niên đứng đó, chỉ sợ đây là một giấc mơ. Mãi đến khi thiếu niên cất tiếng gọi hắn mới sực tỉnh mà tiếp tục luyện tập.

Sau khi tập xong lại thấy Mẫn Doãn Kỳ lấp ló trước cửa phòng thay đồ. Trong lòng thúc giục hắn đây là cơ hội để bắt chuyện với y.

"- Này! Cậu.."

Mẫn Doãn Kỳ quay lại, ánh mắt màu hổ phách nhìn thẳng vào mắt hắn. Trước giờ hắn chỉ đứng xa hoặc đi phớt qua cậu, Kim Nam Tuấn chưa bao giờ biết đôi mắt của Mẫn Doãn Kỳ lại hút hồn như vậy.

"- Thư cho Cảnh Phong"

Mẫn Doãn Kỳ không để ý thấy nam nhân đối diện mặt đen hơn cái đít nồi, Kim Nam Tuấn lại thấy gì đó chua chua. Tuy nhiên hắn cũng thuộc dạng con nhà người ta thông minh sáng dạ, xâu chuỗi hình ảnh lại thì có lẽ cô bé kia mới chính là chủ nhân bức thư. Nhưng trong người Kim Nam Tuấn vẫn là hủ dấm cực chua, hắn không muốn người thiếu niên đứng trước mặt mình tai hồng mặt đỏ trao tờ thư hồng phẳng phiu cho tên Cảnh Phong. Còn nhờ hắn trao thư cho Cảnh Phong, thà để hảo hữu ế cả đời còn hơn bị đồng đội đem ra soi mói mổ xẻ! Hắn quyết định làm nhàu bức thư một chút, như vậy mới đẹp a.

Hắn thật sự rất muốn nói chuyện từ tốn ôn nhu với Mẫn Doãn Kỳ, nhưng lời đến miệng không hiểu sao lại làm cho Mẫn Doãn Kỳ nổi trận lôi đình. Kim Nam Tuấn khẽ cười, phát hiện ra Mẫn Doãn Kỳ thuộc dạng người tạc mao, quả rất thú vị.

Kim Nam Tuấn sau khi cố tình cho mình bị Mẫn Doãn Kỳ đâm vào, ngồi sau yên xe rất chi là mãn nguyện. Y thầm nghĩ sang ngày mai phải lén vứt cái điện thoại của Mẫn Doãn Kỳ đi, sau đó đưa cho y cái điện thoại của mình đã gắn sẵn thiết bị định vị mới được. Kim Nam Tuấn thầm cười đắc chí:

Mẫn Doãn Kỳ, xem em còn chạy khỏi tôi như thế nào nữa!

Chiều đến, hắn đem cái chân giả bệnh của mình đến sân tập, trông thấy Mẫn Doãn Kỳ đang ôm trái bóng đập đập, Kim Nam Tuấn cố gắng nặn lại cơ mặt của mình trở về bình thường, tiến đến chỗ Mẫn Doãn Kỳ . Trông thấy hắn, Mẫn Doãn Kỳ trợn mắt:

- Mang cái giò heo thúi của anh ra đây làm gì?

Kim Nam Tuấn giật giật khoé mắt, nhẫn nhịn a nhẫn nhịn a. Hắn không nói gì chỉ ngồi xuống cạnh balo của Mẫn Doãn Kỳ chờ đợi cơ hội thực hiện mưu đồ đen tối của mình. Mẫn Doãn Kỳ khẽ liếc hắn, sau đó tập trung tập bóng cho đám nhỏ.

Khi chiếc điện thoại nhỏ của Mẫn Doãn Kỳ vừa vặn hai mảnh nằm im trong sọt rác cũng là lúc Mẫn Doãn Kỳ phát hiện điện thoại mình đã không cánh mà bay. Y nghi hoặc liếc nhìn Kim Nam Tuấn, hắn đương nhiên chìa ra bộ mặt vô cùng vô tội.

Mẫn Doãn Kỳ cũng không nghĩ hắn là loại người đó, nhưng rõ ràng ban nãy trước khi ra khỏi nhà y đã cất điện thoại vào balo, không thể nhầm lẫn được, không lẽ lại làm rơi giữa đường rồi!

Kim Nam Tuấn sau khi quay trái quay phải tìm kiếm chiếc điện thoại vốn dĩ không hề tự dưng biến mất, bèn cất giọng:

- Hay là cậu dùng điện thoại của tôi đi!

Mẫn Doãn Kỳ gãi đầu:

- Tôi làm sao có thể dùng điện thoại của anh?

Kim Nam Tuấn lấy điện thoại đã chuẩn bị sẵn trong túi ra đưa cho Mẫn Doãn Kỳ :

- Tôi cho cậu mượn, tôi có hai cái!

Vừa nói hắn vừa lôi trong túi quần ra một cái khác. Mẫn Doãn Kỳ rủa thầm, mẹ nó, nhà giàu có khác, đến người làm cũng được sài sang như vậy. Y liếm môi khẽ do dự:

- Như vậy... có ổn không?

Kim Nam Tuấn cười nói:

- Có gì không ổn, đối với tôi càng tiện. Sau này muốn ăn gì liền nhắn tin cho cậu biết!

Mẫn Doãn Kỳ trợn mắt:

- Thì ra cũng là anh chỉ lo cho thân anh thôi. Đã thế tôi dùng điện thoại của anh cho bỏ ghét

Vừa nói y vừa hung hăng cầm lấy điện thoại trong tay Kim Nam Tuấn mở ra. Đập vào mắt là hình của Kim Nam Tuấn đang cởi trần chễm chệ trên màn hình nền. Y khẽ nuốt nước bọt đưa ngón tay truy cập album định đổi hình khác. Không ngờ trong album 1 ngàn 5 trăm tấm đều là hình Kim Nam Tuấn, đa số đều để mình trần. Mẫn Doãn Kỳ chửi rủa loạn xạ:

- Đội trưởng... Anh... cái đồ tự luyến, anh mắc bệnh khoe thân sao?????

Kim Nam Tuấn đưa tay vuốt tóc:

- Dù sao cũng là điện thoại của tôi, cậu không được xoá hình, cũng như không được đổi hình nền khác. Nếu đổi thì chỉ được đổi hình nào có mặt tôi.

Mẫn Doãn Kỳ giật khoé miệng:

- Anh chính là tự mình đem điện thoại cho tôi, còn bắt tôi phải để hình của anh sao? Thôi được coi như tôi mượn của anh thì theo ý anh. Nhất định điện thoại này tôi sẽ đi trả anh sớm thôi _._

Đạt được mục đích, Kim Nam Tuấn rất hài lòng tựa lưng vào song sắt nhìn người đối diện. Mẫn Doãn Kỳ đang cầm điện thoại bấm xem gì đó, vô tình lia ánh mắt tới nam nhân đang ngồi dưới ghế. Ánh chiều tà chiếu ngang người hắn, đổ bóng đen dài xuống sân. Mẫn Doãn Kỳ đưa tay dụi dụi mắt, sao nhìn Kim Nam Tuấn lúc này lại có sức hút kỳ lạ vậy??? Ánh nắng cuối ngày nhẹ nhàng lướt lên mớ tóc loà xoà bị gió thổi, đôi mắt hắn hẹp dài càng nhìn càng muốn chôn chân trong ánh mắt ấy, đôi môi hắn khép hờ lâu lâu lại khẽ nhếch lên đầy ý vị....nhìn mà muốn ....

Mẫn Doãn Kỳ giật mình vội vàng thu tầm nhìn cúi đầu vào chiếc smartphone, mặt y bỗng dưng cảm nhận một trận nóng ran. Y bắt đầu sợ hãi chính bản thân mình rồi, loại cảm giác gì đây???

Đột nhiên bên tai truyền đến một loại thanh âm trầm ấm:

- Cậu thấy thế nào??

Kim Nam Tuấn cố ý phả nhẹ hơi thở vào tai nam nhân kế bên. Mẫn Doãn Kỳ một phen tim thòng, vội bịt một bên tai nhảy ra nửa mét hét lên:

- Thế nào là thế nào??? Đừng có đột nhiên đứng gần tôi như vậy!!!

- Ý tôi hỏi cậu thấy cái điện thoại thế nào - hắn nhún vai

Rõ ràng là cố ý nói thiếu chữ mà !!!

Mẫn Doãn Kỳ vội quay người bỏ chạy ra chỗ để xe, để lại Kim Nam Tuấn đứng giữa sân nhìn theo. Hắn khẽ nhếch miệng cười, mở điện thoại ra nhìn vào chấm đỏ loé sáng trên màn hình.
------------------

01:10 tui đi ngủ đây 😂

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro